"Đừng hỏi nữa, con ạ."
Giọng bà như một làn khói yếu ớt, tan biến trong không khí nặng nề của căn phòng tồi tàn. "Tất cả… đều là lỗi của ba mẹ."
Lỗi? Lỗi gì? Lỗi vì đã sinh ra tôi trong một cuộc sống chạy trốn không điểm dừng? Lỗi vì đã cướp đi của tôi một mái nhà bình yên, những người bạn, một tuổi thơ bình thường? Nước mắt tôi ứa ra, không phải vì đau đớn thể xác từ cái tát của cha, mà vì sự bất lực và phẫn uất đang bào mòn tâm can.
Tiếng bước chân vội vã, nặng nề lao tới. Cha tôi, người đàn ông vừa mới cúi mình nhồi nhét những mảnh đời tàn tạ vào chiếc vali cũ kỹ, đã xuất hiện trước mặt tôi. Mùi mồ hôi, mùi lo lắng và một thứ mùi sắt lạnh lẽo của nỗi khiếp sợ phảng phất quanh người ông. Ông không nói một lời. Chỉ có âm thanh gió và bàn tay thô ráp, đầy những vết chai cứng vung lên.
Một cú tát nảy lửa.
Má tôi rát bỏng, đầu óc ù đi trong giây lát. Nhưng cơn đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với sự choáng váng từ lời hét của ông.
"Thằng ranh không biết sống! Mày quên chuyện bảy năm trước rồi à?!"
Giọng ông the thé, đứt quãng, chứa đựng một sự kinh hoàng nguyên thủy đến mức khiến cả không gian như đóng băng. Bảy năm trước. Ba từ ấy như một lưỡi dao băng giá đâm thẳng vào ký ức mơ hồ của tôi. Mọi sự phản kháng trong tôi tan biến, thay vào đó là một cơn rùng mình sâu thẳm.
Bảy năm trước.
Cảnh tượng ùa về không phải là một chuỗi hình ảnh rõ ràng, mà là một mớ hỗn độn của cảm giác. Đó là mùi khét lẹt của thứ gì đó cháy rụi, xộc vào mũi. Là tiếng kêu thất thanh của mẹ, bị bóp nghẹt giữa đêm tối. Là cảm giác được ôm chặt trong vòng tay cha, bị xốc chạy qua những con hẻm tối om, tiếng bước chân của ai đó đuổi theo rầm rập phía sau. Là hơi thở gấp gáp, hôi hám của cha phả vào tai. Là ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống khuôn mặt đầy máu và bụi đất của ông. Là cảm giác lạc lõng, sợ hãi tột cùng của một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi, không hiểu tại sao thế giới bình yên của mình lại vỡ tan trong một đêm.
Chúng tôi đã chạy. Chạy suốt đêm đó. Và rồi tiếp tục chạy trong bảy năm qua.
Tôi ngước mắt nhìn cha. Khuôn mặt ông giờ đây không còn vẻ giận dữ nữa, mà chỉ còn lại sự kiệt quệ và một nỗi sợ hãi già nua, ăn sâu vào từng đường nét. Ông thở hổn hển, ngực phập phồng. Ánh mắt ông nhìn tôi, rồi nhìn ra cánh cửa đóng kín, như thể có thể thấy được bóng tối đang rình rập bên ngoài.
"Con… con nhớ chứ?"
Giọng ông khẽ khàng hơn, nhưng vẫn run rẩy.
Tôi gật đầu, không nói được thành lời. Cổ họng tôi nghẹn lại. Tất cả sự tò mò, phẫn nộ ban nãy giờ chìm xuống, nhường chỗ cho một nỗi lạnh toát sống lưng. Thứ chúng tôi đang chạy trốn… nó thực sự tồn tại. Nó đã đuổi theo chúng tôi từ bảy năm trước. Và có lẽ, nó vẫn đang ở đâu đó rất gần, trong đêm tối này, khiến cha tôi phải cuống cuồng thu xếp đồ đạc trong cơn hoảng loạn.