Mây mù giăng kín lối đi trên đỉnh Thanh Vân, từng đợt gió lạnh thổi qua thảo mộc ẩm ướt. Vân Nhược đứng trước cổng chính của tông môn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Nàng cúi nhìn thân thể nhỏ bé của mình – mười lăm tuổi, yếu ớt, chỉ vừa mới bước vào Luyện Khí tầng ba.
Trong đầu, giọng nói máy móc của hệ thống vang lên rõ ràng: “Ký chủ đã hoàn tất xác nhận trùng sinh. Hệ thống báo thù khởi động. Nhiệm vụ đầu tiên: trát, tìm kiếm manh mối về âm mưu. Thời hạn: ba ngày. Phần thưởng: một viên Tụ Linh Đan phẩm chất thượng thừa.”
Vân Nhược hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí lạnh buốt tràn vào phổi. Kiếp trước, nàng từng đứng ở đây với lòng tràn đầy hy vọng, tin rằng mình sẽ tìm được một mái nhà thực sự. Nhưng giờ đây, thứ duy nhất còn lại trong lồng ngực là một khối băng giá của sự căm hận.
“Muội muội! Sao muội đứng đây một mình thế?”
Giọng nói dịu dàng quen thuộc vang lên sau lưng. Vân Nhược cứng đờ người, từng thớ thịt căng cứng như dây đàn sắp đứt. Nàng xoay người chậm rãi, đối diện với khuôn mặt thanh tú của Lam Nguyệt – gương mặt ấy tỏa ra vẻ hiền hòa, ấm áp, hoàn toàn khác với vẻ điên cuồng lúc rút linh căn của nàng.
“Tỷ tỷ.” Vân Nhược cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng âm cuối vẫn hơi run. Nàng nhìn thấy đôi mắt Lam Nguyệt trên mặt hồ mùa thu, thấy nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Từng chi tiết ấy đều quá đỗi thân thuộc, cũng quá đỗi giả dối.
Lam Nguyệt bước tới gần, vươn tay định vuốt tóc nàng: “Muội còn nhớ tỷ không? Chúng ta cùng lên núi hôm nay, tỷ đã xin chấp sự cho chúng ta ở chung một viện đấy.”
Vân Nhược lùi lại nửa bước, khẽ né tránh bàn tay kia. Nàng nhìn thấy rõ sự ngạc nhiên thoáng qua của Lam Nguyệt, rồi nhanh chóng bị che giấu bằng vẻ quan tâm lo lắng.
“Muội sao thế?” Lam Nguyệt nghiêng đầu, vẻ mặt đầy bối rối. “Hay là muội không khỏe? Để tỷ đưa muội đến chỗ dược đường.”
Mỗi lời nói ngọt ngào ấy như từng mũi kim đâm vào tim nàng. Vân Nhược nhớ lại kiếp trước, nàng đã từng rơi nước mắt vì xúc động trước sự quan tâm của Lam Nguyệt, nghĩ rằng mình may mắn có được một người tỷ tỷ tốt bụng. Nhưng bây giờ, nàng chỉ thấy một con rắn độc đang uốn mình trong bộ áo khoác thêu hoa.
“Không cần đâu, tỷ tỷ.” Vân Nhược lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Muội vừa nghe chấp sự nói rằng Tuyết Phong đang thiếu đệ tử, muội muốn xin qua đó.”
Đôi mắt Lam Nguyệt mở to, ánh lên vẻ khó hiểu. Nàng ta cắn môi, giọng trở nên nhẹ nhàng hơn: “Sao lại đột ngột thế? Tuyết Phong lạnh lẽo, lấn tông môn, muội yếu ớt thế này sao chịu nổi?”
“Muội thích yên tĩnh.” Vân Nhược đáp ngắn gọn, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào Lam Nguyệt vì sợ để lộ sự thù hận đang cuộn trào trong lòng.
Nàng cảm nhận được hương thơm nhè nhẹ từ người Lam Nguyệt – mùi hương mà kiếp trước nàng từng cho là dễ chịu nhất thế gian. Giờ đây, mùi hương ấy chỉ khiến nàng buồn nôn, gợi lại ký ức về máu tanh và đau đớn bị cướp đoạt.
Lam Nguyệt trầm mặc một lúc, rồi thở dài: “Nếu muội đã quyết định, tỷ cũng không ép. Nhưng chúng ta vẫn là tỷ muội, đúng không? Sau này có chuyện gì, muội cứ tìm tỷ.”
Vân Nhược gật đầu, lòng thầm cười nhạo. Tỷ muội? Thứ tình cảm ấy chỉ là cái cớ để đâm sau lưng nhau mà thôi.
Nàng quay lưng bước nhanh về phía điện tiếp nhận đệ tử, bỏ lại Lam Nguyệt đang đứng yên nhìn theo. Dù không quay đầu, nàng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt dò xét của kẻ kia – một ánh nhìn sắc lạnh như dao găm, hoàn toàn khác với vẻ dịu dàng giả tạo ban nãy.
Trong lòng nàng, một nỗi đau âm ỉ lan ra. Kiếp trước, nàng đã dành mười năm để yêu thương, tin tưởng người tỷ tỷ này. Mười năm cùng nhau vượt qua nguy hiểm trong bí cảnh. Mười năm tỷ muội thân thiết, nàng sẵn sàng hiến cả linh căn để cứu Lam Nguyệt khi nàng ta bị thương nặng. Nhưng cuối cùng, tất cả chỉ là một vở kịch.
Điện tiếp nhận đệ tử nằm ở phía đông của quảng trường, một tòa kiến trúc bằng gỗ lim với mái ngói xanh rêu phủ đầy bụi thời gian. Vân Nhược đẩy cánh cửa nặng nề, bước vào bên trong. Mùi giấy cũ và mực tàu xộc vào mũi, hòa lẫn với hương trầm nhàn nhạt.
Một lão giả râu tóc bạc phơ ngồi sau bàn gỗ, tay cầm một cuộn da dê cũ kỹ. Ông ta ngước lên nhìn nàng, ánh mắt sắc bén như diều hâu: “Tiểu oa nhi, có chuyện gì?”
“Bẩm chấp sự, con muốn xin chuyển sang Tuyết Phong.” Vân Nhược cúi đầu, giọng nói nhẹ nhưng kiên định.
Lão giả nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “Tuyết Phong? Nơi đó chỉ có vài lão già tu luyện, chẳng có ai dạy dỗ đệ tử cả. Ngươi mới nhập môn, nên ở lại chủ phong để học cơ bản trước.”
“Con không cần người dạy.” Vân Nhược ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào lão giả. “Con chỉ muốn một nơi yên tĩnh để tận. Con hứa sẽ không gây phiền phức cho tông môn.”
Lão giả nhìn nàng một lúc lâu, đôi mắt già nua như muốn nhìn thấu tâm can nàng. Cuối cùng, ông ta thở dài, lấy ra một tấm lệnh bài bằng ngọc trắng: “Được rồi, đã có quyết định của ngươi, ta cũng không cản. Nhưng nhớ, Tuyết Phong là nơi linh khí mỏng manh, tu luyện sẽ khó khăn hơn nhiều.”
“Con hiểu.” Vân Nhược nhận lấy lệnh bài, cảm nhận hơi lạnh từ ngọc truyền vào lòng bàn tay.
Nàng xoay người bước ra ngoài, lòng thầm nhủ: Khó khăn ư? So với cái chết đau đớn dưới tay kẻ mình tin tưởng nhất, khó khăn chỉ là chuyện nhỏ.
Bước chân nàng nhanh hơn, như muốn chạy trốn khỏi cái bóng của Lam Nguyệt. Nhưng trong lòng, nàng biết rõ – nàng không chạy trốn, nàng chỉ đang chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới.
Trên đường lên Tuyết Phong, Vân Nhược được các đệ tử cũ. Nàng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Minh Dương – chàng thiếu niên nhiệt huyết, người đã từng là đồng đội của nàng trong nhiều lần xuất chinh. Hắn đang đứng tập kiếm giữa sân, mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi mắt sáng ngời đầy khát khao.
Vân Nhược dừng lại một lát, nhìn Minh Dương múa những đường kiếm còn non nớt. Kiếp trước, chàng ta đã trở thành một kiếm tu xuất sắc, nhưng cũng vì quá dễ tin mà bị Lam Nguyệt lợi dụng. Nàng nhớ rõ cái ngày Minh Dương bị vu oan là nội gián ma tu, bị tông môn phế bỏ tu vi và đuổi đi. Khi đó, nàng đã khóc rất nhiều vì bất lực.
“Đáng lẽ ta nên cảnh báo hắn.” Vân Nhược lẩm bẩm, nhưng rồi lắc đầu. Lúc này, mọi chuyện còn quá sớm. Nàng cần thêm bằng chứng, cần hiểu rõ âm mưu của Huyền Cơ trước khi có thể hành động.
Sau lưng nàng, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Vân Nhược giật mình quay lại, thấy một nam tử trẻ tuổi đang đứng cách đó không xa. Hắn mặc trường bào màu xám bạc, tóc đen dài buộc gọn sau gáy, đôi mắt trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.
Phong Trần.
Tim Vân Nhược đập mạnh một nhịp. Kiếp trước, Phong Trần là người duy nhất nàng không dám đối diện. Hắn là đệ tử bí ẩn nhất của Thanh Vân Tông, luôn đi một mình, ít nói, nhưng mỗi lần nàng gặp nguy hiểm đều xuất hiện kịp lúc. Mãi đến sau này, nàng mới biết hắn đang điều tra cái chết của sư phụ – vị ân sư mà cả hai cùng kính trọng.
“Ngươi là đệ tử mới?” Phong Trần lên tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn tranh vọng trong gió.
“Vâng.” Vân Nhược gật đầu, cố giữ vẻ bình thản. “Ta tên Vân Nhược, mới chuyển lên Tuyết Phong.”
Đôi mắt Phong Trần khẽ động, một tia sáng lóe lên rồi vụt tắt. Hắn nhìn lên tấm lệnh bài ngọc trắng trên tay nàng, khóe môi hơi nhếch: “Tuyết Phong? Nơi đó chẳng có ai ngoài mấy lão già cả. Sao ngươi lại chọn chỗ đó?”
“Ta thích yên tĩnh.” Vân Nhược đáp, câu nói giống hệt như lúc nãy nói với Lam Nguyệt.
Phong Trần nhìn nàng một lúc, rồi bất ngờ bước tới gần. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một sải tay. Vân Nhược có thể ngửi thấy mùi thảo dược thoang thoảng trên người hắn, mùi của một người thường xuyên tiếp xúc với đan dược.
“Cẩn thận với Lam Nguyệt.” Hắn nói nhỏ đến mức chỉ có nàng mới nghe thấy.
Vân Nhược giật mình, đôi mắt mở to nhìn hắn. Phong Trần không nói thêm lời nào, xoay người bước đi, bóng dáng xám bạc nhanh chóng tan biến trong màn sương dày đặc.
Nàng đứng im một lúc, lòng ngổn. Phong Trần đã biết điều gì? Hắn có phải cũng như nàng, đang âm thầm điều tra? Hay hắn đã nhận ra điều bất thường từ lâu?
“Không được vội.” Vân Nhược tự nhủ, siết chặt lệnh bài trong tay. Nàng cần tập trung vào nhiệm vụ trước mắt: tìm kiếm manh mối về âm mưu của Huyền Cơ.
Con đường lên Tuyến lượn giữa những vách đá dựng đứng. Càng lên cao, không khí càng lạnh, linh khí càng loãng dần. Vân Nhược phải vận chuyển linh lực toàn thân mới có thể chống lại cái rét thấu xương. Nhưng nàng không hề than phiền. Trái lại, nàng cảm thấy bình yên lạ thường khi ở đây – xa khỏi những ánh mắt dò xét, xa khỏi những lời đường mật giả tạo.
Tuyết Phong là một ngọn núi nhỏ nằm biệt lập ở phía tây bắc Thanh Vân Tông. Trên đỉnh núi có một tòa nhà gỗ đơn sơ, xung quanh là vài mảnh vườn nhỏ trồng linh thảo. Tuyết phủ trắng xóa khắp nơi, lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt.
Vân Nhược đẩy cửa bước vào căn nhà gỗ. Bên trong đơn giản đến mức khắc khổ: một chiếc giường tre, một bàn gỗ nhỏ, một giá sách cũ kỹ. Trên bàn để lại một phong thư, bên trong có mấy tờ giấy và một viên linh thạch.
“Của người ở trước để lại.” Nàng lẩm bẩm, cất phong thư vào tay áo.
Sau khi sắp xếp đồ đạc, Vân Nhược bắt đầu lục tung giá sách. Kiếp trước, nàng biết rằng sư phụ từng ở Tuyết Phong trước khi chuyển lên chủ phong. Ông đã để lại nhiều ghi chép quý giá, nhưng sau khi ông mất, tất cả đều bị thu giữ. Chỉ có một cuốn nhật ký nhỏ là còn sót lại, và nó nằm đâu đó trong căn nhà này.
Nàng tìm kiếm suốt, lục tung từng ngóc ngách. Bên ngoài, tuyết bắt đầu rơi, từng bông trắng xốp, tạo thành một lớp mỏng trên sàn nhà. Cái lạnh thấm vào da thịt, khiến ngón tay nàng tê cứng.
“Không lẽ ta nhớ sai?” Vân Nhược ngồi phịch xuống giường, thở dốc. Nhưng rồi nàng chợt nhớ ra điều gì đó – kiếp trước, sư phụ từng nói rằng ông giấu những thứ quan trọng dưới tấm ván sàn cạnh giường.
Nàng vội quỳ xuống, luồn tay vào khe hở giữa những tấm ván gỗ. Ngón tay nàng chạm phải một vật cứng, trơn nhẵn. Kéo mạnh lên, nàng thấy một cuốn sách bìa da đen, ố vàng vì thời gian.
Nhật ký của sư phụ.
Vân Nhượở cuốn sách, lật từng trang giấy vàng khè, mực đã phai mờ theo năm tháng. Bêép những suy nghĩ, những phát hiện của sư phụ về tông môn. Nàng lướt những trang đầu, cho đến khi một cái tên khiến nàng dừng lại.
Huyền Cơ.
Tim nàng đập loạn nhịp. Nàng nhìn chăm chăm vào dòng chữ nguệch ngoạc: “Huyền Cơ đang tìm kiếm một thứ gì đó trong tông môn. Hắn đã nhiều lần vào thư viện cấm, lục tung các bản ghi chép cổ. Ta nghi ngờ hắn biết được bí mật về di tích dưới lòng núi.”
Vân Nhược lật tiếp vài trang, thấy những dòng chữ vội vã hơn: “Huyền Cơ đã gặp riêng Lam Nguyệt. Ta không biết chúng nói gì, nhưng từ đó Lam Nguyệt bắt đầu thay đổi, trở nên xa cách với mọi người. Ta sợ rằng hắn đang dùng nàng ta để đạt được mục đích gì đó.”
Nước mắt nàng bất giác trào ra. Sư phụ đã biết. Ông đã nhìn thấy sự thay đổi của Lam Nguyệt, nhưng không kịp ngăn chặn âm mưu. Và rồi ông chết một cách đột ngột, được cho là tẩu hỏa nhập bế quan. Nhưng Vân Nhược biết rõ – sư phụ bị hạ độc, bị giết để bịt miệng.
Nàng tiếp tục lật trang, đọc những dòng cuối cùng của cuốn nhật ký: “Nếu có ai đọc được những dòng này, hãy cẩn thận với Huyền Cơ. Hắn không chỉ muốn chiếm đoạt tông môn, mà hắn còn muốn mở ra cánh cổng dẫn đến di tích Tuyệt Cốc. Trong di tích đó có một bảo vật cổ xưa – một viên linh châu có thể cướp đoạt linh căn của bất kỳ ai. Đó là thứ hắn cần để đột phá Nguyên Anh cảnh.”
Cướp đoạt linh căn.
Vân Nhược run rẩy gấp cuốn sách lại. Mọi thứ đã rõ ràng. Huyền Cơ muốn viên linh châu để trở nên mạnh hơn và hắn dùng Lam Nguyệt làm công cụ. Lam Nguyệt, vì tham vọng, vì muốn đột phá cảnh giới, đã sẵn sàng phản bội tất cả – kể cả tỷ muội, kể cả sư phụ.
Nàng ngồi yên trên sàn nhà lạnh lẽo, mặc cho nước mắt lăn dài trên má. Nỗi đau trong lòng không phải vì sợ hãi, mà vì sự thật phũ phàng đã được phơi bày. Tình cảm tỷ muội mười năm chỉ là vỏ bọc cho một âm mưu tàn độc. Sự tin tưởng của nàng đã bị lợi dụng một cách thấp hèn nhất.
“Ta sẽ không để các ngươi thành công.” Vân Nhược lau nước mắt, giọng nói nhỏ nhưng đầy cương quyết. “Sư phụ, con xin thề với người – con sẽ vén màn âm mưu này, sẽ khiến Huyền Cơ và Lam Nguyệt phải trả giá cho tất cả những gì chúng đã gây ra.”
Bên ngoài, tuyết vẫn rơi không ngừng, phủ trắng xóa cả một vùng trời. Gió thổi, rít như tiếng khóc than của người chết. Vân Nhược siết chặt cuốn nhật ký trong tay, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên ngọn lửa của sự quyết tâm.
Trong đầu, giọng nói của hệ thống vang lên: “Nhiệm vụ đầu tiên hoàn thành. Phần thưởng: Tụ Linh Đan phẩm chất thượng thừa. Nhiệm vụ thứ hai: Tìm hiểu về di tích Tuyệt Cốc và xác nhận vị trí cánh cổng. Thời hạn: bảy ngày.”
Vân Nhược đưa tay nhận lấy viên đan dược màu xanh ngọc bích hiện ra từ hư vô. Viên thuốc tỏa ra hương thơm thanh mát, linh khí cuộn quanh nó như những làn khói mỏng. Nàng bỏ vào miệng, cảm nhận luồng linh lực ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, từng tế bào như được hồi sinh.
“Tuyệt Cốc.” Nàng lẩm bẩm, nhớ lại kiếp trước từng nghe nói đến nơi này – một bí cảnh cấm kỵ nằm sâu dưới lòng đất, nơi chứa đựng vô số bảo vật nhưng cũng ẩn chứa nguy hiểm chết người. Kiếp trước, Lam Nguyệt từng rủ nàng vào đó, nhưng nàng đã từ chối vì cảm thấy có điều bất thường.
“Lần này, ta sẽ vào trước.” Vân Nhược đứng dậy, phủi bụi trên y phục. “Ta sẽ tìm ra viên linh châu trước khi Huyền Cơ kịp hành động.”
Nàng bước ra khỏi căn nhà gỗ, đứng giữa trời tuyết trắng xóa. Những bông tuyết rơi trên tóc, trên vai, nhưng nàng không cảm thấy lạnh. Trong lòng nàng, ngọn lửa báo thù đang cháy hừng hực, sưởi ấm cả thân xác tê cóng.
Phía xa xa, bóng dáng của Phong Trần lấp ló sau những tán cây thông phủ đầy tuyết. Hắn đang nhìn nàng, đôi mắt trầm tĩnh nhưng chứa đựng nhiều điều khó nói. Vân Nhược biết rằng hắn sẽ là đồng minh trong cuộc chiến sắp tới.
Nhưng trước hết, nàng cần tìm hiểu thêm về Tuyệt Cốc. Nàng cần đến thư viện tông môn, nơi lưu giữ những bản ghi chép cổ xưa về các bí cảnh và di tích.
Vân Nhược bước đi trên tuyết, từng dấu chân in hằn trên nền trắng xóa. Gió lạnh thổi qua, cuốn đi những bông tuyết, xóa nhòa dấu vết của nàng. Nhưng trong lòng nàng, không gì có thể xóa nhòa được lời thề sẽ trả thù.
Khi nàng đến thư viện, trời đã nhá nhem tối. Những ngọn đèn lồng bằng giấy dầu được thắp sáng dọc hành lang, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, hắt bóng xuống nền gạch đá lạnh lẽo. Vân Nhược đẩy cửa bước vào. Mùi giấy cũ và mực khô xộc vào mũi.
Thư viện rộng lớn với hàng trăm kệ sách chất đầy các cuộn da, bản thảo và sách vở. Nàng đi dọc các dãy kệ, tay lướt nhẹ qua từng kệ sách, mắt đảo nhanh tìm kiếm những tài liệu liên quan đến Tuyệt Cốc.
Sau hồi lục lọi, nàng tìm thấy một cuộn da dê cũ kỹ nằm kẹt giữa hai quyển sách dày. Trên bìa có viết ba chữ: “Tuyệt Cốc Ký”. Vân Nhược mở cuộn da ra, thấy bêép chi tiết về vị trí, cấu trúc và những cạm bẫi.
Nhưng điều khiến nàng chú ý nhất là một đoạn ghi chú nhỏ ở cuối cuộn da: “Cánh cổng vào Tuyệt Cốc chỉ mở vào đêm trăng tròn, khi ánh trăng chiếu thẳng vào tượng đá Thanh Long ở sân sau thư viện. Kẻ nào muốn vào phải có huyết mạch của người giữ cửa – dòng máu của đệ tử Thanh Vân Tông thế hệ đầu tiên.”
Vân Nhược ngẩng đầu lên, lòng bỗng trùng xuống. Huyết mạch của đệ tử thế hệ đầu tiên? Nàng biết rõ, hiện môn không còn máu ấy. Trừ khi… sư phụ.
Sư phụ từng kể rằng ông là hậu duệ của một trong những vị khai sơn tổ sư. Nếu vậy, máu của ông có thể mở được cánh cổng. Nhưng ông đã chết, và nàng không biết có ai trong tông môn còn mang huyết mạch ấy hay không.
Đang suy nghĩ, nàng chợt nghe thấy tiếng bước chân từ phía cuối thư viện. Vân Nhược vội gấp cuộn da lại, giấu vào trong tay áo. Nàng xoay người, thấy một bóng người cao lớn bước ra từ khu vực sách cấm.
Đó là một nam tử trung niên, mặt chữ điền, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng. Hắn mặc trường bào đen thêu hình rắn độc, tay cầm một quyển sách cổ có bìa màu đỏ sẫm.
Huyền Cơ.
Tim Vân Nhược như ngừng đập. Nàng đứng yên, cố gắng giữ bình tĩnh, không để lộ vẻ hoảng sợ. Huyền Cơ nhìn nàng, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt non trẻ của nàng.
“Đệ tử mới?” Hắn lên tiếng, giọng trầm đục như tiếng đá lăn.
“Vâng, thưa trưởng lão.” Vân Nhược cúi đầu, giọng nói nhẹ nhàng, khiêm tốn.
Huyền Cơ bước tới gần, mùi máu tanh nhè nhẹ thoảng qua từ người hắn. Hắn đứng trước mặt nàng, cao hơn nàng cả một cái đầu, nhìn xuống với vẻ dò xét.
“Ngươi tìm sách gì ở đây? Khu vực này là sách cổ, không phải nơi cho đệ tử mới như ngươi.”
Vân Nhược siết chặt cuộ áo, cố giữ giọng đều đều: “Con chỉ muốn tìm hiểu về lịch sử tông môn. Nghe nói ở đây có nhiều sách cổ ghi chép về các vị tổ sư.”
Huyền Cơ nhìn nàng một lúc lâu, rồi bất ngờ cười nhạt: “Tìm hiểu lịch sử? Tốt, tốt. Nhưng nhớ, có những thứ không nên biết thì đừng cố tìm hiểu, kẻo mang họa vào thân.”
Nói xong, hắn xoay người bước đi, bóng dáng đen tối khuất dần sau những kệ sách.
Vân Nhược đứng yên, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Nàng thở phào nhẹ nhõm khi cửa thư viện đóng lại, nhưng trong lòng vẫn còn nguyên nỗi sợ hãi.
Huyền Cơ ở đây vào thời điểm này. Hắn đang tìm kiếm thứ gì đó trong thư viện. Phải chăng hắn cũng đang tra cứu về Tuyệt Cốc?
Vân Nhược nhanh chóng rời khỏi thư viện, bước vào màn đêm tối đen như mực. Tuyết đã ngừng rơi, mặt trăng ló dạng sau những đám mây dày, soi sáng con đường về Tuyết Phong.
Nàng về đến căn nhà gỗ, đốt đèn, mở cuộn da ra đọc lại. Những dòng chữ cổ xưa dần hiện ra dưới ánh đèn leo lét. Nàng đọc đi đọc lại đoạn ghi chú về cánh cổng, lòng suy nghĩ miên man.
Huyết mạch của đệ tử thế hệ đầu tiên. Sư phụ đã chết, nhưng có thể nào ông còn để lại thứ gì đó? Một giọt máu, một món bảo vật, hay một người thừa kế?
Vân Nhược bỗng nhớ ra một điều – kiếp trước, Lam Nguyệt từng khoe với nàng rằng nàng ta đã tìm được một bình máu cổ trong mật thất của sư phụ. Lúc đó, nàng không để ý, nhưng bây giờ mọi thứ đã rõ ràng.
“Lam Nguyệt đã lấy được máu của sư phụ.” Vân Nhược siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. “Nàng ta đã chuẩn bị từ rất lâu rồi.”
Nàng nhắm mắt, cố gắng nhớ lại chi tiết