Màn đêm buông xuống Thanh Vân Tông, những ngọn đèn dầu leo lét thắp sáng từng góc hành lang đá. Vân Nhược ngồi trong phòng, tay vuốt nhẹ cuộn da cướp được từ kho tối. Ký tự cổ xưa như những con rắn uốn lượn, ẩn chứa bí mật chết người. Nàng đưa mắt nhìn ra ngoài, nơi bóng đen của dãy núư vực thẳm nuốt chửng ánh trăng.
Phong Trần đã rời đi từ chiều, hắn bảo cần kiểm tra vài dấu vếực kho bí mật. Vân Nhược hiểu nỗi đau của hắn, nhưng nàng biết rõ, kẻ thù không chỉ có một. Huyền Cơ già dặn, Lam Nguyệt xảo quyệt, cả hai đều đang giăng lưới khắp môn phái.
Tiếng bước chân vang lên từ xa, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Vân Nhược đứng dậy, tay đặt lên thanh kiếm bên hông. Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, Minh Dương bước vào, mặt mày căng cứng. Hắn nhìn nàng với ánh mắt lạnh lẽo chưa từng thấy.
“Vân Nhược, ngươi là phản đồ!” Minh Dương gầm lên, thanh kiếáng loáng dưới ánh đèn.
Vân Nhược lùi lại một bước, mắt nheo lại. “Muội nói gì vậy? Ai xúi giục muội?”
“Lam Nguyệt tỷ tỷ đã nói hết rồi. Nàng ấy thấy ngươi lén lút vào kho bí mật, lấy trộm cuộn da của sư phụ.” Minh Dương tiến lên, hơi thở nóng rực. “Ta đã tin ngươi, nhưng ngươi phản bội môn phái!”
Hệ thống vang lên trong đầu nàng, giọng lạnh như băng. “Cảnh báo: đối thủ đang bị mê hoặc, cần phá giải ảo thuật.”
Vân Nhược thở dài, nàng biết rõ Lam Nguyệt giỏi dùng lời ngon tiếng ngọt xoay chuyển lòng người. Kiếp trước, chính nàng đã từng mù quáng tin tưởng ả. Nhưng lần này, nàả một kiếp oán hận.
“Minh Dương, bình tĩói. Lam Nguyệt nói dối.” Vân Nhược nhẹ nhàng, từng lời như chậm rãi rót vào tai hắn. “Nàng ấy mới chính là kẻ phản bội.”
“Im miệng!” Minh Dương vung kiếm chém tới, lưỡi kiếm xé toạc không khí, mang theo tiếng rít chói tai.
Vân Nhược nghiêng người né tránh, nhưng lưỡi kiếm vẫn cứàng. Máu đỏ tươi ướt đẫm tay áo trắng. Nàng nghiến răng, cơn đau nhói lên như lửa đốt. Nhưng nàng không rút kiếm, nàng không muốn đánh lại Minh Dương. Hắn chỉ là con tốệt.
“Ta không muốn tổn thương muội, Minh Dương.” Nàng nói, giọng nghẹn ngào. “Hãy nhìn lại những gì ta đã làm cho muội. Có lần nào ta phản bội muội chưa?”
Minh Dương dừng lại, tay run run. Mắt hắn dao động, nhưng rồi sự giận dữ lại trào lên. “Đó là để che mắt ta! Lam Nguyệt tỷ tỷ đã ằng chứng, ngươi lấy trộm bí kíp của môn phái để tu luyện ma công!”
Vân Nhược nhếch môi, nụ cười cay đắng. “Bằng chứng? Bằng chứng nào?” Nàng rút từ trong ngực cuộn da, giơ lên cao. “Cuộn da này chứa tội ác của Huyền Cơ, không phải bí kíp tu luyện. Hãy nhìn đây, ký tự cổ mô tả ma thuật cướp đoạt linh căn.”
Minh Dương chăm chú nhìn, mắt mở to. Hắn lắc đầu, lùi lại. “Không thể nào… Lam Nguyệt tỷ tỷ nói…”
“Nàng ấy nói dối!” Vân Nhược gằn từng tiếng. “Nàng ấy giết sư phụ của Phong Trần, dùng ma công của Huyền Cơ. Và bây giờ, nàng ấy muốn giết ta để bịt miệng.”
Cơn gió lạnh thổi qua, làm ngọn đèn dầu chao đảo. Bóng tối như sống dậy, bao trùm lấy hai người. Minh Dương đứng im, tay vẫn nắm kiếm, nhưng mắt hắn đã mất đi vẻ hung dữ. Hắn nhìn cuộn da, rồi nhìn vết thương trên vai Vân Nhược, máu vẫn chảy, thấm đỏ cả mảng áo.
“Ta… ta…” Hắn lắp bắp, thanh kiếm rơi xuống đất, vang lên tiếói tai.
Đúng lúc đó, Phong Trần từ ngoài lao vào, mắt đỏ ngầu. Hắn thấy vết thương của Vân Nhược, liềương, tay rút kiếm. “Ngươi làm gì nàng ấy?”
Vân Nhược giơ tay ngăn lại. “Phong Trần, dừng lại! Minh Dương bị lừa.”
Nhưng Phong Trần không nghe, hắn lao tới, kiếm chém thẳng vào Minh Dương. Hai thanh kiếm chạm nhau, tóe lửa sáng rực trong bóng tối. Vân Nhượữa, đỡ lấy cú đánh của Phong Trần, vai nàng đau nhói, máu phun ra.
“Dừng lại!” Nàng gào lên, giọng đầy tuyệt vọng. “Chúng ta không thể đánh nhau. Đó chính xác là điều Lam Nguyệt muốn!”
Phong Trần dừng tay, mắt vẫn căm phẫn nhìn Minh Dương. Hắn thở dốc, tay nắm chặt kiếm. “Hắn đã tấn công nàng!”
“Vì hắn bị lừa.” Vân Nhược nhẹ nhàng, tay đặt lêần. “Hãy bình tĩnh. Chúng ta cần bằng chứng, không phải máu.”
Minh Dương đứng đó, mặt tái mét. Hắn nhìn Vân Nhược, rồi nhìn Phong Trần, mắt đầy hoang mang. “Ta… ta xin lỗi.” Hắn nói, giọng khàn đặc. “Ta đã tin lời Lam Nguyệt.”
Vân Nhược thở ra, cơn đau từ vai lan khắp cơ thể. Nàng lắc đầu. “Không sao. Muội đã nhận ra sự thật.” Nàần. “Chúng ta cần nhanh chóng. Lam Nguyệt sẽ không dừng lại.”
Ba người đứng trong căn phòng tối, bên ngoài tiếng gió rít lên như lời nguyền. Vân Nhược cảm thấy mệt mỏi, nhưng lòng nàng đầy quyết tâm. Hệ thống vang lên: “Nhiệm vụ phụ: phá giải mê hoặc của Minh Dương – hoàn thành. Phần thưởng: một viên đan dược hồi phục.”
Một viên đan dược màệàng. Nàng nuốt xuống, cơn đau dịu dần. Nhưng nàng biết rõ, đây chỉ mới là khởi đầu.
Sáng hôm sau, Vân Nhược tỉnh dậy với cơ thể nhẹ nhõm hơn. Vết thương đã lành, nhờ đan dược của hệ thống. Nàng bước ra ngoài, ánh nắếu rọi lên những tán cây xanh mướt. Nhưng bầu không khí trong môn phái nặng nề, như có bão tố sắp ập đến.
Minh Dương đã rời đi từ sớm, hắn bảo cần tìm hiểu thêm về Lam Nguyệt. Phong Trần túc trực bên ngoài, mắt không rời khỏi cửa. Hắn thấy nàng, liền đứng dậy.
“Nàng khỏe hơn chưa?” Hắn hỏi, giọng lo lắng.
“Tốt hơn rồi.” Vân Nhược mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến mắt. “Lam Nguyệt đã hành động. Ả dùng Minh Dương để thử ta. Nếu ta chết, ả sẽ dễ dàng hơn.”
Phong Trần gật đầu. “Chúng ta cần bằng chứng rõ ràng. Cuộn da đó chưa đủ, cần có lời khai từ ai đó.”
“Ta biết.” Vân Nhược nhìn lên đỉnh núi, nơi ngự tọa của các trưởng lão. “Nhưng trước tiên, ta phải sống sót qua bữa trưa.”
Phong Trần nhướn mày. “Nàng nói gì?”
Vân Nhược quay vào phòng, lấy ra một chiếc lọ nhỏ. “Hệ thống cảnh báo, Lam Nguyệt sẽ hạ độc vào bữa ăn của ta hôm nay. Nàng ấy dùng độc dược từ ma tu, không mùi, không vị, nhưng chết trong vòờ.”
Phong Trần mặt biến sắc. “Chúng ta phải ngăn ả lại!”
“Không.” Vân Nhược lắc đầu. “Để ả hành động. Chúng ta sẽ giả vờ trúng độc, để ả lộ diện.”
Mắt Phong Trần sáng lên, hắn hiểu ý nàng. “Nhưng nàng sẽ nguy hiểm.”
“Nguy hiểm ư?” Vân Nhược cười khẩy. “Đời này ta đã chết một lần rồi. Còn gì nguy hiểm hơn?”
Buổi trưa, một tỳ nữ bưng khay thức ăn đến. Nàng ta cúi đầu, đặt lên bàn. “Thưa Vân cô nương, bữa trưa của người.”
Vân Nhược nhìn mâm cơm, mắt lạnh lẽo. Nàng biết rõ, trong từng miếng ăn đều ẩn chứa tử thần. Nhưng nàng vẫn mỉm cười, gật đầu. “Cảm ơn. Ngươi lui đi.”
Tỳ nữ lui ra, để lại căn phòng yên tĩnh. Vân Nhược ngồi xuống, tay cầm đũa. Phong Trần đứng bên cạnh, mắt dõi theo từng động tác của nàng. Hệ thống vang lên: “Cảnh báo: độc dược phát hiện trong thức ăn. Loại: Tuyết Liên Tán, gây tê liệt thần kinh, tử ờ.”
Vân Nhược đưa đũa lên miệng, nhưng dừng lại. Nàng đặt xuống, nhìn Phong Trần. “Ta sẽ giả vờ ăn, rồi ngất đi. Ngươi hãy gọi Lam Nguyệt đến, nói rằịch.”
Phong Trần gật đầu, tay siết chặt kiếm. “Cẩn thận.”
Vân Nhược hít sâu, rồi nhắm mắt, đưa thức ăn vào miệng. Nàng chỉ nuốt một lượng nhỏ, đủ để cơ thể phản ứng nhưng không chết. Hệ thống có thể giải độc nếu cần. Nàng ăn thêm vài miếng, rồi đột ngột ngã xuống, mắt nhắm nghiền.
Phong Trần lao tới, ôm lấy nàng. “Vân Nhược! Nàng làm sao vậy?” Hắn hét lên, giọng đầy hoảng loạn. Nhưng trong mắt hắn, có một tia lạnh lùng.
Hắn đặt nàng lên giường, rồi chạy ra ngoài. “Lam Nguyệt tỷ tỷ! Người đến mau! Vân Nhược bị trúng độc!”
Tiếng hét vang khắp hành lang. Không lâu sau, Lam Nguyệt bước vào, mặt đầy lo lắng giả tạo. Ả đến bên giường, nhìn Vân Nhược, mắt ánh lên vẻ đắc thắng.
“Trời ơi! Sao lại thế này?” Lam Nguyệt nói, giọng ngọt ngào nhưng đầy giả trá. “Ai đã hạ độc nàng ấy?”
Phong Trần đứng bên cạnh, tay nắm chặt kiếm. “Ta không biết. Nàng ấy ăn trưa xong thì ngất đi.”
Lam Nguyệt giả vờ kiểm tra, tay đặt lên trán Vân Nhược. Nàng ta lắc đầu, thở dài. “Độc này nặng lắm. Ta cần tìm thuốc giải. Ngươi hãy ở đây trông nàng.”
Ả xoay người bước đi, nhưng trướỏi cửa, ả quay lại, nhìn Vân Nhược với ánh mắt đầy khinh miệt. “Kẻ phản bộ phải trả giá.” Ả thì thầm, rồi biến mất.
Vân Nhược mở mắt, nhìn Phong Trần. “Ả đi rồi.” Nàng nói, giọng yếu ớt. “Chúng ta cần theo dõi ả. Ả sẽ đi gặp Huyền Cơ.”
Phong Trần đỡ nàng dậy. “Nàng khỏe không? Có cần giải độc không?”
“Tạm thời ổn.” Vân Nhược lấy từ lòng một viên đan dược khác, nuốt xuống. Cơ thể nàng ấm dần lên. “Hệ thống đã giữ lại độc trong một khu vực nhỏ. Ta sẽ giải nó sau.”
Cả hai lặng lẽ ra khỏi phòng, theo bóng Lam Nguyệt. Bóng đen của ả len lỏi qua những con đường mòn, hướng về phía hậu sơn. Vân Nhược và Phong Trần bám sát, ẩn mình trong bóng cây.
Lam Nguyệt dừng lại trước một hang động nhỏ, nơi có ánh sáng xanh lè lờ mờ. Ả nhìn quanh, rồi bước vào. Vân Nhược và Phong Trần tiếp cận, nấp sau tảng đá lớn.
Tiếng nói vọng ra từ trong hang. “Sư phụ, Vân Nhược đã trúng độc. Chỉ cần vài canh giờ nữa, ả sẽ chết.”
Giọng Huyền Cơ già dặn, lạnh lẽo. “Tốt lắm. Nhưng phải chắc chắn ả chết. Ta không muốn bất kỳ rủi ro nào.”
“Con đã hạ Tuyết Liên Tán, không thể giải. Trừ khi có người có đan dược cao cấp.” Lam Nguyệt nói, giọng đầy tự tin.
“Tuyết Liên Tán?” Huyền Cơ cười khẩy. “Ngươi thông minh. Nhưng đừng quên, còn có Phong Trần. Hắn cũng phải chết.”
“Con sẽ xử lý hắn sau.” Lam Nguyệt đáp. “Khi Vân Nhược chết, mọi thứ sẽ thuộc về chúng ta.”
Vân Nhược siết chặt tay, mắt đỏ ngầu. Nàng nghe từng lời, từng lời, như lưỡi dao cắt vào tim. Nhưng nàng cố nén căm phẫn, ghi nhớ từng câu.
Phong Trần bên cạnh run lên, hắn suýt lao ra. Vân Nhược giữ tay hắn lại, lắc đầu. “Chưa phải lúc.”
Họ lùi ra xa, rồi chạy về phòng. Vân Nhược mở cuộn da, lấy từ trong lòng một pháp khí nhỏ – một viên ngọc ghi âm. Nàng kích hoạt nó, giọng Lam Nguyệt và Huyền Cơ vang lên rõ ràng.
“Đã đủ bằng chứng.” Vân Nhược nói, mắt lạnh lẽo. “Ngày mai, chúng ta sẽ triệu tập các trưởng lão.”
Phong Trần gật đầu, mắt đầy quyết tâm. “Huyền Cơ và Lam Nguyệt sẽ trả giá.”
Nhưng trong lòng Vân Nhược, nàng biết rõ, mọi chuyện chưa kết thúc. Lam Nguyệt không dễ dàng buông tay. Khi nàng nghĩ vậy, hệ thống vang lên: “Cảnh báo: Lam Nguyệt phát hiện nàng chưa chết. Ả đang trên đường đến đây.”
Vân Nhược đứng dậy, tay rút kiếm. “Nàng ấy đến rồi.”
Cánh cửa bị đạp tung, Lam Nguyệt đứng đó, mặt đầy giận dữ. Ả nhìn Vân Nhược, mắt long lên sòng sọc. “Ngươi! Ngươi giả vờ trúng độc!”
Vân Nhược mỉm cười lạnh lẽo. “Đúng vậy, sư tỷ. Ta đã biết hết rồi.”
Lam Nguyệt rút kiếm, lao tới. “Vậy thì chết đi!”
Phong Trần đứng chắn trước Vân Nhược, kiếm vung lên. Hai thanh kiếm chạm nhau, tóe lửa. Cuộc chiến bắt đầu.
Nhưng Vân Nhược đã chuẩn bị sẵn. Nàng rút từ trong tay áo một lá bùa, niệm chú. Một luồng sáng vàng bao trùm căn phòng, khóa chặt Lam Nguyệt.
Lam Nguyệt giãy dụa, nhưng không thoát. Ả nhìn Vân Nhược, mắt đầy căm hận. “Ngươi sẽ không thoát đâu. Sư phụ sẽ giết ngươi!”
“Huyền Cơ?” Vân Nhược cười khẩy. “Hắn sắp bị bắt rồi.”
Đúng lúc đó, tiếng bước chân rầm rập vang lên ngoài hành lang. Các trưởng lão của môn phái xuất hiện, dẫn đầu là Minh Dương. Hắn nhìn Lam Nguyệt, mắt đầy thất vọng.
“Lam Nguyệt, ngươi đã phản bội môn phái.” Minh Dương nói, giọng lạnh lùng.
Lam Nguyệt mặt tái mét, ả nhìn quanh, không còn đường thoát. Nhưng ả vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ. “Các ngươi sẽ hối hận!”
Vân Nhược bước tới, giơ viên ngọc ghi âm lên. “Bằng chứng đây, các trưởng lão. Lam Nguyệt và Huyền Cơ đã giết sư phụ Phong Trần, âm mưu cướp đoạt môn phái.”
Trưởng lão thủ tọa, một lão giả râu bạc, nhận lấy viên ngọc. Ô, mặt biến sắc. “Bắt lấy Lam Nguyệt!”
Lam Nguyệt giãy dụa, nhưng bị các đệ tử giữ chặt. Ả nhìn Vân Nhược, mắt đỏ ngầu. “Ngươi thắng rồi… nhưng chưa kết thúc đâu.”
Vân Nhược nhìn ả, lòng đầy u ám. Nàng biết rõ, Lam Nguyệt chỉ là con tốt. Huyền Cơ mới là kẻ chủ mưu. Và hắn, vẫn còn tự do.
Các trưởng lão lôi Lam Nguyệt ra ngoài, căn phòng trở nên yên tĩnh. Vân Nhược ngồi phịch xuống ghế, mệt mỏi. Phong Trần đứng bên cạnh, tay đặt lên vai nàng.
“Nàng làm tốt lắm.” Hắn nói, giọng trầm ấm.
Vân Nhược lắc đầu. “Chưa xong đâu. Huyền Cơ còn đó. Và còn nhiều bí mật chưa được hé lộ.”
Nàng nhìn ra ngoài, mây mù bao phủ đỉnh Thanh Vân. Trong lòng nàng, một ngọn lửa trả thù vẫn cháy rực. Nhưng nàng biết, con đường phía trước còn dài và đầy nguy hiểm.
Hệ thống vang lên: “Nhiệm vụ chính: phơi bày tội ác của Lam Nguyệt – hoàn thành. Phần thưởng: tăng một tầng cảnh giới. Nhiệm vụ tiếp theo: đối đầu Huyền Cơ – thời hạn: mười lăm ngày.”
Vân Nhược siết chặt tay, mắt lạnh lẽo. “Huyền Cơ, ngươi sẽ là kẻ tiếp theo.”