Cánh cửa xe đóng sầm lại phía sau lưng, âm thanh đanh và khô như một nhát chém ngang không khí. Tôi vẫn đang lao đi, hai chân như có lửa đốt phía sau, thì bỗng dưng dừng bước. Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng, như có ai đó đang nhìn mình bằng đôi mắt xuyên thấu. Tôi ngoảnh lại. Người phụ nữ ấy đứng đó, dáng vẻ vội vã nhưng lại dừng lại một nhịp, ánh mắt hướng về phía tôi – một cái nhìn nhanh, lạnh, đầy ý vị mà tôi không sao giải mã nổi. Trong lòng tôi chợt dấy lên một sự khó chịu mơ hồ. Cô ta là ai? Tại sao lại nhìn tôi như vậy? Nhưng những câu hỏi ấy lập tức bị dập tắt bởi cơn sốt ruột đang thiêu đốt. Tôi mặc kệ, sau khi bước xuống khỏi xe, lập tức phóng thân về phía trước như một mũi tên.
Không được chậm trễ. Tuyệt đối không được. Ý nghĩ ấy thúc giục từng bước chân tôi. Hàng rào thấp phía trước đầện ra như một ranh giới của tự do. Tôi nhún người, tay vịn lên mép lạnh ngắt. Chỉ cần một cú bật nhảy nữa thôi. Nhưng đúng lúc ấy, một lực vô hình khủng khiếp, như bàn tay của một gã khổng lồ, túm chặt lấy phần hông áo tôi và kéo mạnh ngược trở lại. Cơ thể tôi bất lực bay vèo, rồi đập ầm một cái vào tấm kính chắn gió phía trước xe. Tôi dính chặt lấy đó, từ từ trượt xuống, y hệt một con bạch tuộc bị ném lên bờ, vụng về và đau đớn. Mọi hy vọng vụt tắt trong chớp mắt, thay vào đó là một nỗi nhục nhã ê chề.
Từ bên trong xe, người tài xế khoanh tay nhìn tôi. Một nụ cười nửa miệng nở trên gương mặt ông ta, không hẳn là cười, mà giống như một sự mỉa mai lạnh lùng đã được dự báo trước. Ánh mắt ông ta quét từ đầu đến chân tôi, đầy vẻ đánh giá và hài lòng. Tôi gần như nghe thấy tiếng cười thầm của ôên trong đầu: “Đấy, thấy chưa? Ai bảo không nghe lời tôi!”. Sự bất lực khiếôi nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Lúc này, tôi mới chợt nhận ra. Có lẽ, để ngăn nhữòn vấn vương, trong tuần giỗ đầu, khi họ về thăm người thân rồi tìm cách trốn thoát, toàn bộ khuôn viên tòa nhà này đã bị phong tỏa bởi một thứ lực lượng huyền bí nào đó. Một vòng tròn vô hình, một nhà tù bằng ma thuật. Tôi đã mắc kẹt rồi.
Tôi vùng vẫy, dùng nắm đấm đập mạnh vào cửa xe, tiếng kêu lộp bộp khô khốc. Cho tôi lên xe! Hãy cho tôi lên xe! Ánh mắt tôi gào thét với người tài xế đang ngồi trong đó. Nhưng ông ta chỉ lạnh lùng chỉ tay về phía cánh cửa vẫn đóng chặt. Một cử chỉ kiên quyết. Ý của ông ta rõ ràng như ban ngày: Tôi không thể mở nó. Cánh cửa này chỉ chịu sự điều khiển của một người mà thôi. Chúng ta phải đợi người phụ nữ kia quay trở lại. Sự phản kháng trong tôi rút cạn từng chút một. Tôi buông thõng tay, ngoảnh mặt nhìn về phía bóng lưng của người phụ nữ đang khuất dần trong cổng tòa nhà cũ kỹ. Không còn lựa chọn nào khác. Tôi đành phải cắn răng, bước những bước chân nặng trịch, đi theo cô ta.
Bầu không khí trong sân im ắng đến rợn người. Tôi đảo mắt tìm kiếm, hy vọng thấy được vài nén hương vừa tắt, hay mấy mảnh vàng mã còn sót lại – những dấu vết thông thường của một gia đình vừa cúng giỗ. Nhưng không. Trên nền đất ẩm ướt, chẳng có bất cứ thứ gì. Cả một sự trống trải đến kỳ quặc. Lòng tôi dâng lên nghi hoặc. Chúng tôi bước vào căn phòng thờ tối om, không khí nặng mùi mốc meo và khói hương cũ. Ánh mắt tôi lướt qua chiếc bàn thờ lớn, tìm kiếm tấm bài vị hay bức hình nào đó. Nhưng vẫn là một sự vắng mặt đáng sợ. Ở đây, dường như không hề có một góc riêng, một vật tế lễ nào dành cho người phụ nữ mà tôi đang đi theo. Sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Phong tục của gia đình này… sao có thể khác biệt đến thế? Hay là có điều gì còn ẩn giấu? Tôi lặng lẽ bám theo bóng người phụ nữ, bước qua ngưỡng cửa căn nhà tối tăm, với hàng ngàn câu hỏi đang gào thét trong lòng.
Đôi mắt cô ấy nhìn chằm chằm vào người đàn ông, tràn ngập một nỗi bi thương khiến không khí trong phòng ngủ chợt đặc quánh lại. Tôi đứng nép bên cửa, tim thắt lại từ lúc nào. Đứa trẻ sơ sinh, lẽ ra phải được ấp ủ trong vòng tay ấm áp của mẹ, giờ đây lại nằm co ro ở góc giường chiếc giường lớn. Những tiếng khóc yếu ớt, khàn đặc vì đói và lạnh cứ vang lên một cách vô vọng. Không một bàn tay nào vỗ về, không một dòng sữa nào ấm áp.
Nỗi đau trong lòng tôi chưa kịp lắng xuống thì đã thấy người đàn ông bước vội đến bên giường. Anh ta nhíu mày, vẻ mặt đầy bực dọc, rồi đưa tay tát mạnh vào người đứa bé đang khóc. “Im ngay!” Giọé, chát chúa như tiếng kim loại cào vào nhau. “Suốt ngày chỉ biết khóc! Làm ồn đến phát điên lên được!” Mỗi tiếng chửi củư một nhát dao cứa sâu thêm vào sự bất lực đang ngưng đọng trong căn phòng. Tôi cảm thấy buồn nôn. Hơi thở của người đàn ôùi rượu nồng nặc, hòa với mùi bụi trên áo khoác cũ kỹ, tạo thành một thứ mùi khó chịu ám ảnh.
Người tài xế đứng ngoài hành lang, dựa vào bức tường lạnh ngắt. Anh ta nhìn tôi với khuôn mặt trắng bệch, đôi tay tôi lúc này đang khua khoắng một cách vô thức, cố diễn tả sự kinh hoàng vừa chứng kiến. Nhưng ánh mắt người tài xế chỉ đáp lại bằng một sự trống rỗng lạnh lùng. Nếp nhăn khóe mắợi lên vẻ mệt mỏi, một sự quen thuộc chai sạn với những cảnh tượng thế này. Có lẽ anh ta đã chứng kiến quá nhiều rồi. Mùi ẩm mốc từ tường cũ và mùi khói thuốc thoang thoảng từ ngườỏa, càng làm tăng cảm giác bức bối.
Đột nhiên, một luồng khí lạnh buốt thấu xương ùa đến từ phía sau lưng tôi. Nó không phải là gió từ cửa sổ, mà là một thứ hàn khí mang theo sự oán hận sâu thẳm, khiến từng sợi lông tơ trên người tôi dựng đứng lên. Cảm giác ấy như có một tảng băng đang áp sát. Tôi vội quay người lại, và tất cả những gì tôi kịp nhìn thấy là một khuôn mặt biến dạng vì hận thù, đôi mắt đỏ ngầu không còn chút lý trí. Hai bàn tay lạnh ngắt như băng của người phụ nữ ấy siết chặt lấy cổ họng tôi ngay lập tức. Hơi thở của cô ta phả vào mặt tôùi của nước mắt chua chát và tuyệt vọng.
Tôi không kịp kêu lên một tiếng. Trong giây phút mờ mịt ấy, một lực kéo vô hình nào đó bỗng cuốn lấy cả hai chúng tôi, kéo ngược trở lại không gian chật hẹp của chiếc xe. Ánh sáng nhân tạo từ đèn trần xe chiếu xuống, làm lộ rõ hơn vẻ đáng sợ trên khuôn mặt người phụ nữ. Cổ họng tôi nghẹn lại, không khí không thể lưu thông, ngay cả một tiếng rên yếu ớt nhất cũng không thể phát ra. Cô ta vẫn không buông tay, những ngóài nhưng vô cùng lực ấy càng siết chặt hơn. Giọng nói của cô ta rít lên bên tai tôi, đầy oán trách và phẫn nộ: “Đáng lẽ tôi đã có thể kết liễu chúng rồi!” Mỗi từ như được nhai nát giữa hai hàm răng nghiến chặt. “Tại sao? Tại sao ngươi lại ngăn cản ta?” Nỗi hận trong lời nói của cô ta dày đặc, nặng trịch, như muốn nhấn chìm tôi cùng với sự bức bối của chính cô.
Sự sống trong tôi dần rời đi, ý thức bắt đầu mờ nhòa. Trong khoảnh khắc mấp mé giữa sự sống và cái chết ấy, tầm mắt tôi loạng choạng quét qua một góc xe. Chiếc nôi nhỏ, nơi linh hồn đứa trẻ từng cư ngụ, nằm lặng lẽ ở đó. Bản năng sinh tồn bùng lên. Tôi vùng vẫy, dồn hết chút sức lực cuối cùng còn sót lại, với tay giật lấy chiếc nôi và ném nó thật mạnh ra xa, về phía khoảng không tối đen bên kia ghế ngồi.
Cái nôi trống không rơi xuống đất. Nó chỉ lăn lóc vài vòng rồi nằm yên trên nền đất lạnh, im lặng một cách đáng sợ. Người phụ nữ buông tay tôi ra như thể tôi là thứ gì đó bỏng rát, cô lao về phía chiếc nôi với những bước chân loạng choạng không vững vàng. Khi ôm nó vào lòng, cô siết chặt đến mức những thanh gỗ mỏng manh có vẻ như sắp gãy tan. Tiếng khóc của cô không còn là tiếng khóc nữa, mà là một thứ âm thanh rên rỉ, rách nát phát ra từ sâu trong cổ họng, như thể ai đó đang moi từng mảng niêm mạc ra ngoài.
Tôi đứng đó, nhìn cô. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi. Đây không phải nỗi buồn mà tôi từng biết, cũng chẳng phải nỗi sợ thuần túy. Đó là sự kinh hãi trước một nỗi đau quá lớn, lớn đến mức nó có sức phá hủy và biến dạng cả khô. Tôi muốn bước tới, muốn nói một lời an ủi nào đó, nhưng chân tôi như bị đóng đinh. Trái tim tôi thì thắt lại trong một sự giằng xé kỳ lạ: một phần đồng cảm với nỗi mất mát của cô, phần khác lại muốn chạy thật xa khỏi thứ âm thanh đau đớn thảm thiết ấy.
Sự thật về dòng thời gian khác biệt ập đến với tôi lúc này, rõ ràng và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Đối với tôi, chuyến đi trong chiếc xe kỳ lạ này chỉ là những khoảnh khắc chờ đợi tẻ nhạt, nhìn nhữên xuốặng. Nhưng với họ, đó là cả một cuộc hành trình dài đằng đẵng, là sự trở về đầy xót xa với thế giới cũ, là những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi và đau lòng với người thân còn sống. Tôi chợt hiểu vì sao mỗi khi trở về xe, họ lạột dáng vẻ khác.
Có người khóc nấc đến tưởng chừng ngạt thở, vai run lên bần bật trong bộ quần áo rách tả tơi. Có người lại trở nên kích động một cách khủng khiếp, ánh mắt đỏ ngầu nhìn quanh như tìm kiếm một đối tượng để trút giận. Thậm chí, có những bóng hình tuyệt vọng dùng nắm đấm, dùng cả đầu đập liên hồi vào thành xe cứng nhắc, tiếng đập thịch thịch vang lên đều đều như nhịp trống tang, dù chẳng có một vết lõm nào xuất hiện. Họ cầu xin, họ van nài, giọng nói chứa đầy nước mắt, mong được ở lại lâu hơn dù chỉ một khắc.
Sau khi tất cả các vong linh đã hoàn thành chuyến viếng thăm trong dịp giỗ tuần đầu, bầu không khí trong xe không còn là sự im lặng đơn thuần nữa. Nó trở nên đặc quánh, ngột ngạt, nặng trĩu bởi vô vàn nỗi niềm chưa nói, bởi những lời tiếc nuối và những giọt nước mắt vô hình. Mùi ẩm mốc của nỗi buồn, mùi chua chát của tuyệt vọng như hòa lẫn vào không gian chật hẹp. Tôi chỉ còn biết thu mình trên chiếc ghế lạnh lẽo, lặng lẽ cầu nguyện trong tâm trí. Tôi cầành trình khủng khiếp này mau chóng kết thúc, để tôi có thể rời khỏi cái không gian chứa đầy đau thương và bế tắc này, dù tôi chưa biết điểm đến cuối cùng của mình là đâu.