Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Xe xuống hoàng tuyền

Chương 3

5521 từ

Miếng thịt cuối cùệng tôi, để lại một vị ngọt béo mơ hồ và một nỗi trống trải khó hiểu. Dĩa lớn giờ đã trống không. Bà ngoại nhìn tôi, đôi mắt nheo lại vì hạnh phúc, nhưng sâu trong đó có mộờ nào đó khiến lòng tôi chùng xuống. Tại sao ở nơi này, giữa không gian tĩnh lặng đến lạ thường này, lại có một dĩa thịt kho tàu nóng hổi, thơm lừng mùi nước dừa và nước hàng như vậy?

Tôi đã lên nhầm chuyến xe buýt cuối cùng trong đêm, đi đến một bến đỗ hoang vắng không tên. Rồi bước vào ngôi nhà nhỏ này, nơi bà ngoại – người đã mất từ ba năm trước – đang chờ tôi với bữa cơm. Cơn đói từ bao lâu nay như một con quái vật gặm nhấm ruột gan, khiến tôi không thể từ chối. Bà gắp cho tôi miếng thịt đầu tiên, giọng nói nhẹ nhàng, quen thuộc đến nao lòng: “Ăn đi, ăn nhiều chút nhé.” Tôi đã nuốt nước bọt, rồi đưa nó vào miệng. Sự mềm mại, béo ngậy tan chảy trên đầu lưỡi dường như đánh thức mọi giác quan đang tê liệt của tôi. Nó quá chân thực. Quá ngon. Tôi ăn hết miếng này đến miếng khác, như để lấp đầy một khoảng trống nào đó không chỉ trong bụng.

“Đủ không? Không đủ còn nữa!” Giọng bà vui đến lạ thường, hơi thở gấp gáp. Bà đứng dậy, bước vào căn bếp tối om phía sau, và mang ra một túi vải lớn. Tiếng lục cục của những gói đồ khô xát vàất rõ trong không gian yên ắng. “Đây đều là những món ăn các cháu cúng cho bà vào những dịp lễ tết,” bà nói, giọng tràn ngập niềm hãnh diện, “cháu xem thử có món cháu thích ăn không?” Tôi cúi nhìn vào chiếc túi. Những chiếc bánh chưng gói nhỏ, mứt gừng, xôi gấc đóng hộp… quả thực toàn là những thứ chúng tôi thường đặt lên bàn thờ bà. Một luồng ấm áp xen lẫn xót xa trào lên trong lòng. Bà vẫn nhớ, vẫn trân trọng từng món quà nhỏ bé ấy.

Nhưng chính khoảnh khắc ấy, ý nghĩ về việc phải rời đi ập đến. Tôi không thuộc về nơi này. Tôi phải về. Bà như đoán được suy nghĩ của tôi, vội vàng mở gói bánh chưng, đặt trước mặt tôi, ánh mắt dán chặt vào từng cử động của tôi: “Ăn đi, ăn nhiều chút.” Tôi cầm lên một miếng bánh, cắn một miếng nhỏ. Vị nếp dẻo, đậu xanh bùi bùi lan tỏa. Và ngay lập tức, tôi nhìn thấy nó – ánh mắt của bà sáng lên một cách kỳ quặc, sự mong chờ trong đó dâng lên rõ rệt, như thể mỗi miếng ăn của tôi đang tiếp thêm cho bà một nguồn sinh khí nào đó. Bàn tay tôi khẽ run. Cảm giác ấm áp ban nãy dần nhường chỗ cho một nỗi nghi hoặc lành lạnh. Tại sao? Bà đang mong chờ điều gì ở tôi?

Tôi vẫn còn nằm bẹp trên nền đất ẩm ướt ngoài sân, hơi lạnh từ mặt đất xuyên qua lớp vải mỏng manh. Mùi bùn đất quen thuộc trộn lẫn một thứ mùi tanh nhẹ, khác lạ mà tôi không sao định hình được. Giấc mơ vừa rồi sao mà sống động đến thế? Cổ họng tôi vẫn còn cảm giác nóng rát của dịch vị trào ngược, chân tay như vừa trải qua một cuộc chạy trốn thực sự, mỏi nhừ và run rẩy.

Bà ngoại bước ra từ căn nhà bùn, bóng người thấp bé in lên nền trời xám. Trong tay bà là một đĩa thịt kho tàu lớn, màu nâu sẫm bóng loáng dưới ánh sáng yếu ớt, những miếng thịt ba chỉ với lớp mỡ trong veo được xếp gọn gàng. Mùi hành, mùi nước mắm, mùi đường thắng quyện vào nhau thơm lừng, một mùi hương vốn luôn khiến tôi thèm thuồng từ thuở bé. Nhưng lúc này, nó lại khiến dạ dày tôi thắt lại. Tôi nhớ rõ mình đã ăn hết cả một đĩa đầy, no căng đến mức tưởng như sắp vỡ bụng. Vậy mà giờ đây, bụng tôi lại réo lên từng cơn đói cồn cào, trống rỗng đến lạ kỳ. Cảm giác ấy không giống cơn đói bình thường, mà giống như có một khoảng trống vô hình đang nuốt chửng mọi thứ bên trong tôi.

“Nhanh, mau thử xem.”

Giọng nói của bà vang lên, dịu dàng như mọi khi, nhưng tôi nghe thấy một sự thúc giục kỳ lạ ẩn sau những từ ngữ ấy. Ánh mắt bà dán chặt vào tôi, chờ đợi. Trong giấc mơ vừa rồi, tôi đã từng thấy ánh mắt ấy. Ban đầu, tôi ngỡ đó chỉ là tình thương của một người bà dành cho đứa cháu. Nhưng rồi hình ảnh con quỷ nhỏ với hàm răng nhọn hoắt, với đôi mắt háo ăn nhìn chằm chằm vào tôi như nhìn một miếng mồi ngon lại chợt hiện về. Và vẻ mặt bà ngoại lúc này… sao mà giống nó đến thế? Không phải giống về hình dạng, mà là giống về cái thần thái, về sự tập trung khủng khiếp ấy. Một mối nghi ngờ lạnh toát bắt đầu len lỏi từ đáy lòng, khiến tôi không dám đưa tay ra đón lấy chiếc đĩa.

Tôi nhìn xuống đĩa thịt. Màu nước màu đẹp đẽ, bóng loáng. Nhưng trong khoảnh khắc, nó như biến thành một thứ chất lỏng nhầy nhụa, đỏ quạch, tỏa ra mùi sắt thay vì mùi gia vị. Tôi nhớ đến cái đĩa trống không trong giấc mơ, sau khi tôi ăn hết, và cảm giác buồn nôn kinh khủng đã ập đến. Cổ họng tôi nghẹn lại. Có phải tất cả chỉ là do tôi hoảng loạn? Hay có một vòng lặp quái đản nào đó đang bủa vây lấy tôi? Tôi đã nhảy xuống dòng sông chảy xiết kia, đã bị cuốn đi, đã mất ý thức. Vậy tại sao tôi lại thức dậy ở đây, ở chính điểm bắt đầu?

Bà ngoại tiến lại gần hơn một bước, nụ cười trên môi bà vẫn hiền hậu, nhưng trong mắt tôi, những nếp nhăn quanh khóe mắt dường như hằn sâu hơn, tạo thành một thứ gì đó như… sự hài lòng. Tôi lùi lại, lưng chạm vào bức tường bùn lạnh ngắt. Sự thật phũ phàng ập đến: bà ấy không phải là bà ngoại của tôi. Không phải người bà đã bế tôi, hát ru tôi. Nhận thức này đến quá muộn, khi tôi đã ở trong hang ổ của nó, khi mùi hương của món ăn đã ngấm sâu vào không khí, khi cái đói cồn cào đang làm suy yếu ý chí của tôi.

Và rồi, như để xác nhận nỗi sợ của tôi, nụ cười hiền hậu kia rạn vỡ. Một vết nứt từ khóe miệng kéo dài ra, để lộ ra bên dưới là một hàng răng nhọn hoắt, sắc lẹm như những chiếc kim, ánh lên màu xám bệch. Ánh mắt thương yêu biến mất, thay vào đó là sự thèm khát tinh khiết, nguyên sơ của một con thú đói nhìn thấy con mồi. Nó đã lộ nguyên hình.

Một làn sóng hối hận và khiếp sợ tràn ngập lấy tôi. Tôi đã mù quáng, đã để cái đói và sự cô đơày lạc lối che mắt. Tôi chỉ còn biết phản ứng theo bản năng sinh tồn. Không kịp suy nghĩ, tôi vùng dậy, tay chân loạng choạng nhưng vẫn cố bám vào những kẽ hở trên bức tường bùn mà trèo lên. Tiếng gầm gừ lạnh lùng phát ra từ phía sau, tiếng chân bước thình thịch đuổi theo. Tôi chạy, chạy bạt mạng về phía trước, bỏ lại sau lưng ngôi nhà bùn và thứ mùi thịt kho tàu giờ đây trở nên gớm ghiếc. Cây cối hai bên đường vụt qua như những bóng ma, tiếng thở của tôi dồn dập hòa lẫn với tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Nó vẫn đuổi theo, bền bỉ và không khoan nhượng. Cho đến khi mặt đất phía trước tôi đột ngột biến mất, thay vào đó là âm thanh ầm ầm dữ dội của nước. Một con sông rộng, nước chảy cuồn cuộn, trắng xóa, chắn ngang lối thoát duy nhất của tôi. Không còn đường lui. Tôi ngoái lại nhìn bóng hình gớm ghiếc đang lao tới, rồi nhắm mắt, phóng mình xuống dòng nước lạnh buốt. Sức nước mạnh khủng khiếp cuốn lấy tôi ngay lập tức, xoáy tôi vào trong lòng nó, nhấn chìm mọi âm thanh, mọi hình ảnh. Tôi cố vùng vẫy, nhưng chỉ càng đuối sức. Bóng tối và cái lạnh từ từ xâm chiếm, nuốt chửng ý thức của tôi.

Và rồi, ánh sáng lại trở về. Hơi ẩm của đất, mùi bùn quen thuộc. Tôi mở mắt, thấy mình lại nằm trên nền sân ẩm ướt. Trước mặt, ngôi nhà bùn thấp bé vẫn ở đó, im lìm. Như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một cơn ác mộng dài. Nhưng toàn thân đau nhức và cơn đói cồn cào, khác thường vẫn còn đó. Rồi bà ngoại – hay thứ gì đang mang hình hài bà ngoại – lại bước ra, với một đĩa thịt kho tàu lớn y hệt, mùi thơm nồng nặc.

“Nhanh, mau thử xem.”

Lời mời gọi ấy vang lên lần nữa. Tôi nhìn đĩa thịt, nhìn nụ cười dịu dàng đang chờ đợi, và cảm thấy một vòng tròn quỷ dị đang siết chặt lấy số phận của mình. Lần này, tôi có thoát được không? Hay sẽ mãi mãi mắc kẹt trong vòng lặp của cơn đói, nỗi sợ và món thịt kho tàu chết người này?

Miếng thịt kho tàu mỡ màng, đỏ au rơi vào bát cơm trắng của tôi với một tiếng “cộp” nhẹ. Bà ngoại tôi mỉm cười, đôi mắt nheo lại thành những vết chân chim thân thuộc. Cử chỉ ấy sao mà giống đến lạ. Giống y hệt cái khoảnh khắc tôi đã thấy trước đó, chỉ khác là lần này, tôi đang ngồi ngay đây, trong căn nhà bùn ấm áp mùi khói bếp.

Một cảm giác bất an lạnh toát chạy dọc sống lưng. Tim tôi đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đây không phải là sự vui mừng khi được chiều chuộng, mà là nỗi sợ mơ hồ của một con thú nhỏ cảm nhận được mùi nguy hiểm. Tôi chưa kịp đưa đũa lên, thì cảnh tượng trước mắt đã vỡ vụn như một tấm gương bị đập tan.

Ấm áp, thân thuộc, tất cả biến mất trong nháy mắt.

Thay vào đó là cái lạnh thấu xương từ một thanh sắt móc xuyên qua vai áo, treo tôi lơ lửng giữa không trung. Mùi tanh nồng của máu tươi và thịt sống xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày tôi quặn lại. Tôi giật mình nhìn quanh: mình đang bị treo trên một sạp hàng thịt tươi sống, xung quanh là những xác động vật chưa kịp lột da, mắt vẫn trợn trừng. Tiếng ồn ào của một khu chợ tấp nập ùa vào tai: tiếng mặc cả, tiếng chửi thề, tiếng dao chạm vào thớt.

“Bà chủ, con này bán sao?”

Một giọng nói khàn khàn cất lên. Tôi quay đầu, nhìn thấy một người phụ nữ đang đứng sau sạp hàng. Nhưng bà ta không phải là người. Chiếc cổ dài ngoẵng một cách dị thường vươn ra, và chiếc lưỡi dài, hồng nhợt, thè ra ngoài như một con rắn, quét qua người tôi từ đầu đến chân. Cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo và nhớt của nó ám vào da thịt khiến tôi buồn nôn. “Cắt phần nào? Cần bao nhiêu cân?” Giọng của ma nữ lưỡi dài the thé, chói tai.

Sợ hãi dâng trào, tôi giãy giụa điên cuồng, cố gắng để thoát khỏi chiếc móc sắt đang xiên vào áo. Cơn đau nhói ở vai càng khiến tôi tuyệt vọng. Ma nữ lưỡi dài có vẻ khó chịu. Chiếc lưỡi dài của nó vút lên như một chiếc roi, quất mạnh vào người tôi một cái “bốp”. Một vệt đỏ ửng lên trên da, kèm theo cảm giác rát bỏng. “Cái thuật che mắt này dạo gần đây càng ngày càng vô dụng rồi!” Nó lẩm bẩm, giọng đầy bực dọc.

Thuật che mắt?

Hai từ đó như một tia chớp xé toang màn sương trong đầu tôi. Mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng đến phũ phàng. Bà ngoại với nụ cười hiền hậu, bát thịt kho tàu thơm lừng, căn nhà bùn ấm cúng… tất cả chỉ là một ảo ảnh được tạo ra để ru ngủ tôi, để tôi không giãy giụa khi bị đem ra chợ bán như một con vật. Nỗi đau đớn về thể xác không bằng sự sụp đổ hoàn toàn của niềm tin và hy vọng cuối cùng. Tôi cảm thấy mình thật ngốc nghếch và đáng thương.

“Lấy nguyên cả con đi.”

Giọng nói của người mua thịt lạnh lùng, không chút cảm xúc, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của tôi. Ma nữ lưỡi dài có vẻ hơi ngạc nhiên, chiếc cổ dài của nó ngả về phía trước. “Ông lấy nhiều thế? Một mình ăn sao hết?”

Người đàn ông đội nón lá, khuôn mặt bị che khuất trong bóng râm, không nói thêm lời nào. Hắn ta chỉ giơ tay, ném một túi vải nhỏ nặng trịch lên sạp hàng. Tiếng kim loại chạm vàát ra từ trong túi. Ma nữ lưỡi dài dùng lưỡi cuốn lấy túi tiền, như thể đang cân nhắc, rồi lập tức, một nụ cười rộng mở ngoác trên khuôn mặt nó, làm lộ ra hàm răng nhọn hoắt. “Đủ rồi, đủ rồi! Khách hàng thoải mái, cứ việc mang đi.” Giọng nói trở nên đon đả, thậm chí nịnh hót. Nó tháo chiếc móc sắt treo tôi xuống một cách thô bạo, như ném một kiện hàng.

Tôi rơi xuống nền đất lạnh ngắt, cơ thể đau nhức. Bóng người đàn ông đội nón đổ xuống, che khuất ánh sáng le lói từ những ngọn đèn dầu trong chợ. Hắn cúi xuống, tay nắm lấy dây thừng quấn quanh cổ tay tôi. Cảm giác thô ráp của sợi dây siết vào da thịt là thứ duy nhất chân thật lúc này. Tôi biết mình vừa được bán đi, từ một ảo ảnh gia đình sang một bóng đen vô danh, và tương lai phía trước chỉ là một màn đêm dày đặc không lối thoát.

Tôi bị hắn kéo chạy một mạch, phổi như muốn nổ tung vì không khí lạnh buốt và sự gắng sức. Chỉ khi những bóng ma lờ mờ phía sau đã biến mất hoàn toàn, hai chân tôi mới mềm nhũn ra, suýt nữa ngã quỵ xuống nền đất âm ẩm. Bàn tay người đàn ông nắm chặt lấy cánh tay tôi, một lực đạo mạnh mẽ và thô ráp, kéo tôi đứng vững.

Mùi bụi đường và hơi thở nóng hổi củộc thẳng vào mũi. Anh ta cúi sát xuống, hơi thở phả vào vành tai tôi, giọng nói khàn đặc vội vã: “Là tôi, tài xế!”

Trong khoảnh khắc ấy, tim tôi thót lại rồi bùng lên một đốm lửa nhỏ của hy vọng. Tất cả sự sợ hãi chất chứa từ lúc bị con ma nữ lưỡi dài quấn lấy dường như tìm được chỗ trút. Tôi gần như muốn khóc, nhưng nước mắt dường như đã cạn kiệt từ lâu trong cái trấn quỷ đói khát ấy.

Chúng tôi chạy, chạy mãi, chạy đếên đường chỉ còn là những bóng cây đen xám vô hồn, xa tít tắp phía sau mới thấp thoáng bóng dáng những mái nhà lở lói của quỷ trấn. Tôi mới dám tin mình đã thực sự thoát ra. Không khí bên ngoài dù vẫn âm u, nhưng ít nhất không còn vương vấn thứ mùi tanh nồng của sự chết chóc và dục vọng điên cuồng nữa.

Vừa đặt chân đến một khoảng đất trống được đánh dấu bằng một tảng đá xanh rêu, người tài xế liền buông tay tôi ra. ại, khuôn mặt đầy vết bụi đường hiện lên vẻ tức giận và hậu hự. “Bản đồ tôi đưa cô không biết nhìn sao?” Giọút cao, đầy sự bực dọc. “Xém chút nữa cô đã chết trong bụng của đám ma quỷ chết đói kia rồi!!”

Tôi cúi gầm mặt xuống, những ngóết chặt vào nhau. Lòng dạ quặn lên một nỗi xấu hổ và ân hận. Tôi nhớ đến tấm bản đồ da thú ấy, những đường nét nguệch ngoạc bằng thứ mực đen kỳ lạ. Tôi đã cố gắng lắm, nhưng trong mê cung của những ngõ ngách đầy bóng ma ấy, tất cả những ký hiệu đều trở nên xa lạ và đáng sợ. Sự sống của tôi suýt nữa đã bị chính sự bất lực của bản thân nuốt chửng.

Anh ta cứ mắng, những lời nói như dao cứa vào sự yếu đuối của tôi. Nhưng kỳ lạ thay, đôi chân thô kệch củẫn bước đi, dẫn tôột lối mòn nhỏ được đánh dấu rất kín đáo trên thực địa, khớp với một đường vẽ mờ trên bản đồ. Hành động ấy khiến cơn giận dữ củường như chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh.

Đi được một quãng, anh ta đột nhiên dừng bước. Đôi mắt anh ta đảo lên, nhìn chằm chằm vào khoảng trời phía trên. Bầu trời vẫn là một màu cánh gián ảm đạm, tĩnh lặng và bất động như một bức tranh sơn dầu cũ kỹ. Không có sự thay đổi nào cả, không một tia sáng, cũng chẳng có bóng đêm. Thời gian nơi này dường như đã ngừng trôi.

“Không kịp nữa rồi.” Giọỗng chùng xuống, nhẹ hẳn đi, chứa đựng một sự thất vọng nặng nề.

Tôi ngước nhìn anh ta, linh cảm chẳng lành len lỏi trong tim. “Cô đã bị nhốt trong trấn này quá lâu.” ặt đi, không nhìn thẳng vào tôi. “Đã quá mười lăm tháng bảy, cô không đợi được quỷ môn quan mở rồi.”

"Mười lăm tháng bảy" – cái mốc thờất có ý nghĩa ở chốn này, khi cánh cổng về dương thế hé mở. Tim tôi chợt lạnh toát, như bị dội một gáo nước đá. Nhưng bản năng sinh tồn vẫn vùng vẫy. Tôi cất giọng, cố gắng giữ vững từng chữ: “Vậy sau mười lăm tháng bảy? Quỷ môn quan cũng phải mở thêm lần nữa chứ?” Câu hỏi vang lên nghe thật yếu ớt và ngu ngốc, ngay cả tôi cũng cảm nhận được điều đó.

Người tài xế thở dài một hơi thật sâu, rồi chậm rãi chỉ tay về phía tôi. Ánh mắức tạp, có chút xót thương, nhưng phần nhiều là sự thực tế tàn nhẫn. “Cô nhìn cô xem, đã mất đi nửa cái chân rồi.”

Tôi hoang mang, theo đầu ngóà cúi xuống nhìn. Và rồi, tôi như hóa đá. Chân phải của tôi, từ bàn chân lên đến gần đầu gối, đã trở nên trong suốt như khói, mờ nhòe dần vào không trung. Tôi vội giơ hai tay lên. Đôi tay ấy cũng không còn nguyên vẹn nữa, các ngón tay bắt đầu tan biến, trở nên nhẹ bẫng, không còn cảm giác xúc giác quen thuộc. Tôi cố gắng nắm chặt lại, nhưng chỉ cảm thấy một sự trống rỗng mơ hồ.

Sự thật ập đến quá đột ngột và tàn khốc. Mọi hy vọng cuối cùng tan vỡ thành từng mảnh. Tôi hoàn toàn sụp đổ, không còn nghĩ ngợi gì nữa. Tôi lao tới, dùng đôi tay đang biến mất ấy túm chặt lấy cánh tay gân guốc của người tài xế, giọng nói nghẹn lại thành tiếng nức nở: “Cháu xin chú đó! Đưa cháu về đi!”

Nước mắt cuối cùng cũng trào ra, chảy dài trên gò má lạnh ngắt. “Cháu còn chưa kịp tạm biệt với người nhà nữa!” Tiếng kêu của tôi vang lên trong không gian tĩnh mịch, đầy vô vọng. Đó không chỉ là nỗi sợ hãi sự biến mất, mà còn là nỗi đau xót của một lời từ biệt vĩnh viễn không thể cất lên.

Tiếng khóc của tôi bật ra như một con thú bị thương, nức nở, rồi gào lên thảm thiết. Nước mắt mặn chát hòa vào không khí âm ẩm, tưởng chừng có thể rửa trôi tất cả nỗi sợ hãi và bất lực đang bóp nghẹt lồng ngực. Tôi khóc, không còn quan tâm đến bất cứ thứ gì xung quanh nữa. Chỉ đến khi cơn sóng cảm xúc dần lắng xuống, để lại sự trống rỗng mệt mỏi, tôi mới giật mình nhận ra bên cạnh mình đã vắng bóng người tài xế lạ lùng ấy.

Một cảm giác cô độc lành lạnh bủa vây. Tôi quay đầu lại, ánh mắt đỏ hoe tìm kiếm. Và rồi tôi thấy nó – chiếũ kỹ, quen thuộc đến rợn người, đang lăn bánh chầm chậm tiến về phía tôi trong màn sương mờ ảo. Âm thanh máy móc ì ạch nghe như tiếng thở dài của một cỗ máy già nua. Cánh cửa rít lên một tiếng khô khan rồi mở ra. Bóng dáng người tài xế ngồái, giọng nói trầm đục vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng: “Lên xe đi. Vừa khéo, hôm nay đúng là ngày giỗ tuần đầu của họ đấy.”

Lời nói của ông ta như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Tôi leo lên xe, chân tay còn run rẩy, và vô thức tìm đến chiếc ghế cũ mà tôi đã ngồi trước đó. Chất liệu bọc ghế thô ráp dưới da thịt, mang theo mùi ẩm mốc của thời gian. Từ tấm kính chiếu hậu nhỏ xíu, đôi mắt của người tài xế bắt lấy tôi. Ánh nhìn ấy khiến tôi co rúm người lại. Ông ta lên tiếng, giọng điệu nghiêm trang khác thường: “Chuyến xe này sẽ chạy về lại nhân gian. Nhưng còn mạng sống để về đến nơi hay không, thì phải xem cô có đủ may mắn không.”

Tôi gật đầu như một cái máy, miệng lí nhí những lời cảm ơn mà ngay chính tôi cũng không nghe rõ. Nhưng sâu trong lòng, một mầm mống nghi ngờ đã bắt đầu đâm chồi. Nếu ông ta đã biết con đường về ngay từ đầu, tại sao phải tốn công chờ đợi đến khi cửa ải quỷ môn quan mở ra? Câu hỏi ấy cứ quẩn quanh, khiến sự cảm kích ban đầu nguội dần. Rồi bất chợt, hình ảnh những bức ảnh đen trắng phai màu trong căn nhà của ông ta hiện về. Chúng cũ kỹ, có lẽ đã hàng thập kỷ, thế mà khuôn mặt người đàn ông trong ảnh vẫn y nguyên, không một nếp nhăn nào tăng thêm, không một sợi tóc nào bạc đi. Một nỗi sợ mới len lỏi. Một con người bình thường, nếu phải lái xe chở linh hồn qua lại đêm ngày trong cõày, liệu có thể giữ được thần trí tỉnh táo, hay sớm muộn cũng sẽ điên loạn?

Ý nghĩ vừa lóe lên, tôi ngẩng mặt lên. Và tôi thấy. Trong tấm kính chiếu hậu ấy, đôi mắt của người tài xế đang trừng thẳng vào tôi, ánh lửa giận dữ ngùn ngụt cháy trong đó, như muốn thiêu rụi tôi thành tro bụi.

Chiếc ghế nhựa cứng ngắc dưới mông tôi đột nhiên trở nên quen thuộc một cách đau đớn. Phố xá ùa vào qua ô cửa kính, những ánh đèn neon nhấp nháy, tiếng còi xe văng vẳng – tất cả như một cú đấm thẳng vào tim. Tôi đã trở lại. Không, chính xác hơn là chúng tôi đã trở lại. Từ cõi vô hình mờ mịt ấy, chiếc xe buýt định mệnh này đã chở chúng tôi về lại thế giới ban ngày, hay đúng hơn là ban đêm này. Ánh mắt của tôi lướừng khuôn mặ. Họ – hay những linh hồn ấy – cũng đang dán mắt vào khung cảnh bên ngoài, đôi mắt lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ lạ, pha trộn giữa nỗi nhớ nhung khôn xiết và nỗi sợ hãi mơ hồ. Chính tôi cũng vậy. Trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mỗi hơi thở đềùi bụi thành phố và hương hoa sữa thoảng đâu đây, thứ mùi tưởng đã quên từ lâu.

Bà cụ ngồi bên cạnh tôi thở dài một tiếng, tiếng thở dài đầy vị đắng. “Cháu gái,” giọng bà khàn khàn, vang lên ngay sát tai tôi, phá vỡ sự im lặng đang căng như dây đàn, “sao lúc ấy cháu không chịu đi theo bà? Ở lại một mình, cháu không sợ sao?” Tôi quay mặt nhìn bà. Khuôn mặt hiền hậu ấy giờ đây nhuốm một nỗi buồn sâu thẳm, đôi mắt nhìn tôi như thể tôi vừa phạm một sai lầm nghiêm trọng. Lòng tôi chùng xuống. Có lẽ bà đúng. Khoảnh khắc ấy, khi mọi thứ hỗn loạn và tôi hoàn toàn mất phương hướng, lẽ ra tôi nên nắm lấy bàn tay nhăn nheo đang chìa ra cứu giúp ấy. Nhưng bản năng sinh tồn mù quáng và sự nghi ngờ đã giữ chân tôi lại. Tôi sợ. Sợ một sự dẫn dắt nào đó, dù là từ một gương mặt tử tế.

Tôi chưa kịp đáp lời bà cụ thì giọng nói lạnh băng như thép của cô gái kia lại cắt ngang không gian. “Mẹ kiếp,” cô ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt sắc lẹm như dao, “cô cứ nhìn tôi như thể tôi là kẻ giết người vậy. Nhìn mãi chán không?” Hơi thở của cô ta phả ùi kẹo bạc hà lạnh lẽo, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài nóng nảy. Tôi siết chặt hai bàn tay vào nhau, các khớp ngón tay trắng bệch. Sự thù địch từ người lạ mặt này khiến da tôi nổi gai ốc. Cô ta đang che giấu điều gì? Hay đơn giản là bản tính của cô ta vốn hung hăng như vậy? Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể. “Cô có sức để nghi ngờ tôi,” tôi nói, từng chữ một, “chi bằng dành thời gian đó mà suy nghĩ về tờ di chúc kia đi. Nó mới là thứ quyết định tất cả.” Tôi nhấn mạnh hai chữ “tờ di chúc”, hy vọng ánh mắt cô ta sẽ chớp lên một tia sợ hãy hoặc giật mình nào đó. Nhưng không. Chỉ có vẻ khinh bỉ càng đậm hơn.

Chiếc xe buýt rùng mình, rồi dừng hẳn. Tiếng động cơ ì ạch im bặt, thay vào đó là thứ âm thanh đã trở nên quá đỗi quen thuộc và ám ảnh: giọng nói vô cảm từ chiếc radio cũ kỹ phía trước. “Mời cáật tự lên xe. Trạm tiếp theo — dương giới.” Hai từ “dương giới” vang lên, khô khan mà đầy sức nặng, như mở ra một cánh cổng vô hình. Tim tôi đập thình thịch, máu dồn lê. Đây rồi. Cơ hội duy nhất. Từng nhóm người – hay đúng hơn là từng bóng hình – lặng lẽ bước lên xe. Ánh đèn vàếu xuống khiến họ trông mờ ảo, như những bức phác họa bằng bút chì.

Và rồi tôi nhận ra họ. Một cảm giác lạnh toát sống lưng. Ông già với khuôn mặt dập nát, thứ mà tôi từng thấy mỗi ngày trên hàng ghế trước, giờ đây ngồi đó, đôi mắt trống rỗng nhìn xuyên qua tôi. Người phụ nữ tóc dài, dáng vẻ u sầu, vẫn ôm khư khư chiếc nôi trống không, đung đưa nhè nhẹ như đang ru đứa bé vô hình. Và bà cụ. Bà cụ với nụ cười hiền từ, bước những bước chậm rãi nhưng chắc chắn lên xe. Ánh mắt bà lướt qua đám đông và dừng lại ngay ở tôi. Nó như một sợi dây vô hình kéo bà về phía chỗ ngồi cạnh tôi. Tôi đã không đi theo bà lúc ấy. Nhưng số phận, hay chiếc xe buýt kỳ lạ này, lại một lần nữa đặt chúng tôi bên cạnh nhau.

Xe chuyển bánh. Qua khung cửa kính, cảnh tượới những cơn bão cát màu vàng khô cháy dần nhòa đi, tan biến vào trong bóng tối. Nó bị nuốt chửng bởi những dòng xe cộ nối đuôi nhau, bởi những tòa nhà cao tầng sừng sững với vô số ô cửa sổ ánh điện. Bầu trời cũng thay áo. Màu vàng mơ màng, pha chút đỏ rực của một buổi hoàng hôn vĩnh cửu nơi cõi âm, đã nhường chỗ cho một màn đêm thực sự, với vài ngôi sao lấp lánh yếu ớt cố xuyên thủng lớp sương mù ô nhiễm. Sự chuyển đổi ấy quá đỗi chóng vánh, khiến tôi có cảm giác mình vừa bước xuyên qua một tấm màn. Một bên là tĩnh lặng và vô vọng, một bên là ồn ào và đầy những cơ hội mong manh. Tôi nhìn quanh lần nữa. Ánh mắt của những người bạn đồng hành vô hình trên xe giờ đây đều rực sáng lên một niềm hy vọng tội nghiệp. Họ nhìn ngắm thế giới cũ như những đứa trẻ đói khát nhìn chiếc bánh ngọt sau tủ kính. Có người khẽ đưa tay sờ lên cửa kính, như muốn chạm vào sự sống đang nhộn nhịp ngoài kia. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng, dù mục đích của mỗi người có khác nhau, thì nỗi khát khao được trở về, được tồn tại một lần nữa trong thế giới ánh sáng này, là hoàn toàn giống nhau. Và tôi, tôi cũng không phải ngoại lệ. Trái tim tôi co thắt lại, vừa mừng vừa lo. Chuyến xe đã đưa chúng tôi về. Nhưng trận chiến thực sự, có lẽ chỉ mới bắt đầu.

Chiếc xe dừng lại trong một tiếng kêu răng rắc khô khốc, như xương sườn của một con thú già đang gãy dưới bánh. Tôi mở mắt, thị trấn lạ hiện ra ngoài cửa kính mờ đục. Không phải nơi tôi từng biết. Một cảm giác bồi hồi, hơi chua chát, bắt đầu thấm vào ngực. Sao nó không quay lại cái trạm xe đông đúc, ồn ã lúc ban chiều? Câu hỏi ấy quặn lên trong đầu tôi, lạnh toát.

\n\n Tòa nhà đứng đó, lặng lẽ và cũ kỹ dưới ánh chiều tà nhập nhoạng. Nhưng thứ khiến tôi choáng váng là con hẻm phía trước nó. Nó chật đến nỗi tưởng chừng hai người đi ngược chiều cũng khó lòng tránh nhau, vậy mà chiếớn này vừa lách qua một cách mượt mà, như thể nó và con hẻm tồn tạớp giấy can chồng khít lên nhau. Một không gian khác. Ý nghĩ ấy lướt qua, để lại trong tôi một vệt sợ hãi mơ hồ, tê tái.

\n\n Bỗng, một bóng người động đậy. Người phụ nữ với mái tóc dài như rèm che khuất nửa khuôn mặt, ôm khư khư chiếc nôi trống không, đứng lên. Bà ta bước xuống xe, dáng điệu lặng lẽ như một bóng ma vừa thoát ra từ bức tường. Hành động của tôi lúc ấy không phải là sự suy nghĩ, mà là một phản xạ thuần túy của sự chán chường và thôi thúc muốn kết thúc. Tôi đứng phắt dậy, bước theo.

\n\n Ánh mắt của người tài xế như hai mũi kim lạnh buốt đâm thẳng vào lưng tôi. Ôửa người lại, đôi mắt trợn trừng, cái nhìn ấy không cần lời nói cũng đã ra lệnh: quay về chỗ ngồi ngay lập tức. Trong lòng tôi chợt dấy lên một nỗi phản kháng nóng bỏng. Chỉ còn một bước chân thôi là chạm đến cái thế giới bình thường, ồn ào, đầy mùi khói bụi và sự sống mà tôi đã lâu không được tận hưởng. Tôi không thể quay lại cáù túng, bí ẩn này được nữa.

\n\n Tôi bỏ ngoài tai tất cả. Ánh mắt cảnh cáo, sự yên lặng đáng sợ trong xe, và cả cảm giác kỳ quái đang bủa vây. Tôi chỉ còn một mong muốn duy nhất: đặt chân xuống mặt đất, dù đó là nơi nào, để chấm dứt cuộc hành trình kỳ dị chẳng khác nào một giấc mơ mê sảng này. Chân tôi bước nhanh, lao theo cái bóng của người phụ nữ đang khuất dần trong bóng tối chập chờn của con hẻm nhỏ.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram