Tôi vẫn nhớ rõ cái cảm giác lạnh toát sống lưng khi chiếc xe dừng tại trạm thu phí. Tiếng gỗ vỡ tan tành hòa lẫn tiếng mẹ tôi thét lên, còn tôi thì cứng đờ người, hai mắt dán chặt vào cánh tay đang run lẩy bẩy của bà. Lòng bàn tay mẹ ướt đẫm mồ hôi, sự ẩm ướt lạnh ngắt ấy thấm qua lớp vải áo, khiến da thịt tôi nổi lên một lớp da gà. Tôi hiểu, nỗi sợ của bà không chỉ đến từ hành động liều lĩnh của cha, mà còn từ một thứ gì đó vô hình đang đuổi sát phía sau chúng tôi, một thứ mà cả gia đình đã cố gắng chạy trốn suốt nhiều năm trời.
Con đường cao tốc trải dài trước mắt như một dải lụa đen vô tận, bị nuốt chửng bởi màn sương trắng đục đang ùn ùn kéo tới. Cha tôi im lặng, hai tay ông siết chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, nổi rõ từng đường gân xanh. Ánh mắt ông xuyên thấu lớp sương mù, tập trung cao độ vào khoảng không phía trước, như thể chỉ cần chớp mắt một cái, thảm họa sẽ ập xuống ngay lập tức. Tôi thầm tự hỏi, rốt cuộc chúng tôi đang chạy trốn điều gì mà phải vội vã và hoảng loạn đến thế này giữa một đe dọa đến rợn người.
Rồi tôi nhìn thấy nó. Một bóng hình nhỏ bé, thấp thoáng bên lề đường, giữa làn sương dày đặc còn hơn cả sữa đặc. Một đứa bé trai đang vẫy tay. Tim tôi đập thình thịch, một cảm giác quen thuộc kỳ lạ và rờn rợn xâm chiếm lấy tâm trí. Giữa chốn hoang vắng này, làm sao có thể có một đứa trẻ? Chiếc xe tải chở hàng phía trước cứ thế lướt qua, ánh đèn vàng xuyên qua màn sương, nhưng hình như nó chẳng hề nhận ra sự hiện diện của cậu bé. Chỉ có chiếc xe của gia đình tôi, như một thỏi nam châm, đang bị hút về phía đó.
Khoảng cách rút ngắn dần. Tôi nhìn rõ hơn: chiếc áo phông cũ sờn, một chân đi giày, một chân để trần dẫm lên mặt đường lạnh buốt. Rồi tôi nhìn thấy khuôn mặt. Một khuôn mặt tôi từng thấy trong những tấm ảnh gia đình cũ kỹ, được cất giấu trong ngăn tủ khóa kín. Máu trong người tôi như đông lại.
"Là Tiểu Thạch! Mẹ! Đó là Tiểu Thạch!"
Tiếng thét của tôi vang lên the thé, đầy kinh hãi và không thể tin nổi.
Ngay lập tức, một bàn tay lạnh ngắt từ phía sau bịt chặt lấy miệng tôi. Hơi thở của mẹ phả vào tai tôi, giọng bà run rẩy, đứt quãng: "Con nhìn nhầm rồi. Tiểu Thạch… nó đã chết từ nhiều năm trước rồi."
"Không! Con không nhìn nhầm!"
Tôi cố gắng vùng vẫy, nhưng tay mẹ siết chặt đến mức tôi gần như nghẹt thở. Chiếc xe vụt qua chỗ đứa bé. Tôi vùng dậy, ngoái cổ nhìn lại qua kính sau. Chỉ thấy màn sương trắng xóa, mịt mờ, không còn một bóng người. Như thể tất cả chỉ là ảo giác. Nhưng sự chân thực đến rợn người của nó vẫn còn đọng lại, cùng với nỗi sợ hãi mơ hồ về một sự thật đen tối nào đó mà cha mẹ tôi đang cố che giấu.
Trong khoang xe, không khí đặc quánh một mùi sợ hãi. Mẹ tôi lục trong túi xách, lấy ra một chiếc lư đồng nhỏ xíu và mấy cây hương mỏng manh. Đứa bé cố gắng quẹt diêm, nhưng ngọn lửa cứ vụt tắt vào đầu hương. Lần thứ ba, thứ tư… những que diêm cháy dở rơi xuống sàn xe, để lại mùi lưu huỳnh chua lòm. Cuối cùng, bà thở dài, bất lực cất mọi thứ vào túi. Hành động quen thuộc ấy, vốn luôn mang đến cho tôi cảm giác bình yên mỗi tối, giờ đây lại càng khắc sâu thêm sự bất an. Ngay cả những nghi lễ tâm linh cuối cùng để tự trấn an mình, giờ cũng không thể thực hiện nổi.
Đột nhiên, từ hệ thống, vang lên một thứ âm thanh rè rè, lẫn lộn giữa tiếng nhiễu sóng và những tiếng thì thầm vô định. Ban đầu tôi tưởng tượng mình nghe nhầm, vì cha tôi chưa bao giờ bật đài trên những chuyến đi vội vã thế này. Nhưng rất nhanh, những âm thanh ấy kết tụ lại, trở nên rõ ràng và đầy ám ảnh: "Trương Vũ Trạch… mày đang trốn ở đâu?" "Trương Vũ Trạch… tao nhất định sẽ tìm thấy mày…"
Đó là giọng của một đứa trẻ. Giọng của Tiểu Thạch. Mặt cha tôi đột ngột tái mét. Ông không nói một lời, chỉ giơ nắm đấm lên đập mạnh vào bảng điều khiển trung tâm. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên và giọng nói kia biến mất. Sự im lặng trở lại, nhưng còn đáng sợ hơn gấp bội. Sự thật đã quá rõ ràng. Tôìn hai người họ, giọng nói của tôi khẽ run: "Ba, mẹ… có thứ gì đó đang đuổi theo chúng ta phải không? Cả hai người đều nghe thấy, đều nhìn thấy rồi, đúng không?"
Mẹ tôi nắm chặt tay tôi, lực mạnh đến mức tôi cảm thấy đau. Đôi môi bà mấp máy, nhưng phải một lúc sau, những lời nói mới được thốt ra, nhỏ như tiếng muỗi vo ve: "Con… đừng hỏi nữa… thứ đó… nhà mình không đủ sức đối đầu đâu…"
Sự giấu giếm ấy như một ngòi nổ. Nỗi sợ hãi bị dồn nén bấy lâu bùng lên thành phẫn nộ. Tôi giật tay mình ra, hất mạnh tay mẹ. "Con chịu hết nổi rồi! Ngay lúc nãy, cả hai đều thấy rõ, đúng không? Suốt bao nhiêu năm nay… rốt cuộc chúng ta đang chạy trốn cái gì? Sao hai người không thể nối?!"
Tiếng hét của tôi vang lẹt xẹt, rồi chìm vào im lặng. Một sự im lặng lạnh lẽo đến thấu xương. Tôi có cảm giác nhiệt độ trong xe đột nhiên hạ xuống vài độ, hơi thở của tôi phả ra thành một làn khói trắng mờ.
Ngay lúc ấy, hệ thống định vị bỗng bật lên, phát ra thông báo bằng giọng nói đều đều, vô hồn: "Do ảnh hưởng của sương mù dày đặc, toàn tuyến cao tốc hiện đang thực hiện lệnh phong tỏa khẩn cấp. Đề nghị các phương tiện còn đang lưu thông nhanh chóng rời khỏi cao tốc tại lối ra gần nhất."
Ngoài cửa kính, tầm nhìn thực sự đã gần như bằng không. Sương trắng đặc quánh như bông, bám dày trên kính chắn gió, chỉ còn thấy được vài mét đường phía trước đầu xe. Vài chiếc xe khác thưa thớt, với ánh đèn vàng mờ ảo, đang chầm chậm chuyển làn để tìm lối thoát. Nhưng từ gương chiếu hậu, tôi thấy gương mặt cha như tượng đá, ánh mắt sắc lạnh dán chặt vào con đường, không hề có ý định giảm tốc. Bàn chân ông vẫn đạp chặt lên bàn đạp ga.
Rồi một tiếng rít chói óc, xé toạc màn đêm yên tĩnh. Đó là âm thanh của lốp xe bị bóp cứng đến cực hạn, cào xé mặt đường nhựa. Cả chiếc xe vặn mình, lảo đảo sang trái rồi sang phải, như một con thú bị thương, cuối cùng lao vút vào làn dừng khẩn cấp và dừng lại sau một quãng trượt dài kinh hoàng. Tôi bị hất văng về phía trước, dây an toàn siết chặt vào ngực.
"Chết tiệt! Đồ chó má!"
Cha tôi gầm lên, giọng nói đầy hoảng loạn và tức giận, một thứ cảm xúc tôi chưa từng thấy ở người đàn ông điềm tĩnh ấy.
Mẹ tôi hoảng hốt hỏi: "Sao thế? Có chuyện gì vậy, anh?"
Cha tôi ngả đầu ra sau, thở hổn hển từng hơi ngắn, gương mặt tái nhợt. "Không được rồi… em ơi… chân anh… chân anh không thể đạp xuống sàn được nữa… anh không điều khiển nổi xe rồi…"
Tôi vội tháo dây an toàn, bò lên ghế trước. Trán cha đẫm mồ hôi lạnh. Tôi nhìn xuống chân ông. Bàn chân phải của ông co quắp lại, gót chân nhấc cao lên một cách bất thường, như thể có một tảng đá vô hình chèn bên dưới. Tôi dùng hết sức ấn xuống, nhưng cảm giác rõ ràng là có một lực vô hình, lạnh buốt và cứng ngắc, đang đẩy ngược lại. Chân ông cứ giữ nguyên tư thế ấy, không thể nào chạm xuống mặt sàn để đạt.
"Mẹ… không ổn rồi," tôi thều thào, "chân ba không cử động được nữa."
Chúng tôi dìế sau, thân thể ông nặng trĩu và run rẩy. "Em ơi… mình không thể dừng lại…"
Cha tôi nắm lấy tay mẹ, giọng khẩn thiết: "Em phải lái xe đi."
Bàn tay mẹ tôi run lên bần bật. "Không… không được… em không thể… em không lái nổi đâu, anh…"
Giọng bà đầy nước mắt. Tôi biết lý do. Nhiều năm trước, sau cái chết của tôi, chính mẹ là người lái chiếc xe chở anh đi lần cuối cùng và trở về một mình. Từ đó, bà chưa bao giờ chạm vào vô lăng. Chiếc xe cũ cũng đã bị bán đi từ lâu.
Cha tôi siết chặt tay mẹ, ánh mắt cố gắng truyền một chút bình tĩnh. "Em từng là tay lái cừ khôi nhất trong đội thanh niên tình nguyện năm xưa mà. Tin anh đi, em làm được."
Mẹ tôi ngồi vào ghế lái, khuôn mặt trắng bệch. Lời cha như chạm vào vết thương cũ. Bà ôm lấy đầu, khuôn mặt nhăn lại vì đau đớn. "Nếu không phải vì lần đó… thì gia đình mình đã không dính vào thứ quỷ quái kia… Vũ Minh của em… cũng đã không chết…"
Bà nắm lấy vô lăng, nhưng đôi tay cứ run lên không ngừng, như đang ở giữa trời băng giá.
"Em ơi… sương càng lúc càng dày… chúng ta không còn thời gian nữa đâu…"
Giọng cha yếu ớt nhưng đầy thúc giục.