Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Xe xuống hoàng tuyền

Chương 5

7987 từ

Máu loang trên sàn xe thành một vũng đỏ thẫm, dính nhớp vào lòng bàn tay tôi. Hơi ấm cuối cùng của người tài xế đang nhanh chóng tan biến dưới những ngóẩy của tôi. Tôi vẫn đang cố bịt chặt vết thương trên cổ ông ấy, dù biết là vô vọng. Mùi sắt tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, lẫn với mùi mốc meo của chiếc xe cũ và mùi sợ hãi chua lèm tỏa ra từ chính tôi. Tiếng reo hò vui sướng của đáíên, chói tai và lạnh lùng như băng giá tháng đông.

Chỉ vài phút trước thôi, tôi còn ngồi yên lặng cầu nguyện trong lòng, hy vọng mọi chuyện sẽ êm xuôi. Tôi đã nhầm. Trong tất cả, ông chú mặt nát kia mới là quả bom nổ chậm. Tôi luôn nghĩ ông ta là mộền lành, ít nói, chỉ lặng lẽ ngồi thu mình ở góc xe. Sự im lặng ấy giờ tôi mới hiểu, không phải là nhu mì mà là sự dồn nén của một cơn cuồng nộ không đáy.

Tôi không biết trên đường quay về, ông ta đã nghe thấy điều gì hay chứng kiến cảnh tượng nào. Tất cả những gì tôi thấy là khi bước lên xe, khuôn mặt dập nát của ông ta đã biến dạng một cách ghê rợn bởi sự giận dữ. Ông ta không nói một lời, chỉ hung hăng đập tay lên cửại, những tiếng "ầm ầm" vang lên chói tai, yêu cầu người tài xế phải mở cửa.

Người tài xế, một người đàn ông trung niên điềm tĩnh đến lạ thường, ngay cả khi đối mặt với một xe đầũng chưa từng tỏ ra sợ hãi, lắc đầu từ chối. Sự điềm tĩnh ấy có lẽ đã châm ngòi cho cơn thịnh nộ cuối cùng. Tôi thậm chí không kịp nhìn thấy ông chú mặt nát động thủ thế nào. Chỉ một cái chớp mắt, một vệt đen vụt qua, và người tài xế đã ngã vật xuống, cổ họng rỉ máu. Ông ta chết ngay tức khắc, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn lên trần xe, như còn đang ngỡ ngàng. Máu từ vết thương tuôn ra thành dòng, chảy loang khắp sàn gỗ, thấm ướt cả gót giày của tôi. Cảm giác ẩm ướt, lạnh tanh đó khiến dạ dày tôi quặn lại.

Sự im lặng chết chóc bao trùm trong giây lát. Rồi, như một đàn quạ đói nhìn thấy xác chết, những tiếng hò reo, tiếng cười điên loạn bỗng bùng lên từ đám đông vong linh. Ánh mắt của họ thay đổi. Họ không còn nhìn tôi như một đồng loại vô hại nữa. Trong mắt họ giờ đây là sự thèm khát và điên cuồng. Tôi trở thành mục tiêu, một phương thuốc thần kỳ có thể giúp họ thoát khỏi kiếp vong linh, được chết đi sống lại.

"Tôi còn chưa muốn chết!"

Một giọng the thé cất lên.

"Cho tôi xuống xe! Phải xuống xe ngay!"

Một giọng khác gào lên, hòa vào thành một bản hợp xướng hỗn loạn.

Họ xông tới. Tôi vùng vẫy, lăn xả sang một bên, tránh khỏi những bàn tay đang cố chộp lấy tôi. Lưng tôi đập mạnh vào thành ghế, đau điếng. Hơi thở gấp gáp, trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Tôi phải sống. Tôi phải trốn thoát khỏi đây.

Cái cảm giác đầu tiên ập đến không phải là nỗi sợ, mà là một sự xâm nhập lạnh buốt, như có luồng khí băng giá chui thẳng vào tận xương tủy qua cẳng chân phải. Chân tôi lúc ấy vẫn còn mờ ảo, chưa kịp định hình rõ ràng. Rồi cơn đau nhói lên, một thứ đau đớn cắt ngang hơi thở, khiến tôi tưởng chừng lồng ngực sắp nổ tung.

Tôi gượng gạo cúi xuống.

Một oan hồn gầy gò, mắt trắng dã, đang cắn chặt lấy mắt cá chân tôi. Hàm răng nó như băng giá, cắm sâu vào. Nó định giật mạnh, nhưng ngay lập tức bị ba bốn bóng ma khác xô ngã, tranh giành miếng mồi. Cơ hội mong manh ấy vụt đến. Tôi co chân, lùi lại, nhưng lưng đã chạm vào một thứ gì đó lạnh ngắt. "Những người đó" – những hành khách không còn là người trên chuyến xe này – đã dồn tôi vào góc chật hẹp cuối xe, nơi chỉ có một ô cửa sổ nhỏ đóng chặt.

Một bóng người già nua chợt đổ sập xuống, dùng thân mình che chắn cho tôi. Hơi thở của bà, nếu có thể gọi là hơi thở, phả ra mùi ẩm mốc của đất và cỏ khô. "Cháu gái," giọng bà khàn đục, thều thào ngay bên tai, "chỉ cần cháu hứa với bà một chuyện, bà sẽ giúp cháu thoát khỏi đây."

Trong đầu tôi lúc ấy chỉ còn một ý nghĩ: sống. Tôi gật đầu liên hồi, không do dự. "Được! Cháu hứa! Bà muốn cháu làm gì?"

Đôi bàn tay nhăn nheo, lạnh ngắt của bà nắm lấy tay tôi, ấn vào đó một mảnh giấy nhàu nát, khô ráp. "Giữ lấy," bà thì thầm gấp gáp, ánh mắt dò xét những bóng ma đang lại gần, "đợi đến khi cháu đã an toàn xuống xe, mới được mở ra xem. Nhớ lấy!"

Lúc này tôi mới hiểu, lời giúp đỡ của bà có nghĩa là gì. Bà dùng chính thân thể mỏng manh, trong suốt ấy làm tấm khiên, hứng lấy những cú cào xé, những tiếng gầm gừ điên cuồng của đám oan hồn đang trở nên hung bạo hơn. Tôi nhìn thấy bóng dáng bà bị chúng xé toạc, mờ đi trông thấy, nhưng khuôn mặt quay về phía tôi vẫn nở một nụ cười nhăn nheu, đầy vẻ an ủi. "Đừng sợ," bà nói, giọng đã yếu ớt hơn, "bà đã chết rồi, chẳng còn chết lần nữa đâu."

Chính lúc ấy, một tiếng nứt toang chóên. Một cây gậy sắt dài, bê bết những thứ chất lỏng sẫm màu và nhớp nhúa, đập mạnh vào cửa kính phía trước. Mảnh kính vỡ vụn, rơi lả tả như mưa tuyết bạc dưới ánh đèn vàng vọt trong xe. Cú đập như sấm rền ấy khiến lũ oan hồn rú lên thất thanh, chúng vỡ vụn ra thành từng mảng khói đen, tan biến hoặc ngã vật xuống sàn xe.

Tôi đứng hình trong góc, tim đập thình thịch, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Mắt tôi ngước lên, dõi theo bóng lưng của người tài xế. Ông ta bước đi chậm rãi, nặng nề, cái đầu bị thương rỉ ra thứ chất lỏng tối màu không còn là máu đơn thuần. Tay ông nắm chặt cây gậy sắt, kéo lê nó trên sàại phát ra âm thanh lê thê, rồi trở về vị trí buồng lái, như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Chỉ có tiếng gió rít qua ô cửa kính vỡ và mùi tanh lợm ngai ngái mới nhắc nhở về sự hỗn loạn vừa qua.

Chiếc xe cuối cùng cũng chuyển bánh, để lại phía sau cả một bầu trời hoàng hôn đang dần nhường chỗ cho màu tím thẫm. Những bóng ma đã tan biến hết về nơi họ thuộc về, sau những cuộc sum họp ngắn ngủi và đẫm nước mắt.

Tôi thở phào, ánh mắt dõi theo con đường phía trước. Xe lao vút qua những con phố quen thuộc với một tốc độ kinh người, nhanh đến mức những ánh đèn đường hóa thành những vệt sáng dài liên tục. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một niềm hân hoan khó tả. Sắp được về nhà rồi. Cái cảm giác an toàn ấy vỗ về tâm trí còn đất cả những gì đã chứng kiến.

Bà lão ngồi cạnh bỗng cất tiếng, giọng nói khàn khàn như tiếng gió xuyên qua kẽ lá khô. Bà không quay lại, vẫn dán mắt vào khung cảnh bên ngoài cửa kính đã nhuốm đen. "Trên đời này, muốn nhận lấy cái gì, thì ắt phải trả một cái giá tương xứng."

Câu nói của bà chìm xuống, nặng trĩu một sự thấu hiểu đau đớn nào đó mà tôi lúc ấy chưa thể với tới. Tôi gật đầu cho có, lòng chỉ ạy nhanh hơn nữa.

Và rồi, nó xuất hiện. Trạộc gần nhà tôi ló dạng trong tầm mắt, như một ốc đảo giữa sa mạc đáng sợ vừa qua. Một tiếẹn lại trong cổ họng tôi. Tôi bật dậy khỏi ghế, vội vã bước đến phía trước, nơi người tài xế vẫn đang im lặng lái xe. Lòng tràn ngập sự biết ơn và cả một chút xấu hổ vì những nghi ngờ ban đầu. Tôi cúi người thật sâu.

"Cháu thật lòng xin lỗi chú! Lúc nãy cháu đã hiểu lầm chú rồi! Chú… chú thực sự là một người tốt!"

Tôi cúi gằm mặt xuống, nhìn chăm chú vào đôi giày cũ kỹ của mình. Cảm xúc dâng trào khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Đây là lần đầu tiên tôi nói lời cảm ơn mà trái tim lại run rẩy và chân thành đến thế. Tôi chờ đợi một tiếng gật đầu, một lời đáp lại nào đó, thậm chí là một câu chửi thề quen thuộc của ông ta cũng được.

Nhưng chỉ có im lặng.

Sự im lặng kéo dài đến kỳ lạ, nặng nề hơn cả bầu không khí trong xe. Sự nghi ngờ từ từ len lỏi. Tôi ngẩng mặt lên.

Và tất cả máu trong người tôi dường như đóng băng.

Tôi hoảng sợ lùi vội ba bước, lưng đập mạnh vào thành xe. Người đàn ông lái xe lúc nãy… giờ chỉ còn là một bộ xương trắng toát ngồi đó. Những ngón tay xương xẩu vẫn nắm chặt vô lăng, chiếc hộp sọ quay nhẹ về phía tôi, hai hốc mắt tối đen như hai cái giếng sâu thăm thẳm. Sao có thể? Lúc nãy ông ta còn dùng cây gậy đánh đuổi lũ vong linh, cái đầu đầy máu me ấy trông chẳng khác gì một vị thần chiến tranh bất tử. Làm sao chuyện này có thể xảy ra?

"… Còn đứng đờ ra đó làm gì?"

Giọng nói vang lên, vẫn là cái giọng khàn đục, cộc cằn và đầy bực dọc ấy, phát ra trực tiếp từ hàm răng va vào nhau của bộ xương.

"Cút xuố!"

Tôi chết lặng. Ông ta đã biến thành một bộ xương khô, nhưng tính khí hung hăng và giọng điệu đầy uy lực ấy vẫn y nguyên, thậm chí còn đáng sợ hơn gấp bội.

Tôi chỉ kịp nghe thấy tiếng cửa xe đóng sầm sau lưng trước khi làn khói lạnh buốt cuốn theo chiếc xe biến mất vào màn đêm dày đặc. Hơi thở tôi nghẹn lại, hai tay nắm chặt lấy thành ghế gỗ mục của trạm chờ. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, thấm qua lớp vải áo mỏng manh. Ông ta đã mắng tôi. Giọng nói khàn đặc, lạnh lùng như băng cắt ấy vẫn còn văng vẳng bên tai, khiến từng thớ thịt trên người tôi co rúm lại. Nó không giống một lời cảnh cáo thông thường, mà giống như một lời tuyên án, một sự xác nhận cuối cùng cho thứ tôi vừa trải qua.

Tôi đã cảm ơn ông ta. Câu nói lí nhí vừa thốt ra khỏi miệng nghe thật nực cười. Cảm ơn vì điều gì? Vì đã cho tôi một chuyếàng, hay vì đã nhắc nhở tôi rằng mình vừa bước ra từ địa ngục? Người tài xế ấy thậm chí chẳng thèm ngoảnh mặt lại. Ông ta phớt lờ tôi hoàn toàn, như thể tôi chỉ là một luồng khí vô hình vừa thoát ra từ chiếc xe của mình. Sự thờ ơ đó còn đáng sợ hơn cả cơn thịnh nộ.

Gió đêm tháng bảy bỗng trở nên sắc lạnh, luồn qua kẽ tay, thổi bay đi chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại trong người. Tôi ngồi thụp xuống, hít một hơi thật sâu. Mùi bụi đường, mùi cỏ dại ẩm ướt ven đường, mùi khói xe thoảng qua… những thứ mùi tầm thường của thế giới loài người bỗng trở nên quý giá vô ngần. Mỗi hơi thở là một lần xác nhận: tôi vẫn còn sống, tôi đã trở về.

"Ơ cô…"

Một giọng nói chần chừ vang lên bên cạnh. Một người đàn ông trung niên, có lẽ cũng đang chờ xe, bước lại gần tôi với vẻ mặt đầy nghi hoặc. Ánh mắt ông ta dò xét tôi, rồi lại nhìn về phía con đường tối om nơi chiếc xe đã khuất bóng.

"Cô ơi," ông ta lên tiếng, giọng điệu dò hỏi xen lẫn một chút sợ hãi, "chiếc xe cô vừa xuống lúc nãy… là xe gì vậy? Tôi sống ở đây mấy chục năm rồi, chưa từng thấy tuyến xe nào có kiểu dáng kỳ quái như thế cả."

Tim tôi như ngừng đập.

Một cơn gió lạnh khác thổi qua, xuyên thẳng vào tận xương tủy. Ông ta… cũng nhìn thấy? Không, không đúng. Ánh mắt của ông ta không hề có sự kinh hãi. Chỉ có sự tò mò và bối rối. Ông ta nhìn thấy một chiếc xe, nhưng không nhìn thấy những hành khách bên trong nó. Một ý nghĩ rùng rợn chợt lóe lên trong đầu tôi, khiến da gà nổi lên khắp cánh tay. Lẽ nào… chiếc xe ấy, thứ phương tiện chở đầy những bóng ma tôi vừa đếm, lại hiện hình ra trước mắt người thường? Hay chỉ là tôi, kẻ vừa thoát ra khỏi nó, mới là thứ không bình thường?

Tôi nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trên xe. Ánh mắt lạnh lùng của người tài xế quét qua tôi, rồi dừng lại một chút ở phía sau. Tôi đã quay đầu, theo ánh nhìn của ông ta. Và tôi đã đếm. Một, hai, ba… cho đến người phụ nữ ngồi cuối xe, khuôn mặt trắng bệch dưới ánh đèn vàng vọt. Tôi đã đếm đủ. Nhưng giờ nghĩ lại, có phải ánh mắt của ông tài xế không phải đang nhìn tôi, mà đang cảnh báo tôi về sự hiện diện của cô ta? Rằng trên xe, lúc ấy, không chỉ có nhữôi nhìn thấy?

Tôi lặng người đi, không thể trả lời câu hỏi của người đàn ông. Miệng tôi khô đắng. Thế giớỗng chốc trở nên mờ ảo, không thực. Tiếng còi xe văng vẳng đâu đó nghe như tiếng khóc từ một thế giới khác xa lắm.

Hơi thở của cô ta đột nhiên trở nên gấp gáp, đôi mắt mở to như thể có bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy cổ họng. Tôi đứng nhìn, cảm giác mát lạnh của chai nước Hoàng Tuyền vẫn còn in hằn trong lòng bàn tay. Cô ta không ngốc như tôi tưởng, thậm chí còn đủ tỉnh táo để hất văng thứ nước ấy đi. Một sự thất vọng nhè nhẹ chạy dọc sống lưng tôi, nhưng ngay sau đó là một cơ hội khác. Cơ thể dương thế của cô ta, vừa mới lạc vào chốn này, đang phản kháng lại bầu không khí âm trầm. Cô ta sắp ngất.

Tôi cúi xuống, giọng nói trở nên nhẹ nhàng đầy vẻ giễu cợt. Tôi nói, đó là vì cô không chịu uống nước Hoàng Tuyền, không chịu quên đi những dằn vặt của kiếp trước, nên bây giờ mới chịu khổ sở thế này. Tôi nói mà lòng không khỏi chua xót. Ngàn năm rồi, tôi gặp bao nhiêu linh hồn, kẻ nào chẳng khát khao một ly nước để quên hết ưu phiền. Vậy mà cô ta, ánh mắt hoảng loạn ấy, lại gật đầu tin tưởng lời tôi. Một niềm tin ngây ngô đến đau lòng. Nó khiến tôi có chút xấu hổ, nhưng sự xấu hổ ấy chìm nghỉỏi cháy bỏng đã tích tụ từ bao đời.

Cô ta ngất đi, và tôi đưa cô về nơi tôi ở. Chỉ là một căn phòng đá lạnh lẽo, nơi duy nhất có chút hơi ấm là tấm hình nhỏ treo trên vách tường. Khi cô ta tỉnh dậy, ánh mắt vẫn còn mờ đục, liền dán chặt vào tấm hình ấy. Từng đường nét trên khuôn mặt đứa trẻ, từng nếp cười của người phụ nữ trong ảnh, dường như được cô ta soi chiếu một cách chậm rãi. Tôi thấy đồng tử cô ta khẽ giãn ra. Cô ta đã nhận ra. Không cần nói một lời, sự im lặng trong phòng đã công bố điều đó. Cô ta biết những người trong ảnh là vợ và con tôi, những người tôi đã mất từ kiếp trước, những người tôi làm tất cả mọi thứ, kể cả lừa gạt một linh hồn mới đến, chỉ để mong một ngày được đoàn tụ.

Tất cả bắt đầu từ trước đó, khi chuyến xe chở vong linh cuối cùủa tôi vừa dừng bánh. Bụi vàng của Hoàng Tuyền lộng lẫy mà ảm đạm chưa kịp lắng xuống, thì trong đầu tôi đã hiện lên bóng dáng cô ta. Tôi biết, cô ấy sẽ là người kế nhiệm tôi, người lái xe tiếp theo trên con đường dài vô tận này. Một vị trí mà tôi khao khát được giải thoát. Thế nên tôi không chần chừ, lao đi tìm cô ta giữa dòng người âm hồn lặng lẽ trôi về phía cầu Nại Hà.

Nhưng tôi đâu ngờ, giữa đường lại xuất hiện một bà cụ. Bà ta nắm lấy tay người phụ nữ mới chết, dẫn dắt một cách thuần thục, như thể biết rõ một con đường tắt. Một con đường mà nếu đi qua Quỷ Môách đó, linh hồn kia có thể trở lại dương giới, có thể luân hồi. Trái tim tôi thắt lại. Cơ hội ngàn năm có một, cơ hội để tôi thoát khỏi kiếp làĩnh viễn này, đang bị bà cụ già kia phá hỏng. Tôi không cần biết bà ta là ai, tại sao lại biết chuyện này. Tôi chỉ biết mình không thể để nó xảy ra.

Tôi xông tới, kéo vội cô ta ra khỏi đám đông. Ngón tay tôi chỉ về phía tòa lâu đài cát vàng ở phía xa, đang bị gió nghiệt ngã bào mòn từng chút một, sắp sửa biến mất. Tôi thì thào, gieo rắc nỗi sợ hãi. Tôi nói bà cụ kia muốn lừa cô, dẫn cô đến đó để làm mồi thế thân, chịu sự hành hìững oan hồn khác. Tôi thấy sắc mặt cô ta tái đi, đôi mắt đầy hoảng sợ nhìn về phía bà cụ già đang dần khuất trong sương mù. Tôi biết mình đã thành công bước đầu.

Và rồi tôi đưước. Thứ nước trong vắt như suối ngọc mà tôi nói là để an thần, để cô quên đi nỗi sợ vừa trải qua. Thực ra, đó là Hoàng Tuyền. Uống vào, ký ức dương thế sẽ phai mờ, cô ta sẽ trở thành một linh hồn thuần khiết, sẵn sàng nhận nhiệm vụ mới mà không còn chút lưu luyến nào. Nhưng cô ta đã không uống. Cô ta nhìn tôi, ánh mắt dù sợ hãi vẫn ánh lên một sự cảnh giác mơ hồ, rồi buông tay để chai nước rơi xuống cát, lăn vài vòng rồi biến mất. Trái tim tôi như rơi xuống theo nó. Kế hoạch đổ vỡ. Nhưng rồi, như một sự sắp đặt, cơ thể cô ta suy sụp. Và tôi nắm lấy cơ hội cuối cùng đó.

Tôi nhìn theo bóng lưng cô gái kia dần khuất sau lớp sương mù dày đặc, lòng chẳng dấy lên một tia thương xót nào. Dù khuôn mặt cô ấy vừa rồi đầy vẻ đồng cảm, đôi mắt ướt nhòe như sắp khóc vì bi kịch của tôi, thì cũng chẳng thể lay chuyển quyết tâm trong tôi. Cô ấy phải thế chỗ tôi. Đó là con đường duy nhất.

Tôi đưa cho cô ta tấm bản đồ giả mạo, chỉ dẫn cô ta từ từ đi bộ về phía Quỷ Môn Quan. Giọng nói của tôi lúc ấy chắc hẳn rất chân thành, bởi tôi nói rằng mình phải đi đón một người trước, rồi sẽ đến gặp cô ấy sau. Ánh mắt ngây thơ, tin tưởng của cô gái ấy khiến tôi gần như mỉm cười. Thật ngốc.

Bánh xe quỷ xa tôi điều khiển lao vút qua những con đường gập ghềnh đầy đá sỏi, không phải để đi đón ai, mà là để tìm một Bình Nước Hoàng Tuyền khác. Hơi lạnh từ chiếc bình trong tay áo tôi tỏa ra, nhắc nhở tôi về sự cấp bách của thời gian. Tiếng gió rít bên tai như tiếng cười chế nhạo.

Và rồi, đúng như dự đoán tồi tệ nhất, tin tức lan truyền. Những con quỷ nhỏ lấp ló trong bóng tối ven đường thì thào với nhau về một “mỹ nhân thịt tươi” đang được rao bán ở chợ âm phủ phía trước. Chúng háo hức, tranh nhau chạy về hướng đó. Lòng tôi thắt lại, không phải vì lo lắng cho cô ta, mà vì sợ kế hoạch của mình đổ vỡ. Tôi thúc quỷ xa tăng tốc, vượt lên trên tất cả, lao thẳng đến nơi ồn ào, hôi tanh đó.

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi dù đã chuẩn bị tinh thần vẫn phải nhíu mày. Cô gái ngốc nghếch ấy bị trói chặt, treo lơ lửng trên một sạp hàng ẩm ướt đầy vết máu khô. Ánh đèn lồng màu đỏ máu chiếu xuống khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt cô nhắm nghiền, có lẽ vì quá sợ hãi. Một cảm giác khó chịu, gần như là khinh bỉ, dâng lên trong tôi. Sao có thể ngốc đến mức để bị bắt giữa chốn này? Kế hoạch của tôi suýt nữa đã tan thành mây khói vì sự ngu xuẩn của cô ta.

Túi tiền của tôi xẹp lép. May thay, trên đường đi, những bàn tay lẻn vào túi áo mấy tên quỷ say khướt đã giúp tôi có đủ số vàng âm phủ để trả giá. Tiếng mặc cả chát chúa, mùi tanh nồng của thịt sống và máu me, tất cả khiến tôi muốn nôn mửa. Nhưng tôi vẫn làm xong việc, cắt dây trói cho cô gái kia.

Sự tin tưởng trong đôi mắt mờ đục của cô ta khi tỉnh lại, khi nhìn thấy tôi, còn đậm hơn gấp bội so với trước. Cô ta nắm chặt vạt áo tôi, run rẩy, như bám víu vào cọng rơm cứu mạng duy nhất. Tôi biết, thuật che mắt mà cô ta trúng phải đã khiến nhận thức về thời gian của cô ta hoàn toàn hỗn loạn. Một cơ hội hoàn hảo.

Vì vậy, tôi lại một lần nữa thốt ra lời dối trá. Tôi chỉ lên bầu trời âm u, giả vờ tính toán, rồi thở dài tiếc nuối nói với cô ta rằng chúng ta đã lỡ mất thời khắc. Rằm tháng Bảy đã qua rồi, Quỷ Môn Quan đã đóng lại, không thể nào đến đó được nữa. Vẻ mặt thất vọng, tuyệt vọng của cô ày khiến tôi thầm bảo với lòng mình phải kiên định. Thật ra, làm gì có chuyện phải mất công đến tận nơi hiểm địa ấy. Mọi thứ cần thiết, đã nằôi rồi.

Máu từ vết thương trên trán tôi chảy xuống, nóng hổi và mặn chát, thấm vào khóe mắt. Tôi không buồn lau. Bởi vì tôi biết, chỉ lát nữa thôi, khi chiếc xe này hoàn thành chuyến đi, mọi thứ sẽ lại trở về như cũ. Vết thương sẽ biến mất, chỉ còn lại ký ức về cơn đau cứ dai dẳng đọng lại trong đầu tôi, lần thứ bảy mươi tám.

Tôi liếc nhìn về phía trước qua tấm gương vỡ nứt chằng chịt. Cô ấy đang co quắp ở ghế phụ, đôi mắt mở to đầy kinh hãi nhìn đôi bàn tay mình vừa giơ ra khỏi cửa xe rồi lại bị một lực lượng vô hình kéo phịch trở lại, tựa hồ có những xúc tu vô hình quấn chặt lấy người. Nước mắt cô ấy đã khô, chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào trong cổ họng. Tôi thở dài một hơi, âm thanh đó quá đỗi quen thuộc. Nó giống y như tiếng của tôi ngày trước.

Tất cả bắt đầu từ khi nào nhỉ? À, phải rồi, từ cái lần tôi nhìn thấy cô ấy lần đầu tiên ở bến đỗ. Cô ấy đứng đó, khuôn mặt non nớt còn lấm tấm mồ hôi, đôi mắt ngơ ngác nhìn chiếc xe buýt cũ kỹ màu đỏ sẫm như một vết máu khô. Số phận đã chọn cô ấy làm người lái xe tiếp theo. Cô ấy không hề hay biết rằng chuyến xe này chở toàn những linh hồn không siêu thoát, và một khi đã bước lên, cánh cửa dương gian sẽ vĩnh viễn khép lại với người cầm lái. Trong mắt cô ấy lúc ấy, tôi – kẻ lái xe cũ đang chuẩn bị bàn giao – chắc hẳn trông giống như một vị cứu tinh. Cô ấy níu lấy tay áo tôi, những giọt nước mắôn rơi, cầu xin tôi chỉ cho cách thoát khỏi nhiệm vụ kinh hoàng này. Lòng bàn tay cô ấy lạnh ngắt và run rẩy. Tôi cảm nhận rõ sự tuyệt vọng đang lan tỏa từ thân nhiệt của cô ấy. Một thoáng động lòng thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị sự chua chát dập tắt. Ngây thơ quá. So với sự hoảng loạn tột cùng của tôi ngày ấy, cô ấy còn kém xa.

Thế là tôi nói dối cô ấy. Giọng tôi trầm xuống, cố tạo ra vẻ trang nghiêm: “Đúng dịp giỗ tuần đầu của cáên xe, họ được phép về thăm người thân. Nếu cô lên xe, nhân tiện chuyến đi đó, tôi có thể tìm cách đưa cô về.” Tôi nhớ lại ánh mắt của cô ấy lúc đó, bừng sáng lên mộọng mong manh, tựa như người đi lạạc nhìn thấy ốc đảo. Cô ấy gật đầu lia lịa, vội vã bước lên xe, chẳng mảờ. Mùi ẩm mốc đặc trưng của chiếc xe xộc vào mũi, quyện lẫn mùi hương nhè nhẹ từ dầu gội đầu của cô ấy – một mùi hoa nhài tươi mát, thật trái ngược với không khí chết chóc nơi này.

Suốt quãng đường đầu, tôi lén quan sát cô ấy qua gương chiếu hậu. Cô ấy ngồi thẳng lưng, đôi tay đặt trên đùi, mắt nhìn ra cửa sổ cảnh vật đang dần chìm vào màn đêm với một vẻ háo hức khó tả. Khóe miệng cô ấy thậm chí còn nhếch lên một chút, như đang mường tượng về cuộc đoàn tụ sắp tới. Trái tim tôi thắt lại. Sự ngây thơ đáng thương đó khiến tôi có một giây phút muốn bật mí sự thật, nhưng rồi lại thôi. Có nói ra cũng vô ích. Sợi dây nghiệp chướng đã buộc chặt cô ấy vào chiếc ghế tài xế rồi.

Và rồi, đúng như dự đoán, khi cô ấy nhận ra mình không thể tự mình mở cửa bước xuống, khi cô ấy thử lao ra ngoài chỉ để bị kéo ngược trở lại một cách thảm hại, thì ánh sáng trong mắt cô ấy mới thực sự tắt lịm. Giây phút ấy, tôi biết chắc một điều: dù có mở toang tất cả các cánh cửa, dù có đẩy cô ấy xuống đường, thì cô ấy cũng đã thuộc về thế giới này rồi. Cô ấy sẽ mãi mãi là một phần của chuyến xe, như tôi trước đây, và như bao người lái xe khác.

Một tiếng rít chóên từ phía sau, kéo tôi khỏi dòng hồi tưởng. Một bóng đen vụt qua gương, và tiếp theo là một cú đập mạnh vào đầu tôi. Máu lại chảy. Tôi không ngoảnh lại. Tôi đã quá quen với sự phẫn nộ và đau khổ của những linh hồn kia rồi. Họ trút giận lên tôi, kẻ đã lừa một linh hồn sống khác gia nhập vào hàng ngũ của họ, kẻ đồng lõa với số phận nghiệt ngã này. Lần thứ bảy mươi tám. Tôi nhắm mắt lại, để mặc cho dòng cảm giác đau đớn và tê dại lan tỏa. Chỉ còn vài điểm dừng nữa thôi. Và rồi, tất cả sẽ lại bắt đầu.

Máu. Mùi sắt tanh nồng nặc xộc vào mũi tôi trước khi ý thức về cơn đau nhức đến mức muốn nổ tung ở thái dương kịp trỗi dậy. Tôi nằm bẹp trên sàn xe, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà bụi bặm, lắng nghe tiếng tim mình đập thình thịch như một con thú bị thương đang cố gắng phá lồng. Tiếng khóc thút thít, tiếng nức nở đầy sợ hãi văng vẳng bên tai. Là cô ta. Người phụ nữ mới đến, người thay thế tôi trong chuyến xe định mệnh này.

Cô ta hoảng loạn bò đến bên tôi, đôi bàn tay lạnh ngắt và run rẩy như cầm cơn sốt rét áp lên vết thương trên đầu tôi. Ánh mắt cô đầy nước mắt, nhìn tôi như nhìn một vị cứu tinh. Thật nực cười. Cô ta không biết rằng chính tôi, kẻ đang nằm đây bất lực, mới là nguyên nhân sâu xa của mớ hỗn độn này. Tôi cố gắng nhếch mép, muốn nói một lời cảnh báo, nhưng chỉ phát ra một tiếng rên khàn đặc. Cô ta lại càng hoảng hốt, dùng tay áo mình lau vệt máu trên mặt tôi. Hơi ấm từ làn vải thô ráp chạm vào da khiến tôi giật mình. Đã bao lâu rồi tôi không cảm nhận được hơi ấm của người sống? Cảm giác đó thật xa lạ và mong manh, như một tia nắng yếu ớt xuyên qua màn sương dày đặc.

Nhưng sự ngây thơ và yếu đuối của cô ta, thứ hơi ấm vụn vặt ấy, lại như một ngọn đuốc sáng thu hút lũ bóng đen đang lởn vởn trong bóng tối của xe. Tôi thấy chúng, những cái bóng mờ nhạt với đôi mắt trống rỗng và đầy oán hận, bắt đầu xoay chuyển, hướng về phía cô gái đang cúi xuống bên tôi. Chúng thì thầm, những lời than vãn đầy chấp niệm tạo thành một thứ âm thanh rền rĩ, chói tai. Cô gái hình như cũng nghe thấy, toàn thân cô cứng đờ, đôi mắt mở to đầy kinh hãi nhìn về khoảng không tối đen phía sau lưng tôi. Cô sắp bị kéo đi. Chúng sẽ nuốt chửng linh hồn non nớt và đầy sợ hãi của cô, biến cô thành một trong số chúng, hoặc tệ hơn, xé nát cô ra.

Không được. Ý nghĩ đó bùng lên trong đầu tôi dữ dội hơn cả cơn đau. Cô ta không được phép chết. Không phải vì lòng trắc ẩn hay điều gì cao đẹp tương tự. Mà bởi vì, một cách ích kỷ và thực tế đến phũ phàng, nếu cô ta chết ở đây, ngay lúc này, thì ai sẽ là người lái chiếc xe này? Ai sẽ tiếp tục công việc chở những oan hồn ấy? Tôi sẽ không thể nào thoát được. Tôi sẽ mãi mãi bị trói buộc vào chiếc vô lăng lạnh giá này, cùng với những tiếng khóc và lời oán trách bất tận. Cô ta phải sống, ít nhất là cho đến khi tôi tìm được cách… biến mất.

Gượng dậy là một cực hình. Mỗi cử động như có nghìn mảnh thủy tinh sắc nhọn đang cọ xát bên trong hộp sọ. Tôi nghiến răng, dùng tay vịn vào thành xe lạnh ngắt, từ từ đứng lên. Bàn chân trần chạm lên sàn kim loại, cảm giác lạnh buốt thấu xương truyền lên. Tôi hướng về phía buồng lái, nơi cây gậy trừ tà bằng gỗ đào cũ kỹ vẫn nằm đó. Ánh mắt của cô gái dính chặt lấy tôi, tràn ngập sự biết ơn và một niềm kính sợ mù quáng. Cô ta nghĩ tôi đang cố gắng để cứu cô. Cô ta không hiểu rằng, việc chiếc xe chở vong linh này xuất hiện ở dương giới, ngay trên con đường đầy ánh đèn vàng vọt này, là một điều dị thường khủng khiếp. Ranh giới âm dương đã bị xé rách. Và tôi, bằng một sự liều lĩnh điên rồ, đã phá vỡ nó chỉ để lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt kia.

Hậu quả là thân thể tôi. Tôi không dám nhìn xuống, nhưng có thể cảm nhận rõ sự hao mòn, sự cạn kiệt sinh khí. Cảm giác như da thịt đang khô quắt lại, xương cốt lộ ra. Nhưng không sao. Chiếc xe cuối cùng cũng đã dừng lại. Ánh sáng ban ngày nhợt nhạt bên ngoài cửa kính bám đầy bụi là minh chứng. Tôi cầm lấy cây gậy, cảm nhận sức mạnh nhàn nhạt nhưng quen thuộc tỏa ra từ nó, rồi quay lại phía đám bóng đen đang lấn tới.

Mọi chuyện kết thúc nhanh chóng hơn tôi tưởng. Có lẽ vì đã ở dương giới, sức mạnh của chúng bị suy yếu. Cũng có lẽ vì tôi, dù thân thể tàn tạ, vẫn còn giữ được chút pháp lực cuối cùng của một người lái xe. Bóng đen tan biến, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề và mùi máu tanh. Cô gái ngồi bệt xuống sàn, thở hổn hển, nước mắt lưng tròng. Trước khi bước xuống khỏi cửa xe, cô ta còn quay lại, cúi đầu cảm ơn tôi một cách ngờ nghệch.

Lòng tôi chợt dâng lên một sự chua chát khó tả. Cảm ơn ư? Có gì đáng để cảm ơn chứ? Tôi không phải là ân nhân của cô. Hành động vừa rồi của tôi xuất phát từ sự thất vọng tràn trề. Tôi nhìn cô, thấy sự ngơ ngác, sự yếu đuối đến tội nghiệp, và một sự ngây thơ sẽ khiến cô chết chắc nếu tiếp tục công việc này. Cô ta hoàn toàn không thích hợp. Cô ta sẽ không sống nổi. Và điều đó có nghĩa là, tôi sẽ không bao giờ có được tự do.

Đó là tất cả những gì tôi nghĩ, cũng là lời tự thú của một tài xế xe vong.

***

Về chuyện ngoại truyện ấy. Trước khi mọi chuyện xảy ra, bà cụ - người dẫn dắt tôi vào nghề - đã đưa cho tôi một mảnh giấy vàng đã ố màu. Bà cầm tay tôi, đôi bàn tay nhăn nheo, khô ráp như vỏ cây, siết chặt. Hơi thở của bà có mùi cỏ khô và thuốc bắc. Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói trầm đục và đầy ám chỉ, dặn đi dặn lại rằng trên mảnh giấy ấy có ghi một điều vô cùng quan trọng.

Tôi vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác tờ giấy mỏằm trong lòng bàn tay mình. Mùi mực cũ, thoang thoảng hương trầm, phảng phất một nỗi buồn không tên. Lời nhắn gửi của bà lão xa lạ viết vội vàng: "Ở nhà còn có một ông cụ bị bại liệt, vì không có người chăm nên chỉ cần đừng để ông cụ này chết thối nát trong nhà là được!"

Những chữ ấy như lưỡi dao cứa nhẹ vào lòng thương hại non nớt của một kẻ mười tám đôi mươi. Tôi nghĩ, chắc mình là người tốt duy nhất còn sót lại trên đời này mất thôi.

Thế là tôi đi. Đến một con ngõ nhỏ hun hút, căn nhà cũ kỹ với mùi ẩm mốc của những bức tường rêu phong. Ông cụ nằm đó, đôi mắt đục mờ nhìn lên trần nhà, như đã nhìn như thế suốt mấy mươi năm trời. Những ngày tháng chăm sóc ông trôự tĩnh lặng đáng sợ. Ông ít nói, và luôn khẳng định một điều bằng giọng khàn đặc: "Tôi không có con cái. Một đời cô độc."

Tôi tin điều đó, bởi sự cô quạnh trong căn phòng này là thứ không thể giả dối được.

Cho đến một buổi chiều mưa phùn.

Tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa rít lên chói tai, phá vỡ hoàn toàn khung cảnh yên tĩnh thường nhật. Cánh cửa mở ra, và một bóng người cao lớn, ướt sũng hơi nước mưa, bước vào. Ánh mắập tức đóng băng khi nhìn thấy tôi. Sự ngạc nhiên trong đó nhanh chóng bị lấp đầy bởi sự cảnh giác và cả giận dữ. Tim tôi đập thình thịch, cổ họng khô đắng. Tôi chưa kịp thốt ra lời nào, một tràng những từ ngữ xúc phạm, gay gắt đã phóng thẳng về phía tôi, buộc tội tôi là kẻ đột nhập, là trộm cắp.

Tôi đứng như trời trồng. Cảm giác uất nghẹn dâng lên cổ họng, mặn chát. Tôi không phải là trộm. Tôi ở đây vì một lời nhờ cậy, vì một sự thương cảm ngây thơ. Nước mắt nóng hổi muốn trào ra, nhưng tôi nuốt nó vào, cố gắng lấy giọng bình tĩnh nhất có thể. "Cậu chính là con trai của bà cụ đó phải không?"

Tôi hỏi, giọng run run. "Tôi chăm sóc ông cụ đó chính là do mẹ cậu dặn dò đấy!"

Mỗi từ tôi nói ra đều như những viên đá ném vào sự im lặng đang dần bao trùm. May thay, tờ giấy ấy vẫn còn trong túi áo tôi, đã nhàu nát một chút nhưng vẫn còn đọc được. Tôi vội vàng lấy ra, đưa về phía người thanh niên lạ mặt ấy, như đưa ra một bằng chứng cho sự ngay thẳng của mình.

Anh ta không tiếp tờ giấy ngay. Ánh mắt kinh ngạc, hoài nghi, rồi chợt hiểu ra thứ gì đó, khiến khuôn mặến sắc. Sự giận dữ biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt khó hiểu. Rồi, thay vì đưận tờ giấy, anh ta chộp lấy cánh tay tôi. Lực kéo mạnh đến bất ngờ khiến tôi choáng váng, bước chân lảo đảào một căn phòng khác – có lẽ là phòng của anh ta. Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng chúng tôi, và tôi nghe thấy tiếng then cài vô thức rơi vào ổ.

Bóng tối trong phòng chưa kịp tan bởi ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ. Tôi bị dựng đứng giữa phòng, lưng chạm vào tường lạnh ngắt. Sợ hãi bỗng trào dâng, khiến toàn thân tôi run lên bần bật. "Anh muốn làm gì?"

Tiếng của tôi nhỏ như muỗi kêu, đầy hoảng loạn. Tôi nhìn vào đôi mắt đen sẫm của anh ta, cố gắng tìm một chút lý trí trong đó. "Tôi không phải trộm. Tờ giấy kia… mẹ anh đã đưa nó cho tôi. Ông cụ… ông ấy nói ông không có con. Tôi không biết…"

Lời giải thích của tôi rối rắm, lộn xộn, phản chiếu chính sự hỗn loạn trong lòng tôi lúc này.

Tôi cầm tờ giấy vàng trên tay, ngóẹ. Nó không phải một bức thư, mà là một mảnh bùa chú với những đường nét kỳ dị màu son đỏ thẫm. Mùi mực lẫn mùi cỏ khô thoang thoảng xộc vào mũi, gợi cảm giác tâm linh lạnh lẽo. Tim tôi đập thình thịch, lo sợ người thanh niên trước mặt sẽ hiểu lầm tôi là kẻ đột nhập nguy hiểm. Anh ta có thể khóa cửa, nhốt tôi lại trong căn phòng đầy ảnh chân dung này và gọi cảnh sát đến. Tôi vội vàng cất giọng, âé vì hoảng sợ: "Này cậu, nghe tôi giải thích đã!"

Thế nhưng, điều tôi tưởng tượng đã không xảy ra. Người thanh niên ấy chẳng những không quát mắng, ngược lại, anh ta lặng lẽ quay người, mở chiếc tủ gỗ sẫm màu và lấy ra một tập ảnh cũ kỹ. Ánh mắức tạp, như đột bí mật quá nặng nề cần được chia sẻ. Tôi đưa mắt nhìn những tấm ảnh, và ngay lập tức, hình ảnh một bà cụ quen thuộc hiện ra. Ký ức về lần gặp gỡ trong đêm mưa ùa về. "Đúng rồi! Tôi đã từng gặp bà cụ này," tôi nói, giọng có phần phấn khích, "Bà ấy... là mẹ của cậu phải không?"

ật sang tấm ảnh tiếp theo. Một người phụ nữ trẻ với nụ cười tươi tắn hiện lên. Tôi chợt giật mình. Gương mặt ấy sao mà quen đến thế. Tôi đã nhìn thấy nó, trong khung ảnh đặt trang trọng tại phòng khách của người tài xế già. Sự giống nhau đến kinh ngạc khiến hơi thở tôi nghẹn lại. Tôi ngẩn người, ngón tay chỉ vào tấm ảnh rồi lại nhìn sang gương mặt đang cau lại của chàng thanh niên. "Đây... đây cũng là... là mẹ của cậu sao?"

Câu hỏi thốô thức, mang theo sự rối bời khó hiểu.

Ánh mắt khinh bỉ lóe lên trong đôi mắt anh ta, pha lẫn chút bực dọc. "Chị đang nghĩ gì kỳ cục vậy!"

Giọên chắc nịch, cắt ngang dòng suy tưởng hỗn độn của tôi. "Bà cụ mà chị nhắc đến, bà ấy không phải mẹ tôi. Bà là bà nội của tôi."

Lời giải thích ấy như một tiếng sét giữa trời quang. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, cảm giác ngỡ ngàng trào dâng khiến đầu óc trống rỗng. Thì ra là vậy! Chẳng trách nét mặt anh ta, thậm chí cách nói chuyện và cả tính cách bộc trực kia, lại giống người tài xế già đến lạ lùng. Một sự di truyền cách đời, một sự tái hiện sống động của dòng máu, điều mà tôi tưởng chỉ có trong tiểu thuyết, giờ đây lại hiển hiện ngay trước mắt. Sự trùng hợp này khiến lòng tôi dâng lên một nỗi kinh ngạc khó tả.

Nhưảnh khắc sửng sốt ấy, một câu hỏi lớn hơn, mơ hồ và đau đớn hơn, lại trỗi dậy. Nếu bà cụ và người tài xế kia đã từng là vợ chồng, nếu họ đã lỡ làng nhau hơn nửa đời người trong sự tiếc nuối, thì tại sao? Tại sao số phận lại xoắn xuýt họ trong một mối quan hệ gia đình phức tạp như thế này? Sự im lặng trong phòng bỗng trở nên nặng nề, chất chứa những câu chuyện chưa được kể mà tôi vô tình chạm phải.

Chiếc xe ngựa lắc lư theo từng nhịp bánh, tiếng vó ngựa đều đều trên con đường đất mịn như một khúc nhạc ru người ta vào cõi mơ màng. Tôi ngồối, hơi ẩm mốc của tấm màn che cũ kỹ hòa với mùi cỏ khô thoang thoảng. Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi, nắm chặt lấy chiếc khăn tay thêu hoa văn đã phai màu. Sao bà cụ ấy, người đã thuê xe và lên đường với vẻ mặt khẩn trương lạ thường, lại chỉ im lặng ngồi đó, đôi mắt nhìn xa xăm ra phía tấm màn che phía trước, nơi bóng lưng người tài xế đang chập chờn?

Có lẽ, tôi nghĩ, sự chờ đợi này còn đau đớn hơn cả một cuộc gặp gỡ vội vã. Mỗi giây phút trôặng như nhỏ từng giọt axit ăn mòn lên trái tim đã chờ đợi quá lâu. Bà sợ điều gì? Sợ ánh mắt đó không còn nhận ra mình, hay sợ chính giây phút mình mòn mỏi chờ đợi bấy lâu sẽ tan thành mây khói?

Xe dừng lại bên một quán trọ ven đường. Tiếng người tài xế trẻ tuổi vang lên, rõ ràng và ấm áp, hỏi liệu hai vị khách có cần xuống nghỉ chân không. Giọng nói ấy xuyên qua tấm vải dày, đánh thẳng vào tim tôi. Tôi thấy bà cụ bên cạnh khẽ giật mình, thân hình như co rúm lại. Bàn tay nhăn nheo của bà run rẩy nắm lấy vạt áo tôi, lực đạo mạnh đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch.

"Thôi... ta không xuống," giọng bà khàn đặc, nặng trĩu một nỗi niềm tôi chưa thể thấu hiết. "Cứ đi tiếp đi."

Tôi hiểúc ấy. Khoảng cáỉ cách nhau một tấm màn che này, với bà, là cả một vực thẳm thời gian và những lầm lỡ không thể nào vãn hồi. Nhìn thấy, nghe thấy, nhưng không thể chạm tới. Có phải bà đang sợ hãi rằng sự thật sẽ phũ phàng hơn bất kỳ sự tưởng tượng nào? Rằng ngườà lặng lẽ tìm kiếm bấy lâu, giờ đây lại chỉ là một người xa lạ hoàn toàn?

Chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh. Trong bóng tối của khoang xe, tôi nghe thấy một tiếng thở dài nhẹ như hơi sương, rồi những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi xuống tấm vải áo nâu sòng. Bà khóặng, nỗi đau được nén chặt thành từng cơn run nhẹ của đôi vai gầy. Tôi không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ đưa chiếc khăn tay của mình sang. Ngón tay bà chạm vào tay tôi, lạnh ngắt.

Rồi bà thì thầm, như tự nói với chính mình, giọng đứt quãng: "Ta... ta không đủ can đảm. Chỉ cần nghe giọng nói của nó, biết nó vẫn khỏe mạnh, vẫn sống một đời bình yên... thế là đủ. Gặp mặt để làm gì? Để nó nhìn thấy một bà già nhăn nheo, hay để ta thấy trong mắt nó sự oán hận hoặc... sự xa lạ?"

Lời nói của bà như những mảnh thủy tinh vỡ vụn, sắc lẹm và đau nhói. Tôi chợt hiểu, đôi khi tình yêu thương sâu nặng nhất lại được biểu đạt bằng sự lùi bước, bằng sự hy sinh thầm lặng đến mức tàn nhẫn với chính bản thân mình. Bà chọn cách âm thầm bảo vệ hình ảnh của mình trong ký ức người con trai, cũng như bảo vệ chính tráớt của mình khỏi một cú sốc có thể nhấn chìm tất cả hy vọng.

Suốt quãng đường còn lại, bà cụ ngồi đó như một bức tượng, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng tôi biết tất cả giác quan của bà đều đang dồn về phía trước, lắng nghe từng tiếng động, từng câu nói của người tài xế trẻ. Mỗi lầên tiếng, đôi môi bà lại khẽ run lên. Đó là một cuộc tương phùng không cần ánh mắt, một sự đoàn tụ chỉ diễái tim đầy thương tích của một người mẹ.

Khi xe đến điểm cuối, bà cụ lặng lẽ xuống xe, gửi tiền cướôi với một cái siết tay đầy ý nghĩa. Bà quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại, dáng người nhỏ bé và cô độc dần khuất vào dòng người hối hả. Còn người tài xế trẻ, sau khi nhận tiền, chỉ mỉm cười gật đầu với tôi, rồi vô tư quay đầu xe, tiếp tục hành trình mưu sinh của đời mình.

Anh ta không hề biết, trong một khoảnh khắốt chặng đường dài, trái tim của người đã sinh thành ra mình đã ở gần bên đến thế. Và có lẽ, sẽ không bao giờ biết. Đôi khi, sự im lặng không phải là vô tình, mà là tiếng nói của tình yêu ở cung bậc trầm buồn và sâu thẳm nhất.

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram