Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vực Đen Trùng Sinh

Trận chiến sinh tử

3378 từ

Cơn gió dữ dội trong bí cảnh cổ xưa bất chợt ngừng thổi. Không gian tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng viên ngọc đỏ trêệt kêu vù vù như tiếng tim đập dồn dập. Ánh sáng đỏ rực từ viên ngọc chiếu lên gương mặt nàng, tô đậm những đường nét trở nên dữ tợn và xa lạ.

Vân Nhược đứng đối diện, tay siết chặt thanh trường kiếm linh lực vẫn còn vương hơi lạnh. Trong lồng ngực nàng, tiếng tim đập loạn nhịp không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau đã được chôn sâu suốt bao năm. Lam Nguyệt, sư tỷ mà nàng từng kính trọng, từng tin tưởng giao phó sinh mạng, giờ đây đã hoàn toàn biến thành một kẻ xa lạ.

“Sư muội, muội không thắng nổi đâu.” Lam Nguyệt cười nhạt, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn giữ được cái dịu dàng giả tạo. “Viên ngọc này đã truyềức mạnh của một Nguyên Anh sơ kỳ. Muội chỉ là Luyện Khí tầng chín, lấy gì mà đấu?”

Vân Nhược không đáp lời. Nàng chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt, cảm nhận dòng linh lực đang cuộn chảạch. Trong đầu, giọng nói lạnh lùng của hệ thống bất thình lình vang lên.

“Cảnh báo. Mục tiêu Lam Nguyệt đã dung hợp bảo vật Nguyên Anh kỳ. Sức mạnh hiện tại: Nguyên Anh sơ kỳ, linh lực dồi dào. Khả năng chiến thắng của ký chủ: 12%.”

“Ta biết.” Vân Nhược thầm nói, mở mắt ra, ánh nhìn rực lửa. “Nhưng ta không cần thắng bằng sức mạnh. Ta thắng bằng mưu kế.”

Nàng đưa tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một lá bùa cổ xưa màu đen, tỏa ra thứ khí tức hỗn loạn. Đó là thứ nàng đã tìm thấy trong tàn tích của khu vực cấm địa khi còn trẻ ở kiếp trước. Một món đồ chơi của ma tu, nhưng dùng đúng cách, nó có thể làm suy yếu bất cứ bảo vật nào.

“Lam Nguyệt, tỷ bảo rằng tỷ không có lựa chọn. Nhưng tỷ đã có hàng nghìn lựa chọn.” Giọng Vân Nhược vang lên, không hề run rẩy. “Tỷ chọn phản bội, chọn giết người, chọn bán rẻ linh hồ. Đừng đổ lỗi cho Huyền Cơ hay bất cứ ai. Tỷ là kẻ đã chọn con đường đó.”

Lam Nguyệt khựng lại, mặt biến sắc. Nàng ta há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cười khẩy. “Muội thì biết gì? Muội chưa từng bị đặt giữa lằử. Muội chưa từng biết nỗi đau của một kẻ linh căn tầm thường, phải dùng mọi thủ đoạn để có thể bước tiếp trên con đường tu luyện.”

“Đúng vậy. Ta không biết.” Vân Nhược bước lên một bước, tay giơ cao lá bùa đen. “Nhưng ta biết rằng làm người thì không được phản bội người đã từng yêu thương mình.”

Câu nói cuối cùng vọng ra, xé toạc không gian tĩnh lặng. Trong khoảnh khắc đó, Vân Nhược ném lá bùa về phía Lam Nguyệt. Nó bay đi trong không trung, phát ra thứ âm thanh rít như ma quỷ đang gào thét.

Lam Nguyệt vội vã giơ viên ngọc đỏ lên, định phóng ra một luồng linh lực chặn lại. Nhưng lá bùa đen kia bỗng nhiên tan biến, hóa thành hàng nghìn mảnh nhỏ li ti, rồi trực tiếp lao vào viên ngọc. Một tiếng nổ chóên, mặt đất rung chuyển. Hào quang đỏ rực của viên ngọc bỗng nhiên lóe lên rồi tắt ngấm.

Viên ngọc đỏ trêệt vỡ làm đôi, linh lực bên trong tràn ra ngoài, tạo thành một luồng gió dữ dội thổi bay tóc tai cả hai người. Lam Nguyệt hét lên một tiếng đầy đau đớn, thân thể nàng loạng choạng lùi lại phía sau, hai tay ôm chặt lấy ngực nơi dòng linh lực đang cuộn trào hỗn loạn.

“Không... không được!” Lam Nguyệt gào lên, gương mặt vặn vẹo. “Viên ngọc là tất cả của ta! Nếu không có nó, Huyền Cơ sẽ...”

“Huyền Cơ sẽ làm gì?” Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau. Phong Trần xuất hiện, cùng với Minh Dương, cả hai người đều vấy máu của ma thú. “Giết tỷ sao? Hay biến tỷ thành một con rối nữa?”

Phong Trần bước đến bên cạnh Vân Nhược, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lam Nguyệt đang quỳ gối trên mặt đất. Minh Dương cũng chạy đến, tay cầm thanh đại đao vẫn còn nhỏ máu, mồ hôi lấm tấm trên trán.

“Vân Nhược, muội có sao không?” Minh Dương hỏi, giọng lo lắng.

“Ta không sao, nhưng nàng ta thì không.” Vân Nhược nói, mắt vẫn không rời Lam Nguyệt.

Lam Nguyệt ngước mặt lên, nhìn ba người họ đứng trước mặt. Nàng ta cười, một nụ cười thê lương, đầy cay đắng. “Muội nghĩ muội thắng rồi sao? Muội nghĩ muội đã trả thù được rồi sao? Sai rồi, Vân Nhược ạ. Tất cả chỉ mới bắt đầu.”

“Tỷ nói gì?” Vân Nhược cau mày.

Lam Nguyệt đưa tay lên, lau vết máu ở khóe miệng. Ánh mắt nàng ta bỗng nhiên trở nên xa xăm, như thể đang nhìn về một nơi vô định. “Muội nghĩ tại sao Huyền Cơ lại để ta dễ dàng tìm thấy bảo vật này? Tạại có thể chạy trốn vào bí cảnh này? Tất cả đều là kế hoạch của ông ta.”

“Kế hoạch gì?” Phong Trần hỏi, giọng cảnh giác.

“Huyền Cơ muốn các đệ tử thiên tài của Thanh Vân Tông chết hết.” Lam Nguyệt cười khẩy, hơi thở yếu ớt. “Ta chỉ là một công cụ. Mộ ông ta. Nếu ta giết được muội, ông ta có thể nuôi ta thành một con rối mạnh hơn. Nếu muội giết ta, ông ta sẽ vu tội cho muội, biến muội thành kẻ nổi loạn để có cái cớ trừ khử muội.”

Vân Nhược sững người. Thì ra là vậy. Huyền Cơ không hề muốn Lam Nguyệt thắng, cũng không hề muốn nàng thua. Ông ta chỉ muốn cả hai đều rơi vào lưới của mình.

“Nhưng mà...” Vân Nhược nói, giọng run nhẹ. “Tỷ vẫn có thể lựa chọn. Tỷ có thể chạy trốn, có thể báo cáo với các trưởng lão. Tỷ không cần phải làm theo lời hắn.”

Lam Nguyệt lắc đầu. “Nếu ta không làm, muội sẽ chết ngay từ ngày đầu nhập môn. Muội nghĩ Huyền Cơ để muội sống lâu như vậy chỉ vì linh căn của muội sao? Không, ông ta có một kế hoạch lớn hơn. Một thí nghiệm với các linh căn đặc biệt. Muội, ta, Phong Trần, Minh Dương, tất cả đều là quân cờ trong tay ông ta.”

“Thí nghiệm gì?” Minh Dương hỏi, mặt tái nhợt.

“Cướp đoạt linh căn.” Lam Nguyệt nói, giọng thì thào như đang nói với chính mình. “Huyền Cơ đã tìm ra cách dung hợp nhiều linh căn khác nhau vào một cơ thể duy nhất. Nếu thành công, ông ta sẽ sở hữu một linh căn hỗn hợp, mạnh nhất thế gian. Nhưng mỗi lần thí nghiệm đều cần một người sống. Một người có linh căn thuần khiết.”

Vân Nhược đưa mắt nhìn Phong Trần. Hắn lặng lẽ gật đầu, như thể đã biết trước điều này.

“Ta đã nghi ngờ từ lâu.” Phong Trần nói, giọng trầm. “Sư phụ chết cũng vì điều này. Khi phát hiện ra âm mưu của Huyền Cơ, sư phụ đã bị ám sát. Nhưng ta không đủ chứng cứ để tố cáo.”

“Vậy thì bây giờ chúng ta phải làm gì?” Minh Dương hỏi, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên trán.

Lam Nguyệt ngồi dậy, thở hồng hộc. Dòng linh lực trong người nàng ta đã gần như cạn kiệt, gương mặt không còn chút máu. “Nếu ta chết ở đây, Huyền Cơ sẽ cho người truy sát các người. Nhưng nếu ta sống sót, ta có thể trở về làm nội ứng. Cho các người thời gian để vạch trần ông ta.”

“Tỷ nghĩ ta sẽ tin tưởng tỷ sao?” Vân Nhược nói, giọng lạnh lùng, nhưng trong lòng nàng đang giằng xé dữ dội. Một phần muốn giết chết Lam Nguyệt ngay tại chỗ, chấm dứt mọi đau khổ. Nhưng phần còn lại, phần vẫn còn nhớ về những năm tháng họ từng là sư tỷ muội thân thiết, lại muốn cho nàng ta một cơ hội.

“Muội không cần phải tin tưởng ta.” Lam Nguyệt cười nhạt, lau vết máu trên môi. “Muội chỉ cần nhìn vào sự thật. Ta đã nói ra tất cả những gì ta biết. Bây giờ, hãy để ta chết một cách xứng đáng, hay để ta sống để đền tội. Quyết định là ở muội.”

Vân Nhược đứng im, lưỡi kiếẫn hướng về phía Lam Nguyệt. Những lời của nàọng trong đầu, xáo trộn mọi suy nghĩ. Nếu Lam Nguyệt nói đúng, thì việc giết nàng ta lúc này chỉ làm lợi cho Huyền Cơ. Nhưng nếu nàng ta nói dối, thì nàng sẽ trở thành mối nguy hiểm lớn hơn.

“Lam Nguyệt, tỷ có biết ta đã từng tôn trọng tỷ thế nào không?” Vân Nhược nói, giọng nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng. “Ở kiếp trước, ta đã chết dưới tay tỷ, mà không hiểu tại sao. Bây giờ, tỷ bảo rằng tỷ làm tất cả vì ta? Tỷ thấy ta nên tin thế nào đây?”

Lam Nguyệt ngước mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của sư muội. Trong đôi mắt nàng ta, một thứ ánh sáng yếu ớt lóe lên, như tia chớp cuối cùng trước khi bão tan. “Ta không cần muội tin ta. Ta chỉ muốn muội sống sót. Đó là điều ta nợ muội.”

Phong Trần đặt tay lên vai Vân Nhược, nhẹ nhàng siết nhẹ. “Nàng định thế nào?”

Vân Nhược hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu tanh nồng trong không khí, mùi đất ẩm của bí cảnh, và mùi của sự phản bội còn đọng lại trong tâm trí. Nàng nhìn xuống Lam Nguyệt đang quỳ gối, tay phải vẫn cầm thanh kiếm, tay trái nắm chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

“Ta sẽ không giết tỷ.” Cuối cùng, Vân Nhược nói, hạ kiếm xuống. “Nhưng ta sẽ không để tỷ chạy thoát. Tỷ sẽ trở về Thanh Vân Tông cùng ta, và tỷ sẽ là nhân chứng chống lại Huyền Cơ.”

Lam Nguyệt gật đầu, không nói gì. Nàng ta nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng suốt bao năm. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng cười khàn khàn vang lên từ phía xa, xuyên thấu mọi bức tường đá trong bí cảnh.

“Hay lắm, Vân Nhược. Ngươi đã không phụ lòng ta.”

Từ trong bóng tối, một thân hình cao lớn bước ra. Đó là một người đàn ông trung niên, mặc trường bào đen thêu hình rắn vàng, gương mặt góc cạnh, đôi mắt sắc lẹm như dao. Huyền Cơ.

“Ngươi... sao ngươi lại ở đây?” Minh Dương thốt lên, tay siết chặt đại đao.

Huyền Cơ cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng nhìn từng người một. “Ta đã ở đây từ đầu. Chỉ chờ xem các ngươi làm trò hề đến khi nào.”

Lam Nguyệt há miệng, nhưng không thốt ra lời nào. Mặt nàng ta tái nhợt, môi run run. “Ngươi... ngươi đã dùng ta làm mồi nhử?”

“Đúng vậy.” Huyền Cơ nói, giọng bình thản như đang nói về thời tiết. “Ta cần một nơi yên tĩnh để giải quyết một lũ sâu bọ. Và bí cảnh này là nơi hoàn hảo. Không ai sẽ biết chuyện gì đã xảy ra ở đây.”

Vân Nhược lùi lại một bước, tay siết chặt kiếm. Nàng có thể cảm nhận được khí thế của Huyền Cơ, một luồng linh lực cực kỳ mạnh mẽ, vượt xa cấp độ Nguyên Anh sơ kỳ. Hắn ta ít nhất cũng là Nguyêỳ, có thể còn hơn thế nữa.

“Hệ thống, phân tích sức mạnh của hắn.” Vân Nhược thầm ra lệnh.

“Mục tiêu: Huyền Cơ. Cảnh giới: Nguyên Anh hậu kỳ. Linh lực: hỗn hợp từ nhiều nguồn. Khả năng chiến thắng của ký chủ: 3%.”

Ba phần trăm. Con số thấp hơn cả khi đối đầu với Lam Nguyệt. Nhưng Vân Nhược không hề nao núng. Nàng đã từng chết một lần, nàng không sợ chết thêm lần nữa.

“Phong Trần, Minh Dương, các ngươệt đi.” Vân Nhược nói, giọng đầy quyết tâm. “Ta sẽ cầm chân hắn.”

“Không được!” Minh Dương hét lên. “Ta không bỏ muội lại một mình!”

“Ngươi phải đi.” Vân Nhược nói, mắt vẫn không rời Huyền Cơ. “Nếu tất cả chúng ta chết ở đây, thì không ai biết sự thật. Hãy sống sót, sống để kể lại câu chuyện này.”

Phong Trần nhìn Vân Nhược một lúc, ánh mắt đầy cảm xúc khó diễn tả. Cuối cùng, hắn gật đầu, kéương và Lam Nguyệt lùi dần về phía lối ra của bí cảnh.

“Đi đi.” Vân Nhược nói, giọng nhẹ nhàng hơn. “Ta sẽ gặp lại các ngươi sau.”

Nhưng trong lòng nàng biết rằng, có lẽ sẽ không có “sau” nữa.

Huyền Cơ cười lớn, giơ tay lên, một luồng linh lực đen kịt phóng ra, chặn đường thoát của ba người kia. “Các ngươi nghĩ ta sẽ để các ngươi chạy sao? Thật ngây thơ.”

“Ngươi chưa chắc đã giữ được chúng ta.” Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau Huyền Cơ.

Mọi người quay lại. Từ trong bóng tối, một người phụ nữ trung niên bước ra, mặc trường bào trắng, trên tay cầm một phất trần bằng ngọc. Đó là trưởng lão Thanh Vân, người đã mất tích nhiều năm trước, được cho là đã chết trong một bí cảnh.

“Sư phụ?” Phong Trần thốt lên, mắt mở to, không thể tin vào điều mình thấy.

Người phụ nữ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Phong Trần. “Phong Trần, con đã lớn thật rồi. Sư phụ xin lỗi vì đã để con phải chịu đựng nhiều năm như vậy.”

Huyền Cơ quay người lại, mặt biến sắc. “Ngươi... sao ngươi còn sống?”

“Ngươi nghĩ ngươi có thể giết ta dễ dàng như vậy sao, Huyền Cơ?” Người phụ nữ cười nhạt, giọng lạnh lùng. “Ta đã chờ đợi giờ phút này từ lâu lắm rồi.”

Vân Nhược nhìn người phụ nữ, rồi nhìn Phong Trần đang run rẩy. Thì ra vị trưởng lão Thanh Vân này chính là sư phụ của Phong Trần, người mà hắn tưởng đã chết, người mà hắn đã tìm kiếm suốt nhiều năm.

“Sư phụ, sao người lại ở đây?” Phong Trần hỏi, giọng run run.

“Ta đã luôn ở đây.” Trưởng lão Thanh Vân nói, giọng đầy bi thương. “Sau khi bị Huyền Cơ ám sát, ta đã trốn vào bí cảnh này, sống ẩn dật, chờ đợi cơ hội trả thù. Và hôm nay, cơ hội đó đã đến.”

Huyền Cơ cười nhạt, tay siết chặt, linh lựắn ta cuộn trào dữ dội. “Dù có ngươi ở đây, các ngươi cũng không thắng nổi ta. Ta đã dung hợp linh căn của ba người, ta đã trở nên mạnh hơn bất cứ ai trong các ngươi.”

“Ngươi sai rồi, Huyền Cơ.” Trưởng lão Thanh Vân nói, giơ tay lên, một luồng linh lực trắng tinh khiết tỏa ra, bao phủ cả khu vực. “Sức mạnh không chỉ đến từ linh căn. Sức mạnh còn đến từ tình yêu thương, từ lòng trung thành, và từ sự hy sinh.”

Vân Nhược cảm nhận được một luồng ấm áp tràn ngập trong lồng ngực. Linh lực của trưởng lão Thanh Vân đang kết nối với nàng, với Phong Trần, với Minh Dương, và với Lam Nguyệt, tất cả hòa vào nhau thành một thể thống nhất.

“Đây là...” Huyền Cơ lùi lại một bước, mặt tái nhợt. “Không thể nào! Ngươi đã thức tỉnh trận pháp cổ xưa của tông môn?”

“Đúng vậy.” Trưởng lão Thanh Vân nói, giọng đầy uy quyền. “Trận pháp này được tạo ra để chống lại ma tu. Và ngươi, Huyền Cơ, ngươi chính là ma tu lớn nhất mà Thanh Vân Tông từng biết.”

Một luồng ánh sáng trắng bùng lên, bao phủ cả khu vực. Huyền Cơ hét lên một tiếng đầy đau đớn, thân thể hắn ta bắt đầu tan biến dần dần, như một bức tượng cát bị gió cuốn đi.

“Không... không thể nào!” Huyền Cơ gào lên, hai tay vùng vẫy trong vô vọng. “Ta sẽ không chết! Ta sẽ không để các ngươi thắng!”

Nhưng ánh sáng trắng cứ thế bao phủ, mạnh mẽ hơn, ấm áp hơn. Cuối cùng, Huyền Cơ chỉ còn lại một vệt khói đen mờ nhạt, rồi tan biến hoàn toàn.

Không gian trở nên yên tĩnh. Trưởng lão Thanh Vân gục xuống, thở hồng hộc. Gương mặt bà ta tái nhợt, linh lực trong người đã cạn kiệích hoạt trận pháp.

“Sư phụ!” Phong Trần chạy đến, ôm lấy bà ta.

“Ta không sao.” Trưởng lão Thanh Vân cười yếu ớt, đưa tay vuốt tóc Phong Trần. “Chỉ là ta đã dùng quá nhiều linh lực. Cần thời gian để hồi phục.”

Vân Nhược đến bên cạnh, quỳ xuống, nhìn trưởng lão Thanh Vân với ánh mắt đầy kính trọng. “Đa tạ tiền bối đã ra tay cứu giúp.”

“Không cần cảm ơn.” Trưởng lão Thanh Vân nói, giọng khàn đặc. “Ta làm vì Thanh Vân Tông, và vì các con. Các con chính là tương lai của môn phái.”

Minh Dương đứng bên cạnh, tay vẫn siết chặt đại đao, mắt nhìn xung quanh. “Bây giờ chúng ta làm gì? Trở về Thanh Vân Tông?”

“Chưa vội.” Vân Nhược nói, đứng dậy. “Huyền Cơ đã chết, nhưng những kẻ đồng lõa của hắn vẫn còn. Chúng ta cần bằng chứng để vạch trần toàn bộ âm mưu.”

Lam Nguyệt, người vẫn đang quỳ gối, từ từ đứng dậy, lảo đảo bước về phía Vân Nhược. “Ta có thể giúp. Ta biết nơi Huyền Cơ cất giấu các tài liệu về thí nghiệm của hắn. Nếu các ngươi đưa ta trở về, ta sẽ chỉ chỗ đó cho các ngươi.”

Vân Nhược nhìn Lam Nguyệt một hồi lâu, không nói gì. Trong lòng nàng, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Sự tin tưởng và sự phản bội, tình thương và lòng hận thù, tất cả hòa quyện vào nhau, không thể tách rời.

“Ta sẽ cho tỷ một cơ hội.” Cuối cùng, Vân Nhược nói, giọng khẽ khàng. “Nhưng tỷ phải nhớ rằng, nếu tỷ phản bội lần nữa, ta sẽ không tha thứ. Lần này, ta sẽ tự tay kết liễu tỷ.”

Lam Nguyệt gật đầu, đôi mắt đỏ hoe. “Ta hiểu. Cảm ơn muội, Vân Nhược.”

Phong Trần đỡ sư phụ đứng dậy, quay sang nhìn Vân Nhược. “Chúng ta đi thôi. Trời sắp tối rồi.”

Cả nhóm bước ra khỏi bí cảnh, để lại phía sau những tàn tích của trận chiến và những bí mật đã được hé lộ. Nhưng trên đường đi, Vân Nhược lại nhận ra điều gì đó không ổn.

Lam Nguyệt, người đang bước bên cạnh nàng, thì thầm trong hơi thở: “Vân Nhược, ta phải nói với muội một điều. Trước khi chết, Huyền Cơ đã nói với ta rằng hắn chỉ là một mắt xích trong một chuỗi âm mưu lớn hơn. Kẻ đứng sau hắn vẫn còn ở Thanh Vân Tông, và người đó... còn mạnh hơn hắn gấp nhiều lần.”

Vân Nhược sững người, tim đập mạnh. Nàìn Lam Nguyệt, nhưng nàng ta đã cúi mặt, không nói thêm lời nào.

Một kẻ chủ mưu khác. Một kẻ còn mạnh hơn Huyền Cơ. Vậy cuộc chiến này, thực ra, vẫn chưa kết thúc.

Nắm tay siết chặt, Vân Nhược ngước mắt lên nhìn bầu trời u ám phía xa. Bóng tối vẫn còn bao phủ, nhưng ít nhất, nàng đã có ánh sáng dẫn đường.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả xây dựng căng thẳng tâm lý tinh tế khi Vân Nhược không chỉ phải vật lộn với sức mạnh vượt trội, mà còn đối mặt với nỗi đau của sự phản bội từ người thân. Chi tiết hệ thống cảnh báo tỷ lệ thắng chỉ 12% tạo chiều sâu cho nhân vật, khiến chiến thắng cuối cùng trở nên đáng kính trọng hơn là may mắn.

📖 Chương tiếp theo

Chương "Sự thật cuối cùng" sẽ bóc trần những bí mật đen tối bên trong Thanh Vân Tông và danh tính của kẻ chủ mưu thực sự, người vẫn còn ẩn nấp trong bóng tối.

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord