Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Âm Thanh Trong Tiếng Mưa

Chương 4

1550 từ

Mùi sắt tanh của máu khô vẫn còn vươ, hòa lẫn với mùi mồ hôi lạnh của chúng tôi. Tôi nhìn ra cửa kính phía sau, nơi hai chấm xanh lè như ngọn đèn ma ấy đang nhòa dần vào màn sương trắng đục. Tim tôi vẫn còn đập thình thịch, gõ từng nhịp loạn xạ vào lồng ngực. Chúng đã rút lui, hay chỉ là tạm thời lùi bước? Cái cảm giác hàng ngàn móng vuốt sắc như dao cào xé vào thép vẫn còn ám ảnh trong từng thớ thịt.

Cha tôi vẫn ghì chặt tay lái, các khớp ngón tay trắng bệch. Ông không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào con đường mù sương phía trước, như thể sợ rằng một lũ thú hình mèo nào khác sẽ lại bật ra từ trong đó. Tôi biết ông đang nghĩ gì. Ông đang nhớ lại cái ngày định mệnh năm xưa, cái cảnh tượng mà ông và mẹ đã cố chôn vùăm nay. Một sự lựa chọn sinh tồn tàn nhẫn, giờ đây quay lại đòi nợ với lãi kép.

Tiếng ho khàn đặc, đứt quãng vang lên từ sàn xe. Nhất Chân sư huynh tỉnh dậy trong tư thế lăn lộn, một dòng máu tươên áo đạo bào màu xám đã cũ. Anh ta nhổ bã máu, vẻ mặt dửng dưng như chuyện vừa xảy ra chỉ là cơn ác mộng thoáng qua. Từ trong ngực, anh ta lôi ra một mảnh giấy vàng đã nhàu nát, dán nó lên kính xe phía sau bằng một giọng lẩm bẩm khó nghe. Mảnh giấy bốc cháy, lửa xanh lè thiêu rụi những vết máu và dấu vết móng vuốt còn sót lại, tỏa ra mùi khét lẹt của diêm sinh.

"May mà còn kịp," giọàn đục, con mắt duy nhất liếc nhìn tôi đầy vẻ mệt mỏi. "Cái của nợ ấy, ta đã vật lộn với nó suốt cả ngày trời trên núi, mới đánh gãy được một chân. Không ngờ nó vẫn còn sức đuổi theo đến tận đây."

Tôi im lặng, trong lòng dâng lên một nỗi xấu hổ mơ hồ. Bàn tay phải của tôi vẫn còn hơi tê rát, nhớ lại cái cảm giác da thịt va vào mặúc nãy. Tôi đã tát anh ấy, vì tức giận và hoảng loạn. Giờ nghĩ lại, đó là hành động của một đứa trẻ không biết điều. Nhưông trách cứ, chỉ nhìn tôi với ánh mắt nửa như dò xét, nửa như thương hại.

"Thứ đó," Nhất Chân khẽ nói, giọng trầm xuống. "Chúng sống trên cõi đời này lâu hơn loài người chúng ta rất nhiều. Mười lăm triệu năm, có lẽ còn lâu hơn thế. Một số trong bầy đàn của chúng đã tiến hóa, có trí khôn, có ký ức, và đặc biệt là một mối hận thù dai dẳng khôn nguôi. Vốn dĩ, chúng và loài người chẳng bao giờ dây dưa. Vậy mà…"

Anh ta ngừng lời, đôi mắt nhìn về phía cha tôi đang cắm mặt lái xe. Câu hỏi không cần được nói ra thành lời, nhưng nó treo lơ lửng trong không khí ngột ngạt của xe, nặng trịch như chì.

Cha tôi thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi và ăn năn. Giọng ôể lại câu chuyện mà tôi chưa từng được nghe trọn vẹn. Sau khi lạc đoàn, đói và lạnh là hai kẻ thù lớn nhất. Bóng tối và những tiếng gầm gừ từ rừng sâu luôn rình rập. Họ săn bắt những gì có thể, từ côn trùng đến những loài gặm nhấm nhỏ. Cho đến một ngày, họ phát hiện một con thỏ rừng Mãn Châu di chuyển chậm chạp một cách khác thường. Nó mập mạp, là nguồn thức ăn quý giá. Cuộc vây bắt không khó khăn lắm. Chỉ đến khi mổ bụng nó ra, họ mới thấy bên trong là bốỏ xíu, chưa kịp mở mắt chào đời. Mùa đông khắc nghiệt, con mẹ vì mang thai nặng nề mới trở thành mục tiêu dễ dàng. Cảm giác tê dại lan tỏa trong tôi khi nghe đến đây. Đó không phải là một cái chết đơn thuần, mà là sự cắt đứt cả một tương lai, một dòng giống.

Mẹ tôi nằm bất động ở ghế sau, hơi thở yếu ớt. Gương mặt bà nhợt nhạt, khóe mắt vẫn còn ướt. Có lẽ ngay cả trong cơn mê, bà vẫn thấy lại cảnh tượng ấy. Bà mang thai tôi và ở về, nhưng thai kỳ đầy biến chứng. Các bác sĩ lắc đầu bất lực. Họ phải tìm đến những con người ở một thế giới khác, thế giới của những điều không thể giải thích bằng khoa học. Vị cao nhân họ gặp, thiền sư Chân Nhất, đã chỉ ra nguyên do: những mảnh linh hồn chưa thành hình kia đã bám theo, hòa vào thai nhi, trở thành một phần không thể tách rời. Chúng như một thứ mồi thơm, liên tục thu hút những thứ đen tối ngoài kia về.

Xe dừng lại trước một ngôi chùa cổ, hay đúng hơn là một quần thể kiến trúc đổ nát nằm chơ vơ trên sườn núi. Ẩn Sơn. Không khí ở đây lạnh buốt một cách khác thường, thứ lạnh thấu vào xương tủy chứ không phải lạnh của thời tiết. Những bóng người thấp thoáng trong sương, di chuyển lặng lẽ và có phần kỳ quặc. Khi lại gần, tôi mới giật mình nhận ra: người này cụt một tay, người kia đi khập khiễng với một chân gỗ, có người mặt mày trống rỗng, ánh mắt không hồn nhìn xuyên qua chúng tôi như nhìn vào khoảng không. Một nỗi sợ hãi lạnh lùng chạy dọc sống lưng tôi. Đây không phải nơi tu hành, mà giống như một trại tị nạn của những linh hồn bị tổn thương và những thân xác không lành lặn.

Thiền sư Chân Nhất ngồi trong điện chính, hay đúng hơn là *đặt* mình ở đó. Phần dưới cơ thể của ông biến mất, thay vào đó là tấm vải thô phủ lên một bệ đá. Khuôn mặt ông khắc khổ, đôi mắt sâu thẳm như hai giếng nước đen, chứa đựng cả một bầu trời mệt mỏi và trầm tư. Ông nhìn tôi, cái nhìn xuyên thấu khiến tôi có cảm giác mình trần trụi, từng suy nghĩ nhỏ nhất đều bị bóc trần.

"Oan oan tương báo, đến bao giờ mới dứt?"

Giọng ông trầm ấm nhưng đầy sức nặng. "Mảnh hồn thai kia đã ăn sâu vào căn cốt của đứa trẻ, như rễ cây bám vào đá. Nó sống, thì thứ kia sẽ không bao giờ buông tha. Mùi máu của đồng loại, của con non, đã thấm vào vận mệnh gia đình các ngươi."

Ông đưa ra giải pháp, một sự lựa chọn khắc nghiệt đến tàn nhẫn: tách một phần hồn phách của tôi - phầệp chướng và mối liên hệ với con thú kia - để hiến tế, làm vật chuộc tội. Cha mẹ tôi sẽ phải ở lại đây, suốt đời hầu hạ, dâng hương khấn vái để xoa dịu oán linh. Còn tôi, sẽ ở lại tu đạo, học cách cân bằng giữa hai thế giới âm dương, sống chung với phần hồn phách không trọn vẹn của mình. Đó là cách để cả gia đình sống sót, nhưng cũng là một cuộc sống mới đầy ràng buộc và hiểm nguy.

"Không… không còn cách nào khác sao, thưa sư phụ?"

Cha tôi nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc. "Nó còn nhỏ quá…"

Thiền sư Chân Nhất nhắm mắt lại, như thể đang chịu đựng một nỗi đau nào đó. "Mọi con đường khác đều dẫn đến cái chết cho tất cả. Đây là lối đi nhỏ hẹp duy nhất, dù biết rằng bước trên đó, bản thân đứa trẻ sẽ phải gánh chịu hậu quả khôn lường. 'Phản phệ' từ việc can thiệp vào thiên cơ này, sớm muộn cũng sẽ đến với nó."

Và thế là tôi ở lại. Những nghi lễ diễn ra trong đêm tối, với tiếng chuông ngân não nuột và mùi hương trầm quyện lẫn khói lửa. Tôi cảm thấy một thứ gì đó nhẹ bẫng, như một sợi dây vô hình bị cắt đứt, rời khỏi người tôi. Đó là lúà Tiểu Thạch Đầu thực sự ra đi, được siêu thoát. Tôi trở thành đệ tử của Ẩn Sơn, học cách nhìn thấy những thứ người thường không thấy, điều hòa những năng lượng vô hình, giúp đỡ những mảnh đời oan khuất như Nhất Chân sư huynh đã từng làm.

Nhiều năm tháng trôi qua, tôi đi qua nhiều nơi, hóa giải nhiều oán nghiệt. Nhưng trong những giây phút tĩnh lặng nhất, khi đêm xuống sâu và gió lạnh ùửa, tôi vẫn không khỏi tự hỏi: cái giá của sự sống sót ấy, cái "phản phệ" mà sư phụ đã nói đến, rốt cuộc sẽ tìm đến tôi dưới hình hài nào? Nó đang rình rập trong bóng tối, hay đã ẩn mìừng hơi thở không trọn vẹn của tôi? Câu hỏi ấy cứ lơ lửng, như một ám ảnh chưa bao giờ dứt.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram