Anh ta lảo đảo lùi lại. Tôi thấy sắc mặt Chu Dục Đình tái nhợt đi trông thấy, đôi mắường như không thể tin vào những gì vừa nghe. Một nỗột độ hiện rõ trên khuôn mặt anh.
"
Em... em vừa nói gì cơ?"
Giọạc đi, run rẩy đến khó nghe, như thể đang cố gắng nắm bắt lấy một điều gì đó đã hoàn toàn vụt khỏi tầm tay.
"
Tôi nhắc lại, Chu Dục Đình," tôi đáp, giọng điệu kiên định đến lạnh lùng, "tôi không còn yêu anh nữa."
Lời nói vừa dứt, một gánh nặng vô hình dường như được trút bỏ khỏi lồng ngực tôi, dù
Tôi ngồi đối diện Chu Dục Đình, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể, nhưng trong lòng lại dậy sóng bởi sự hốc hác đến đáng sợ của anh. Đôi mắt anh, từng bừng cháy nhiệt huyết, giờ chỉ còn là những vệt tơ máu chằng chịt, hằn sâu nỗi tuyệt vọng, khiến tôi không khỏi cảm thấy một sự bức bối xen lẫn chút xót xa. Anh khẽ hỏi, giọng nói khản đặc, mỗi từ như chứa đựng mộọng mỏng manh khiến tôi cảm thấy ngột ngạt.
"
Em… có điều gì muốn nói với anh sao?"
Cái dáng vẻ của anh lúc này, ủ rũ và tiều tụy hơn cả những lần trước tôi vô tình bắt gặp, là giọt nước tràỗi ngày dài đằng đẵng. Tôi nhớ lại, mỗi buổi sáng, khi tôi bước chân vào khối kiến trúc bê tông lạnh lẽo của bệnh viện, anh đã đứng đó. Một sự hiện diện dai dẳng, cố chấp, một lời nhắc nhở không ngừng về quá khứ đã tan vỡ của chúng tôi. Anh chọn một khách sạn bình dân phía bên kia đường lớn, đối diện cổng bệnh viện, biến nó thành cứ điểm để theo dõi từng bước chân của tôi.
Khi tôi đi làm, anh lặng lẽ đứng nhìn. Khi tôi tan ca, cái bóng cô độc ấy lại âm thầm đi theo, chẳng nói một lời, cũng không lại gần. Anh chỉ đứng từ xa, ánh mắt trũng sâu, nhuốm màu tuyệt vọng và hối hận như thể đang gặm nhấm chính bản thân mình. Mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện, tiếng còi xe cấp cứu văng vẳng, tất cả như hòa vào nỗi ám ảnh về sự hiện diện của anh.
Rồi những lời xì xào bắt đầư một thứ virus, gặm nhấm danh dự của tôi từng chút một. Ở bệnh viện này, chẳng mấy chốc mà mọi chuyện riêng tư đều trở thành đề tài bàn tán công khai. Có người ác ý nói tôi là loại đàn bà bạc bẽo, vong ân bội nghĩa, đã bỏ mặc chồng con để chạy theo những ham muốn riêng. Lại có người thêu dệt rằng tôi có mối quan hệ ngoài luồng trong hôn nhân, nên mới làm cho người từng đầu ấp tay gối phải chịu cảnh ê chề, hèn mọn đến mức này. Tôi biết, trong mắt họ, tôi đã trở thành một kẻ tội đồ.
Áp lực càng tăng lên khi ông trưởng khoa gọi tôi vào phòng. Giọng ông trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự răn đe không thể chối cãi.
"
Bác sĩ Thẩm, tôi hiểu đây là chuyện riêng tư của cô."
"
Nhưng nếu cứ tiếp tục thế này, nó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng của bệnh viện, và cũng không tốt cho hình ảnh cá nhân của cô đâu."
Ông dừng lại, nhìn tôi đầy ẩn ý. "
Cô xem… liệu cô có thể nói chuyện riêng với chồng cũ một chút được không?"
Tôi hiểu ý ông ấy muốn tôi làm gì. Tôi hiểu, tôi phải làm gì đó. Không phải vì tôi muốn, mà vì áp lực từ mọi phía đã đẩy tôi đến bước đường cùng. Đó là lý do hôm nay tôi chủ động tìm gặp Chu Dục Đình tại quán nước nhỏ nép mình bên cổng bệnh viện này.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị đắng của cà phê còn vương trong miệng, rồi thẳng thừng, dứt khoát: "
Chu Dục Đình, anh phải đi."
Câu trả lời của anh đến nhanh như một phản xạ, dứt khoát và không chút do dự. "
Không! Anh sẽ không đi đâu cả."
Tôi cảm thấy một cơn nóng giận bùng lên trong lòng, nhưng cố gắng kìm nén. "
Anh biết không, sự hiện diện của anh, cái cách anh vẫn cứ lảng vảng ở đây, đang hủy hoại công việc và cả cuộc sống vốn dĩ đã đủ khó khăn của tôi."
Anh nở một nụ cười chua chát, ánh mắt lạc đi đâu đó, như đang nhìn vào một khoảng không vô định. "
Phải, vì trong cuộc sống của em... thật sự đã không còn chỗ cho anh nữa rồi, đúng không?"
Lời nói của anh như một mũi kim đâm vào tôi. Tôi đáp trả, giọng đầy vẻ mệt mỏi và thất vọng. "
Vậy thì anh còn ở đây làm gì nữa chứ? Chẳng lẽ anh muốn tự biến mình thành trò cười, tự làm nhục bản thân đến mức này sao?"
Anh nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt thâm quầng ẩn chứa một nỗi đau vô bờ. Một khoảng lặng kéo dài tưởng chừng như vô tận, chỉ có tiếng xe cộ ồn ào từ bên ngoài vọng vào. Cuối cùng, anh thì thầm, giọng nói như hơi thở, yếu ớt nhưng đầy ám ảnh: "
Anh... anh chỉ muốn nhìn em thôi."
Anh dừng lại, nuốt khan, rồi nói thêm, ánh mắt dán chặt vào tôi, như muốn xuyên thấu tận cùng tâm can: "
Muốn nhìn xem, khi không có anh bên cạnh... em sống có ổn không."
Cái lạnh lẽo của buổi sớm mai luồn qua từng khe cửa sổ, len lỏi vào căn phòng với hương trà thoang thoảng. Tôi nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng lan tỏa nơi cuống họng, nhưng nó lại mang đến một cảm giác dịu dàng đến lạ. “Tôi vẫn ổn,” tôi tự nhủ, “cuộc phẫu thuật đã thành công, đồng nghiệp cũng rất tôn trọng tôi. Thế là đủ rồi.” Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí, một lời khẳng định yếu ớt nhưng kiên định.
Anh ta đứng đó, đối diện tôi, ánh mắt không rõ là buồn hay trống rỗng. Tôi không biết phải nói gì cho phải, lời lẽ cứ lơ lửng trên đầu lưỡi rồi lại chìm xuống. Anh ta khẽ động tay, lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ trong túi áo khoác. Chiếc hộp được đẩy nhẹ về phía tôi, một vật thể lạnh lẽo và vô tri.
“Cái này, trả lại cho em.”
Tôi run rẩy mở nắp. Bên trong, nằm im lìm là chiếc nhẫn cưới mà tôi đã từng vứt bỏ không chút do dự. Nó lấp lánh dưới ánh đèn văn phòng, như một lời nhắc nhở về một quá khứ đã qua, một lời thề đã tan vỡ.
“Ninh Ninh,” giọàn đặc, như thể đã trải qua một đêm dài không ngủ, “anh đã ký vào đơn ly hôn rồi. Anh đã gửi nó cho luật sư của anh rồi. Anh ấy sẽ lo liệu mọi chuyện còn lại.”
Anh ta nhìn xuống bàn, như thể đang cân nhắc từng lời nói. “Nhà cửa, xe cộ, toàn bộ tiền tiết kiệm chung của chúng ta… anh để lại hết cho em. Đó là điều duy nhất anh có thể làúc này.” Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt tìm kiếm mộọng mong manh. “Anh chỉ có một yêu cầu.”
“Yêu cầu gì?” Tôi hỏi, giọng nói như bị gió cuốn đi.
“Cho anh ở lại đây, chỉ nhìn em từ xa thôi… liệu có được không?” Anh ta thì thầm, như một lời cầu xin yếu ớt. “Anh hứa, sẽ không làm phiền em nữa.”
Tôi nhìn anh ta, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Bao nhiêu cảm xúc hỗn độn ùa về: tiếc nuối, giận dữ, và cả một chút xót xa. Nếu như tôi biết trước rằng mọi chuyện sẽ kết thúc như thế này, liệu tôi có còn đưa ra những lựa chọn sai lầm ngày xưa?
“Tùy anh.”
Tôi đứng dậy, bước đi không ngoảnh lại. Chiếc nhẫn cưới vẫn nằm nguyên trong chiếc hộp, tôi khôó. Quá khứ của chúng tôi, giờ đây, sớm đã nên được chôn vùi vĩnh viễn.
Cánh cửa văn phòng chợt bật mở. Linh Nhạc. Lần này, đôi mắt cô ta ánh lên vẻ điên cuồng còn dữ dội hơn trước. Cô ta lao thẳng vào, khóa trái cửa lại, bỏ ngoài tai mọi lời phản đối.
“Thẩm Ninh, con tiện nhân!”
Cô ta giơ tay lên, định tát tôi. Nhưng tôi đã nhanh hơn. Tôi giữ chặt cổ tay cô ta, cảm nhận sự run rẩy và lạnh lẽo từ da thịt cô ta. “Cô muốn làm gì?”
“Làm gì à?” Cô ta cười khùng khục, nụ cười méo mó và cay độc. “Tôi muốn khiến cô thân bại danh liệt!”
Cô ta lục lọi trong túi xách, lôi ra một xấp ảnh. Những tấm ảnh được ném mạnh lên bàn làm việc của tôi, rơi lả tả như những chiếc lá khô. Trong ảnh là cảnh tôi và Chu Dục Đình gặp nhau ở quán cà phê. Góc chụp rất hiểm, rất khéo léo. Nhìn qua, nó trông như chúng tôi đang giằng co, cử chỉ thân mật. Thậm chí, có một tấm ảnh chụp lệch góc, trông như… đang hôn nhau. Tim tôi đập thình thịch, cảm giác như có một tảng đá đè nặng lên ngực.
Cảm giác đau rát đột ngột ập đến, nóng bỏng như lửa đốt. Móng tay của Linh Nhạc sắc lẹm, cào thẳng vào bên má tôi, để lại một vệt đỏ ửng in hằn trên da thịt. Một tiếng gào the thé, chói tai xé toạc không gian tĩnh mịch của văn phòng, nhưng đó không phải là tiếng của tôi. Chính Linh Nhạc, với khuôn mặt méo mó đến đáng sợ, đôi mắt long lên sòng sọc vì ghen tị và oán hận, đang gào lên như một kẻ điên loạn. Tôi vừa kịp nhận ra sự điên cuồng trong ánh mắt cô ta, vừa cảm thấy khóe miệng mình thoáng tê buốt.
Đúng lúc ấy, một tiếng "
RẦM" kinh hoàng vang lên, làm rung chuyển cả khung cửa gỗ. Cánh cửa văn phòng bật tung vào trong, va đập mạnh mẽ vào tường, khiến lớp vôi tróc ra lả tả. Một bóng người cao lớn như cơn lốc xông thẳng vào, không chút do dự. Chu Dục Đình! Anh ấy như một vị thần hộ mệnh giáng trần, sải bước nhanh như cắt. Chỉ trong tích tắc, một bàn tay mạnh mẽ đã vung lên, đẩy mạnh Linh Nhạôi. Lực đẩy quá bất ngờ khiến cô ta loạng choạng, mất thăng bằng. Ngay lập tức, tôi cảm nhận được một tấm lưng rộng lớn, vững chãi che chắn mình, như một bức tường thành kiên cố.
“Cô làm cái quái gì ở đây!” Giọng Chu Dục Đình trầm khàn, vang lên đầy uy lực, nhưng ẩn chứa trong đó là một sự tức giận đến tột cùng, một cơn thịnh nộ kìm nén. Anh gầm lên, từng tiếng như búa bổ vàạc, ánh mắt anh nhìn cô ta lạnh lẽo đến mức tôi có thể cảm nhận được luồng khí băng giá tỏa ra từ phía sau mình. Đó là ánh mắt của một người có thể giết chết đối phương chỉ bằng ý chí, không một chút ấm áp, không một chút nhân từ.
Linh Nhạc, đang trong cơn điên cuồng, bất ngờ bị đẩy ngã, lại đối diện với ánh mắt đáng sợ của Chu Dục Đình, liền sững sờ. Đôi mắt cô ta mở to, ngưng đọng sự tức giận, thay vào đó là một vẻ mặt trống rỗng, không thể tin được. Chỉ vài giây sau, cái trán cô ta nhăn lại, khóe môi run rẩy, và rồi một tiếng nức nở bật ra, tiếp đó là một tràng khóc thảm thiết, đầy tủi thân và uất ức. Cô ta ngã phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo, tấm váy lụa trắng bị nhàu nát, trông thật đáng thương.
Tôi đứục Đình, hơi thở vẫn còn gấp gáp vì cú cào bất ngờ. Cơn đau nơi má nhắc nhở tôi về những lời lẽ độc địa mà Linh Nhạc đã tuôn ra chỉ vài phút trước đó. "
Tôi đã nặc danh gửi những bức ảnh này cho các trang truyền thông y tế lớn và cả ủy ban kỷ luật của bệnh viện cô rồi."
Giọng cô ta đầy vẻ đ
Những chiếc hộp gỗ sơn mài tinh xảo, ngày ba bữa, đều đặn xuất hiện trước ngưỡng cửa văn phòng tôi, mang theo hơi ấm của thức ăn và cả một áp lực vô hình. Chu Dục Đình, anh ta giờ đây như một sợi dây thừng vô hình, quấn chặt lấy từng khoảnh khắc bình yên tôi vừa tìm thấy, khiến tôi ngạt thở. Anh không còn đứng từ xa, ánh mắt lảng tránh. Giờ đây, anh công khai hiện diện, biến sự kiên trì thành một thứ thách thức khó lòng phớt lờ.
Tôi không động đũa. Tôi biếẫn sẽ đứng đó, ẩn mình trong góc hành lang, nơi ánh nắng chiều vừa vặn không chạm tới, kiên nhẫn như