Cơn đau như xé toạc lồng ngực khiến tôi muốn hét lên, nhưng cổ họng khô khốc chỉ phát ra được những tiếng rên yếu ớt. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, lẫn với mùi mồ hôi và sắt thép quen thuộc của doanh trại. Tôi cố mở mắt. Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa làm tôi phải nheo mắt lại.
“Uyển Nhi!”
Giọng nói khàn đặc, run rẩy vang lên bên tai. Tôi cảm nhận được một bàn tay ấm áp đang nắm chặt tay mình. Đầu ngón tay thô ráp, chai sạn vì cầm súng, vì lao động. Tôi gắng sức xoay đầu, bắt gặp khuôn mặt tiều tụy, xanh xao của Hàn Lăng Tiêu. Mắt anh đỏ hoe, quầng thâm đen kịt dưới mắt, râu mọc lởm chởm không được cạo.
“Đồng chí… thủ trưởng…” Tôi thì thào, giọng khản đặc.
“Đừng nói, đừng nói gì hết.” Anh đưa tay vuốt nhẹ lên trán tôi, đầu ngón tay lạnh toát. “Em sốt cao, vừa mới cắt cơn. Lâm Dực nói em đã qua nguy hiểm rồi.”
Tôi chớp mắt, nước mắt lăn dài xuống thái dương. Những mảnh ký ức vụn vỡ ùa về. Bóng đen trong rừng, tiếng súng, cú va chạm mạnh vào ngực, rồi màu đỏ loang lổ trước mắt. “Em… nhớ… anh đã…”
“Em đã cứu anh.” Hàn Lăng Tiêu cắn chặt môi, gân xanh trên thái dương nổi lên. “Em điên rồi! Chạy ra đó? Lệnh của anh là ở lại hậu cứ, em có nghe không?”
Giọng anh trách móc, nhưng nỗi sợ hãi trong đó không thể che giấu. Tôi thét chặt lấy tay mình đến mức trắng bệch, như thể sợ tôi sẽ tan biến nếu anh buông ra. Tim tôi nhói lên, không phải vì vết thương, mà vì tình cảm dành cho người đàn ông này. Khi nhìn thấy mũi súng nhắm vào lưng anh, tôi đã không nghĩ được gì ngoài việc lao tới che chắn.
“Em không thể… để anh chết được.” Tôi nói, từng chữ một, dù chỉ là thì thầm.
Hàn Lăng Tiêu im lặng nhìn tôi một lúc lâu. Đôi mắt sắc lạnh ngày nào giờ đây như một vũng nước sâu, phản chiếu ánh đèn lấp lánh. Anh cúi xuống, áp trán lên mu bàn tay tôi. Tôi cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh phả vào da thịt.
“Đồ ngốc.” Anh nói, giọng nghẹn ngào. “Em là một cô gái ngốc nghếch, không biết sợ là gì.”
Tôi mỉm cười yếu ớt. Có lẽ tôi đúng là một kẻ ngốc khi yêu một người đàn ông như anh. Nhưng lúc này, nằm trên giường bệnh, nhìn lại cho mình, tôi thấy mọi chuyện đều xứng đáng.
Cánh cửa phòng bệnh mở ra. Lâm Dực bước vào, trên tay cầm một túi dịch truyền mới. Anh ta liếc nhìn chúng tôi, khẽ thở dài.
“Thủ trưởng, đã hai ngày rồi anh chưa chợp mắt. Để tôi thay dịch cho, anh đi nghỉ một lát đi.”
“Tôi không sao.” Hàn Lăng Tiêu lắc đầu, không rời mắt khỏi tôi.
“Thủ trưởng, nếu anh ngã bệnh, ai sẽ chăm sóc cho Lam đồng chí đây?” Lâm Dực kiên nhẫn khuyên nhủ. “Cô ấy cần người khỏe mạnh bên cạnh.”
Tôi nhẹ nhàng rút tay mình ra khỏi tay anh. “Anh đi nghỉ đi. Em ở đây, không đi đâu được đâu.”
Hàn Lăng Tiêu do dự, cuối cùng cũng gật đầu. Anh đứng dậy, nhưng thay vì ra ngoài, lại kéo một chiếc ghế gỗ nhỏ đến sát giường tôi, ngồi xuống và dựa lưng vào thành giường.
“Tôi ngủ đây.”
Lâm Dực lắc đầu bất lực, nhanh chóng thay túi dịch rồi rời đi. Tôi nhìn Hàn Lăng Tiêu. Chỉ sau vài phút, hơi thở của anh đã đều đặn. Anh ngủ thiếp dư thế ngồi. Gương mặt anh lúc ngủ trông trẻ hơn, bớt đi vẻ lạnh lùng, thay vào đó là sự mệt mỏi và phờ phạc. Tôi đưa tay, định vuốt nhẹ lên mái tóc rối của anh, nhưng sức lực không cho phép.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh yếu đuối như vậy. Người đàn ông sắt đá, luôn đứng thẳng, luôn vững vàng như núi, giờ đây lại co quắp bên giường bệnh của vợ mình. Cảm giác tội lỗi và hạnh phúc thời tôi. Tội lỗi vì đã khiến, hạnh phúc vì anh quan tâm đến tôi nhiều đến thế. Có lẽ, tình cảm giữa chúng tôi đã không còn là sự sắp đặt từ lời hứa với người cha nuôi nữa rồi.
Ra viện sau một tuần, tôi được đưa về khu nhà công vụ. Hàn Lăng Tiêu xin phép cấp trên cho nghỉ phép đặc biệt để ở nhà chăm sóc tôi. Anh trở nên vụng về trong việc nấu nướng, nhưng mỗi bát cháo anh mang đến đều được nấu với tình yêu thương. Tôi thấy buồn cười khi nhìn anh lóng ngóng cầm dao thái thịt, lần nào cũng suýt cắt vào tay.
“Để em làm cho.” Tôi nói, cố ngồi dậy.
“Không, em nằm yên.” Ani lập tức đặt tay lên vai tôi, ấn nhẹ tôi xuống. “Lâm Dực dặn em không được vận động mạnh.”
“Nhưng anh nấu cháo toàn bị khê thôi.”
Mặt Hàn Lăng Tiêu đỏ bừng. “Anh sẽ học. Em cứ nằm đó, chỉ cho anh cách làm.”
Tôi bật cười, rồi lại nhăn mặt vì đau. Anh lo lắng ngồi xuống bên cạnh, đỡ tôi nằm xuống thoải mái hơn. Hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa, khiến tôi cảm thấy an toàn đến lạ.
“Uyển Nhi.” Anh gọi khẽ.
“Dạ?”
“Anh có chuyện muốn nói với em.”
Tôi ngước mắt lên nhìn anh. Ánh mắt anh nghiêm túc, nhưng có một tia dịu dàng mà tôi chưa từng thấy. Anh hít một hơi thật sâu, như thể sắp đối mặt với một trận chiến khốc liệt.
“Cuộc hôn nhân này ban đầu chỉ là để anh giữ lời hứa với cha nuôi. Anh không nghĩ sẽ có ngày… anh thay đổi.” Anh nắm lấy tay tôi, ngón tay cái miết nhẹ lên mu bàn tay tôi. “Nhưng em đã khiến anh thay đổi. Khi nhìn thấy em nằm bất động trên đất, máu chảy đầm đìa, trái tim ngừng đập. Lúc đó anh mới biết em quan trọng với anh thế nào.”
Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Cảm giác như có ngàn con bướm đang bay loạn trong bụng. Tôi nắm chặt tay anh, không nói nên lời.
“Lam Uyển Nhi.” Hàn Lăng Tiêu nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói trầm ấm nhưng kiên định. “Anh muốn cưới em lần nữa. Lần này, không phải vì lời hứa, không phải vì trách nhiệm. Anh muốn cưới em vì anh yêu em. Em có đồng ý không?”
Nước mắt tôi trào ra, không kìm được. Tôi gật đầu, nghẹn ngào nói: “Em đồng ý.”
Hàn Lăng Tiêu mỉm cười. Nụ cười hiếm hoi làm bừng sáng cả khuôn mặt góc cạnh của anh. Anh cúi xuống, đặt lên môi tôi một nụ hôn nhẹ nhàng, như nâng niu một báu vật. Cảm giác như dòng điện chạy dọc sống lưng, tôi vòng tay ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn say đắm.
Hai ngày sau, tin tức về Hàn Kình Phong đến. Hắn ta bị tòa án quân sự kết án mười lăm năm tù vì tội cấu kết với tội phạm, làm gián điệp và mưu sát cấp trên. Triệu Vân San đến thăm tôi, kể lại chi tiết.
“Cậu không thấy mặt hắn lúc đó đâu, tái mét như người chết rồi ấy. Còn la hét, chửi rủa, nói là bị oan. Nhưng tang chứng vật chứng đầy đủ, hắn có chối cãi thế nào cũng vô ích.” Triệu Vân San vừa bóc quýt vừa nói, giọng hả hê. “Thủ trưởng nhà cậu đúng là người tài, chỉ trong một đêm đã thu thập đủ bằng chứng, bắt cả đường dây của hắn. Tiếc là không thể xử tử được tên phản bội đó.”
“Pháp luật sẽ trừng trị thích đáng.” Tôi nói, lòng nhẹ nhõm hẳn. Mối nguy hiểm lớn nhất đã được loại bỏ.
“Đúng rồi, còn một chuyện nữa.” Triệu Vân San hạ giọng, mắt sáng lên. “Tớ nghe nói thủ trưởng sắp tổ chức đám cưới lại với cậu, phải không?”
Mặt tôi đỏ ửng. “Ừm.”
“Trời ơi! Sướng nhé!” Triệu Vâên suýt làm rơi miếng quýt. “Thế định tổ chức ở đâu? Có mời tớ không? Tớ nhất định phải đi xem mặt thủ trưởng lúc cưới thế nào.”
“Chúng tôi định làm ở hội trường doanh trại, đơn giản thôi.” Tôi mỉm cười. “Anh ấy bảo muốn tổ chức ấm cúng, chỉ mời những người thân thiết.”
“Thế cũng vui. Quan trọng là hai người hạnh phúc.” Triệu Vân San nắm tay tôi, giọng chân thành. “Tớ mừng cho cậu, Uyển Nhi. Cậu xứng đáng có được hạnh phúc.”
Buổi tối hôm đó, khi Hàn Lăng Tiêu về nhà, một chiếc hộp nhỏ. Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, mở hộp ra. Bên trong là một chiếc nhẫn bạc đơn giản, mặt khắc hình bông hoa nhỏ.
“Anh không có nhiều tiền để mua nhẫn kim cương.” Anh nói, giọng hơi ngượng ngùng. “Nhưng anh tự tay chọn và khắc hình này. Hoa hướng dương, tượng trưng cho em, luôn hướng về phía mặt trời, mạnh mẽ và rực rỡ.”
Tôi cầm chiếc nhẫn lên, nước mắt lại rưng rưng. “Em thích nó lắm.”
“Để anh đeo cho em.” Hàn Lăng Tiêu cầm tay tôi, nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón áp út. Chiếc nhẫn vừa vặn, như được đo riêng cho tôi. Anh nâng tay tôi lên, đặt một nụ hôn lên đó. “Từ nay, em là vợ anh thật sự rồi.”
Tôi ôm chầm lấy anh, dụi mặt vào lồng ngực ấm áp. “Cảm ơn anh vì tất cả.”
Đám cưới được tổ chức vào một ngày cuối tuần, khi tiết trời đã vào thu, se se lạnh. Hội trường doanh trại được trang trí đơn giản bằng hoa dại và cờ đỏ. Các đồng chí trong đơn vị ai cũng đến chúc phúc, mặc đồng phục chỉnh tề. Tôi mặc một chiếc áo dài trắng, do Triệu Vân San giúp mua từ dưới phố huyện. Hàn Lăng Tiêu mặc bộ quân phục mới, vai đeo quân hàm thiếu tướng, oai phong lẫm liệt.
Lễ cưới do chính trị viên đơn vị chủ trì. Ông già nói những lời giản dị nhưng chân thành, chúc hai chúng tôi trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử. Ai cũng cười, không khí ấm áp như một gia đình lớn.
Khi đến lúc trao nhẫn, Hàn Lăng Tiêu nhìn tôi, ánh mắt long lanh. Anh cầm tay tôi, đeo nhẫn vào, giọng nói vang vọng trong hội trường yên tĩnh.
“Lam Uyển Nhi, từ nay về sau, dù gian khổ hay hạnh phúc, dù bình yên hay sóng gió, anh thề sẽ bảo vệ em, yêu thương em, mãi mãi bên em. Lời thề của một quân nhân không bao giờ thay đổi.”
Tôi nhìn anh, mỉm cười, rơi nước mắt hạnh phúc. Có lẽ, đây là khoảnh khắc đẹp nhất trong đời tôi.
Tiệc cưới đơn giản với vài món ăn, bánh kẹo và trà. Các đồng chí trong đơn vị lần lượt đến chúc mừng, có người còn tặng chúng tôi những món quà nhỏ tự làm. Đến chiều, khách khứa lần lượt ra về, để lại hai chúng tôi trong hội trường vắng lặng.
Hàn Lăng Tiêu nắm tay tôi, dẫn tôi ra ngoài. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả khoảng trời. Ánh nắng cuối ngày chiếu rọi lên khuôn mặt anh, làm anh trông thật đẹp trai và ấm áp.
“Đi dạo một lát nhé?” Anh hỏi.
“Vâng.”
Chúng tôi bước dọc theo con đường dài, hai bên là những hàng cây bạch đàn cao vút. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ dại và đất ẩm. Tiếng ve kêu râm ran từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng bước chân của chúng tôi trên nền đất khô.
“Uyển Nhi.” Hàn Lăng Tiêu dừng lại, quay sang nhìn tôi. “Anh có điều muốn hỏi em.”
“Gì ạ?”
“Em có hối hận không? Khi đến nơi này, gặp anh, chịu nhiều khổ sở, suýt mất mạng?”
Tôi lắc đầu. “Không. Nếu có cơ hội làm lại, em vẫn sẽ chọn đến đây, chọn gặp anh.”
Ánh mắt Hàn Lăng Tiêu dịu dàng. Anh đưa tay vuốt nhẹ má tôi. “Anh sợ em sẽ nhớ nhà, nhớ cuộc sống trước đây.”
Tôi im lặng. Nỗi nhớ nhà vẫn luôn hiện hữu trong tôi, nhưng nó đã nhạt dần theo thời gian. Thế giới hiện đại với điện thoại, internet, với những tiện, giờ chỉ còn là những mảnh ký ức xa xôi. Còn ở đây, tôi có anh, có những người bạn tốt, có một cuộc sống bình dị nhưng chân thật.
“Nhà của em bây giờ là ở đây.” Tôi nói nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. “Bên cạnh anh.”
Hàn Lăng Tiêu mỉm cười, ôm tôi vào lòng. Anh giam tôi trong vòng tay rắn chắc, ấm áp. Tôi áp tai lên ngực anh, nghe nhịp tim đều đặn, mạnh mẽ.
“Anh hứa.” Anh nói, giọng trầm ấm bên tai tôi. “Anh sẽ bảo vệ em suốt đời. Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ ở bên em.”
Tôi khép mắt, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. Hoàng hôn buông xuống, phủ lên hai chúng tôi một màu cam đỏ ấm áp. Gió lùa qua tóc tôi, mang theo hương thơm của cỏ cây, của đất trời, của tình yêu.
“Em tin anh.” Tôi thì thầm.
Hàn Lăng Tiêu siết chặt vòng tay hơn, cúi xuống hôn lên tóc tôi. Tôi mở mắt, nhìn lên bầu trời đang dần chuyển sang màu tím. Những đám mây trôi chậm rãi. Ánh sao đầu tiên lấp lánh hiện ra.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao. Có thể sẽ có khó khăn, có thử thách. Nhưng tôi biết, bên cạnh tôi luôn có anh, người đàn ông sắt đá nhưng có trái tim ấm áp. Và tôi, một cô gái đến từ tương lai, đã tìm thấy hạnh phúc của mình ở quá khứ này.
“Về nhà thôi.” Hàn Lăng Tiêu buông tôi ra, nắm lấy tay tôi.
“Vâng.”
Chúng tôi bước đi trong ánh hoàng hôn, hai bàn tay đan chặt. Tiếng cười nói của những người lính trẻ từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng gió, tiếng lá. Tôi ngước nhìn anh, thấy khóe môi nở một nụ cười nhẹ. Và tôi biết đây chính là nơi tôi thuộc về.