Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Âm Thanh Trong Tiếng Mưa

Gia đình tôi chạy trốn vào đêm tối

1337 từ

Mẹ tôi khẽ khóc, tiếng nức nở bị bà cố nén trong lồng ngực. Bà cúi xuống, hai tay nắm chặt vai tôi. "Ba mẹ xin lỗi. Nhưng chúng ta phải đi. Ngay bây giờ. Nó… nó tìm thấy chúng ta rồi."

"*Nó*" là ai? "*Nó*" là cái gì? Câu hỏi vẫn còn đó, nhưng giờ đây tôi không còn dám hỏi nữa. Bởi vì tôi đã thấy ánh mắt của cha mẹ tôi – ánh mắt của những con thú bị săn đuổi, đã kiệt sức nhưng vẫn phải chạy vì bản năng sinh tồn. Tôi đứng dậy, đôi chân còn hơi run. Tôi không nói gì thêm, chỉ cúi xuống nhặt chiếc túi nhỏ của mình, những đồ vật ít ỏi cho một cuộc sống nay đây mai đó.

Tiếng vali khóa lại nghe chói tai trong đêm tĩnh mịch. Cha tôi mở hé cánh cửa gỗ cũ kỹ, một luồng gió đêm lạnh buốt ùa vào, mang theo hơi sương và mùi ẩm mốc của một thị trấn xa lạ. Ông liếc nhìn ra ngoài, toàn thân căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt.

"Đi."

Ông ra hiệu, giọng khẽ như tiếng gió thổi.

Và thế là một lần nữa, chúng tôi lại lặng lẽ biến mất vào trong màn đêm, để lại căn phòng trọ tạm bợ vừa mới có chút hơi ấm, bước vào một hành trình chạy trốn mới. Chỉ có điều, lần này, trong lòng đứa bảy tuổi, không còn chỉ là sự bất mãn mơ hồ, mà đã là một nỗi sợ có hình dáng, có mùi vị – mùi vị của ký ức kinh hoàng từ bảy năm về trước.

Tiếng hét ấy xé toạc màn đêm yên tĩnh, một âm thanh không giống bất cứ thứ gì tôi từng nghe. Nó không phải tiếng sợ hãi của trẻ con, mà là thứ gì đó tận cùng của đau đớn, như thể cổ họng ai đó bị xé rách từ bên trong. Tôi bật ngồi dậy, đầu đập mạnh vào tấm ván gỗ phía trên đống củi khô. Cơn choáng váng khiến mọi thứ nhòe đi trong giây lát, nhưng bản năng mách bảo tôi phải nín thở, phải thu mình lại sâu hơn vào bóng tối.

Khi tầm nhìn trở nên rõ ràng, sân phơi trước mắt đã hoàn toàn thay đổi. Tiểu Thạch biến mất. Chỉ còn lại khoảng sân gạch đỏ bạc màu dưới ánh trăng và một vệt dài, đen sẫm, loang ra từ giữa sân kéo dài về phía bức tường đổ nát ở cuối ngõ. Mùi tanh nồng, ngọt gắt, một mùi kim loại lẫn với thứ gì đó ngọt lịm, xộc thẳng vào mũi tôi. Đó là mùi của sự khác thường, mùi của điều không nên thấy. Trái tim tôi đập thình thịch, mỗi nhịp đập như một quả chuông báo động gióng lên trong lồng ngực bé nhỏ.

Mới lúc nào, bầu trời còn trong vắt, ánh trăng tháng bảy sáng tỏ, chiếu rõ từng vết nứt trên mặt sân. Giờ đây, một màn sương trắng đục, dày đặc và lạnh lẽo, từ đâu ùa về, bao trùm lấy tất cả. Nó cuộn xoáy, mềm mại mà đầy đe dọa, nuốt chửng những đường nét quen thuộc. Ngọn đèn đường ở rìa sân, vốn chỉ là một đốm sáng vàng mờ, giờ trở thành một con mắt mù mờ, chiếu những tia sáng tán xạ yếu ớt xuyên qua lớp sương. Ánh sáng ấy không tối, mà còn khiến cả không gian trở nên mờ ảo, trắng nhợt một cách ma quái, như thể tôi đang bị nhốt trong một cái bình sữa khổng lồ.

Tôi nhớ lại những giây phút trước đó. Sau khi lũ trẻ kéo nhau về, Tiểu Thạch vẫn còn ở lại. Giọng nó vang lên trong đêm, lúc gần, lúc xa: “Trương Vũ Trạch, mày ở đâu?”. Nó gọi tên tôi một cách dai dẳng, như một lời thách thức, nhưng cũng đầy kiên nhẫn. Tôi, kẻ chiến thắng đang ẩn nấp, đã mỉm cười thầm trong bóng tối, cảm thấy một niềm kiêu hãnh trẻ con. Sự im lặng và bí mật của tôi là tấm khiên hoàn hảo. Rồi cơn buồn ngủ ập đến, nhẹ nhàng và dễ chịu, kéo tôi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Tôi đã nghĩ mình sắp thắng cuộc. Giờ nghĩ lại, từng lời gọi ấy của Tiểu Thạch nghe thật khẩn thiết, thậm chí mang theo một nỗi sợ mơ hồ nào đó mà lúc đó tôi không nhận ra. Có phải nó không chỉ đang tìm tôi mà còn đang cầu cứu sự hiện diện của một người bạn trong bóng tối đang dần bao vây?

Giờ thì chỉ còn lại sự im lặng. Một sự im lặng nặng nề, đặc quánh, bóp nghẹt mọi âm thanh của đêm hè vốn có. Tiếng dế, tiếng gió xào xạc, tất cả đều biến mất. Chỉ còn tiếng thở dốc của chính tôi, gấp gáp và run rẩy, vang lên trong tai. Cơ thể tôi co rúm lại, hai bàn tay nhỏ nắm chặt lấy đầu gối, những ngón tay tê cóng vì sợ hãi và cái lạnh thấm từ màn sương. Tôi không dám nhúc nhích. Vệt đen kia dường như đang phìắt tôi, nó không còn là một vệt nữa, mà giống như một cái miệng, một vết thương hở trên mặt đất, từ đó cái lạnh và nỗi khiếp sợ đang rỉ ra.

Tôi nên làm gì? Gọi tên Tiểu Thạch ư? Nhưng cổ họng tôi khô đặc, không một âm thanh nào thoát ra. Chạy về nhà ư? Đôi chân tôi như bị rễ cây bám chặt vào nền đất. Ký ức về lời căn dặn nghiêm khắc của cha mẹ vang lên: “Tuyệt đối không được ra ngoài khi trời tối!”. Giờ tôi hiểu vì sao. Nhưng đã quá muộn. Sự tò mò và ngang ngạnh của một đứa trẻ chín tuổi đã dẫn tôi vào chính giữa của thứ mà tôi không thể nào hiểu nổi. Cảm giác tội lỗi và sợ hãi trộn lẫn, khiến nước mắt tôi ứa ra, nóng hổi trên gò má, tương phản gay gắt với cái lạnh bên ngoài.

Tôi cứ thế ngồi im trong đống củi, mắt không rời khỏi vệt đen và màn sương trắng đục đang vần vũ. Thời gian như ngưng đọng. Không gian nhỏ bé của sân phơi bỏ hoang này giờ đây trở nên rộng lớn và xa lạ vô cùng, một thế giới khác mà ở đó ánh trăng và bóng tối, sự sống và cái chết đã bị xáo trộn trong lớp sương mù dày đặc ấy. Và tôi, Trương Vũ Trạch, kẻ trốn tìm cuối cùng, có lẽ đã trở thành mục tiêu duy nhất cho thứ đã mang đi Tiểu Thạch.

Sương mù quấn lấy cổ họng tôi trước khi tôi kịp nhận ra mình đang thở gấp. Không khí đặc quánh, ẩm ướt, mang theo mùi tanh lợm của thứ gì đó vừa mới đổ ra – một thứ mùi kim loại nồng nặc mà tôi chưa từng ngửi thấy trong đời. Tôi ngã dúi xuống nền đất, hai bàn tay dính đầy bùn lạnh và thứ chất lỏng nhớt nháp. Mắt tôi nhìn xuống. Một dải đỏ thẫm, loang lổ, uốn éo như một con rắn độc đang bò đi trong làn sương trắng đục. Nó biến mất ở phía cuối sân, nơi mọi thứ chỉ còn là một mảng mờ ảo.

Tim tôi đập thình thịch, đập mạnh đến mức tôi tưởng nó sẽ xé toạc lồng ngực mà chui ra. Chân tay tôi không còn điều khiển, chúng mềm oặt và run rẩy như thạch. Tôi phải dùng hết sức bình sinh, bám vào những thanh củi nhám ráp, để lết được thân hình vô dụng của mình ra khỏi chỗ nấp. Hơi thở gấp gáp tạo thành những đám mây trắng nhỏ trong không khí lạnh buốt.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả xây dựng không gian chết chóc qua lớp sương mù như một nhân vật sống, biến cảnh tượng horror thành bản giao hưởng giữa sự sống và cái chết. Sự miêu tả sâu sắc về sợ hãi cơ thể, từ tim đập mạnh đến chân tay mềm oặt, khiến độc giả cảm thụ thực tế những gì cậu bé đang trải qua.

📖 Chương tiếp theo

Trương Vũ Trạch sẽ phải tìm kiếm Tiểu Thạch trong mịt mù sương đêm, nhưng liệu em gái còn là người hay chỉ là một bóng ma?

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord