Bóng tối vây kín bốn phía, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá như tiếng khóc của ma quỷ. Vân Nhược đứng ở cửa vào bí cảnh, một tay siết chặt trường kiếm, tay kia nắm chặt viên ngọc ghi âm còn vương hơi ấm. Phía trước, những dấu chân lộn xộn của Lam Nguyệt in hằn trên nền đất ẩm thấp, kéo dài về phía sâu thẳm của khu vực cấm địa.
“Nàng ta chạy vào đó rồi.” Minh Dương thở hổn hển, khuôn mặt đầy lo lắng, trên tay hắn vẫn còn vết máu khô từ trận đấu với ma thú lúc nãy.
Phong Trần im lặng bước lên, đôi mắt sắc lạnh của hắn quét qua từng bụi cây, từng tảng đá. “Bí cảnh này nguy hiểm hơn ta tưởng. Lam Nguyệt chọn đường này để chạy, chắc chắn có âm mưu.”
Vân Nhược cảm nhận cơn đau nhói từ vết thương vừa lành, nhưng hệ thống báo thù trong tâm trí nàng lóe lên một thông báo: “Nhiệm vụ truy tìm kẻ phản bội đang tiến triển. Thời gian còn lại: bảy ngày. Cảnh báo: Lam Nguyệt đã phát hiện bảo vật trong bí cảnh, sức mạnh của nàng ta đang tăng nhanh.”
“Chúng ta không còn nhiều thời gian.” Nàng nói với giọng quả quyết, mặc dù lòng nàng đang hỗn loạn. Cảm giác quen thuộc về sự phản bội lại dâng trào trong lồng ngực, nhưng lần này nàng không còn là kẻ yếu thế nữa. Mỗi bước đi trong bóng tối này đều được tính toán, mỗi nhịp thở đều là một lời thề trả thù.
Họ lao vào bí cảnh. Ánh sáng mờ ảo từ những phiến đá phát quang chiếu rọi con đường hẹp, hai bên là vách đá dựng đứng phủ đầy rêu xanh. Mùi đất ẩm hòa lẫn với mùi máu tanh nồng nặc, báo hiệu một cuộc săn đuổi không khoan nhượng.
Đi được khoảng trăm bước, mặt đất bỗng rung chuyển. Minh Dương suýt ngã khi một cột đá khổng lồ đột nhiên nhô lên từ lòng đất, chia cắt con đường thành ba ngã rẽ.
“Cẩn thận!” Phong Trần hét lớn, lao đến kéo Vân Nhược tránh khỏi một mũi tên độc bắn ra từ bức tường.
Vân Nhược nhìn quanh, đôi mắt nàng sắc bén phát hiện những ký tự cổ xưa trên các cột đá. Những ký tự ấy phát ra ánh sáng xanh lờ mờ, như đang chỉ dẫn một hướng đi duy nhất.
“Đây là trận pháp cổ. Lam Nguyệt đã kích hoạt nó.” Nàng khẽ nói, tay đưa lên chạm vào một ký tự. “Nếu ta không nhầm, chỉ có một con đường đúng. Nhưng… nếu chọn sai, chúng ta sẽ bị vây trong ảo cảnh mãi mãi.”
Minh Dương cắn môi, mắt hắn đảối đi. “Làm sao biết được đường nào?”
“Nhìn kỹ.” Vân Nhược chỉ vào những vết máu loang lổ trên lối đi thứ hai. “Lam Nguyệt bị thương. Máu của nàng ta dính trên mặt đất. Nhưng… có quá nhiều máu, như thể nàng ta cố tình để lại.”
Phong Trần gật đầu, giọng trầm xuống. “Có thể là bẫy.”
Vân Nhược nhắm mắt lại, tậần. Hệ thống trong tâm trí nàng lóe sáng, đưa ra một phân tích: “Dấu vết linh lực trên lối thứ nhất và thứ ba. Lối thứ hai không có linh lực.” Nàng mở mắt, hít một hơi thật sâu. “Theo ta.”
Nàng bước vào lối thứ ba, Phong Trần và Minh Dương theo sát phía sau. Con đường hẹp dần, vách đá càng lúc càng siết lại, khiến họ phải lách người qua từng khe hở.
“Ngươi có chắc không?” Minh Dương thì thầm, tay hắn nắm chặt chuôi kiếm, cổ họng khô khốc.
“Không.” Vân Nhược trả lời thẳng thắn, nhưng mắt nàng không rời khỏi bóng tối phía trước. “Nhưng hơn ai hết, ta hiểu Lam Nguyệt. Ả sẽ không bao giờ đi con đường dễ dàng nhất. Lối thứ hai có máu quá rõ ràng, đó là bẫy. Lối thứ nhất quá yên tĩnh, đó là tử lộ. Chỉ có lối thứ ba là… không hoàn hảo.”
Phong Trần khẽ liếc nhìn nàng, trong ánh mắt hắn thoáng qua một tia ngưỡng mộ. Hắn chưa từng thấy ai tỉnh táo và quyết đoán như nàng trong tình huống này. Nhưng hắn cũng cảm nhận được nỗi đau ẩn sâu trong lòng nàng, cái giá phải trả cho sự tỉnh táo đó.
Đột nhiên, tiếng gầm rung chuyển cả không gian. Mộú khổng lồ, thân hình đầy vảy đen, lao ra từ bóng tối. Đôi mắt nó đỏ rực như lửa, hàm răng sắc nhọn lộ ra trong ánh sáng mờ ảo.
“Ma Huyền Xà!” Minh Dương hét lên, lùi lại một bước. “Cấp bậc Nguyên Anh sơ kỳ!”
Con rắn khổng lồ lao tới, cái đuôi quật mạnh làm vỡ vụn tảng đá bên cạnh. Vân Nhược nhanh chóng tung người né tránh, kiếàng vẽ một đường cong ánh bạc, chém vào vảy của nó. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.
“Yếu điểm ở cổ!” Phong Trần hô lớn, hắột đạo linh lực màu xanh lam, làm chậm chuyển động của ma thú.
Minh Dương lao vào, kiếm của hắn đâm thẳng vào mắt con rắn. Nó rống lên đau đớn, quẫy mạnh, hất văng hắn vào vách đá. Minh Dươáu, nhưng hắn vẫn đứng dậy, mặt đầy quyết tâm.
Vân Nhược cảm nhận linh lực trong người đang cạn dần. Vết thương cũ lại nhói lên, khiến tay nàng run nhẹ. Nhưng nàng không thể dừng lại. Trong tâm trí, hình ảnh kiếp trước hiện về: Lam Nguyệt cười, tay cầm thanh kiếm đẫm máu của nàng.
“Ta sẽ không chết ở đây.” Nàng nghiến răng, dồn hết linh lực vào thanh kiếm. Một tia sáng trắng bùng lên từ lưỡi kiếm, xé toạc bóng tối. Nàng lao tới, nhảy lên lưng con rắn, đâm thẳng vào cổ nó.
Ma thú gầm lên một tiếng cuối cùng, thân hình khổng lồ đổ sập xuống, mặt đất rung chuyển. Vân Nhược ngã nhào ra đất, thở dốc.
“Ngươi ổn không?” Phong Trần đỡ nàng dậy, tay hắn siết chặt cánh tay nàng, lo lắng hiện rõ trong mắt.
“Ổn.” Nàng nói, nhưng giọng nói đã yếu đi. “Chúng ta phải tiếp tục.”
Minh Dương lê bước đến, lau máu trên khóe miệng. “Nàng ta chắc đã đi xa lắm rồi.”
“Không.” Vân Nhược lắc đầu, mắt nàng nhìn vào sâu trong bóng tối. “Ta ngửi thấy mùi của nàng ta. Rất gần.”
Họ tiếp tục đi. Con đường càng lúc càng xuống sâu, nhiệt độ giảm dần. Hơi lạnh thấu xương từ lòng đất bốc lên, khiến họ rùng mình. Những bức tượng cổ xưa xuất hiện hai bên đường, khắc hình những tu sĩ với đôi mắt rỗng, nhìn xuyên thấu linh hồn kẻ khác.
“Đây là nơi thờ cúng thời thượng cổ.” Phong Trần thì thầm, tay hắn lướt qua một bức tượng. “Truyền thuyết kể rằng nơi này từng là tế đàn của một tà giáo, họ cúng tế linh căn để đạt được sức mạnh vô biên.”
Vân Nhược dừng lại, tim nàng đập mạnh. Linh căn. Lại là linh căn. Lam Nguyệt muốn linh căn của nàng, và bây giờ nàng ta tìm thấy nơi này, nơi có thể tăng cường sức mạnh bằng cách cướp đoạt linh căn của kẻ khác.
“Nhanh lên.” Nàng thúc giục, tăng tốc chạy.
Bỗng nhiên, một ánh sáng đỏ rực bùng lên từ phía trước. Họ lao ra khỏi con đường hẹp, bước vào một hang động rộng lớn. Giữa hang là một cây trụ đá khổng lồ, trên đỉnh có một viên ngọc đỏ như máu, tỏa ra hào quang rực rỡ.
Dưới cây trụ, Lam Nguyệt đang quỳ, tay kết ấn, miệng đọc thần chú. Quanh nàng ta, những vòng tròn máu hiện ra trên mặt đất, tạo thành một trận pháp ma quái.
“Nàng ta đang tế lễ!” Minh Dương hét lên.
Vân Nhược nhìn thấy khuôn mặt Lam Nguyệt tái nhợt, mắt nàng ta mở to, đồng tử giãn ra, như đang bị thứ gì đó điều khiển. Nhưng nụ cười trên môi nàng ta vẫn nở, một nụ cười ma quái.
“Đến rồi à, sư muội?” Giọng Lam Nguyệt khàn đặc, vang vọng trong hang động. “Ta biết ngươi sẽ đến. Ngươi không thể để ta có được thứ này.”
“Lam Nguyệt, dừng lại!” Vân Nhược quát, kiếm chỉ thẳng vào nàng ta. “Ngươi đang hủy hoại chính mình!”
“Hủy hoại?” Lam Nguyệt cười to, giọng cười điên dại. “Ngươi biết gì về hủy hoại? Kiếp trước, ta đã chọn con đường này để sống sót. Ngươi không hiểu đâu, Vân Nhược ạ. Khi ngươi yếu đuối, cả thế giới này sẽ nghiền nát ngươi. Chỉ có sức mạnh mới bảo vệ được ngươi.”
Mắt Vân Nhược cay xè. Nàng nhớ kiếp trước, Lam Nguyệt cũng nói những lời tương tự trước khi đâm kiếm vào tim nàng. “Ta không tin. Ngươi đã từng là sư tỷ tốt nhất của ta. Ngươi đã dạện, đã bảo vệ ị bắt nạt. Làm sao ngươi có thể trở thành thế này?”
Lam Nguyệt ngừng cười, mắt nàng ta lóe lên một tia đau đớn thoáng qua. “Ngươi nghĩ ta muốn sao? Ngươi nghĩ ta chọn con đường này vì thích? Huyền Cơ nắm giữ sinh tử của ta. Nếu ta không làm theo, ta sẽ chết. Nhưng ta không muốn chết, Vân Nhược. Ta muốn sống. Dù có phải làm gì đi nữa.”
Phong Trần bước lên, giọng hắn lạnh lùng. “Ngươi đã giết bao nhiêu người vì sự sống của mình?”
“Đủ nhiều để ta không còn nhớ hết.” Lam Nguyệt đáp, giọng nàng ta bỗng trở nên cứng rắn. “Nhưng ta sẽ không dừng lại. Viên ngọc này sẽ cho ta sức mạnh để thoát khỏi Huyền Cơ, để sống thật sự tự do.”
Nàng ta đưa tay lên, viên ngọc đỏ bắt đầu phát sáng mạnh mẽ. Linh lực trong hang động cuồn cuộn, hút vào cơ thể nàng ta. Làệt chuyển sang màu xám, mạch máu nổi lên như những con rắn đen.
“Không được!” Minh Dương lao tới, nhưng một làn sóng linh lực từ Lam Nguyệt hất văng hắn.
Vân Nhược cảm nhận hệ thống trong tâm trí nàng reo lên cảnh báo: “Lam Nguyệt đang hấp thụ bảo vật. Sức mạnh của nàng ta tăng lên nhanh chóng. Cảnh giới sắp đột phá đến Nguyên Anh hậu kỳ. Can thiệp ngay lập tức!”
Nàng không còn lựa chọn. Vân Nhược siết chặt kiếm, dồn linh lực vào đôi chân, lao vút về phía Lam Nguyệt. Kiếm của nàng xé tan không khí, nhắm thẳng vào trái tim kẻ phản bội.
Lam Nguyệt mở mắt, trong đồng tử nàng ta lóe lên tia máu. Nàng ta giơ tay lên, một tấm khiên đỏ xuất hiện, chặn đứng nhát kiếm. Lực phản chấn đẩy Vân Nhược lùi lại vài bước.
“Ngươi yếu lắm, sư muội.” Lam Nguyệt thì thầm, giọng nàọng như từ một nơi xa xăm. “Kiếp trước ngươi không thể thắng ta. Kiếp này cũng vậy.”
“Ngươi sai rồi.” Vân Nhược gầm lên, mắt nàng đỏ hoe. “Kiếp trước ta chết vì ta tin ngươi. Kiếp này ta không còữa.”
Nàng lao vào lần nữa, lần này phối hợp với Phong Trần. Hắn từ bên cạột đạo linh lực làm lệch tấm khiên của Lam Nguyệt, tạở. Vân Nhược nhảy lên, kiếm đâm thẳng vàệt.
Máu bắn ra. Lam Nguyệt hét lên đau đớn, nhưng nàng ta vẫn không dừng tế lễ. Viên ngọc đỏ trên đỉnh trụ bắt đầu nứt vỡ, những mảnh vụn rơi xuống như mưa máu.
“Thời gian sắp hết.” Minh Dương lao vào, kiếm của hắn chém vào chân Lam Nguyệt, làm nàng ta quỵ xuống.
Nhưng Lam Nguyệt vẫn cười. Nàng ta ngửa mặt lên trời, hít một hơi thật sâu. Linh lực từ viên ngọc đổ ập vào cơ thể nàng ta, làm rách nát y phục, lộ ra những đường vân đen chạy dọc trên da thịt.
“Ta… cảm nhận được…” Giọng Lam Nguyệt run rẩy, pha lẫn đau đớn và sung sướng. “Sức mạnh… vô biên…”
Mắt nàng ta mở to, đồng tử đỏ rực như lửa. Linh khí trong hang động cuồn cuộn, tạo thành một cơn lốc dữ dội. Vân Nhược, Phong Trần và Minh Dương phải vất vả lắm mới đứng vững.
“Chúng ta phải ngăn nàng ta lại!” Minh Dương hét lên trong gió.
Vân Nhược nhìn lên viên ngọc, thấy những vết nứt ngày càng lớn. Nàng hiểu rằng khi viên ngọc hoàn toàn vỡ, Lam Nguyệt sẽ đạt đến cảnh giới mới, và khi đó, không ai có thể ngăn nàng ta.
“Phong Trần, Minh Dương, yểm trợ cho ta!” Vân Nhược hô to, lao về phía viên ngọc.
Nàng nhảy lên, tay không với tới viên ngọc. Nhưng Lam Nguyệt đã nhận ra ý định của nàng, nàng ta gầm lên, phóng ra mộực đỏ rực, xé toạc không gian.
Vân Nhược bị đánh trúng, ngã nhào xuống đất. Máu từ miệng nàng trào ra, nhưng nàng vẫn cố gắng đứng dậy.
“Đừng mà, sư muội.” Lam Nguyệt nói, giọng nàng ta lạnh tanh. “Hãy để ta kết thúc. Ngươi không thể thắng được đâu.”
Vân Nhược lau máu, mắt nàng nhìn thẳng vào Lam Nguyệt, ánh nhìn kiên định. “Ta không cần thắng ngươi. Ta chỉ cần ngăn ngươi lại.”
Nàng đứng dậy, kiếên vì đau. Nhưng trong lòng nàng, lửa hận thù cháy bỏng, mạnh hơn bất kỳ nỗi đau nào. Nàng có thể thất bại, nhưng nàng sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Phong Trần lao đến bên cạnh nàng, tay hắn đặt lên vai nàng. “Ta đi cùng ngươi.”
Minh Dương cũng đến, khuôn mặt hắn đầy quyết tâm. “Ta cũng vậy. Dù có chết, ta cũng không để nàng ta làm điều ác nữa.”
Vân Nhược nhìn đồng đội của mình, lòng nàng dâng lên một cảm xúc khó tả. Ở kiếp trước, nàng đã một mình chiến đấu và chết. Ở kiếp này, nàng có những người đồng hành thực sự.
“Cảm ơn các ngươi.” Nàng thì thầm, rồệt. “Sư tỷ, đã đến lúc kết thúc rồi.”
Nàng lao lên, Phong Trần và Minh Dương theo sát phía sau. Ba người như ba mũi tên xé gió, lao thẳng vào cơn lốc linh lực, nhắm vào Lam Nguyệt đang hấp thụ viên ngọc.
Lam Nguyệt cười, nàng ta giơ hai tay lên, linh lực đỏ rực bùng phát từ cơ thể, tạo thành một quả cầu lửa khổng lồ. “Đến đây đi, sư muội. Hãẽ sống sót!”
Hai bên lao vào nhau. Kiếm chạm kiếm, linh lực đụng độ, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa. Hang động rung chuyển dữ dội, những tảng đá từ trên trần rơi xuống như mưa.
Vân Nhược cảm nhận được linh lực trong người đang cạn kiệt. Mỗi đòn đánh đều đau đớn, mỗi hơi thở đều khó khăn. Nhưng nàng không thể dừng lại. Trong tâm trí, hình ảnh kiếp trước hiện về: Lam Nguyệt đâm kiếm vào tim nàng, nụ cười dịu dàng cuối cùng.
“Ta sẽ không để lịch sử lặp lại.” Nàng nghiến răng, dồn hết sức lực cuối cùng vào thanh kiếm.
Bỗng nhiên, viên ngọc trên đỉnh trụ phát ra một tiếng nổ lớn, vỡ tan thành ngàn mảnh. Linh lực từ viên ngọc tràn ra, cuốn phăng tất cả. Vân Nhược, Phong Trần và Minh Dương bị hất văng vào vách đá.
Lam Nguyệt đứng giữa cơn bão linh lực, thân hình nàng ta biến dạng, những đường vân đen bao phủ toàn bộ cơ thể. Mắt nàng ta sáng rực như hai ngọn lửa địa ngục.
“Ta… đã đạt được…” Giọng nàọng, không còn là giọng người. “Cảnh giới… Nguyên Anh hậu kỳ…”
Vân Nhược nhìn Lam Nguyệt, tim nàng như ngừng đập. Trong ánh mắt của kẻ phản bội, nàng không thấy gì ngoài sự điên cuồng và một nỗi đau vô tận. Lam Nguyệt đã đánh mất chính mình để có được sức mạnh này.
“Ngươi đã thắng rồi, sư tỷ.” Vân Nhược thì thầm, giọng nàng yếu ớt. “Nhưng ngươi cũng đã thua rồi. Ngươi đã mất đi tất cả những gì tốt đẹp trong ngươi.”
Lam Nguyệt nhìn nàng, trong mắt nàng ta thoáng qua một tia đau đớn. Nhưng rồi nàng ta cười, một nụ cười ma quái. “Có gì quan trọng đâu, sư muội? Sức mạnh mới là tất cả. Và bây giờ, ta sẽ dùng sức mạnh này để xóa sổ những kẻ đã hại ta.”
Nàng ta giơ tay lên, linh lực đỏ rực tụ lại, tạo thành một quả cầu lửa khổng lồ. Ánh sáng từ quả cầu chiếu rọi cả hang động, soi rõ những vết nứt trên tường đá, những bức tượng cổ xưa đang đổ sập.
“Đây là kết thúc cho các ngươi.” Lam Nguyệt nói, giọng nàng ta lạnh lẽo như băng.
Vân Nhược nhắm mắt lại, lòng nàng tràn ngập quyết tâm. Nàng không thể chết ở đây. Nàng còn nhiều việc phải làm. Huyền Cơ vẫn còn sống, âm mưu vẫn chưa được vén màn.
Nàng mở mắt, nhìn thẳng vào Lam Nguyệt. “Không phải hôm nay, sư tỷ. Không phải hôm nay.”
Nàng lao lên lần cuối, kiếm giơ cao, nhắm thẳng vào tráệt. Phong Trần và Minh Dương cũng lao theo, ba người như một mũi tên duy nhất, lao vào vòng lửa đỏ rực.
Lam Nguyệt hạ quả cầu lửa xuống, nhắm thẳng vào họ.
Bốn luồng sức mạnh va chạm, tạo ra một tiếng nổ chấn động cả bí cảnh. Hang động bắt đầu sụp đổ, những tảng đá khổng lồ rơi xuống từ trần, chặn lối ra.
Vân Nhược cảm nhận được kiếm của mình chạm vào thịt. Máu ấm bắn lên mặt nàng. Nhưng đồng thời, nàng cũng cảm nhận được quả cầu lửa của Lam Nguyệt sắp nuốt chửng nàng.
Thời gian như ngừng lại.
Trong khoảnh khắc đó, Vân Nhược nhìn thấy mắt Lam Nguyệt. Không còn sự điên cuồng, không còn sự tàn nhẫn. Chỉ còn một nỗi đau vô hạn, và một giọt nước mắt lăn dài trên má nàng ta.
“Xin lỗi, sư muội.” Lam Nguyệt thì thầm, giọng nàng ta nhẹ như gió. “Ta không còn đường lui nữa.”
Quả cầu lửa bùng nổ, nuốt chửng tất cả trong ánh sáng đỏ rực. Vân Nhược cảm nhận được cơn đau xé toạc cơ thể, rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.