Màn đêm buông xuống bí cảnh cổ xưa, những tia sáng lân tinh từ vách đá phát ra ánh xanh lờ mờ, chiếu lên gương mặt tái nhợt của Lam Nguyệt. Nàng ta quỳ rạp dưới đất, máu từ khóe miệng vẫn còn rỉ ra, hòa lẫn với bụi đất ẩm ướt. Vân Nhược đứng trước mặt nàng, tay phải vẫn cầm lá bùa cổ đã cháy dở, lòng bàn tay nóng rực như than hồng.
“Nói đi,” Vân Nhược cất giọng khàn đặc, mắt nàng đỏ hoe nhưng không rơi một giọt lệ nào. “Huyền Cơ ở đâu?”
Lam Nguyệt ngẩng đầu lên, khóe môi nở một nụ cười đắng chát. “Sư muội… ta không biết. Hắn luôn xuất hiệần, biến mấìm. Ta chỉ là con rối của hắn.”
Phong Trần bước tới, tay siết chặt trường kiếm, lưỡi kiếm vẫn còn dính máu xanh của Ma Huyền Xà. “Nàng ta đã dung hợp bảo vật Nguyên Anh kỳ, không thể nào không biết tung tích của hắn.”
Minh Dương đứng phía sau, mặt mày căng thẳng, tay trái ôm vết thương nơi bả vai. “Đừng mềm lòng, Vân Nhược. Nếu nàng ta lật lọng, chúng ta sẽ chết hết.”
Vân Nhược không đáp. Nàng nhìn Lam Nguyệt, nhìn đôi mắt từng một thời nàng tin tưởng vô điều kiện. Kiếp trước, chính đôi mắt ấy đã nhìn nàng chết dần dưới lưỡi kiếm. Cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay siết chặt thanh kiếm ngày ấy vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức.
“Ta biết nàng không còn lựa chọn,” Vân Nhược nói, giọng nặng nề. “Nhưng nếu nàng muốn sống, hãy giúp ta tìm ra sự thật.”
Lam Nguyệt run rẩy chống tay đứng dậy, từng cử động đau đớn như thể xương cốt nàng ta sắp vỡ vụn. “Huyền Cơ có một mật thất dưới tông môn. Nơi đó… ta thấy hắn mang rất nhiều thi thể. Các đệ tử mất tích đều được đưa đến đó.”
Một cơn gió lạnh thổi qua bí cảnh, mang theo mùi máu tanh nồng. Vân Nhược cảm thấy sống lưng lạnh toát. Nàng nhìn Phong Trần, thấy hắn khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định.
“Dẫn đường,” Vân Nhược nói.
Bốn người rời khỏi bí cảnh, bước qua cánh cổng đá sụp đổ một nửa. Màn đêm bên ngoài tĩnh lặng đến kỳ lạ. Những ngôi sao trên bầu trời bị mây mù che khuất, chỉ còn lại một vầng trăng khuyết đỏ như máu.
Đường về Thanh Vân Tông dài hơn so với tưởng tượng của Vân Nhược. Những con đường mòác khe núi, băng qua những cánh rừng trúc u tịch, nơi tiếng ve kêu rả rích như những lời than khóc từ dưới lòng đất vọng lên. Nàng đi bên cạnh Lam Nguyệt, mỗi bước chân đều thận trọng, như thể nàng đang dẫm lên một lớp băng mỏng có thể vỡ bất cứ lúc nào.
“Sư muội,” Lam Nguyệt đột nhiên lên tiếng, giọng yếu ớt. “Nàng có bao giờ nghĩ, tại sao tông chủ lại cho phép Huyền Cơ làm những chuyện này không?”
Vân Nhược khựng lại. Một câu hỏi nàng chưa từng đặt ra. Trong ký ức kiếp trước, tông chủ là một người xa cách, hiếm khi xuất hiện trước mặt các đệ tử. Hắn ta luôn ẩn mình trong tông chủ điện, để mặc trưởng lão và các chấp sự điều hành môn phái.
“Nàng muốn nói gì?” Vân Nhược hỏi, giọng thấp xuống.
Lam Nguyệt ho khan, máu vương ra khỏe miệng. “Huyền Cơ từng nói với ta, tông chủ có một thí nghiệm lớn. Hắn cần linh căn của các đệ tử thiên tài. Không chỉ một, mà rất nhiều.”
Phong Trần đột nhiên dừng bước, tay đặt lên chuôi kiếm. “Phía trước có người.”
Vân Nhược lập tức giơ tay ra hiệu dừng lại. Nàng nhìn về phía trước, xuyên qua màn sương dày đặc, thấy một bóng người đứng dưới gốc tùng già. Bóng người ấy mặc trường bào đen, tay cầm một cây trượng khảm ngọc bích.
“Huyền Cơ,” Lam Nguyệt thì thào, mặt tái mét.
Vân Nhược siết chặt thanh kiếm, cảm giác máu trong huyết quản như đông cứng lại. Nàng bước lên phía trước, đối diện với kẻ thù trong bóng tối.
“Vân Nhược,” giọng Huyền Cơ vang lên, trầm và lạnh như tiếng gió rít qua kẽ đá. “Ta biết ngươi sẽ tìm đến.”
“Lão già, hãy trả lời ta,” Vân Nhược nói, giọng nàng run lên vì giận dữ. “Ngươi đã làm gì với các đệ tử mất tích?”
Huyền Cơ cười khà khà, tiếng cười như tiếng mài dao trên đá. “Ngươi nghĩ ta sẽ nói sao? Ngươi nghĩ ngươi đủ sức đối đầu với ta?”
Phong Trần và Minh Dương đồng loạt rút kiếm, đứng bên cạnh Vân Nhược. Ba thanh kiếm chỉa về phía Huyền Cơ, ánh sáng từ lưỡi kiếm phản chiếu ánh trăng đỏ, tạo nên một vòng tròn tử thần.
“Chúng ta không cần giết lão,” Vân Nhược nói, giọng lạnh tanh. “Chỉ cần lão sống để trả lời.”
Huyền Cơ khẽ động cây trượng, một luồng khí đen bao phủ xung quanh hắn. “Trẻ con ngu xuẩn. Các ngươi nghĩ ta đã sống bao nhiêu năm để bị ba đứa trẻ run rẩy hù dọa? Ta là trưởng lão tối cao của Thanh Vân Tông, đã sốăm năm, từng chứng kiến biết bao thiên tài kiêu ngạo như các ngươi. Tất cả đều kết thúc dưới lưỡi dao của ta.”
Vân Nhược không nói gì. Nàng nhắm mắt, tậần. Trong đầu nàng, hệ thống báo thù vang lên một tiếng chuông nhẹ, thông báo nhiệm vụ mới: [Đối đầu trực diện với Huyền Cơ. Phần thưởng: Bùa phong ấn linh lực cấp cao.]
Nàng mở mắt, tay trái lấy từ trong ngực áo ra một lá bùa vàng óng, trên mặt bùa vẽ đầy những ký tự cổ xưa. Đây là lá bùa cuối cùng nàng có, một trong những vật phẩm quý giá nhất từ hệ thống.
“Phong Trần, Minh Dương, chặn đường thoát của lão,” Vân Nhược ra lệnh.
Hai người lập tức tảên, tạo thành một thế trận tam giác. Lam Nguyệt đứng phía sau, run rẩy chống tay vào gốc cây, mặt không còn chút máu.
Huyền Cơ giơ cây trượng lên, một luồng khí đen bắn thẳng về phía Vân Nhược. Nàng lăn người né tránh, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo lướt qua mái tóc, mang theo mùi hôi thối của tử khí.
“Nhanh lên!” Minh Dương hét lên, lao tới chém về phía Huyền Cơ.
Thanh kiếm của Minh Dương xé toạc không khí, nhưng Huyền Cơ chỉ khẽ động cây trượng, một lớp màn đen xuất hiện, chặn đứng nhát chém. Minh Dương bị hất ngược lại, ngã lăn xuống đất.
Phong Trần tận dụng cơ hội, lướt tới từ phía sau, lưỡi kiếm của hắn nhắm thẳng vào cổ Huyền Cơ. Nhưng Huyền Cơ quay người nhanh như chớp, cây trượng đập mạnh vàần, khiến hắn kêu lên đau đớn.
“Không đủ, không đủ,” Huyền Cơ cười lớn. “Các ngươi còn non quá.”
Vân Nhược siết chặt lá bùa, cảm giác năng lượng nóng bỏng từ lá bùa lan vào lòng bàn tay. Nàng niệm chú, những ký tự trên lá bùa sáng lên rực rỡ, xé toạc bóng tối.
“Phong ấn linh lực – Khai!”
Một luồng sáng vàng từ lá bùa bắn thẳng về phía Huyền Cơ, xuyên qua màn khí đen, đâm thẳng vào ngực hắn. Huyền Cơ hét lên một tiếng chói tai, cây trượng rơi khỏi tay, hắn ngã quỵ xuống đất.
Nhưân Nhược tưởng mình đã thắng, Huyền Cơ đột nhiên ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, gân xanh nổi lên khắp mặt. Hắn cười, tiếng cười điên dại.
“Ngươi nghĩ phong ấn linh lực có thể ngăn ta? Ta đã chuẩn bị cho điều này từ lâu.”
Huyền Cơ đưa tay lên, xé toạc lớp áo ngoài, để lộ một cơ thể đầy những vết sẹo và những đường vẽ ký tự đen kịt. Trên ngực hắn, một viên ngọc đen lớn đang phát sáng, tỏa ra một luồng khí tà ác.
“Đây là linh căn của ba mươi bảy đệ tử,” Huyền Cơ nói, giọng run lên vì hưng phấn. “Ta đã cướp đoạt và dung hợp chúng vào cơ thể ta. Ngươi nghĩ một lá bùa phong ấn có thể ngăn ta?”
Vân Nhược cảm thấy máu trong người lạnh đi. Ba mươi bảy đệ tử. Ba mươi bảy mạng người. Tất cả đều bị hắn cướp đi linh căn, tất cả đều chết dưới tay hắn.
“Ngươi là quái vật,” Vân Nhược thì thào.
“Không,” Huyền Cơ lắc đầu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn nàng. “Ta là người chiến thắng. Trong thế giới tu tiên này, kẻ mạnh là kẻ sống sót. Các ngươi yếu đuối, các ngươi xứng đáng chết.”
Phong Trần gắng gượng đứng dậy, lau máu trên khóe miệng. “Đừng nghe lão nói, Vân Nhược. Lão chỉ đang kéo dài thời gian.”
Vân Nhược gật đầu. Nàng nhìn vào mắt Huyền Cơ, nhìn thấy trong đó không còn chút nhân tính nào. Chỉ còn sự tham lam và tàn bạo.
“Ta sẽ hỏi lão một lần cuối,” Vân Nhược nói, giọng nặng nề. “Ai đứng sau lão? Ai là kẻ chủ mưu thực sự?”
Huyền Cơ im lặng một lúc, rồi đột nhiên cười lớn. “Ngươi muốn biết sao? Được, ta sẽ nói cho ngươi. Kẻ đó là…”
Một luồng kiếm khí từ trên trời giáng xuống, xé toạc màn sương. Vân Nhược kịp lăn người né tránh, nhưng luồng kiếm khí đó nhắm thẳng vào Huyền Cơ. Một tiếng nổ vang lên, Huyền Cơ bị đánh văng ra xa, ngã xuống vách núi, mất hút trong bóng tối.
“Ai?” Minh Dương hét lên, quay người nhìn về phía luồng kiếm khí.
Từ trong sương, một bóng người bước ra. Người đó mặc trường bào trắng, tóc dài buông xõa, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ bạc. Tay người đó cầm một thanh kiếm dài, lưỡi kiếm phát sáng xanh.
“Tông chủ,” Lam Nguyệt thì thào, mặt cắt không còn giọt máu.
Vân Nhược đứng hình. Tông chủ? Kẻ luôn ẩn mình trong bóng tối, kẻ chưa từng xuất hiện trước mặt các đệ tử? Hắn ta ở đây, vào lúc này, ngay khi Huyền Cơ sắp tiết lộ sự thật.
“Ngươi đã giết hắn,” Vân Nhược nói, giọng run lên.
Tông chủ không đáp. Hắn từ từ tháo mặt nạ, để lộ một gương mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm, không một chút cảm xúc.
“Huyền Cơ đã phản bội môn phái,” tông chủ nói, giọng trầm ổn. “Ta đã thanh tẩy hắn.”
“Ngươi nói dối,” Vân Nhược nghiến răng. “Ngươi mới là kẻ đứng sau tất cả.”
Tông chủ nhìn nàng, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. “Thông minh, nhưng không đủ. Ngươi nghĩ ngươi biết sự thật sao? Ngươi không biết gì cả.”
Phong Trần bước tới, đứng bên cạnh Vân Nhược. “Tại sao ngươi làm điều này? Ngươi là tông chủ, ngươi phải bảo vệ môn phái.”
“Bảo vệ môn phái?” Tông chủ cười lớn. “Ta đã bảo vệ nó suốt mấy trăm năm. Nhưng các ngươi, những đệ tử thiên tài, các ngươi chỉ biết hưởng thụ tài nguyên mà không đóng góp gì. Các ngươi xứng đáng bị cướp đoạt.”
Vân Nhược siết chặt thanh kiếm, lòng bàn tay nóng rực. Nàng nhìn tông chủ, nhìn gương mặt quen thuộc ấy, và đột nhiên một ký ức ùa về. Ký ức từ kiếp trước. Khi nàng còn nhỏ, cha mẹ nàng chết trong một đêm mưa. Một kẻ lạ mặt mặc trường bào trắng, tay cầm thanh kiếm xanh, đã giết họ.
“Ngươi…” Vân Nhược nuốt nước bọt, giọng nàng run lên. “Ngươi đã giết cha mẹ ta.”
Tông chủ ngẩn ra, rồi cười lạnh. “Cuối cùng ngươi cũng nhận ra. Đúng vậy. Cha mẹ ngươi sở hữu linh căn Thiên phẩm. Ta đã muốn cướp đoạt, nhưng chúng quá mạnh. Ta đã giết chúng, và ngươi, đứa trẻ ngày ấy, đã chạy thoát. Ta tưởng ngươi đã chết trong rừng sâu.”
Vân Nhược cảm thấy đất trời quay cuồng. Cha mẹ nàng. Kẻ thù. Tất cả đều là hắn. Nàng đã sống suốt mười năm, tưởng mình đang tìm kiếm sự thật, nhưng sự thật lại đứng ngay trước mặt nàng, trong bộ dạng của một kẻ nàng từng tôn kính.
“Vân Nhược,” Phong Trần gọi nàng, giọng lo lắng. “Bình tĩnh.”
Nhưng Vân Nhược không thể bình tĩnh. Nàng lao tới, thanh kiếé toạc không khí, nhắm thẳng vào cổ tông chủ. Tông chủ chỉ khẽ động người, thanh kiếm xanh của hắn vung lên, chặn đứng nhát chém.
“Yếu quá,” tông chủ nói, giọng khinh miệt. “Ngươi có thù hận, nhưng ngươi không có sức mạnh.”
Vân Nhược bị hất ngược lại, ngã lăn xuống đất. Nàng đập mạnh vào một gốc cây, cảm giác đau đớn lan tỏa khắp cơ thể. Nhưng nàng không quan tâm. Nàng chỉ nhìn tông chủ, nhìn đôi mắt lạnh lùng ấy, và cảm thấy một ngọn lửa đang cháy trong lồng ngực.
“Ta sẽ giết ngươi,” Vân Nhược nói, giọng nhỏ nhưng đầy quyết tâm.
Tông chủ cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp khu rừng. “Ngươi? Một đứa trẻ Luyện Khí kỳ? Ngươi nghĩ ngươi có thể đối đầu với ta, một Nguyên Anh kỳ tu sĩ? Thật nực cười.”
Phong Trần và Minh Dương lao tới, nhưng tông chủ chỉ vung tay, một luồng kiếm khí quét qua, hất cả hai ngã lăn ra xa.
“Các ngươi sẽ chết hết đêm nay,” tông chủ nói, giọng lạnh tanh. “Và ta sẽ lấy linh căn của các ngươi, như ta đã lấy của cha mẹ ngươi, Vân Nhược.”
Vân Nhược gắng gượng đứng dậy, tay siết chặt thanh kiếm. Máu từ vết thương trên trán chảy xuống, làm mờ một bên mắt. Nhưng nàng không thể dừng lại. Không thể.
“Hệ thống,” nàng thì thào trong tâm trí. “Ta cần sức mạnh.”
Hệ thống vang lên: [Cảnh báo. Sử dụng quá nhiều năng lượng có thể gây tổn thương vĩnh viễn đến linh căn của ngươi.]
“Ta không quan tâm,” Vân Nhược nói. “Cho ta sức mạnh.”
Một luồng năng lượng nóng rực từ trong cơ thể nàng bùng lên, xuyên qua từng tế bào, từng sợi gân. Vân Nhược cảm thấy cơ thể mình như sắp vỡ tung, nhưng nàng không thể dừng lại. Nàng nhìn tông chủ, nhìn kẻ đã giết cha mẹ nàng, và gầm lên một tiếng xé lòng.
Tông chủ giơ thanh kiếm lên, chuẩn bị đòn cuối cùng. Nhưng rồi hắn khựng lại. Một bóng người từ phíới, ôm chặt lấy hắn.
“Lam Nguyệt!” Vân Nhược hét lên.
Lam Nguyệt ôm chặt lấy tông chủ từ phía sau, mặt nàng ta tái nhợt, máu từ miệng chảy ra ướt đẫm áo. “Chạy đi, Vân Nhược. Mau chạy đi!”
Tông chủ quay người, đâm thanh kiếm xuyên qua bụng Lam Nguyệt. Nàng ta kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng vẫn không buông tay.
“Vân Nhược… ta xin lỗi… vì kiếp trước…” Lam Nguyệt nói, giọng yếu ớt. “Ta đã phản bội nàng… nhưng lần này… ta muốn sửa sai…”
Nước mắt Vân Nhược trào ra. Nàng nhìn sư tỷ năm xưa, nhìn kẻ từng là người thân duy nhất của nàng, đạng sống vì nàng.
“Lam Nguyệt!”
“Chạy đi!” Lam Nguyệt hét lên lần cuối, rồi nàng ta dùng toàn bộ sức lực, tự bạo linh căn.
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, ánh sáng trắng xóa bao phủ khắp khu rừng. Vân Nhược bị Phong Trần kéo chạy, ba người lao vào màn đêm, bỏ lại phía sau tiếng nổ và tiếng rống giận của tông chủ.
Khi họ dừng lại, thở hổn hển dưới một gốc cây cổ thụ, Vân Nhược quỳ xuống, nước mắt không thể ngừng chảy.
“Nàng ấy đã chết,” nàng thì thào. “Lam Nguyệt đã chết vì ta.”
Phong Trần quỳ xuống bên cạnh nàng, tay đặt lên vai nàng. “Nàng ấy đã chọn cái chết vì nàng. Đừng lãng phí hy sinh của nàng ấy.”
Minh Dương ngồi phịch xuống đất, mặt mày bơ phờ. “Chúng ta phải làm gì bây giờ? Tông chủ mạnh hơn chúng ta gấp trăm lần.”
Vân Nhược lau nước mắt, nhìn lên bầu trời đêm. Trăng khuyết đỏ như máu, như đang nhìn xuống nàng, cười nhạo sự bất lực của nàng.
“Chúng ta sẽ không chạy,” nàng nói, giọng khàn đặc nhưng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ đối đầu với hắn. Bằng mọi giá.”
Phong Trần nhìn nàng, ánh mắt lấp lánh trong bóng tối. “Ta sẽ đi cùng nàng.”
“Ta cũng vậy,” Minh Dương nói, mặc dù giọng hắn run lên.
Vân Nhược gật đầu, cảm nhận sự ấm áp từ hai người bạn đồng hành. Nàng nhìn về phía xa, nơi tông chủ đang đứng, và thầm hứa trong lòng.
Lam Nguyệt, ta sẽ trả thù cho nàng. Cho cha mẹ ta. Cho tất cả những người đã chết dưới tay hắn.
Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi máu và đất ẩm. Vân Nhược đứng dậy, tay siết chặt thanh kiếm, mắt nhìn vào bóng tối nơi kẻ thù đang chờ.
Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu. Và lần này, nàng sẽ không để bất kỳ ai phải chết vì nàng nữa.