Tôi ngồi trong phòng chờ sân bay, nhìn từng chiếc máy bay cất cánh, xé toạc màn sương mờ buổi sớm, rồi lại hạ cánh nhẹ nhàng như không. Lòng tôi trống rỗng tựa khoảng khôài kia, một cảm giác lạ lẫm mà tôi chưa từng trải qua, vừa giải thoát lại vừa nặng trĩu. Không khí điều hòa lạnh buốt phả vào da thịt, nhưng dường như không thể làm dịu đi ngọn lửa âm ỉ trong lồng ngực tôi.
Đêm đó, khi cánh cửa gỗ nặng nề sập mạnh, tiếng động khô khốc vang vọng khắp căn phòng khách rộng lớn, tôi biết đó không chỉ là tiếng anh rời đi. Đó là tiếng vỡ vụn của một điều gì đó đã cố gắng gượng giữ bấy lâu. Tôi không nói một lời nào, chỉ nhìn bóng lưng Chu Dục Đình khuất sau ngưỡng cửa. Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy tôi. Anh lại đi tìm Linh Nhạc, cô gái ngây thơ, mong manh cần được che chở trong mắt anh. Còn tôi, trong lời nói của anh, chỉ là kẻ điên rồ, vô cớ ghen tuông. Cơn đau nhói ở thái dương khiến tôi nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi hình ảnh anh vội vã rời bỏ tôi.
Suốt đêm đó, Chu Dục Đình không trở về. Tôi ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa bọc da lạnh lẽo, nhìn trăng dần lặn, rồi bình minh hé rạng qua ô cửa sổ lớn. Bóng tối dần tan, nhưng trong lòng tôi, một bóng đêm khác dường như mới bắt đầu. Mỗi một khoảnh khắc trôi qua, tôi lại cảm thấy mình chìm sâu hơn vào một hố sâu tuyệt vọng, nơi không có anh.
Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, nhuộm vàng cả căn phòng, điện thoại tôi đột ngột rung lên, phá tan sự tĩnh lặng. Là tin nhắn từ thầy hướng dẫn.
Ninh Ninh, thời gian phẫu thuật đã được sắp xếp vào ngày mười lăm tháng sau. Giáo sư Hans sẽ trực tiếp phẫu thuật cho em. Đây là cơ hội cuối cùng, tuyệt đối đừng bỏ lỡ.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình sáng rực, cảm giác như có ai đó bóp nghẹt trái tim. Cơ hội cuối cùng. Cuộc đời tôi đã từục Đình, từng đặt anh lên trên cả sinh mạng mình. Nhưng giờ đây, những từ ngữ này như một lời cảnh tỉnh, thức tỉnh tôi khỏi giấc mộng dài. Một nụ cười chua chát bật ra khỏi môi tôi, không phải vì vui, mà vì sự cay đắng và một chút giải thoát. Cuộc đời tôi không thể tiếp tục sống vì anh nữa. Tôi phải sống vì chính mình.
Ngày tôi rời đi, không một lời từ biệt, không một tin nhắn. Tôi lặng lẽ kéo chiếc vali nhỏ, chứa đựng vài bộ quần áo và một tấm ảnh cũ kỹ của hai chúng tôi khi còn hạnh phúc. Chiếc vali nặng trịch không phải vì đồ đạc, mà vì gánh nặng của những kỷ niệm và lời hứa chưa thành. Tôi hít một hơi thật sâu mùi không khí lạnh lẽo pha lẫn mùi dầu máy bay đặc trưng, cảm giác như đang hít thở một khởi đầu mới.
Chiếc điện thoại trong túi áo lại rung lên. Trên màn hình hiển thị ba chữ thân quen đến nhói lòng: Chu Dục Đình. Tôi do dự một lúc, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Có lẽ, đã đến lúc phải đặt dấu chấm hết cho tất cả. Tôi nhấn nút nghe.
"
Em đang ở đâu?"
Giọật mệt mỏi, pha chút sự căng thẳng và lo lắng mà tôi chưa từng nghe thấy ở anh. Nó khiến tim tôi thắt lại, nhưng lý trí đã trở nên sắt đá.
"
Tôi đang ở bên ngoài."
Tôi cố giữ giọng bình thản nhất có thể, dù mỗi từ thốt ra đều như cứa vào lòng mình.
"
Khi nào về?"
Giọng anh trầm xuống, như đang cố gắng kìm nén điều gì đó.
"
Không về nữa."
Câu trả lời của tôi ngắn gọn, dứt khoát như một nhát dao.
Bên kia đầu dây là một khoảng im lặng kéo dài, nặng nề đến nghẹt thở. Tôi có thể hìẻ mặt anh lúc này, sự bàng hoàng và không thể tin được. Rất lâu sau, giọng anh mới vang lên, có chút run rẩy và hoảng loạn xen lẫn. "