Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Âm Thanh Trong Tiếng Mưa

Chương 3

1506 từ

Tôi vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác lạnh toát sống lưng khi tiếng gõ cửa lần đầu vang lên trong sương mù. Nhưng lúc này, so với những gì đang hiện ra trước mắt, tiếng gõ ấy bỗng trở nên vô hại đến lạ thường. Từ trong màn sương trắng đục dày đặc, từng bóng người lờ mờ hiện ra. Họ không bước đi, mà như đang trôi, lướt trên mặt đường. Ánh mắt của họ – nếu có thể gọi những đốm sáng xanh lục lạnh lẽo, trống rỗng ấy là ánh mắt – đều dán chặt vào chiếc xe của chúng tôi. Hàng trăm, có lẽ là hàng ngàn cặp mắt như thế, nhấp nháy trong làn sương, tiến lại gần một cách chậm rãi và đều đặn, tạo thành một vòng vây im lặng đến nghẹt thở.

Không khí trong xe dường như đông cứng lại. Hơi thở của mẹ tôi, vừa mới chìm vào giấc ngủ bất an bên cạnh chuỗi hạt xương, nghe rõ mồn một, gấp gáp và nông. Cha tôi ngồi bất động phía trước, bàn tay nắm chặt vô lăng đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch, nổi rõ từng đường gân xanh. Ông không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào đám sương và những bóng người đang lấp ló trong đó, khuôn mặt cứng đờ như tượng đá. Sự im lặng của ông còn đáng sợ hơn cả tiếng thét. Nó là thứ im lặng của một người đang đối mặt với thứ mà chính bản thân họ cũng không dám tin là có thật.

Tôìn vị sư phụ trẻ tuổi, Nhất Chân. Anh ta vẫn nằm dài trên ghế sau, một tay vô thức ôm lấy cái chai rượu đã cạn. Nhưng khác với vẻ say mèm lúc nãy, giờ đây đôi môấp máy, những âm tiết lầm bầm khó nghe thoát ra. Tôi cố gắng lắng nghe, chỉ bắt được những mảnh vụn: “…Âm binh dẫn lộ… thế mà dám ra giữa trời… đồ hỗn trướng…” Giọông còn ngái ngủ, mà đầy vẻ nghiêm nghị và một chút tức giận khó hiểu. Có lẽ, trong cơn mê hay tỉnh ấy, anh ta đang đối thoại với một thế lực nào đó mà chỉ mììn thấy.

“Ba,” tôi cất tiếng, giọng khàn đặc vì sợ hãi và cơn đau nhức vẫn còn âm ỉ trong xương. “Mình… mình phải làm gì?”

Cha tôi vẫn không trả lời. Ông chỉ chăm chú nhìn vào gương chiếu hậu, nơi phản chiếu hình ảnh mẹ tôi đang co quắp và Nhất Chân đang lẩm bẩm. Rồi, một quyết định dường như được đưặng. Ông từ từ buông tay phải ra khỏi vô lăng, với lấy chiếc điện thoại đặt ở giá đỡ. Ngóấm số, màn hình sáng lên ánh sáng xanh lạnh lẽo, càng tô đậm thêm vẻ tái nhợt trên khuôn mặt ông.

Chuông chỉ reo có một tiếng. Một giọng nói già nua, trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên từ đầu dây bên kia, không cần chào hỏi: “Các ngươi đã thấy chúng rồi phải không?”

“Thưa sư phụ, chúng cháu thấy rồi.” Giọng cha tôi khẽ run, nhưng cố gắng giữ vững. “Rất nhiều… toàn là những đốm lửương. Chúng đang vây quanh xe.”

“Đừng sợ.” Giọng nóên, mang theo một sự trấn an kỳ lạ. “Chúng chỉ là những cái bóng bị dẫn dụ, chưa đủ sức làm hại người sống trong điều kiện bình thường. Nhưng hôm nay sương quá nặng, âm khí thịnh, lại thêm có ngườác ngươi đang yếu bóng vía… chúng mới dám lộ diện. Nhất Chân có ở đó không?”

“Có, sư huynh ấy đang… đang ngủ ạ.”

“Gọi nó dậy!” Giọng lão đột ngột trở nên gay gắt. “Bảo nó đừng có giả vờ nữa! Dùng ‘cái đó’ đi, đốt ngay trước mũi xe. Đốt xong, bất kể nghe thấy gì, nhìn thấy gì, cũng đừng quay đầu lại. Cứ nhắm thẳng đường về Ẩn Sơn mà chạy. Ta đã cho người ra đón ở cổng làng.”

Cuộc gọi kết thúc. Cha tôôi, ánh mắt dò xét. Tôi gật đầu, hiểu ý. Việc lay gọi vị sư phụ say rượu này, một lần nữa, lại thuộc về tôi. Tôi vớía sau, đặt tay lên vai Nhất Chân, lắc nhẹ. “Sư phụ… sư phụ Nhất Chân? Sư phụ của ngài bảo…”

Chưa kịp nói hết câu, tay tôi bỗng bị một lực nắm chặt. Bàông hề mềm yếu như vẻ ngoài tiều tụy, mà nóng hổi và đầy sức mạnh. Nhất Chân mở mắt ra – con mắt còn lại, sáng quắc, không một chút mơ màng. Anh ta nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười kỳ quặc. “Biết rồi. Lão già lắm chuyện.”

Anh ta ngồi dậy, vươn vai một cái, các khớp xương kêu răng rắc. Rồi, thản nhiên thò tay vào túi trong của chiếc áo thể thao cũ kỹ, lôi ra một vật nhỏ bọc trong vải điều đã phai màu. Anh ta mở lớp vải ra, bên trong là một cây nến nhỏ, màu đen tuyền, thô ráp, to bằng ngón tay cái, trên thân khắc những ký tự kỳ dị mà tôi không thể đọc được.

“Mở cử,” Nhất Chân ra lệnh ngắn gọn, giọng nói không còn chút say.

“Nhưng… bên ngoài…” Tôi lắp bắp, liếc nhìn những bóng người và đốm lửa xanh đã tiến đến sát mép đường, cách xe không quá mươi mét.

“Mở ra!” Giọng anh ta đanh lại, không cho phép chối từ.

Cha tôi, bằng một động tác nhanh đến kinh ngạc, bấm nút mở khóa cửa. Tiếng ‘tách’ nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng đến ghê người. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh buốt, ẩm ướt và mang theo mùi mốc rữa của đất lâu ngày ùa vào xe. Cùng với nó là một thứ â, như tiếng gió rít qua khe đá, nhưng lại phảng phất tựa tiếng thì thầm của vô số giọng nói chập chùng.

Nhất Chân không chần chừ. Anh ta bật quẹt, ngọn lửa vàng loé lên trong khoảnh khắc, rồi được đưa đến đầu cây nến đen. Kỳ lạ thay, cây nến cháy ngay lập tức, nhưng ngọn lửa của nó không phải màu vàng cam, mà là một thứ ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo, tỏa ra thứ hơi nóng nhè nhẹ nhưng lại khiến da thịt tôi nổi lên một lớp da gà. Anh ta cầm cây nến, thò nửa người ra ngoài cửa, cắm nó xuống mặt đường nhựa ngay trước mũi xe. Sáp nến đen chảy ra, dính chặt lấy mặt đường như thể có một sức hút kỳ dị.

“Đóng cửa lại! Chạy!” Nhất Chân hét lên, rút người vào và đóng sầm cửa lại.

Cha tôi đạp ga. Chiếc xe rú lên một tiếng, lao về phía trước, bánh xe trước bên phải thậm chí cán lên trên, làm ngọn lửa nến trắ đảo rồi tắt lịm. Trong khoảnh khắc ngọn lửa vụt tắt ấy, từ kính chiếu hậu, tôi thoáng thấy cảnh tượng khiến máu trong người tôi gần như đông cứng. Những bóng người trong sương, những đốm lửa xanh kia, đồng loạt quay đầu về phía cây nến đã tắt. Và rồi, không phải tiếng gào thét, mà là một tiếng thở dài não nề, thê lương, phát ra từ hàng trăm cái miệng vô hình, vang vọng khắp không gian, như một lời tiễn biệt đầy uất hận. Bóng dáng họ bắt đầu nhòe đi, tan vào trong màn sương trắng đục, những đốm lửa xanh lần lượt tắt ngấm.

Nhưng chiếc xe chúng tôi không thể dừng lại để quan sát. Nó lao vút đi, xé toạc màn sương, để lại phía sau tất cả những thứ quái dị vừa rồi. Tôi ngồi im, toàn thân lạnh ngắt, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong đầu chỉ còn văng vẳng lời dặn của vị sư phụ già: “Đừng quay đầu lại.”

Chúng tôi đã không quay đầu. Và con đường phía trước, dù vẫn chìm trong sương mù, dường như đã thông thoáng hơn một chút. Ánh đèn pha của xe xé rách những mảng sương trắng, chiếu vào tấm biển chỉ dẫn mờ ảo phía trước: “Ẩn Sơn – 15km”.

Khu làng nhỏ đó, nơi chôn giấu những bí mật của gia đình tôi, đã ở ngay trước mắt. Nhưng liệu chúng tôi có thực sự chạy thoát khỏi thứ đã đuổi theo mình từ thành phố? Hay chúng tôi chỉ đang lao thẳng vào một cái bẫy khác, sâu hơn, tối hơn? Câu hỏi ấy cứ quẩn quanh trong đầu tôi, không có lời đáp. Tất cả những gì tôi có thể làm lúc này là ngồi đây, trong chiếc xe đang lao đi như điên, với thân thể trần truồng run rẩy vì lạnh và sợ hãi, chờ đợi điểm đến cuối cùng của hành trình chạy trốn này.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram