Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vực Đen Trùng Sinh

Độc kế thất bại

3778 từ

Màn đêm buông xuống Thanh Vân Tông, bóng tối như tấm lụa đen phủ kín những ngọn tháp cổ kính. Trong căn phòng nhỏ phía tây, Vân Nhược nằm bất động trên giường, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Hơi thở nàng yếu ớt, đôi mắt nhắm nghiền, thân thể thỉnh thoảng run lên từng cơn nhè nhẹ.

Phong Trần đứng bên cạnh, tay siết chặt thanh kiếm, mắt không rời khỏi cánh cửa. Hắn cố gắng giữ vẻ mặt lo lắng, nhưng sâu thẳm trong lòng là sự căng thẳng tột độ. Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, hắn liếc nhìn Vân Nhược, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi.

Ngoài hành lang, tiếng bước chân nhẹ nhàng vọng lại. Lam Nguyệt xuất hiện, dung nhan dịu dàng nhưng ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao. Nàng ta đẩy cửa bước vào, nhìn Vân Nhược nằm bất động, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hài lòng.

“Sư muội, muội thế nào rồi?” Lam Nguyệt cất giọng ngọt ngào, nhưng bàn tay đã lặng lẽ đặt lên túi trữ vật.

Phong Trần bước tới chắn trước giường, giọng khàn đặc: “Nàng ấy trúng độc, đã hôn mê từ chiều. Ta đã thử mọi cách nhưng không thể giải được.”

Ánh mắt Lam Nguyệt lóe lên tia đắc thắng. Nàng ta tiến lại gần, cúi xuống quan sát Vân Nhược. Hơi thở của ả phả vào mặt Vân Nhược, mang theo mùi đan dược thoang thoảng. “Thật đáng thương. Để ta xem thử.”

Bàệt chạm vào cổ tay Vân Nhược, kiểm tra mạch đập. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim Vân Nhược đập mạnh đến mức tưởng chừng như phát ra tiếng động, nhưng nàng cố gắng kiểm soát hơi thở, giữ nguyên trạng thái bất động.

Lam Nguyệt đứng thẳng dậy, ần: “Độc này nặng lắm, e rằng không qua khỏi đêm nay. Ngươi ra ngoài đi, ta muốn dùng bí thuật cứu nàng.”

“Bí thuật?” Phong Trần nhíu mày, tay vẫn nắm chặt kiếm.

“Đúng vậy, đây là bí thuật gia truyền của ta, không thể để người ngoài thấy.” Giọng Lam Nguyệt đanh lại, ếp.

Phong Trần do dự, nhưng rồi gật đầu, bước ra ngoài. Khi cánh cửa khép lại, hắn đứng nép bên cạnh, tai lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất từ trong phòng.

Bên trong, Lam Nguyệt đứng trước giường, ánh mắt thay đổi. Sự dịu dàng giả tạo biến mất, thay vào đó là vẻ tàn độc lạnh lùng. “Ngươi tưởng ngươi thông minh lắm sao, Vân Nhược? Dám đưa cuộương, dám chống lại ta.”

Nàng ta rút từ túi trữ vật ra một chiếc bình ngọc nhỏ, màu xanh đen kỳ dị. “Đây là Huyết Hồn Đan, thứ đan dược quý giá mà Huyền Cơ sư thúc ban cho. Chỉ cần một viên, linh căn của ngươi sẽ tan chảy, hòa vào máu thịt, và ta sẽ hấp thu toàn bộ.”

Vân Nhược vẫn nằm im, nhưng trong lòng nàng dậy sóng. Từng lời nói của Lam Nguyệt như mũi dao đâm vào tim. Kiếp trước, cũng chính thứ đan dược này đã khiến nàng chết thảm. Giờ đây, nàng đã ghi lại tất cả bằng pháp khí ghi âm đặt dưới gối.

Lam Nguyệt mở nắp bình, mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa. Ả cúi xuống, đưa viên đan dược đến gần miệng Vân Nhược. “Ngươi yên tâm, sau khi chết, ta sẽ chăm sóc tốt cho sư phụ và Phong Trần sư đệ.”

Đúng lúc ấy, Vân Nhược bật mở mắt. Đôi đồng tử sắc lạnh nhìn thẳng vào Lam Nguyệt, khiến ả giật mình lùi lại. “Ngươi…”

“Ta không trúng độc.” Vân Nhược ngồi dậy, tay nắm chặt pháp khí ghi âm. “Nhưng ta đã ghi lại tất cả những gì ngươi vừa nói.”

Sắc mặt Lam Nguyệt biến đổi, từ trắng bệét. Ả nghiến răng, tay vung lên định tấn công, nhưng cửa phòng bật mở, Phong Trần lao vào, kiếm chỉ thẳng vào cổ họng ả.

“Đừng động đậy!” Phong Trần quát, mắt ánh lên sát khí.

Vân Nhược đứng dậy, vuốt phẳng y phục, giọng lạnh tanh: “Ngươi nghĩ ta sẽ mắc bẫy dễ dàng sao, Lam Nguyệt? Ta biết ngươi sẽ ra tay, chỉ là không ngờ ngươi lại nhanh đến vậy.”

Lam Nguyệt cười gằn, nụ cười méo mó: “Giỏi lắm, tiện nhân! Ngươi bày kế hay thật. Nhưng ngươi nghĩ chỉ có vậy là đủ sao?”

Vân Nhược không đáp, nàng giơ pháp khí ghi âm lên, kích hoạt. Giọng Lam Nguyệt vang lên rõ ràng: “Đây là Huyết Hồn Đan, thứ đan dược quý giá mà Huyền Cơ sư thúc ban cho. Chỉ cần một viên, linh căn của ngươi sẽ tan chảy…”

Khuôn mặt Lam Nguyệt tái mét. Ả lao tới, nhưng Phong Trần đã kịp thời chặn lại, lưỡi kiếm vạch một đường trước mặt ả, buộc ả phải lùi bước.

“Đừng phí sức.” Vân Nhược thản nhiên nói. “Bản ghi này đã được sao chép thành ba bản, một bản ta gửi cho chưởng môn, một bản cho các trưởng lão. Chỉ cần ta kích hoạt, tất cả đều biết.”

Ánh mắt Lam Nguyệt hoảng loạn, nhưng rồi nhanh chóng trở nên điên cuồng. “Ngươi tưởng ngươi thắng sao? Huyền Cơ sư thúc sẽ không để yên đâu!”

“Huyền Cơ?” Giọng nói trầm ấm vang lên từ ngoài cửa. Một lão giả mặc trường bào xám bước vào, sau lưng là năm vị trưởng lão khác. “Ta nghe có kẻ nhắc đến tên ta?”

Huyền Cơ bước vào, dung nhan già nua nhưng ánh mắt sắc bén như diều hâu. Ông ta nhìn quanh phòng, từ Vân Nhược đến Lam Nguyệt, rồi dừng lại ở Phong Trần. “Chuyện gì đây? Tại sao lại ồn ào giữa đêm?”

Vân Nhược cúi người hành lễ: “Bẩm Huyền Cơ sư thúc, đệ tử vừa phát hiện Lam Nguyệt sư tỷ có âm mưu hãm hại, muốn cướp linh căn của đệ tử. Đây là bằng chứng.”

Nàng kích hoạt pháp khí ghi âm, giọng Lam Nguyệt lại vang lên. Các trưởng lão đều biến sắc, nhìn Lam Nguyệt với ánh mắt khinh bỉ và giận dữ.

Huyền Cơ nghe xong, sắc mặt không thay đổi, nhưng bà áo đã siết chặt. Ông ta thở dài: “Không ngờ Lam Nguyệt lại làm ra chuyện như vậy. Thật hổ thẹân Tông chúng ta.”

“Sư thúc!” Lam Nguyệt kêu lên, mắt mở to không tin nổi.

Huyền Cơ quay sang các trưởng lão: “Việc này nghiêm trọng, cần phải tra xét kỹ lưỡng. Lam Nguyệt, ngươi có gì để biện minh không?”

Lam Nguyệt run rẩy, môi mấp máy nhưng không nói nên lời. Ả nhìn Huyền Cơ, trong mắt là sự cầu cứu, nhưng Huyền Cơ chỉ lạnh lùng nhìn lại.

“Không có lời biện minh?” Huyền Cơ lắc đầu. “Vậy thì theo quy tắc môn phái, tội hãm hại đồng môn, cướp đoạt linh căn, đáng lẽ phải phế bỏ tu vi, đuổi khỏi môn phái. Nhưng niệm tình ngươi còn trẻ, ta sẽ giảm nhẹ hình phạt. Các trưởng lão, hãy đưa nàng vào mật thất chờ xét xử.”

Hai trưởng lão bước tới, định trói Lam Nguyệt. Nhưng đúng lúc ấy, Lam Nguyệt bỗng cười to, tiếng cười điên dại vang vọng trong căn phòng nhỏ.

“Các ngươi nghĩ ta sẽ dễ dàng đầu hàng sao?” Ả rút từ trong ngực một lá bùa đen kịt, mặt bùa vẽ những ký tự kỳ dị phát ra ánh sáng đỏ rực. “Huyền Cơ sư thúc, ngươi thật tàn nhẫn. Dùng xong thì vứt bỏ, đúng là con người ngươi!”

Huyền Cơ biến sắc: “Lam Nguyệt, ngươi điên rồi! Đừng làm chuyện dại dột!”

Nhưng Lam Nguyệt đã kích hoạt lá bùa. Một luồng khói đen bùng lên, bao phủ toàn thân ả. Các trưởng lão vội lui lại, vận linh lực phòng thủ. Vân Nhược nheo mắt, nhận ra đó là thuật độn không gian cấp cao, một thứ tà thuật mà chỉ có ma tu mới dùng.

“Ngăn nàng lại!” Một trưởng lão quát, tung chưởng về phía Lam Nguyệt.

Nhưng luồng khói đen đã cuốn lấy Lam Nguyệt, kéo ả bay vút ra ngoài cửa sổ. Trong tích tắc, ả biến mất trong màn đêm, để lại tiếng cười man dại vọng lại: “Ta sẽ trở lại! Các ngươi chờ đó!”

Căn phòng chìặng. Huyền Cơ đứng đó, sắc mặt âm trầm khó tả. Các trưởng lão nháo nhào, người thì đuổi theo, người thì bàn tán xôn xao.

Vân Nhược nhìn theo hướng Lam Nguyệt biến mất, lòng nàng trĩu nặng. Kế hoạch đã thành công một nửa, nhưng Huyền Cơ vẫn đứng đây, không hề hấn gì. Ông ta đã khéo léo đẩy mọi tội lỗi lên đầu Lam Nguyệt, tự cứu mình khỏi vòng xoáy.

“Vân Nhược.” Huyền Cơ quay sang, giọng ôn hòa nhưng ẩn chứa uy hiếp. “Ngươi đã làm rất tốt. Nhưng lần sau, hãy báo cáo với các trưởng lão trước khi hành động. Một mình đối phó với kẻ ác là quá nguy hiểm.”

“Đệ tử hiểu.” Vân Nhược cúi đầu, nhưng trong lòng nàng biết rõ, Huyền Cơ đang cảnh cáo nàng. Ông ta biết nàng đang nhắm vào mình.

Phong Trần bước tới, kéo tay Vân Nhược ra ngoài. Khi đã khuất khỏi tầm nhìn của các trưởng lão, hắn thì thầm: “Nàng có ổn không? Lam Nguyệt chạy mất rồi.”

“Ta biết.” Vân Nhược thở dài. “Nhưng ít nhất giờ đây mọi người đã thấy bộ mặt thật của ả. Chỉ là Huyền Cơ…”

“Ông ta quá khôn ngoan.” Phong Trần nghiến răng. “Ông ta biết cách thoát tội.”

“Đúng vậy.” Vân Nhược nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi Lam Nguyệt đã biến mất. “Nhưng Lam Nguyệt vẫn là mối nguy. Ả đã chạy vào khu vực cấm địa phía đông.”

“Bí cảnh Tử Vong?” Phong Trần trợn mắt. “Nơi đó nguy hiểm lắm, chưa ai từng sống sót trở về.”

“Nhưng Lam Nguyệt đã vào đó.” Vân Nhược nói, mắt ánh lên quyết tâm. “Và ta biết trong đó có thứ gì đó. Kiếp trước, Lam Nguyệt từng kể với ta rằng ả tìm thấy một bảo vật trong bí cảnh, thứ giúp ả tăượt bậc.”

Phong Trần im lặng, suy nghĩ. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hoa dại và hơi ẩm từ núi rừng xa xa.

“Nàng định đuổi theo ả?” Hắn hỏi, giọng không chút ngạc nhiên.

“Phải.” Vân Nhược gật đầu. “Nếu để ả tìm được bảo vật, mọi chuyện sẽ càng khó khăn hơn. Hơn nữa, ta cần biết Huyền Cơ đã hứa gì với ả, và ả biết những gì về âm mưu của ông ta.”

Phong Trần nắm chặt tay nàng: “Ta đi với nàng.”

“Không, ngươi ở lại.” Vân Nhược lắc đầu. “Ngươi cần theo dõi Huyền Cơ. Hắn sẽ không ngồi yên sau chuyện này. Nếu cả hai chúng ta đều đi, hắn sẽ nghi ngờ.”

“Nhưng…”

“Ta có hệ thống báo thù.” Vân Nhược mỉm cười, nụ cười gượng gạo nhưng kiên định. “Nó sẽ giúp ta. Hơn nữa, ta đã từng chết một lần, không sợ chết thêm lần nữa.”

Phong Trần nhìn nàng, trong mắt là sự đau đớn và lo lắng. Nhưng rồi hắn gật đầu, buông tay nàng ra: “Được. Nhưng hãy hứa với ta, nàng sẽ trở về an toàn.”

“Ta hứa.” Vân Nhược nói, dù trong lòng nàng biết rằng lời hứa ấy có thể không giữ được.

Nàng quay người, bước về phía khu rừng tối om phía đông. Trong đầu, giọng hệ thống vang lên: “Kích hoạt nhiệm vụ mới: Truy đuổi Lam Nguyệt trong bí cảnh Tử Vong. Phần thưởng: Bí kíp tu luyện tầng cao, đan dược tăng linh căn. Thời gian: Không giới hạn, nhưng mỗi ngày trôi qua, Lam Nguyệt sẽ mạnh hơn.”

Vân Nhược hít sâu, bước chân nhanh hơn. Bóng tối của khu rừng nuốt chửng nàng, chỉ còn lại những tán cây cao vút in hình dưới ánh trăng lạnh lẽo.

Phía sau, Phong Trần đứng nhìn theo, tay siết chặt thanh kiếm đến nỗi gân xanh nổi lên. Hắn thì thầm: “Hãy cẩn thận, Vân Nhược. Ta sẽ chờ nàng trở về.”

Rồi hắn quay người, bước vào bóng tối của môn phái, nơi những âm mưu còn đang chờ đợi.

Trong khu rừng, Vân Nhược chạy nhanh giữa những thân cây cổ thụ. Lá khô dưới chân kêu lạo xạo, mùi đất ẩm và rêu mốc xộc vào mũi. Thỉnh thoảng, tiếng cú mèo vọng từ xa, hòa cùng tiếng gió rít qua khe đá tạo nên bản nhạc rùng rợn.

Nàng cảm nhận được linh khí trong không khí thay đổi. Càng vào sâu, linh khí càng trở nên hỗn loạn, xen lẫn tà khí nồng nặc. Đây chính là dấu hiệu của bí cảnh Tử Vong, nơi từng là chiến trường cổ xưa giữa chính đạo và ma đạo.

Đột nhiên, hệ thống vang lên cảnh báo: “Phát hiện dấu vết ma khí. Lam Nguyệt đã sử dụng tà thuật để mở cổng vào bí cảnh. Đề nghị ký chủ chuẩn bị đối phó với cạm bẫy và ma thú.”

Vân Nhược dừng lại, quan sát xung quanh. Trước mắt nàng là một vách đá dựng đứng, trên bề mặt lởm chởm những vết khắc cổ xưa. Ánh trăng chiếu vào, những vết khắc phát ra ánh sáng xanh lè, tạo thành một vòng xoáy kỳ dị.

“Cổng vào.” Nàng lẩm bẩm, đưa tay chạm vào vòng xoáy.

Một luồng lực hút mạnh mẽ kéo nàng vào trong. Cảnh vật trước mắt xoay chuyển, không gian biến dạng. Vân Nhược cảm thấy như mình đang rơi vào một hố sâu không đáy, xung quanh là những mảng màu đen trắng đan xen.

Khi cảm giác choáng váng qua đi, nàng đứng trên một vùng đất hoang vu. Bầu trời ở đây đỏ rực như máu, không có mặt trời hay mặt trăng, chỉ có những đám mây đen lơ lửng. Mặt đất nứt nẻ, từng khe nứói đùi lưu huỳnh khó chịu.

Xa xa, những tàn tích của một thành cổ hiện ra, những cột đá khổng lồ đổ nát, những bức tường phủ đầy rêu xanh đen. Trên không trung, thỉnh thoảng có bóng đen lướt qua, là nhữú đang săn mồi.

Vân Nhược rút kiếm ra, thận trọng bước từng bước. Linh khí trong cơ thể nàng dao động, không ổn định như ở ngoài. Nơi đây, tà khí áp đảo, khiếĩ chính đạo yếu đi đáng kể.

“Lam Nguyệt đã vào đây, chắc chắn ả sẽ tìm đến tàn tích trung tâm.” Nàng suy luận. “Ở đó có bảo vật cổ xưa, thứ mà kiếp trước ả từng nhắc đến.”

Đột nhiên, tiếng gầm rú vang lên từ phía trước. Mộú hình dạng như hổ nhưng to gấp ba, da đen tuyền, mắt đỏ rực, lao ra từ đống đổ nát. Nó nhảy vọt lên, móng vuốt sắc nhọn chĩa thẳng vào Vân Nhược.

Nàng nghiến răng, vung kiếm lên đỡ. Lưỡi kiếm chạm vào móng vuốt, phát ra tiếng kim loại va chạm chói tai. Lực đạo mạnh mẽ đẩy nàng lùi lại mấy bước, chân hằn sâu trên mặt đất nứt nẻ.

Con ma thú không dừng lại, nó quay đầu, phun ra một luồng khói đen. Vân Nhược vội lăn sang bên, khói đen lướt qua, làm cháy xém vạt áo nàng. Mùi da thịt cháy khét lẹt xộc vào mũi, khiến nàng nhăn mặt.

“Mạnh thật.” Nàng thầm nghĩ, mắt quan sáú, tìm kiếm điểm yếu.

Con ma thú lại lao tới, lần này nhanh hơn. Nhưng Vân Nhược đã kịp thờột lá phù chú. Lá phù phát sáng, biến thành một tấm chắn linh khí, chặn đứng cú tấn công. Cùng lúc, nàng vận kiếm thuật, mũi kiếm hóa thành vô số ảo ảnh, đâm thẳng vào bụú.

Máu đen phun ra, con ma thú gầm lên đau đớn. Nó ngã xuống, giãy giụa một hồi rồi bất động. Thân thể nó nhanh chóng phân hủy, biến thành một vũng chất lỏng đen sền sệt, bốc mùi hôi thối.

Vân Nhược thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán. Nàng cảm thấy kiệt sức, việc sử dụng linh khí trong môi trường tà khí này khiến nàng tiêu hao gấp đôi năng lượng.

“Còn xa mới đến tàn tích trung tâm.” Nàng nhìn về phía xa, nơi những tòa tháp cổ kính mờ ảo trong màn khói đen.

Nàng tiếp tục bước đi, băng qua những con đường lát đá nứt nẻ. Xung quanh, những bóng ma thỉnh thoảng lướt qua, nhưng không tấn công. Có lẽ chúng biết nàng vừa hạ gục một đồng loại, nên sợ hãi tránh xa.

Đi được một lúc, Vân Nhược dừng lại trước một cánh cổng lớn bằng đá đen. Trên cổng chạm khắc những hình ảnh kỳ dị: những tu sĩ đang chiến đấu với ma thú, những trận pháp cổ xưa phát sáng. Ở trung tâm cổng là một viên đá màu đỏ, phát ra ánh sáng nhấp nháy như trái tim đang đập.

“Cổng vào tàn tích trung tâm.” Vân Nhược lẩm bẩm, đưa tay chạm vào viên đá.

Viên đá nóng bỏng, nhưng nàng vẫn cố giữ tay. Một luồng thông tin tràn vào não nàng: hình ảnh về một trận đại chiến giữa chính đạo và ma đạo, về những bảo vật bị phong ấn, về một lời nguyền cổ xưa.

Đột nhiên, cổng mở ra, để lộ một hành lang tối om. Từ trong hành lang, tiếng bước chân vọng ra, cùng với giọng nói quen thuộc:

“Ta biết ngươi sẽ đến, Vân Nhược. Ngươi luôn như vậy, không bao giờ từ bỏ.”

Lam Nguyệt bước ra, dung nhan đã thay đổi. Mắt ả đỏ rực, trên trán xuất hiện một ký tự đen kỳ dị. Linh khí quanh ả hỗn loạn, mang theo tà khí nồng nặc.

“Ngươi đã hấp thu bảo vật?” Vân Nhược hỏi, giọng bình thản nhưng lòng nàng dậy sóng.

“Đúng vậy.” Lam Nguyệt cười, nụ cười đắc thắng. “Bảo vật này giúp ta đột phá lên Nguyên Anh cảnh chỉ trong vài canh giờ. Giờ đây, ta mạnh hơn ngươi gấp mười lần.”

Ả giơ tay lên, một quả cầu lửa đen xuất hiện, xoay tròn. “Ngươi nghĩ ngươi có thể đánh bại ta sao? Ngươi sai rồi, Vân Nhược. Chính ngươi mới là kẻ sẽ chết ở đây.”

Vân Nhược siết chặt kiếm, mắt không rời khỏi Lam Nguyệt. Nàng biết trận chiến này sẽ khó khăn, nhưng nàng không có lựa chọn nào khác.

“Hệ thống, kích hoạt tất cả kỹ năng.” Nàng thầm ra lệnh.

“Đã kích hoạt. Cảnh báo: Sử dụng quá mức sẽ gây tổn thương linh căn. Đề nghị ký chủ cẩn thận.”

Vân Nhược gật đầu, lao lên. Lưỡi kiếm của nàng xé toạc không khí, í trắng tinh, lao thẳng vào Lam Nguyệt.

Lam Nguyệt cười khẩy, tay vung lên, quả cầu lửa đen lao tới. Hai luồng sức mạnh va chạm, tạo ra một vụ nổ kinh hoàng, làm rung chuyển cả tàn tích.

Bụi mù mịt, Vân Nhược loạng choạng lùi lại, máu tươm ra từ khóe miệng. Nàng cảm thấy ngực đau nhói, linh khí trong cơ thể hỗn loạn.

Lam Nguyệt đứng đó, không hề hấn gì. Ả bước tới, mỗi bước chân in sâu trên mặt đất. “Ngươi yếu quá, Vân Nhược. Yếu đến mức đáng thương.”

Nhưng Vân Nhược không bỏ cuộc. Nàng đứng thẳng dậy, lau máu trên môi, mắt ánh lên tia kiên định. “Ta có thể yếu, nhưng ta sẽ không bao giờ đầu hàng.”

Lam Nguyệt nhíu mày, nhưng rồi lại cười. “Được, vậy thì chết đi!”

Ả lao tới, tốc độ nhanh như chớp. Vân Nhược chỉ kịp giơ kiếm lên đỡ, nhưng lực đạo quá mạnh, nàng bị đánh văng ra xa, đập vào bức tường đổ nát.

Máu trào ra từ miệng, Vân Nhược cảm thấy cơ thể mình rã rời. Nàng nhìn Lam Nguyệt đang tiến lại gần, tay đã ngưng tụ một đòn tấn công chí mạng.

Đúng lúc ấy, một luồng sáng xanh bùng lên từ ngực nàng. Hệ thống báo thù kích hoạt, một lớp bảo vệ bao phủ lấy nàng. Lam Nguyệt giật mình lùi lại, đòn tấn công của ả bị chặn đứng.

“Chuyện gì thế này?” Lam Nguyệt quát, mắt mở to kinh ngạc.

Vân Nhược cũng ngạc nhiên không kém. Nàng nhìn thấy trước mắt mình xuất hiện một bảng điều khiển của hệ thống, hiển thị dòng chữ:

“Ký chủ đã kích hoạt chế độ bảo vệ khẩn cấp. Thời gian hiệu lực: ba mươi giây. Sau đó, hệ thống sẽ tạm thời vô hiệu hóươi bốn giờ.”

“Ba mươi giây.” Vân Nhược lẩm bẩm, mắt sáng lên. “Đủ để ta làm một việc.”

Nàng đứng dậy, cảm nhận sức mạnh từ hệ thống truyền vào cơ thể. Linh khí của nàng tăng vọt, đạt đến cảnh giới chưa từng có. Nàng nhìn Lam Nguyệt, giọng lạnh lùng:

“Giờ đến lượt ta.”

Nàng lao tới, tốc độ nhanh đến nỗi Lam Nguyệt không kịp phản ứng. Lưỡi kiếm của nàng vạch một đường cong kỳ dị, xuyên qua lớp phòng thủ của Lam Nguyệt, đâm thẳng vào vai ả.

Lam Nguyệt hét lên đau đớn, máu đen phun ra. Ả loạng choạng lùi lại, mắt nhìn Vân Nhược với vẻ không tin nổi.

“Ngươi… ngươi đã làm gì?”

“Trả thù.” Vân Nhược nói, giọng không cảm xúc. “Đây mới chỉ là bắt đầu.”

Nàng tung ra đòn thứ hai, nhưng Lam Nguyệt đã kịp thời triệu hồi một lớp khiên đen chặn lại. Cả hai lại giằng co, sức mạnh ngang nhau.

Nhưng thờươi giây sắp hết. Vân Nhược cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể đang rút đi. Nàng biết mình không thể kết thúc Lam Nguyệt ngay lúc này.

“Chạy đi.” Nàng thầm ra lệnh cho bản thân. “Còn cơ hội khác.”

Nàột đòn giả, khiến Lam Nguyệt lùi lại, rồi xoay người chạy vào hành lang tối om phía sau. Lam Nguyệt gầm lên giận dữ, đuổi theo, nhưng đã bị chặn lại bởi một cánh cổng sắt đổ sập từ trên xuống.

Vân Nhược chạy trong bóng tối, mặc cho máu chảy từ vết thương. Nàng biết Lam Nguyệt sẽ không bỏ cuộc, nhưng ít nhất giờ đây nàng có th

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thành công trong việc xây dựng momentum cách mạng cho nhân vật chính, khi sự xuất hiện của hệ thống trở thành bước ngoặt sống còn. Chi tiết Vân Nhược nhận ra sức mạnh chỉ tạm thời thay vì là phép màu vĩnh viễn tạo nên sự căng thẳng tâm lý tinh tế, giữ lại tính không chắc chắn của số phận.

📖 Chương tiếp theo

Vân Nhược sẽ tiếp tục trốn chạy trong lối mê của Thanh Vân Tông, nhưng liệu cô ta có tìm được nơi ẩn náu an toàn hay những bí mật khác sẽ bị phơi bày?

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord