Ánh nắng chiều tà nhuộm đỏ những tán tùng xanh thẫm trên đỉnh Thanh Vân. Vân Nhược đứng bên rìa Tuyết Phong, hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh giá buốt da thịt, khác hẳn với sự ấm áp của Vân Phong mà nàng đã xin rời khỏi. Nàng chưa kịp định hình mình sẽ bắt đầu từ đâu.
Tiếng bước chân nhẹ trên tuyết vọng đến từ phía sau. Một người đàn ông mặc áo xám, dáng vẻ trầm lặng, đang đứng dựa vào gốc tùng, mắt nhìn xa xăm về phía khu rừng bên dưới. Hắn không hề để ý đến Vân Nhược, nhưng ánh mắt sắc lẹm như chim ưng lại đang dõi theo một bóng dáng quen thuộc – Lam Nguyệt.
Vân Nhược khẽ nhíu mày. Nàng nhận ra người này. Phong Trần. Trong kiếp trước, hắn chỉ là một đệ tử bình thường của Thanh Vân Tông, ít nói, ít giao tiếp, nhưng lại chết một cách bí ẩị đổ tội là gian tế. Hồi ức chợt lóe lên trong đầu nàng: Phong Trần từng bị Lam Nguyệt hãm hại vì tội ăn cắp bí tịch.
“Ngươi là ai?” Nàng cất giọng cảnh giác, tay đặt lên thanh kiếm gỗ bên hông.
Phong Trần chậm rãi quay lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nàng một hồi lâu. Hắn không trả lời ngay, chỉ khẽ gật đầu như chào hỏi rồi lại quay đi.
“Ngươi đang theo dõi Lam Nguyệt?” Vân Nhược hỏi thẳng, không giấu vẻ bất ngờ.
Lần này, Phong Trần dừng lại. Hắn từ từ quay người, ánh mắt sắc lạnh nhìn chăm chú vào nàng. “Sao ngươi biết?”
Vân Nhược mím môi. Nàng không thể nói thật rằng nàng biết từ kiếp trước. “Ta thấy ngươi nhìn về hướng đó. Lam Nguyệt là sư tỷ mà ai cũng yêu quý, sao ngươi lại để ý đến ả như vậy?”
Phong Trần im lặng một lát, rồi hắn nói bằng giọng khàn khàn: “Ả là kẻ giết sư phụ ta.”
Tim Vân Nhược thắt lại. Lời nói ấy chạm vào vết thương sâu nhất trong lòng nàng. Nàng đã từng chứng kiến sư phụ chết dưới tay chính kẻ mà ông tin tưởng nhất. Cảm giác đau đớn, uất hận trào dâng, làm nàng suýt không kìm được nước mắt. Nhưng nàng nuốt ngược xuống, gắng giữ giọng bình thản: “Ngươi có bằng chứng?”
Phong Trần lắc đầu. “Chưa. Nhưng ta biết.”
“Ly kỳ.” Vân Nhược mỉa mai, nhưng trong lòng lại thấy đồng cảm. Nàng hiểu cảm giác nghi ngờ mà không có bằng chứng. Đó là thứ dày vò con người ta nhất. “Ngươi định làm gì?”
“Theo dõi. Tìm ra bằng chứng.” Phong Trần đáp ngắn gọn. Hắn nhìn nàng với vẻ thăm dò. “Ngươi cũng có thù oán với ả?”
Vân Nhược không trả lời ngay. Nàng nhìn xuống bàn tay mình, những ngóẹ vì lạnh hoặc vì xúc động. Cảm giác bất lực trong kiếp trước ùa về như thủy triều, nhấn chìm nàng trong nỗi đau tột cùng. Nàng đã chết vì tin tưởng kẻ giả dối, đã mất tất cả vì lòng tin mù quáng. Lần này, nàng không thể sai lầm nữa.
“Có.” Nàng ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. “Lam Nguyệt đã hại chết ta, nhưng ta vẫn còn sống.”
Phong Trần khẽ nhướn mày, dường như không hiểu. Nhưng hắn không hỏi thêm. Thay vào đó, hắn nói: “Ta cần vào kho bí mật của Huyền Cơ.”
Vân Nhược giật mình. Huyền Cơ – sư thúc của Thanh Vân Tông, kẻ đứng sau mọi âm mưu trong kiếp trước. Nàng vẫn chưa biết thứ gì đang chờ đợi mình ở đó, nhưng trực giác mách bảo rằng những bí mậẽ là chìa khóa để vén màn tất cả.
“Sao ngươi biết?” Nàng hỏi.
“Vì sư phụ ta từng nói về thứ Huyền Cơ giấu trong đó. Một thứ có thể thay đổi cục diện môn phái.” Phong Trần nói, giọng trầm xuống. “Ta đã theo dõi ả Lam Nguyệt nhiều tuần. Ả thường xuyên lui tới khu vực đó vào ban đêm, mang theo những cuộn da kỳ lạ.”
Vân Nhược nhíu mày. Trong kiếp trước, Lam Nguyệt đã thao túng mọi người bằng thông tin và âm mưu. Nếó những cuộn da ấy, thì đó chính là thứ nàng cần.
“Ta đi với ngươi.” Nàng nói dứt khoát.
Phong Trần nhìn nàng một lát, rồi gật đầu. “Đêm nay, canh ba.”
Trời tối dần, những vì sao lấm tấm hiện ra trên bầu trời đen thẫm như nhung. Vân Nhược ngồi trong góc phòng, tay cầm thanh kiếm đã mài sắc. Nàng cố gắng bình tĩnh, nhưng trái tim đập nhanh hơn bình thường. Cảm giác hồi hộp pha lẫn sợ hãi khiến nàng nhớ lại giây phút cuối cùng trước khi chết, khi Lam Nguyệt nhẹ nhàng rút linh căn khỏi cơ thể nàng. Nỗi đau ấy vẫn còn nguyên vẹn, như một vết sẹo không bao giờ lành.
Canh ba vừa điểm, nàng lặng lẽ ra khỏi phòng. Tuyết rơi nhẹ, phủ trắng cả lối đi. Phong Trần đã đứng đợi ở gốc tùng cũ, áo choàng đen hòa lẫn vào bóng tối. Hắn không nói gì, chỉ ra hiệu rồi bước đi trước.
Họ men theo con đường mòn ngoằn ngoèo vòng quanh sườn núi. Gió thổi vi vu, mang theo tiếng lá khô xào xạc, xen lẫn tiếng tuyết lạo xạo dưới chân. Mùi gỗ mục và đất ẩm xộc vào mũi, khiến Vân Nhược cảm thấy tỉnh táo hơn.
“Kho nằm dưới chân Tuyết Phong, trong một hang động bí mật.” Phong Trần thì thầm. “Có hai tên đệ tử canh gác thường trực.”
“Ngươi có kế hoạch?” Vân Nhược hỏi.
“Ta sẽ dụ chúng đi. Ngươi chờ ở cửa.” Hắn nói, rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối.
Vân Nhược đứng nép sau một tảng đá lớn, tim đập thình thịch. Nàng nghe thấy tiếng bước chân xa dần, rồi tiếng xì xào của gió. Sau đó, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía bên phải, tiếp theo là tiếng chân rầm rập chạy về hướng đó.
Đến lúc rồi.
Nàng rón rén bước ra, đến trước cửa hang được che bằng một tảng đá lớn. Phong Trần đã kéo tảng đá ra một khoảng, đủ để một người chui lọt. Nàng khom người chui vào.
Bên trong tối om, chỉ có một tia sáng lờ mờ từ một viên dạ minh châu trên vách. Mùi ẩm mốc và một thứ mùi tanh nồng xộc vào mũi, khiến nàng khẽ nhăn mặt. Những kệ gỗ xếp chồng lên nhau, chất đầy các hộp gỗ và cuộn da. Nàng đưa tay sờ vào một cuộn da, cảm nhận lớp da nguội lạnh, nhám ráp dưới ngón tay.
“Nhanh lên.” Phong Trần thì thầm từ phía sau, vừa kịp lách vào.
Họ chia nhau lục lọi. Vân Nhược lần theo kệ, mở từng hộp. Bên trong có những lọ đan dược, những thanh kiếm cũ kỹ, và những bí tịch viết tay bằng mực đen. Nhưng nàng không tìm thấy thứ gì quan trọng.
Đột nhiên, một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến nàng suýt nôn. Nàng giật mình lùi lại, tay run run. Mùi đó… là mùi thối rữa của xác chết.
“Phong Trần, ngươi có ngửi thấy không?” Nàng hỏi, giọng khàn đặc.
Phong Trần dừng lại, hít một hơi. Hắn gật đầu, mặt tái đi trong bóng tối. “Phía cuối hang.”
Họ men theo mùi hôi, bước về phía sâu nhất của hang. Càng vào, mùi càng nồng, tanh tưởi, xộc vào cổ họng gây buồn nôn. Vân Nhược lấy tay bịt mũi, cố nén cơn nôn nao. Những bước chân của nàng vang lên nặng nề trên nền đá ẩm ướt.
Cuối cùng, họ dừng lại trước một góc tường. Một tảng đá lớn che kín lối vào. Phong Trần ra sức đẩy, tảng đá từ từ lăn sang một bên, để lộ một không gian nhỏ hẹp.
Và thứ đầu tiên đập vào mắt họ là một bàn tay trắng nhợt, nằm lạnh ngắt trên mặt đất.
Vân Nhược rú lên một tiếng nhỏ rồi vội vàng che miệng lại. Nàng nhìn thấy một xác chết, mặt mày đã phân hủy đến mức không còn nhận ra. Da thịt bong tróc, lộ ra xương cốt trắng hếu. Mùi thối tỏa ra nồng nặc, quyện với mùi hóa chất lạ, khiến nàng suýt ngất.
Phong Trần quỳ xuống, ờ vào chiếc áo rách nát trên người xác chết. Hắn nhận ra màu áo xanh của đệ tử Thanh Vân Tông. Mắt hắn mở to, đầy hoảng hốt.
“Đây là… sư phụ ta.” Hắn nói, giọng nghẹn ngào.
Vân Nhược sững sờ. Sư phụ của Phong Trần – vị trưởng lão già nua, từng bị cho là chết vì bệnh tật. Hóa ra ông đã bị giết, xác bị giấí mật này. Nỗi kinh hoàng và giận dữ trào dâng, khiến nàng nắm chặt tay đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
“Chúng ta phải đi ngay.” Nàng nói, cố giữ bình tĩnh. “Nếu bị phát hiện…”
“Không.” Phong Trần lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe. “Ta phảộn da kia. Huyền Cơ đã giấu bằng chứng tội ác trong đó.”
Hắn lục tung đống đồ cạnh xác, tay run lẩy bẩy. Cuối cùng, hắn rút ra một cuộn da màu nâu sẫm, trên đó viết đầy những ký tự kỳ lạ.
Vân Nhược nhìn cuộn da, lòng nặng trĩu. Nàng biết rằng, từ giây phút này, mọi thứ đã thay đổi. Không chỉ là cuộc chiến chống lại Lam Nguyệt, mà còn là cuộc chiến chống lại toàn bộ âm mưu đen tối đang bao trùm Thanh Vân Tông.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân dồn dập vọng đến từ phía cửa hang.
“Có người!” Phong Trần giật mình, tay ôm chặt cuộn da.
Vân Nhược nhìn quanh, tim đập loạn xạ. Nàng không biết bọn chúng đã phát hiện ra họ chưa, nhưng nàng biết chắc một điều: nếu bị bắt, cả hai sẽ chết.
“Đi theo ta.” Nàng nói, kéần chạy về phía cuối hang. Nàng nhớ ra một lối thoát nhỏ phía sau, nơi có một khe nứt hẹp dẫn ra ngoài sườn núi.
Họ chạy vội, bỏ lại phía sau cái xác đang phân hủy và một đống bí mật kinh hoàng. Gió thổi mạnh vào mặt, tuyết bay mù mịt, che khuất tầm nhìn. Nhưng Vân Nhược vẫn cố chạy, đôi chân tê cứng vì lạnh.
Phía sau, tiếng hét vang lên: “Có kẻ đột nhập! Báo sư thúc!”
Vân Nhược siết chặt tay, lòng thầm cầu nguyện. Nàng biết rằng, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.