Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vực Đen Trùng Sinh

Chết dưới tay sư tỷ

2951 từ

Máu.

Nó đang chảy ra từ lồng ngực của ta.

Ta có thể cảm nhận được từng giọt máu ấm nóng đang rời khỏi cơ thể, hòa vào nền đá lạnh lẽo, ẩm ướt của mật thất. Cảm giác đau đớn không phải đến từ vết thương trên ngực, mà là từ bên trong, từ nơi linh căn vốn dĩ là một phần sinh mệnh của ta, đang bị kéo ra từng chút một.

“Sư tỷ… tại sao?”

Giọng ta khàn đặc, yếu ớt đến mức chính ta cũng khó nghe thấy. Ta cố ngước đôi mắt đã mờ dần đi vì máu và nước mắt, nhìn lên khuôn mặt người con gái đang quỳ bên cạnh ta. Lam Nguyệt. Sư tỷ mà ta kính trọng nhất, yêu thương nhất, tin tưởng nhất suốt mười năm tu hành ở Thanh Vân Tông.

Nàng ta vẫn đang cười.

Nụ cười dịu dàng, ấm áp, giống hệt như ngày đầu tiên nàng nắn vào cửa môn phái. Nhưng đôi mắt ấy, đôi mắt từng khiến ta cảm thấy an toàn vô cùng, giờ đây lại lạnh lẽo như hàn băng vạn năm. Trong đó không hề có chút hối hận, không hề có chút do dự.

“Tại sao ư?” Lam Nguyệt khẽ nghiêng đầu, tay vẫn không ngừng thi triển pháp quyết. Một luồng sáng từ lòng bàn tay nàng chiếu thẳng vào ngực ta, xoắn chặt lấy linh căn đang run rẩy bên trong. “Sư muội à, muội có biết linh căn Thiên phẩm của muội quý giá thế nào không? Chỉ cần có nó, ta sẽ đột phá được cảnh giới Nguyên Anh, sẽ trở thành người mạnh nhất trong thế hệ chúng ta.”

Ta há miệng, nhưng chỉ có một tiếng nấc nghẹn thoát ra. Cảm giác linh căn bị xé rách khỏi cơ thể khiến cảm giác dữ dội. Đau đớn. Không phải chỉ là đau đớn thể xác. Đó là nỗi đau của sự phản bội, của mười năm tình cảm chị em tan vỡ ngay trong khoảnh khắc này.

“Muội nghĩ rằng ta thật lòng muốn làm tỷ muội với muội sao?” Lam Nguyệt cười khẽ, giọng nói vẫn dịu dàng đến rợn người. “Từ ngày đầu tiên gặp muội, ta đã biết linh căn của muội là thứ ta cần. Một kẻ xuất thân hèn mọn như muội, không có gia thế, không có bối cảnh, mà lại có được Thiên phẩm linh căn? Thật lãng phí.”

Từng lời nói của nàng như những mũi dao cứa vào tim ta. Ký ức về những ngày tháng tu luyện cùng nhau, những đêm khuya nàng ủng hộ an ủớ nhà, những lần nàng che chở cho ta trước sự bắt nạt của các sư huynh sư tỷ khác… tất cả, tất cả đều là giả dối sao?

“Sư phụ… sẽ khôỷ…” Ta cố gắng nói, nhưng hơi thở đã yếu dần.

Lam Nguyệt bật cười. Tiếng cười trong trẻo, ngất ngất tối tăm.

“Sư phụ? Sư phụ đã chết rồi, muội quên rồi sao? Chính tay ta đã hạ độc lão ta từ ba tháng trước. Lão già khốn kiếp đó, rõ ràng có bí tịch thượng cổ trong tay mà không chịu truyền cho ta, cứ khăng khăng đòi chờ muội trưởng thành. Thật nực cười.”

Mắt ta mở to. Không. Không thể nào. Sư phụ mất cách đây ba tháng vì tẩu hỏa nhập tịnh bế quan, môn phái đều nói thế mà. Hóa ra… hóa ra là do nàng ta?

“Nhưng không sao.” Lam Nguyệt tiếp tục, tay nàng siết chặt hơn. Luồng sáng xanh bỗng chói lòa. “Giờ ta có linh căn của muội, cộng với bí tịch mà ta đã cướp được từ lão già đó, đột phá Nguyên Anh chỉ là chuyện sớm muộn. Muội yên tâm, ta sẽ không để muội chết ngay đâu. Ta sẽ dùng thân xác muội luyện thành khôi lỗi, để muội mãi mãi ở bên cạnh ta, làm chứng cho sự vĩ đại của ta.”

Tay ta vô thức bấu chặt lấy nền đá. Móng tay rách toạc, máu chảy đầm đìa. Nhưng đau đớn thể xác không thể sánh bằng nỗi đau trong lòng. Ta nguyền rủa sự ngu ngốc của mình, nguyền rủa lòng tin mù quáng, nguyền rủa tất cả những gì đã khiến ta rơi vào cảnh này.

Cảnh giới cuối cùng trước mắt ta bắt đầu tối sầm lại. Khí lạnh từ nền đá thấm vào tận xương tủy. Ta có thể cảm nhận được linh căn đã bị kéo ra gần hết, chỉ còn một mảnh nhỏ bé bám chặt vào thân thể đang tàn lụi của ta.

“Tạm biệt, sư muội.” Lam Nguyệt cúi xuống, thì thầm vào tai ta. “Kiếp sau nhớ thông minh hơn một chút. Đừả.”

Rồi nàng dùng lực, giật phăng mảnh linh căn cuối cùng ra khỏi cơ thể ta.

Một tiếng hét xé toạc không gian, nhưng ta không biết liệu nó có phát ra từ miệng. Tầm nhìn tắt dần. Xúc giác biến mất. Thính giác chỉ còn lại tiếng tim đập thoi thóp, rồi yếu dần, yếu dần…

Bóng tối.

Vô tận.

Và nỗi hận thù.

Ta bật dậy, hít một hơi thật sâu, như thể có người vừa bóp chặt cổ họng ta suốt một kiếp người.

Phổi đau rát vì không khí lạnh tràn vào quá nhanh. Mồ hôi lạnh túa ra khắp người, thấm ướt lớp y phục thô ráp đang mặc trên người. Ta run rẩy, đưa tay lên sờ ngực mình. Da thịt lành lặn. Không có vết thương. Không có máu.

“Đây là…”

Ta ngơ ngác nhìn xung quanh. Một căn phòng nhỏ, đơn sơ. Vách đất, nền gạch, một chiếc giường gỗ kê sát tường, một cái bàn nhỏ với một ngọn đèn dầu đã tắt từ lâu. Qua khe cửa sổ, ánh nắng vào, chiếu lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không khí.

Căn phòng này… ta biết nó.

Đây là phòng của tân đệ tử trong khu vực tuyển sinh của Thanh Vân Tông. Nơi ta đã ở vào ngày đầu tiên lên núi, trước khi chính thức bái sư.

“Không thể nào…”

Ta nhìn xuống tay mình. Đôi bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại, không hề có vết chai sần sau nhiều năm cầm kiếm. Ta sờ lên mặt mình. Là, không có vết sẹo dài bên má phải do trận đấu thảm khốc năm ấy.

Ký ức hỗn loạn tràn về. Ta nhớ mình đã chết. Nhớ bàệt xuyên thủng lồng ngực. Nhớ nụ cười của nàng bị giật ra khỏi cơ thể. Nhớ hận thù cuộn trào trong giây phút cuối cùng.

Vậy mà giờ đây, ta đang ở đây. Sống. Nguyên vẹn.

“Trùng sinh…?”

Ta thì thào, không dám tin vào suy đoán của mình. Nhưng mọi thứ đều quá rõ ràng. Chiếc giường này, mùi thơm của gỗ thông pha lẫn hương cỏ dại từ ngoài đồng thoảng vào, tiếng chim hót líu, và cả chiếc áo vải thô màu xám tro trên người ta nữa. Tất cả đều khớp với ngày đầu tiên ta đặt chân lên Thanh Vân Tông.

Ta vội vàng bước xuống giường, chân chạm đất, cảm nhận nền gạch lạnh lẽo dưới lòng bàn chân trần. Ta bước đến bàn, nhặt lên một mảnh gương đồng nhỏ đặt cạnh ngọn đèn dầu.

Trong gương là một khuôn mặt non nớt, khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Đôi mắt to, trong veo, nhưng lại mang một vẻ gì đó già nua, từng trải. Làn da trắng ngần, chưa từng phải trải qua gió sương. Mái tóc dài đen mượt xõa tung trên vai.

Đây là ta. Vân Nhược của mười năm trước.

“Thật… thật sự trùng sinh rồi…”

Nước mắt bất giác chảy dài trên má. Nhưng đó không phải là nước mắt của niềm vui. Đó là nước mắt của nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, của sự phản bội vẫn còn nguyên vẹn trong tim, của lòng hận thù đang thiêu đốt mỗi tế bào trong cơ thể.

Ta nhớ tất cả. Nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt nhất về mười năm tu hành. Nhớ những lần vui cười bên các sư tỷ, sư muội. Nhớ sự dạy dỗ ân cần của sư phụ. Và nhớ nhất là cái chết dưới tay người trưởng nhất.

“Lam Nguyệt…”

Ta nghiến chặt răng, gằn từng tiếng. Chỉ cần nghĩ đến tên nàng thôi, lồng ngực ta lại nhói lên từng cơn đau dai dẳng, như vết thương vẫn còn đó, như linh căn vẫn đang bị xé rách.

Nhưng rồi, ngay giữa cơn đau tột cùng, một thứ gì đó xuất hiện.

Trước mắt ta, một luồng sáng lóe lên. Không phải ánh sáng thực tế, mà là thứ hiện ra trực tiếp trong tâm trí ta. Một bảng điều khiển màu đen tuyền, viền đỏ rực như máu, với những dòng chữ màu trắng nhấp nháy.

[KÍCH HOẠT HỆ THỐNG BÁO THÙ]

[Người chủ: Vân Nhược] [Trạng thái: Trùng sinh - Giai đoạn 1] [Linh căn: Thiên phẩm (Còn nguyên vẹn)] [Cấp độ hiện tại: Phàm nhân (Chưa nhập môn)] [Nhiệm vụ chính: Chưa nhận]

Ta sững sờ.

Hệ thống?

Trong mười năm tu hành kiếp trước, ta chưa từng nghe nói đến thứ này. Nó đến từ đâu? Tại sao nó lại xuất hiện?

Như thể đọc được suy nghĩ của ta, dòng chữ trên bảng điều khiển lại thay đổi.

[Hệ thống báo thù được kích hoạt dựa trên lời nguyền cuối cùng của người chủ trước khi chết.] [Phân tích: Người chủ có nguyện vọng mạnh mẽ muốn trả thù kẻ đã phản bội và vén màn âm điệu đằng sau cái chết.] [Hệ thống sẽ hỗ trợ người chủ hoàn thành mục tiêu thông qua các nhiệm vụ và phần thưởng.] [Ký kết hợp đồng để bắt đầu?]

Ta nhìn chăm chăm vào hai lựa chọn hiện ra phía dưới: [Đồng ý] và [Từ chối].

ên. Một thứ gọi là hệ thống xuất hiện từ lời nguyền cuối cùng của ta? Nghe thật hoang đường. Nhưng ta cũng vừa trùng sinh từ cõi chết. Có gì còn hoang đường hơn thế?

Và quan trọng hơn, ta cần sức mạnh. Ta cần một thứ gì đó để chống lại Lam Nguyệt, để chống lại âm mưu mà ta chưa hiểu hết. Kiếp trước, ta đã yếu đuối, đã tin người, đã chối từ. Kiếp này, ta không thể để điều đó tái diễn.

“Ta đồng ý.”

Giọng trong căn phòng nhỏ, kiên định đến mức chính ta cũng ngạc nhiên.

Bảng điều khiển lóe sáng:một dòng chữ mới hiện ra.

[Hợp đồng ký kết thành công.] [Hệ thống báo thù chính thức kích hoạt.] [Nhiệm vụ mở đầu: Sinh tồn trong ngày nhập môn.] [Mô tả: Ngày hôm nay là ngày tuyển chọn đệ tử của Thanh Vân Tông. Người chơi phải vượt qua bài kiểm tra nhập môn để chính thức trở thành đệ tử. [Phần thưởng: Mở khóa kho dữ liệu nhân vật, nhận một quyển công pháp cơ bản.]

Một luồng thông tin đổ vào đầu ta. Những kiến thức về hệ thống, về cách nhận nhiệm vụ, về cách sử dụng phần thưởng, tất cả đều hiện ra rõ ràng. Ta có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó trong tâm trí mình, như một phần mới được thêm vào cơ thể.

Ta hít sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Nếu kiếp trước ta đã sống qua ngày nhập môn, thì kiếp này cũng không có gì khó khăn. Điều quan trọng là phải thay đổi kế hoạch. Kiếp trước, ta đã chọn làm đệ tử của Phong Lôi Phong, dưới sự “sắp xếp” khéo léo của Lam Nguyệt. Nàng ta đã dùng lời ngon ngọt để dụ ta vào thế lực của nàng, để rồi sau đó dễ dàng kiểm soát.

Lần này, ta sẽ không để nàng có cơ hội đó.

Ta bước đến bên cửa sổ, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ ra. Gió mát ùa vào, mang theo mùi cỏ cây và hương hoa dại. Xa xa, dãy núi Thanh Vân Tông hiện mờ, những đỉnh tháp nhấp nhô, ẩn hiện giữa mây trắng. Đẹp như một bức tranh thủy mặc.

Nhưng ta không còn tâm trạng để thưởng thức vẻ đẹp ấy. Trong mắt ta, giờ đây, những đỉnh núi kia chỉ là nơi ẩn chứa âm mưu và phản bội. Mỗi tòa tháp, mỗi con đường mòn, mỗi bóng cây đều có thể đang che giấu một bí mật chết người.

“Đánh trống tập trung!”

Tiếng hô vang lên từ bên ngoài khu nhà. Đã đến giờ tập trung. Bài kiểm tra nhập môn sắp bắt đầu.

Ta nhanh chóng chỉục, lấy lại bình tĩnh. Tay ta vuốt nhẹ lên mái tóc, cố gắng tạo cho mình vẻ ngoài bình thường nhất có thể. Kiếp trước, ta đã từng là một cô gái ngây thơ, hồn nhiên, dễ dàng bộc lộ cảm xúc. Kiếp này, ta phải học cách che giấu.

Bước ra khỏi phòng, ta hòa vào dòng người đang đổ về quảng trường trung tâm. À, hàng trăm thiếu niên nam nữ, tất cả đều trạc tuổi nhau, ánh mắt lấp lánh hy vọng và háo hức. Họ không biết rằng con đường tu tiên mà họ mơ ước lại đầy rẫy chông gai và máu tanh.

Ta nhìn họ, lòng chợt chùng xuống một thoáng thương xót. Nhưng rồi ta lắc đầu, gạt bỏ cảm xúc yếu đuối ấy. Kiếp trước, ta cũng từng như họ. Ngây thơ, tin tưởng, và rồi phải trả giá bằng mạng sống.

Không. Lần này ta sẽ không như thế nữa.

Quảng trường rộng lớn, lát đá xanh, trước mặt là một tòa đại điện mái ngói lưu ly màu xanh ngọc. Trên bậc thang, các trưởng lão của Thanh Vân Tông đang đứng trang nghiêm, y phục phần phật trong gió.

Ta đứng nép ở một góc, quan sát. Và rồi, tim ta như ngừng đập.

Từ phía sau đại điện, một bóng người bước ra.

Lam Nguyệt.

Nàng ta mặc bộ y phục màu lam nhạt, mái tóc đen dài được búi gọn, khuôn mặt thanh tú mang nụ cười dịu dàng quen thuộc. Nàng bước đến bên cạnh một vị trưởng lão, khẽ cúi đầu chào, rồi đứng đó, nhìn xuống đám đông tân đệ tử.

Trong mắt ta, cả thế giới như chậm lại.

Máu trong người ta sôi lên. Hận thù cuộn trào như thủy triều. Tay ta siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, để lại những vết đau rát. Nhưng ta không để mình bộc lộ. Ta cắn chặt môi, hít thở thật sâu, cố gắng kiểm soát cơn giận dữ đang thiêu đốt tâm can.

Vẫn là nụ cười ấy. Vẫn là dáng vẻ dịu dàng ấy. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy nàng, ta chỉ muốn xông lên, xé nát khuôn mặt giả tạo đó, hỏi nàng tại sao.

Nhưng ta không thể.

Không phải lúc này. Chưa phải lúc này.

Lam Nguyệt đang ở cảnh giới Trúc Cơ kỳ, mà ta chỉ là một phàm nhân chưa nhập môn. Nếu ta manh động, ta sẽ chết ngay tức khắc. Kiếp trước ta đã chết vì nóng vội và cả tin. Kiếp này, ta phải kiên nhẫn. Phải tính toán từng bước.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của ta, Lam Nguyệt đưa mắt nhìn xuống đám đông. Ánh mắt nàng lướt qua ta, không dừng lại. Nàng không nhận ra ta. Đương nhiên, với nàng, ta chỉ là một trong hàng trăm tân đệ tử vô danh.

Nhưng rồi, nàng lại quay đầu, nhìn thẳng vào ta. Một cái nhìn thoáng qua nhưng đủ để ta cảm thấy lạnh sống lưng.

Nàng mỉm cười.

Nụ cười ấy ngọt ngào và ấm áp, nhưng với ta, nó chỉ mang đến sự lạnh lẽo và ghê rợn. Ta biết nụ cười đó. Đó là nụ cười nàng dành trước khi kết thúc mọi thứ.

“Vân Nhược.”

Giọng nói dịu dàng vang lên bên tai ta. Ta giật mình, nhận ra đã bước xuống khỏi bậc thang và đang đứng trước mặt ta.

“Muội tên là Vân Nhược, phải không?” Nàng cười, tay nhẹ nhàng đặt lên vai ta. “Ta là Lam Nguyệt, chân truyền đệ tử của Thanh Vân Tông. Ta thấy muội có ánh mắt rất đặc biệt, chắc hẳn linh căn cũng không tầm thường. Muội có muốn sau này làm sư muội của ta không?”

Lời nói ấy, cử chỉ ấy giống hệt như kiếp trước.

Tim ta thắt lại. Một nỗi đau xé lòng trào dâng. Ta nhìn vào đôi mắt đẹp nhưng trống rỗng đó, và ta thấy trong đó không có gì ngoài sự tính toán và tham vọng.

Nhưng ta cười.

Ta cười, nụ cười non nớt, ngây thơ của một thiếu nữ mới lớn.

“Vâng, thưa sư tỷ. Được làm sư muội của tỷ là vinh hạnh của muội.”

Lam Nguyệt hài lòng gật đầu, xoay người bước đi. Nàng không nhìn thấy, đằng sau nụ cười hồn nhiên ấy là đôi mắt đã chết một lần, là trái tim đã hóa đá, là lời thề sẽ không bao giờ bị lừa gạt nữa.

Ta nhìn theo bóng lưng nàng, lòng thầm hứa.

Lần này, ta sẽ không để ngươi lừa ta.

Lần này, ta sẽ vén màn tất cả âm mưu.

Lần này, ta sẽ khiến ngươi trả giá cho tất cả.

Lam Nguyệt, chờ đó. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng tension tâm lý qua sự tương phản giữa nụ cười ngây thơ bên ngoài và tâm hồn đã mòn mỏi bên trong nhân vật chính, tạo nên một Vân Nhược vừa là nạn nhân vừa là kẻ giết người tiềm ẩn. Chi tiết "lời thề sẽ không bao giờ bị lừa gạt nữa" chứa đầy sức mạnh tâm lý chuẩn bị cho một cuộc thù địch máu lạnh.

📖 Chương tiếp theo

Hệ thống bí ẩn xuất hiện, mang đến cho Vân Nhược sức mạnh mới để thực hiện kế hoạch trả thù của nàng.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord