“Tiểu Thạch!” Tiếng gọi của tôi nghẹn lại, khàn đặc vì sợ hãi. “Tiểu Thạch!!”
Âm thanh bị lớp sương dày đặc nuốt chửng, không một lời đáp lại. Tôi đứng dậy, loạng choạng đi theo vệt đỏ ấy. Mỗi bước chân như dẫm lên than hồng. Chỉ vài bước ngắn ngủi, một vật thể nằm chỏng chơ trên mặt đất khiến tôi dừng phắt lại. Một chiếc giày thể thao màu xanh rêu, chiếc giày mà Tiểu Thạch đã khoe với tôi cả tuần vì nó mới được mua từ chợ huyện. Bây giờ, nó ướt sũng một thứ chất lỏng đen sẫm, mùi tanh bốc lên nồng nặc. Mọi suy nghĩ trong đầu tôi đóng băng. Chính đôi giày ấy, chiều nay còn chạy nhảy khắp sân.
Làng tôi bé tẹo, như một chiếc lòng chảo nhỏ bị ba ngọn núi vây hãm. Vào những ngày nắng ráo, đứng ở sân phơi rộng này có thể nhìn thấy rõ mồn một dãy Nam Sơn xanh thẫm. Nhưng bây giờ, tầm nhìn ấy bị cướp mất. Và vệt máu kia, nó không hề mất tích. Nó tiếp tục kéo dài, trườn mình về phía ngọn núi đang ẩn mình trong màn sương bạc. Một sự dẫn dụ đầy ám ảnh.
Bản năng mách bảo tôi ngước lên. Trong đám mây sương mù dày đặc, cao vút ở phía xa, một hình dáng đen sì, to lớn dị thường chầm chậm chuyển động. Nó không rõ ràng, chỉ là một bóng mờ, nhưng tôi thấy rõ ràng một cánh tay – hay thứ gì giống cánh tay – đang nhấc lên, vẫy vẫy chậm rãi về phía tôi. Không phải một cái vẫy tay chào hỏi. Mà giống như một sự mời gọi đầy ma mị, hoặc một lời tuyên bố lạnh lùng.
Cơ thể tôi cứng đờ. Họng tôi khô khốc, nghẹn đắng, mọi âm thanh đều bị khóa chặt. Tôi không thể kêu, không thể cử động, chỉ biết đứng đó như một khúc gỗ, nhìn cái bóng đen kia hòa vào màn sương. May mắn thay, tiếng hét thét của tôi đã xé toang sự yên tĩnh của đêm làng. Những ngọn đèn dầu, đèn pin bắt đầu bật sáng lập lòe từ các ngôi nhà quanh sân phơi. Tiếng chân người chạy thình thịch vang lên, càng lúc càng gần, phá tan bầu không khí chết chóc bao trùm lấy tôi.
“Có chuyện gì thế? Chuyện gì xảy ra vậy?” Giọng của bác hàng xóm vang lên đầy lo lắng.
Người dân làng ùa tới, từng tốp, từng tốp một. Chỉ trong chốc lát, sân phơi trống trải đã bị vây kín bởi những bóng người đì thầm. Ánh đèn vào mặt tôi, vào vệt máu trên đất, vào chiếc giày thể thao kinh khủng kia. Tôi cố gắng mở miệng, giọng nói run rẩy, đứt quãng: “Là Tiểu Thạch! Nó… nó biến mất rồi! Bọn cháu đang chơi trốn tìm… Cháu nghe thấy tiếng nó hét lên một tiếng… rồi… rồi cháu thấy toàn là máu!” Tôi chỉ tay về phía trước, nơi màn sương vẫn dày đặc như một bức tường. “Ở đằng kia! Nó kéo đi về phía núi!”
Mẹ của Tiểu Thạch, bác Lý, xông tới. Bác nhìn chiếc giày, mặt tái mét, ẩy bẩy nhặt nó lên. Ngón tay bác chạm vào thứ chất lỏng ướt nhẹp, dính đặc. Một tiếng nấc nghẹn đầy đau đớn vỡ ra từ cổ họng bác, rồi cả người bác đổ sập xuống nền đất trước, đỡ lấy. Tiếng khóc gào, tiếng gọi tên Tiểu Thạch tuyệt vọng của bác bị cắt ngang bởi sự bất tỉnh. Cả đám đông hỗn loạn hơn.
Ai đó nhanh trí chạy đi gọi cảnh sát từ trạm xá xã. Trong lúc chờ đợi, những lời bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ. Giọng của ông lão chăn trâu khàn khàn: “Trên núi có thú dữ! Chắc là hổ, hay là gấu gì đó xuống làng rồi!” Một bà cụ thì lẩm bẩm, mắt đầy sợ hãi: “Không phải đâu… mùa này làm gì có sương thế này. Là yêu quái đấy, là ma núi hiện về bắt người sống đấy…” Mỗi lời nói như thêm một lớp băng giá vào lòng tôi.
Trưởng thôn, một người đàn ông gầy gò nhưng cứng cỏi, lúc này mới bước tới. Ông không nói gì, chỉ cầm lấy chiếc đèn pin từ tay ai đó. Ánh sáng vàng vọt rọi dọc theo vệt máu đã bắt đầu khô dần. Ánh mắt ông dõi theo con đường đỏ tươi ấy, xuyên qua làn sương mù, hướng thẳng về phía dãy Nam Sơn đen ngòm, im lìm. Gương mặt ông trở nên khó hiểu, nửa phần lo lắng, nửa phần như đang suy tính điều gì rất xa xôi.
Đám đông ồn ào, tiếng bàn tán và tiếng bước chân giẫm nát lớp cỏ khô dưới chân. Lão trưởng thôn, giọng đầy phẫn nộ, vang lên át cả những lời thì thầm: “Tôi sống ở đây mấy chục năm rồi, chưa bao giờ nghe nói trên núi có thứ gì nguy hiểm. Mọi người cầm lấy liềm, cuốc, búa – nhớ mang theo đuốc, chúng ta lên núi tìm. Một đứa trẻ không thể tự nhiên biến mất như thế được.” Lời của ông như một ngòi nổ, châm bùng lên ngọn lửa lo lắng đang âm ỉ trong lòng mỗi người. Tôi cảm thấy một nỗi sợ mơ hồ len lỏi trong huyết quản, nhưng không dám lên tiếng.
“Đúng đấy! Phải tìm bằng được thằng bé!” Một giọng nữ the thé cất lên hưởng ứng, rồi hàng chục giọng khác đồng thanh. Không khí bỗng trở nên sục sôi, đầy quyết tâm man rợ. Họ giống như một đàn ong vỡ tổ, sẵn sàng xông lên để bảo vệ thứ gì đó thuộc về cộng đồng mình. Tôi bị dòng người cuốn đi, chân bước theo mà lòng nặng trĩu một dự cảm chẳng lành. Ánh mắt tôi vô thức tìm kiếm bóng dáng cha mẹ giữa đám đông hỗn độn ấy.
Đúng lúc mọi người chuẩn bị xông lên, một bóng hình gầy guộc chậm rãi bước ra từ trong bóng tối cuối làng. Lão Nam là người già nhất và cũng lặng lẽ nhất trong làng. Ông không nói gì, chỉ cúi xuống nơi vũng đất sậm màu, dùng ngón tay khô quắt chấm nhẹ rồi đưa lên mũi ngửi. Hơi thở của ông như ngưng đọng lại giữa không khí căng thẳng. Rồi ông ngẩng lên, đôi mắt mờ đục nhìn xuyên qua đám đông, giọng nói khàn khàn, chậm rãi như tiếng gió thổi qua kẽ lá: “Đừng mang đèn pin. Mang đuốc thì tốt hơn.” Chỉ một câu ngắn ngủi ấy, nhưng lại khiến một sự im lặng khác, lạnh lẽo và đầy ám ảnh, trùm lên tất cả. Tại sao lại là đuốc? Ánh lửa chập chờn ấy có thể xua đi thứ gì mà ánh sáng trắng lạnh của đèn pin không thể?
Tôi bị kẹp giữa dòng người đang chuyển động, trở thành một mắt xích vô thức trong cuộc truy tìm đầy áp lực này. Bước chân của họ dồn dập, hơi thở gấp gáp hòa vào tiếng xào xạc của lá và tiếng gió rít qua các tán cây. Ban đầu, thứ dẫn lối cho chúng tôi chỉ là một vệt đen sẫm, lờ mờ trên nền đất, kéo dài như một vết thương của chính ngọn núi. Nó nhỏ bé và đứt quãng, khiến người ta còn hy vọng đó chỉ là vết trầy xước.
Nhưng càng lên cao, con đường mòn càng dốc và tối, vệt ấy không còn là một vệt nữa. Nó loang ra thành từng mảng, từng vũng, đậm đặc và nồng nặc một mùi sắt tanh khó tả mà gió đêm không thể phát tán hết được. Ánh đuốc vàng vọt chiếu xuống, những vũng chất lỏng sẫm màu ấy lấp lánh một cách ghê rợn. Lần đầu tiên trong đời, tôi mới thực sự nhận ra một điều giản đơn mà kinh hoàng: cơ thể một con người nhỏ bé,lại có thể chứa đựng một lượng chất lỏng đỏ tươi nhiều đến nhường ấy. Nó đủ để tưới tẩm cho một đoạn đường dài, đủ để làm thức ăn cho rê.