Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Âm Thanh Trong Tiếng Mưa

Cậu bé mất tích trong đêm mưa

1669 từ

Những tiếng bàn tán nhỏ bắt đầu nổi lên phía sau lưng tôi, đầy sợ hãi và xót thương. “Nhìn lượng máu này… dù có tìm thấy được đi nữa, e rằng cũng khó mà sống sót.” Một giọng nói run rẩy thì thào. Một giọng khác, trầm hơn, đáp lại: “Ừ, tội nghiệp thằng bé quá…”. Rồi một câu hỏi đầy hoài nghi cất lên, phá vỡ mọi suy đoán thông thường: “Lão Nam bảo mang đuốc, chẳng lẽ… thật sự có dã thú?”. Sự im lặng bao trùm trong chốc lát, rồi một giọng nói đầy khiếp đảm lên tiếng, như thể nói ra điều mà ai cũng nghĩ tới nhưng không dám thừa nhận: “Nếu có thể tha một đứa trẻ chạy xa được đến thế này… thì con thú ấy phải to lớn cỡ nào? Đêm nay lạ thật, sương xuống dày đặc chưa từng thấy. Biết đâu… nó không phải là thú.”

Không khí quanh tôi đông cứng lại. Cái lạnh của đêm núi dường như thấm sâu vào từng thớ thịt, không còn là cái lạnh thuần túy nữa, mà là thứ hàn khí của sự bất an và những điều huyền bí không thể gọi tên. Cả đoàn người, với những ngọn đuốc run rẩy trong tay, vẫn lầm lũi lần theo dấu vết đỏ thẫm ấy, như bị một sức mạnh vô hình dẫn dắt. Chúng tôi đi xuyên qua những lùm cây rậm rạp, vượt qua những tảng đá gập ghềnh, và cuối cùng, dấu vết dẫn chúng tôi lên tận đỉnh Nam Sơn – nơi cao nhất, cũng là nơi lạnh lẽo nhất. Nhưng ở đó, chẳng có bóng dáng Tiểu Thạch.

Sự thất vọng và mệt mỏi bắt đầu lan tỏa, cho đến khi một người phía trước hét lên đầy kinh hãi. Ánh đuốc dồn về phía trước, chiếu rõ một khung cảnh khiến dạ dày tôi quặn thắt lại. Trước cửa một hang núi tối om, nham nhở những tảng đá, là một đống hỗn độn không còn hình thù. Những mảnh thịt vụn, những mảnh xương trắng hếu bị xé toạc, nằm vương vãi trên nền đất. Ngay bên cạnh, nổi bật lên giữa đống hỗn độn ấy, là bộ quần áo vải thô màu nâu đã bị nhuộm đẫm một màu đen sẫm – màu của máu đã khô. Tất cả mọi người đều nhận ra đó chính là bộ quần áo Tiểu Thạch mặc khi đi chăn trâu chiều nay.

Đúng lúc ấy, tiếng bước chân hối hả và tiếng thở dốc xé toạc khô cứng đầy chết chóc. Cha mẹ tôi, hai bóng người quen thuộc nhất, đã chạy đến nơi. Họ thở hổn hển, khuôn mặt tái nhợt, rõ ràng đã chạy một mạch từ làng lên tận đỉnh núi này mà không dám nghỉ. Tôi đứng đó, giữa vòng vây của đám đông im lặng và những ngọn đuốc chập chờn, tay cầm cây đuốc nặng trịch, toàn thân cứng đờ như một khúc gỗ. Ánh mắt tôi gặp ánh mắt đầy đau đớn và tuyệt vọng của họ, và tôi biết hình ảnh kia, cùng bộ quần áo nhuốm đầy máu, sẽ ám ảnh chúng tôi suốt phần đời còn lại.

Tôi ngồi bệt xuống nền đất ẩm lạnh, má trái nóng rát lên từ từ sau cái tát. Mùi bụi và hơi ẩm mốc của gian nhà cũ xộc vào mũi. Câu nói vừa thốt ra, tôi đã biết là mình phạm phải điều cấm kỵ. Nhưng ký ức đã trồi lên, giống như một bóng ma từ dưới lòng đất chui ra, không cách nào nhét lại được nữa.

"Ba… đêm đó, con cũng thấy… một bóng đen vẫy tay với con."

Giọng tôi khẽ run, từng chữ như những viên sỏi ném vào mặt nước tĩnh lặng đã nhiều năm. Căn phòng im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, hòa lẫn với tiếng mưa rào rào bắt đầu rơi bên ngoài cửa sổ. Cha tôi đứng đó, bóng người in lên vách tường dưới ánh đèn vàng hắt, trông cao lớn và đáng sợ một cách kỳ lạ. Khuôn mặt ông thoáng chút gì đó giống như nứt vỡ, rồi ngay lập tức được hàn kín bằng một lớp băng giá còn lạnh lẽo hơn cả đêm mưa.

Ông không nói gì. Chỉ thấy bà bạn của ông lại vung lên, cắt ngang không khí ẩm ướt với một tiếng vút nhẹ. Một cái tát nữa, mạnh hơn, đau hơn, nện vào cùng một bên má đã tê dại. Cảm giác đau nhói lan tỏa, nhưng nó không thể nào so sánh được với những lời ông nói tiếp theo. Giọng ông khàn đặc, rít lên từ kẽ răng, mỗi âm tiết đều nặng trĩu một thứ sự thật kinh hoàng mà tôi chưa từng được biết.

"Mày còn dám nhắc! Đêm ấy, đứa phải chết… vốn dĩ là mày!"

Không khí trong phòng dường như đông cứng lại ngay lập tức. Tiếng mưa ngoài trời bỗng trở nên xa xăm, như thể đến từ một thế giới khác. Tôi ngước mắt nhìn cha, mắt mở to, không hiểu. Chữ "chết"

Âm vang lên trong đầu tôi, bám vào từng ngóc ngách của ý thức, kéo theo cả một chuỗi hình ảnh mờ ảo mà tôi đã cố quên từ lâu.

Đó là một đêm cũng có mưa như thế này, nhưng nhỏ hơn, lất phất. Tôi lẻn đi, rủ Tiểu Thạch - đứa bạn cùng xóm - đi bắt đom đóm ở triền núi sau làng. Chúng tôi cười đùa, chạy nhảy dưới những tán cây ẩm ướt. Rồi tôi thấy nó - một bóng đen lù lù đứng dưới gốc cây cổ thụ già nua, im lặng vẫy tay về phía chúng tôi. Tôi sợ hãi, đứng chôn chân tại chỗ. Còn Tiểu Thạch, với tính tò mò hơn, đã bước từng bước một về phía đó. Tôi nhớ mình đã kêu lên, nhưng tiếng gọi nghẹn lại trong cổ họng. Rồi bóng đen ấy, cùng Tiểu Thạch, biến mất vào màn sương đêm dày đặc.

Tôi chạy về nhà, toàn thân run rẩy, quần áo ướt sũng. Cha tôi lúc đó đang ngồi sửa cái cuốc trước hiên, thấy tôi, ông đứng phắt dậy. Không một lời hỏi han, cũng chẳng thèm nhìn tôi có bị làm sao không, ông bước tới, đá mạnh một cú vào chân tôi, khiến tôi suýt ngã dúi. Cơn đau nhói từ bắp chân lan lên, nhưng không bằng nỗi sợ hãi đang tràn ngập trong lòng.

"Thằng ranh, ai cho mày tự ý ra ngoài ban đêm?!"

Giọng ông gầm lên, đầy vẻ giận dữ, nhưng nếu lắng nghe kỹ, tôi có thể cảm nhận được một thứ gì đó khác - một nỗi khiếp sợ tột cùng đang bị kìm nén. Ông chẳng thèm hỏi Tiểu Thạch đâu, chẳng quan tâm chuyện gì đã xảy ra. Bàn tay lớn của ông nắm chặt lấy cổ tay tôi, kéo lê tôi đi. Lúc đầu là những bước chân dồn dập, nhanh đến mức tôi phải chạy. Sau đó, chính ông cũng bắt đầu chạy. Chúng tôi lao xuống con dốc núi trong đêm tối, tiếng thở hổn hển của ông hòa với tiếng lá cây xào xạc và tiếng mưa lộp bộp. Ánh đèn từ những ngôi nhà trong làng lùi dần về phía sau, nhỏ dần, rồi biến mất hẳn.

Về đến căn nhà gỗ ọp ẹp của mình, cha tôi thở không ra hơi, nhưng ông không nghỉ ngơi. Ông như một cái máy, lập tức xông vào thu dọn. Ông nhét vội vàng quần áo, chăn màn, vài món đồ lặt vặt vào hai chiếc túi vải cũ kỹ. Ông không cho tôi làm gì cả, chỉ ra hiệu bằng mắt đầy cấp bách. Rồi chúng tôi lên chiếc xe tải cũ kỹ, nổ máy. Động cơ rú lên một tiếng khó nhọc, và chồiào màn đêm, rời bỏ ngôi làng nhỏ ấy ngay trong đêm, để lại sau lưng tất cả, kể cả Tiểu Thạch và bí ẩn đêm đó.

Sau này, khi đã ở một thành phố xa lạ, tôi tình cờ nghe được từ những người cùng quê lên đây làm ăn. Họ nói cảnh sát đã về làng, đã tổ chức tìm kiếm Tiểu Thạch rất lâu, lùng sục khắp các ngọn núi, khe suối quanh đó. Nhưng chẳng thu được gì. Chẳng có một manh mối, một dấu vết. Cậu bé ấy như đã bốc hơi khỏi mặt đất, hay bị chính cái bóng đen trong đêm mưa ấy nuốt chửng.

Còn những chuyện xảộc tìm kiếm ấy, tôi không rõ. Tôi chỉ biết, qua nhiều năm tháng, cha tôi vẫn giữ một thói quen kỳ lạ. Vào mỗi dịp cuối năm, ông lại ra bưu điện, gửi một phong bì dày, bên trong toàn tiền mặt, về địa chỉ của gia đình Tiểu Thạch. Trên người gửi, ông không bao giờ ghi tên mình, chỉ để là "Người vô danh". Ông làm việc đó một cách âm thầm, lặng lẽ, như một nghi thức chuộc tội mà tôi mãi đến tận bây giờ, sau cái tát và câu nói chết người của ông, mới bắt đầu hiểu được.

Người phải chết, vốn dĩ là tôi. Cái bóng đen kia, đêm đó, nó vẫy gọi tôi. Nhưng Tiểu Thạch đã thay tôi bước tới. Và cha tôi, ông biết. Ông biết từ đầu. Cả đời ông sống trong nỗi sợ hãi về điều đó và gửi tiền như một cách để trả nợ, để mong vơi bớt gánh nặng trong lòng. Tôi ngồi dưới đất, má vẫn nóng rát, nhưng lòng thì giá băng. Sự thật đôi khi giống như một nhát dao, nó không khiến người ta chết ngay, mà cứ âm ỉ cắt từng chút một, cho đến khi trái tim rỉ máu mà không thể nào lành lại được.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng twist tâm lý từng bước: từ câu hỏi bề ngoài về "thú dữ" đến sự tiết lộ ghê rợn rằng thứ gọi tên không được, lại là sự chuyển giao định mệnh giữa hai người. Cách dùng ẩn dụ "bóng đen" để chỉ một lực lượng siêu nhiên vô danh là điểm sáng trong dàn dựng khí quyển hành động tâm lý.

📖 Chương tiếp theo

Mẹ sẽ phải đối mặt với một chuyến đi kinh hoàng qua sương mù đêm, nơi những bí mật gia đình dần bộc lộ qua từng cơn lạnh và tiếng gió rít.

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram