Tôi ngồi trong phòng chờ sân bay, nhìn từng chiếc máy bay cất cánh, xé toạc màn sương mờ buổi sớm, rồi lại hạ cánh nhẹ nhàng như không. Lòng tôi trống rỗng tựa khoảng khôài kia, một cảm giác lạ lẫm mà tôi chưa từng trải qua, vừa giải thoát lại vừa nặng trĩu. Không khí điều hòa lạnh buốt phả vào da thịt, nhưng dường như không thể làm dịu đi ngọn lửa âm ỉ trong lồng ngực tôi.
Đêm đó, khi cánh cửa gỗ nặng nề sập mạnh, tiếng động khô khốc vang vọng khắp căn phòng khách rộng lớn, tôi biết đó không chỉ là tiếng anh rời đi. Đó là tiếng vỡ vụn của một điều gì đó đã cố gắng gượng giữ bấy lâu. Tôi không nói một lời nào, chỉ nhìn bóng lưng Chu Dục Đình khuất sau ngưỡng cửa. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy tôi. Anh lại đi tìm Linh Nhạc, cô gái ngây thơ, mong manh cần được che chở trong mắt anh. Còn tôi, trong lời nói của anh, chỉ là kẻ điên rồ, vô cớ ghen tuông. Cơn đau nhói ở thái dương khiến tôi nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi hình ảnh anh vội vã rời bỏ tôi.
Suốt đêm đó, Chu Dục Đình không trở về. Tôi ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa bọc da lạnh lẽo, nhìn trăng dần lặn, rồi bình minh hé rạng qua ô cửa sổ lớn. Bóng tối dần tan, nhưng trong lòng tôi, một bóng đêm khác dường như mới bắt đầu. Mỗi một khoảnh khắc trôi qua, tôi lại cảm thấy mình chìm sâu hơn vào một hố sâu tuyệt vọng, nơi không có anh.
Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, nhuộm vàng cả căn phòng, điện thoại tôi đột ngột rung lên, phá tan sự tĩnh lặng. Là tin nhắn từ thầy hướng dẫn.
Ninh Ninh, thời gian phẫu thuật đã được sắp xếp vào ngày mười lăm tháng sau. Giáo sư Hans sẽ trực tiếp phẫu thuật cho em. Đây là cơ hội cuối cùng, tuyệt đối đừng bỏ lỡ.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình sáng rực, cảm giác như có ai đó bóp nghẹt trái tim. Cơ hội cuối cùng. Cuộc đời tôi đã từục Đình, từng đặt anh lên trên cả sinh mạng mình. Nhưng giờ đây, những từ ngữ này như một lời cảnh tỉnh, thức tỉnh tôi khỏi giấc mộng dài. Một nụ cười chua chát bật ra khỏi môi tôi, không phải vì vui, mà vì sự cay đắng và một chút giải thoát. Cuộc đời tôi không thể tiếp tục sống vì anh nữa. Tôi phải sống vì chính mình.
Ngày tôi rời đi, không một lời từ biệt, không một tin nhắn. Tôi lặng lẽ kéo chiếc vali nhỏ, chứa đựng vài bộ quần áo và một tấm ảnh cũ kỹ của hai chúng tôi khi còn hạnh phúc. Chiếc vali nặng trịch không phải vì đồ đạc, mà vì gánh nặng của những kỷ niệm và lời hứa chưa thành. Tôi hít một hơi thật sâu mùi không khí lạnh lẽo pha lẫn mùi dầu máy bay đặc trưng, cảm giác như đang hít thở một khởi đầu mới.
Chiếc điện thoại trong túi áo lại rung lên. Trên màn hình hiển thị ba chữ thân quen đến nhói lòng: Chu Dục Đình. Tôi do dự một lúc, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Có lẽ, đã đến lúc phải đặt dấu chấm hết cho tất cả. Tôi nhấn nút nghe.
"
Em đang ở đâu?"
Giọật mệt mỏi, pha chút sự căng thẳng và lo lắng mà tôi chưa từng nghe thấy ở anh. Nó khiến tim tôi thắt lại, nhưng lý trí đã trở nên sắt đá.
"
Tôi đang ở bên ngoài."
Tôi cố giữ giọng bình thản nhất có thể, dù mỗi từ thốt ra đều như cứa vào lòng mình.
"
Khi nào về?"
Giọng anh trầm xuống, như đang cố gắng kìm nén điều gì đó.
"
Không về nữa."
Câu trả lời của tôi ngắn gọn, dứt khoát như một nhát dao.
Bên kia đầu dây là một khoảng im lặng kéo dài, nặng nề đến nghẹt thở. Tôi có thể hìẻ mặt anh lúc này, sự bàng hoàng và không thể tin được. Rất lâu sau, giọng anh mới vang lên, có chút run rẩy và hoảng loạn xen lẫn. "
Thẩm Ninh, em vẫn còn giận chuyện của Linh Nhạc sao?"
Tôi nghe thấy tiếng anh thở dốc, như đang cố gắng tìm cách xoa dịu. "
Anh thừa nhận, chuyện này là anh xử lý không tốt, là anh khốn nạn. Tối qua anh đã bảo cô ấy dọn ra ngoài rồi. Em về đi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng, đừng như vậy, anh sợ lắm."
Nói chuyện đàng hoàng sao? Câu nói đó như một lưỡi dao xoáy sâu vào vết thương cũ. Giữa chúng tôi còn gì để nói nữa? Mỗi lần cố gắng nói chuyện, chẳng phải đều kết thúc bằng sự nhượng bộ của tôi hay sao? Mỗi lần tôi nói, anh đều cho rằng tôi đang ghen tuông vô lý. Tôi đã quá mệt mỏi rồi. Sự sợ hãi của anh, giờ đây không còn có thể lay chuyển được tôi nữa.
"
Chu Dục Đình, chúôn đi."
Chiếc phi cơ phản lực rít lên, tăng tốc dữ dội trên phi đạo trải dài, rồi đột ngột nhấc mình lên không trung. Thẩm Ninh dán mắt vào khung cửa sổ hình oval, nhìn xuống những khối kiến trúc lấp lánh của thành phố đang lùi xa, biến thành những chấm nhỏ li ti dưới ánh đèn đêm. Cảm giác nhẹ bẫng khi rời khỏi mặt đất cũng chính là cảm giác nàng hằng khao khát cho trái tim mình suốt bao năm qua. Một giọt nước ấm nóng lăn dài trên má, rồi nhanh chóng kéo theo những giọt khác, vẽ thành dòng trên làn da tái nhợt. Chúng không còn là những giọt nước mắt của tuyệt vọng, mà là của sự giải thoát, của một hồi kết cho những đau đớn đã qua.
Chỉ ít phút trước, hình ảnh quen thuộc của căn phòng ngủ từng là tổ ấm, và chiếc điện thoại lạnh lẽo trên tay, vẫn còn ám ảnh tâm trí nàng. Giọng Thẩm Ninh, dù vang lên qua làn sóng điện thoại, vẫột sự kiên định đến tàn nhẫn khi nàng tuyên bố.
“Tôi nói, chúôn đi.”
Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào Chu Dục Đình, khiếựng lại, hơi thở cũng tắc nghẹn nơi cuống họng. Nàng có thể hìẻ mặt sững sờ, không thể tin nổi của anh ta ở đầu dây bên kia. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một cảm giác bình thản lạ lùng dâng lên trong lòng Thẩm Ninh, như thể gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ.
“Em vừa nói gì cơ?” Giọỡ vụn, xen lẫn sự hoảng loạn.
Nàng không đáp ngay, chỉ hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi nhắc lại, từng chữ một, rõ ràng và dứt khoát như một bản án cuối cùng.
“Chúôn đi.”
Sự im lặng bao trùm trong chốc lát, chỉ còn tiếng rè rè của đường truyền. Rồi giọng Chu Dục Đình lại vút lên, giờ đây run rẩy và đầy vẻ khẩn cầu. “Tại sao? Chỉ vì Linh Nhạc thôi sao? Anh đã nói rồi mà, anh đã bảo cô ấy dọn ra khỏi căn hộ rồi!” Anh ta tuyệt vọng bám víu vào lý do ấy, như thể đó là ngọn nguồn duy nhất cho mọi rạn nứt.
Thẩm Ninh khẽ lắc đầu, dù biếông thể nhìn thấy. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi thấu xương, không còn sức lực để tranh cãi hay giải thích cặn kẽ. "
Không chỉ vì cô ta," nàng đáp, giọng đều đều, không một chút dao động. “Mà là vì anh.”
Nàng dừng lại, để những lời lẽ ấy ngấm vào tâm trí anh ta. Rồi, từng câu từng chữ, nàng bóc tách nỗi đau đã tích tụ qua bao năm tháng. “Vì anh đã hết lần này đến lần khác khiến tôi thất vọng, đã giẫm đạp lên tình yêu nồng nhiệt và niềm tin sắt đá mà tôi dành cho anh.” Mỗi lời nói là một vết sẹo nàng tự xé toạc, nhưng giờ đây, nỗi đau đó lạột sự giải thoát.
Nàng tiếp tục, giọng nàng nhuốm màu cay đắng và tiếc nuối khôn nguôi. “Vì anh mà tôi mất đi đứa con chưa kịp chào đời, vì cứu anh mà tôi mất đi bàn tay phải, mất cả sự nghiệp đang rực rỡ.” Hồi ức về những đêm dài trong bệnh viện, về cảm giác tê dại nơi cánh tay, về giấc mơ dang dở của một họa sĩ tài năng chợt ùa về, nhưng nàng đã học cách chấp nhận chúng như một phần của quá khứ. “Bây giờ, tôi không muốn đánh mất chính bản thân mình nữa.” Nàng khẳng định, như một lời thề với chính mình, không phải với anh ta.
Đầu dây bên kia, tiếng thở dốc nặng nề của Chu Dục Đình vang lên rõ mồn một qua chiếc di động. Nàng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự hối hận muộn màng đang bóp nghẹt anh ta.
“Ninh Ninh, ải thích… Chuyện chắn dao hôm đó không phải như em nghĩ đâu…” Anh ta cố gắng níu kéo, tìm kiếm một cơ hội cuối cùng để biện minh.
Nhưng Thẩm Ninh đã không còn muốn nghe bất cứ điều gì. Nàng dứt khoát ngắt lời anh ta, chặn đứng dòô nghĩa. “Không cần giải thích nữa. Tôi không muốn nghe gì hết.” Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm, một bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người.
“Giấy ly hôn tôi đã đặt trong ngăn kéo đầu giường. Tôi đã ký tên mình rồi.” Nàng thông báo, giọng không chút biểu cảm. “Anh tìm lúc nào tiện thì ký luôn đi.”
Nói xong, Thẩm Ninh khôục Đình cơ hội phản kháng thêm. Nàng ấn mạnh nút kết thúc cuộc gọi, cảm nhận sự rung nhẹ của thiết bị cầm tay trước khi màn hình tối đen. Rồi, không chút do dự, nàng tắt nguồn chiếc điện thoại, cắt đứt mọi liên lạc, mọi sợi dây ràng buộc cuối cùng.
Chiếc máy bay tiếp tục vút lên cao, xuyên qua những tầng mây xốp trắng, hướng về phía chân trời xa thẳm. Thành phố thân thuộc giờ chỉ còn là một đốm sáng mờ ảo phía sau. “Tạm biệt, Chu Dục Đình,” Thẩm Ninh thì thầm, dù không thành tiếng. “Tạm biệt mối tình mười năm sâu đậm của tôi, và tạm biệt Thẩm Ninh – người từng yêu anh không màng đến tất cả, không tiếc gì thân mình.” Lời từ biệt này không chỉ dành cho một người, mà còn cho một phần cuộc đời nàng đã từng sống.
Cuộc sống tại đất nướạ lại mang đến một sự tĩnh lặng đến bất ngờ. Người thầy cũ đã tận tình giúp đỡ nàng sắp xếp mọi thứ một cách chu đáo, từ một căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng, đến việc kết nối với đội ngũ chuyên gia phục hồi chức năng hàng đầu. Trướẫu thuật tái tạo có thể diễn ra, Thẩm Ninh phải trải qua một loạt các cuộc kiểế toàn diện và những buổi huấn luyện phục hồi cường độ cao. Mục tiêu là đánh thức lại từng dây thần kinh nhỏ nhất và từng thớ cơ bắp đã ngủ quên nơi bàn tay phải, chuẩn bị cho một khởi đầu mới, một tương lai mới.
Quá trình hồi phục tựa như một trận chiến không ngừng, từng khoảnh khắc đều kéo dài đến vô tận.
Mỗi khi các chuyên viên vật lý trị liệu nhẹ nhàng kéo giãn cánh tay tôi, tôi lại có cảm giác như những khớp xương vừa lành lại đang bị bẻ gãy thêm một lần nữa. Một nỗi đau nhói buốt, lạnh lẽo lan khắp từng thớ thịt, từng dây thần kinh.
Những đợt trị liệu bằng xung điện khiến cơ thể tôi co giật không kiểm soát. Dù đã cố gắng gồng mình, các cơ vẫn giật bắn lên theo những dòng điện li ti, như thể có một luồng sinh lực xa lạ đang điều khiển tôi, cướp đi sự tự chủ cuối cùng.
Thế nhưng, tôi vẫn cố sức nghiến chặt răng, không cho phép bản thân phát ra bất kỳ tiếng rên rỉ nào. Ý chí sắt đá tôi tự hun đúc bao lâu nay là tấm khiên vững chãi nhất.
Mồ hôi lạnh toát ra, thấm đẫm tấm áo bệnh nhân mỏng manh, hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ chảy dọc thái dương. Mùi sắt gỉ của máu và thuốc sát trùng thoang thoảng trong không khí càng làm tăng thêm cảm giác mệt mỏi cùng cực, nhưng tôi biết mình không thể gục ngã.
Trong những khoảnh khắc ấy, mọi suy nghĩ về Chu Dục Đình, về những kỷ niệm cũ, đều bị đẩy lùi về một góc khuất. Tôi không còn tâm trí để đắm chìm trong quá khứ hay những mối bận tâm không liên quan. Toàn bộ năng lượng và ý chí của tôi chỉ tập trung vào một điều duy nhất.
Tôi khao khát nhanh chóng bình phục, để một lần nữa có thể vững vàng cầm lấổ. Cái cảm giác kim loại lạnh lẽo nhưng đầy quyền năng ấính là mục đích sống duy nhất, là ý nghĩa tồn tại của tôi trên cõi đời này.
***
Chỉ một ngày trước ca phẫu thuật cuối cùng, tôi vẫn đang miệt mài luyện tập các ngón tay yếu ớt của mình. Bỗng cánh cửa phòng bệnh khẽ mở, và thầy bước vào, đôi mắột vẻ nặng trĩu mà tôi hiếm khi thấy. Tôi lập tức cảm nhận được có điều gì đó không ổn.
Ông hắng giọng, cố gắng xua đi sự lưỡng lự. “Ninh Ninh, có một chuyện thầy đã suy nghĩ rất lâu, nhưng vẫn phải nói với em.” Giọng thầy trầm hơn mọi khi, như thể đang mang một gánh nặng vô hình.
Tôi thấy hơi thở mình khựng lại. Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp khi thầy thốt ra cái tên ấy. “Chu Dục Đình đã tìm gặp thầy.”
Cả người tôi cứng lại, như thể bị đóng băng. Mọi âường như biến mất, chỉ còn lại tiếng ù ù trong tai. Tôi hoàn toàn không thể ngờ được rằng cái tên đó lại xuất hiện trong hoàn cảnh này, vào đúng thời điểm này.
Thầy tiếp tục, ánh mắt không rời khỏi tôi. “Anh ta đã thông qua rất nhiều mối quan hệ phức tạp ở trong nước, vòng vo mãi mới có thể liên lạc được với thầy. Anh ta hỏi rất kỹ về tình hình phẫu thuật của em, sau đó… đã đưa ra một yêu cầu đặc biệt.” Thầy dừng lại, như thể đang tìm cách diễn đạẹ nhàng nhất, nhưng tôi cảm nhận được sự nghiêm trọng đằng sau sự ngập ngừng ấy.
“Anh ta… muốn hiến mô thần kinh ở tay mình cho em.”
Lời thầy nói ra như một tiếng sét đánh ngang tai. Cả thế giới như quay cuồng. Tôi có nghe nhầm không? Anh ta muốn làm gì cơ? Mắt tôi mở to, cố gắng nắm bắt ý nghĩa khủng khiếp của câu nói đó.
Thầy nhìn thẳng vào tôi, giọng nói đầy nghiêm trọng. “Em có biết điều đó có ý nghĩa gì không? Điều đó có nghĩa là cánh tay củũng sẽ bị tổn thương vĩnh viễn. Sau này, anh ta có thể sẽ không bao giờ có thể thực hiện được những ca phẫu thuật đòi hỏi độ chính xác cao nữa. Sự nghiệp của anh ta… sẽ chấm dứt.”
Tâm trí tôi trống rỗng. Mọi hình ảnh về Chu Dục Đình, về đôi tay tài hoa của anh, bỗng chốc hiện về rõ mồn một. Nỗi đau của tôi dường như bị lấn át bởi một cảm giác tội lỗi và bàng hoàng khó tả.
Thầy thở dài một hơi, ánh mắt kiên định. “Thầy… thầy đã từ chối rồi. Điều đó là không thể chấp nhận được.”
Ông nhìn tôi, ánh mắt như muốn xuyên thấu tận đáy lòng, dò xét mọi cảm xúc đang cuộn trào bên trong tôi. Tôi cũng nhìn lại thầy, nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ, không tài nào thốt ra nổi dù chỉ là một lời. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng thở dốc của chính tôi là rõ ràng nhất.