Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vực Đen Trùng Sinh

Bí mật trong kho tối

2556 từ

Không khí trong hang lạnh đến thấu xương. Không phải thứ lạnh lẽo bình thường của đất đá ẩm ướt, mà là một thứ hàn khí quỷ dị thấm sâu vào từng thớ thịt, như thể chính tử khí đang bám chặt lấy không gian này. Trước mặt Vân Nhược và Phong Trần, thi thể nằm co quắp trên nền đá đã không còn nguyên vẹn. Lớp da bọc lấy xương cốt khô đét, bám đầy bụi bặm và những vệt đen kỳ lạ. Nhưng gương mặt kia, dù đã biến dạng vì thời gian và tử khí, vẫn khiến Phong Trần nhậập tức.

“Sư phụ…” Giọng hắn khàn đặc, như bị ai bóp nghẹn. Hắn quỳ thụp xuống, bàạm vào lớp vải bào rách nát trên người thi thể. Một mùi thối tanh nồng nặc xộc lên, hòa lẫn với mùi đất ẩm và máu khô.

Vân Nhược đứng phía sau, lặng lẽ quan sát. Trái tim nàng cũng thắt lại, nhưng không phải vì đau xót cho người xa lạ, mà vì một nỗi sợ hãi quen thuộc đang trỗi dậy trong lồng ngực. Nàng nhìn những vết đen trên da thịt sư phụ của Phong Trần. Những vết đen ấy không phải do thối rữa thông thường. Chúng giống như những mạch máu đã bị nhiễm độc, lan tỏa khắp cơ thể, để lại những đường gân đen sì nổi lên dưới lớp da mỏng tang. Đó là dấu hiệu của ma công, một loại công pháp tà ác chỉ có những kẻ tu luyện theo con đường ma đạo mới có. Và trong ký ức kiếp trước, nàng đã từng thấy dấu vết tương tự trên thi thể của một trưởng lãân Tông.

“Đừng chạm vào hắn.” Vân Nhược giật mình kêu lên, nhanh tay kéần lại. “Trên người hắn có tà khí, ngươi chạm vào sẽ bị nhiễm độc.”

Phong Trần ngẩng mặt lên, đôi mắt vốn tĩnh lặng giờ đây đỏ hoe, long lanh một tia căm phẫn. “Ai? Kẻ nào đã làm điều này?” Hắn gằn giọng, từng chữ như bật ra từ kẽ răng. “Sư phụ ta là người hiền lành, chưa từng kết thù kết oán với ai. Sao lại bị hạ thủ độc ác như vậy?”

Vân Nhược hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Nàng nhìn chằm chằm vào thi thể, cố gắng nhớ lại những gì mình đã thấy trong kiếp trước. Huyền Cơ… Đúng, chính là lão. Trong một lần tình cờ, nàng từng thấy lão luyện công trong một góc khuất của hậu sơn, quanh thân bao phủ bởi một tầng hắc khí giống hệt như thứ đang bám trên người sư phụ Phong Trần bây giờ.

“Là Huyền Cơ.” Giọng Vân Nhược lạnh tanh, phá tan sự im lặng. “Huyền Cơ tu luyện ma công, và sư phụ ngươi đã phát hiện ra bí mật đó. Hắn phải chết để bịt miệng.”

Phong Trần sững người, đôi mắt mở to kinh ngạc. “Ngươi biết chắc?” Hắn hỏi, giọng run lên vì giận dữ. “Ngươi có bằng chứng gì không?”

“Ta không cần bằng chứng để biết.” Vân Nhược đáp, mắt nàng không rời khỏi thi thể. “Ta đã từng thấy Huyền Cơ luyện công. Cùng một loại hắc khí, cùng một loại mùi máu tanh tưởi. Hắn là ma tu, nhưng đã che giấu bản chất quá lâân Tông.”

Nàng nói với một sự chắc chắn khiến Phong Trần không khỏi tin tưởng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, Vân Nhược biết đó không chỉ là suy luận. Đó là ký ức của kiếp trước, là những mảnh ghép của một âm mưu lớn lao mà nàng chỉ vừa mới chạm đến. Nàng nhớ rõ cái chết của sư phụ Phong Trần, một vụ án bị coi là tai nạn bí ẩn, không ai dám điều tra. Chỉ có nàng, sau này tình cờ biết được sự thật từ một kẻ say rượu trong quán trọ, nhưng chưa kịp làm gì thì đã chết dướệt.

“Ma tu…” Phong Trần lẩm bẩm, hai tay nắm chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. “Huyền Cơ… ta sẽ giết hắn.”

“Đừng vội.” Vân Nhược đưa tay ngăn hắn lại. “Giết hắn dễ, nhưng làm lộ chân tướng mới khó. Hắn có thế lực trong tông, lời nói của hai đệ tử vô danh như chúng ta sẽ chẳng ai tin. Chúng ta cần bằng chứng.”

Nàng vừa dứt lời, một luồng sáng lạnh lẽo bất ngờ lóe lên trong đầu Vân Nhược. Một giọng nói máy móc, vô cảm vang lên trong tâm trí nàng, khiến nàng giật mình.

*Kính thưa chủ nhân. Hệ thống báo thù phát hiện nhiệm vụ mới. Nội dung nhiệm vụ: Tìm bằng chứng tố cáo tội ác của Huyền Cơ. Thời hạn: Bảy ngày. Phần thưởng: Một viên Tụ Linh Đan phẩm chất trung đẳng và một kỹ năng ẩn thân cấp thấp. Thất bại: Tước bỏ một cảnh giớện tại.*

Vân Nhược cắn chặt môi, nuốt ngược cơn tức giận vào lòng. Hệ thống này luôn như vậy, giao nhiệm vụ vào những lúc không ngờ nhất, và phần thưởng thì hấp dẫn nhưng hình phạt cũng không kém phần tàn khốc. Nàng không còn đường lùi.

“Bằng chứng…” Phong Trần thì thào, mắt hắn quét quanh hang động. Bỗng nhiên, hắn chỉ tay về phía góc tối, nơi một chiếc hộp gỗ nhỏ nằm dưới một tảng đá. “Kia có gì đó.”

Vân Nhược vội vàng bước tới, cẩn thận nhấc tảng đá lên. Chiếc hộp gỗ chạm khắc tinh xảo, nhưng nắp đã bị mở hé, để lộ một cuộn da cũ kỹ bên trong. Nàng nhẹ nhàng lấy cuộn da ra, mở ra xem. Những ký tự lạ hoắc hiện ra trước mắt, không phải chữ viết thông thường của thế giới tu tiên, mà giống như một loại mật ngữ cổ xưa nào đó.

“Đây là…?” Phong Trần lại gần, nhíu mày nhìn những nét chữ nguệch ngoạc.

“Ta không biết.” Vân Nhược lắc đầu. “Nhưng chắc chắn là thứ quan trọng. Huyền Cơ cất giấu nó cùng với xác sư phụ ngươi, chứng tỏ nó liên quan đến âm mưu của hắn.”

Nàng nhanh chóng cuộn cuộn da lại, nhét vào trong ngực áo. Cảm giác mát lạnh của da thú chạm vào da thịt khiến nàng rùng mình. Đây có thể là chìa khóa, hoặc cũng có thể là một cái bẫy. Nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác.

“Chúng ta phải đi ngay.” Vân Nhược nói, quay sang nhìn Phong Trần. “Ở lại đây lâu quá nguy hiểm. Nếu bị phát hiện…”

“Ta biết.” Phong Trần gật đầu, nhưng mắt hắn vẫn không rời khỏi thi thể sư phụ. Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt mắt cho người đã khuất, thì thầm một câu gì đó mà Vân Nhược không nghe rõ.

Cả hai lặng lẽ di chuyển ra phía cửa hang. Bước chân Vân Nhược nặng nề, mỗi bước đi như mang theo một tảng đá trong lòng. Nàng cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo của cuộười, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm và nguy hiểm đang chờ đợi phía trước. Hệ thống báo thù đã giao nhiệm vụ, và nàng phải hoàn thành. Nhưng con đường phía trước còn dài, gian nan hơn nhiều so với những gì nàng tưởng tượng.

Bầu không khí trong hang càng lúc càng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng của hai người vang lên trên nền đá ẩm ướt. Ánh sáng từ viên dạ minh châân Nhược chiếu ra những vùng sáng tối lập lòe, khiến mọi vậư nhảy múa trong bóng tối.

Đến gần cửa hang, Vân Nhược khẽ thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần ra khỏi đây, trở về khu vực an toàn của tông môn, nàng sẽ có thời gian nghiên cứu cuộn da kia. Nhưng vừa bước ra khỏi cửa hang, nàng đứng sững lại.

Một bóng người đứng chắn ngay lối ra, tay cầm kiếm, mắt nhìn thẳng vào nàng với vẻ nghi ngờ và cảnh giác.

Minh Dương.

Trong bóng tối mờ ảo, Vân Nhược có thể thấy rõ gương mặt Minh Dương. Hắn mặc một bộ đạo bào màu xanh nhạt, tóc búi cao, tay phải nắm chặt chuôi kiếm, tư thế sẵn sàng chiến đấu. Đôi mắt hắn không còn vẻ nhiệt huyết, thẳng thắn như thường ngày, mà thay vào đó là một tia lạnh lùng, đầy dò xét.

“Hai người đang làm gì ở đây?” Giọng Minh Dương vang lên, trầm và rõ ràng, phá tan sự yên tĩnh của màn đêm.

Tim Vân Nhược đập thình thịch. Nàng không ngờ lại gặp hắn ở đây, vào giờ này. Minh Dương vốn là người sống có quy tắc, thường ngủ sớm dậy sớm, không bao giờ đào ban đêm. Chẳng lẽ hắn đã theo dõi nàng?

Phong Trần đứng bên cạnh Vân Nhược, tay hắn khẽ đặt lên chuôi kiếm, sẵn sàng hành động. Nhưng hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát.

“Chúng tôi…” Vân Nhược cố gắng giữ giọng bình thản. “Chúng tôi đi tìm dược liệu. Có mấy loại thảo dược chỉ mọối.”

“Tìm dược liệu vào canh ba?” Minh Dương nhướng mày, giọng hoài nghi. “Trong cái hang mốc meo này? Vân Nhược, ta biết tỷ không phải loại người nói dối. Nhưng lời giải thích này thật khó tin.”

Hắn bước tới gần hơn, ánh mắt quét qua người Vân Nhược và Phong Trần. “Hai người có quan hệ gì? Ta thấy hai người thường xuyên đi cùng nhau gần đây. Có chuyện gì đang xảy ra?”

Vân Nhược cảm nhận được mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Nàng biết Minh Dương là người trực tính, thẳng thắn, nhưng cũng rất cảnh giác. Hắn sẽ không dễ dàng tin bất cứ điều gì nếu thấy bất thường. Và việc hai người đệ tử xuất hiện trong một hang động bí mật vào lúc nửa đêm quả thực là điều đáng ngờ.

“Minh Dương sư đệ.” Vân Nhược hít sâu, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý. “Ta và Phong Trần sư huynh đang theo dõi một kẻ khả nghi. Bọó người trong tông môn tu luyện tà thuật.”

“Tà thuật?” Minh Dương cau mày. “Ngươi nói ai?”

“Ta chưa dám chắc.” Vân Nhược lắc đầu. “Nhưng nếu có thêm thời gian và bằng chứng, ta sẽ nói cho đệ biết. Bây giờ, xin đệ hãy tin ta.”

Minh Dương im lặng nhìn nàng một lúc lâu. Đôi mắt hắn đen láy, lấp lánh dưới ánh trăng, chứa đựng một nỗi băn khoăn khó tả. Hắn nhìn Vân Nhược, rồi nhìn Phong Trần, như đang cân nhắc điều gì đó.

“Được.” Cuối cùng, hắn gật đầu. “Ta sẽ tin tỷ lần này. Nhưng nếu tỷ giấu ta điều gì, tỷ sẽ phải hối hận.”

Hắn bước sang một bên, nhường đườười đi qua. Nhưng khi Vân Nhược vừa định bước, hắn bất ngờ nắm lấy tay nàng.

“Nhưng nhớ này.” Minh Dương nói nhỏ, chỉ đủ để mình nàng nghe thấy. “Kẻ theo dõi các người không chỉ có ta. Hãy cẩn thận.”

Vân Nhược giật mình, quay lại nhìn hắn. Minh Dương đã buông tay nàng ra, quay lưng bước đi, không nói thêm lời nào.

Nàng đứng đó, nhìn theo bóng hắn khuất dần trong màn đêm. Lời nói của Minh Dương như một nhát dao cứa vào lòng nàng. Kẻ theo dõi không chỉ có hắn? Vậy còn ai nữa? Lam Nguyệt? Hay là người của Huyền Cơ?

“Đi thôi.” Phong Trần khẽ nói, đặt tay lên vai nàng. “Ở đây nguy hiểm.”

Vân Nhược gật đầu, bướắn. Hai người lặng lẽ di chuyển qua những con đường mòn quanh co, vòng qua những lùm cây rậm rạp, tráực trung tâm của tông môn. Mãi khi đã khuất bóng người, họ mới dám dừng lại nghỉ ngơi dưới một gốc cây cổ thụ.

Vân Nhược ngồi phịch xuống đất, tựa lưng vào thân cây, tay ôm chặt cuộười. Mồ hôi lạnh vẫn còn đầm đìa trên trán, trái tim vẫn đập loạn nhịp vì sợ hãi và lo lắng.

“Ngươi sao rồi?” Phong Trần ngồi xuống bên cạnh, nhìn nàng lo lắng.

“Ta không sao.” Vân Nhược lắc đầu, nhưng giọng nói vẫn run nhẹ. “Chỉ là… ta không ngờ Minh Dương lại xuất hiện ở đó. Hắn nói có kẻ theo dõi chúng ta. Ngươi có biết là ai không?”

Phong Trần lắc đầu. “Ta không chắc. Nhưng nếu hắn nói vậy, chúng ta phải cẩn thận hơn. Có thể Lam Nguyệt đã nghi ngờ gì đó.”

“Lam Nguyệt…” Vân Nhược lẩm bẩm, mắt nàng ánh lên một tia căm hận. “Ả ta lúc nào cũng như bóng ma bám theo ta. Kiếp trước cũng vậy, kiếp này cũng vậy.”

Nàng nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Ký ức về kiếp trước lại ùa về, rõ ràng như một bức tranh khắc sâu trong tâm trí. Lam Nguyệt với nụ cười dịu dàng giả tạo, những lời đường mật, và cuối cùng là con dao găm lạnh lẽo xuyêàng. Tất cả những ký ức đó như một vòng lặp, ám ảnh nàng mỗi đêm.

“Chúng ta phải giải mã cuộn da này càng sớm càng tốt.” Vân Nhược mở mắt, nhìn Phong Trần. “Trong đó có thể chứa bằng chứng về tội ác của Huyền Cơ. Nếu tìm được, chúng ta có thể tố cáo hắn.”

“Nhưng những ký tự đó, ta chưa thấy bao giờ.” Phong Trần nhăn mặt. “Có thể là một loại mật ngữ cổ xưa. Chúng ta cần tìm người biết đọc nó.”

“Ta biết một người.” Vân Nhược nói, mắt nàng sáng lên. “Thư viện trưởng của tạng thư các, lão nhân gia đã sống hơn ba trăm năm, có thể biết những cổ ngữ này.”

“Ngươi tin tưởng lão ta?” Phong Trần hỏi, giọng thận trọng.

“Không hoàn toàn.” Vân Nhược thừa nhận. “Nhưng bây giờ không còn cách nào khác. Chúng ta phải liều.”

Nàng đứng dậy, phủi bụi trên đạo bào. Đêm nay đã trôi qua quá nhiều chuyện, từ phát hiện thi thể sư phụ Phong Trần, đến tìm thấy cuộn da bí ẩn, rồi gặp Minh Dương. Nhưng nàng biết đây chỉ mới là khởi đầu. Những ngày tới còn nhiều sóng gió hơn nữa.

“Về thôi.” Nàng nói, giọng kiên quyết. “Ngàẽ đến tạng thư các. Ngươi cũng nên cẩn thận, đừng để ai nghi ngờ.”

Phong Trần gật đầu, đôi mắt hắn nhìn Vân Nhược với một tia cảm kích và ngưỡng mộ. Hắn biết mình đã tìm được một đồng minh đáng tin cậy, một người dám đối đầu với cả âm mưu đen tối của tông môn.

Hai ngườưới bóng cây cổ thụ, mỗi người một hướng, nhưng cùng một mục tiêu. Vân Nhược bước đi trong bóng tối, lòng nàng nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm. Nàng biết con đường phía trước sẽ đầy rẫy nguy hiểm, nhưng nàng đã sẵn sàng. Dù có phải đối đầu với Huyền Cơ, Lam Nguyệt, hay bất kỳ kẻ nào, nàng cũng sẽ không lùi bước.

Bởi vì kiếp này, nàà để báo thù.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo khắc họa sự khác biệt trong cách phản ứng giữa hai nhân vật trước cùng một hiện trường kinh hoàng—sự đau xót và suy sụp của Phong Trần trái ngược với sự lạnh lùng, tính toán của Vân Nhược, từng gợi ý rõ ràng về bản chất khác biệt và ẩn chứa của cô.

📖 Chương tiếp theo

Minh Dương xuất hiện giữa đêm, nhưng liệu cô ta là đồng minh hay chỉ là con cờ bị người khác sử dụng trong cuộc chơi ngầm của tông môn?

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord