Thẩm Ninh, em vẫn còn giận chuyện của Linh Nhạc sao?"
Tôi nghe thấy tiếng anh thở dốc, như đang cố gắng tìm cách xoa dịu. "
Anh thừa nhận, chuyện này là anh xử lý không tốt, là anh khốn nạn. Tối qua anh đã bảo cô ấy dọn ra ngoài rồi. Em về đi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng, đừng như vậy, anh sợ lắm."
Nói chuyện đàng hoàng sao? Câu nói đó như một lưỡi dao xoáy sâu vào vết thương cũ. Giữa chúng tôi còn gì để nói nữa? Mỗi lần cố gắng nói chuyện, chẳng phải đều kết thúc bằng sự nhượng bộ của tôi hay sao? Mỗi lần tôi nói, anh đều cho rằng tôi đang ghen tuông vô lý. Tôi đã quá mệt mỏi rồi. Sự sợ hãi của anh, giờ đây không còn có thể lay chuyển được tôi nữa.
"
Chu Dục Đình, chúôn đi."
Chiếc phi cơ phản lực rít lên, tăng tốc dữ dội trên phi đạo trải dài, rồi đột ngột nhấc mình lên không trung. Thẩm Ninh dán mắt vào khung cửa sổ hình oval, nhìn xuống những khối kiến trúc lấp lánh của thành phố đang lùi xa, biến thành những chấm nhỏ li ti dưới ánh đèn đêm. Cảm giác nhẹ bẫng khi rời khỏi mặt đất cũng chính là cảm giác nàng hằng khao khát cho trái tim mình suốt bao năm qua. Một giọt nước ấm nóng lăn dài trên má, rồi nhanh chóng kéo theo những giọt khác, vẽ thành dòng trên làn da tái nhợt. Chúng không còn là những giọt nước mắt của tuyệt vọng, mà là của sự giải thoát, của một hồi kết cho những đau đớn đã qua.
Chỉ ít phút trước, hình ảnh quen thuộc của căn phòng ngủ từng là tổ ấm, và chiếc điện thoại lạnh lẽo trên tay, vẫn còn ám ảnh tâm trí nàng. Giọng Thẩm Ninh, dù vang lên qua làn sóng điện thoại, vẫột sự kiên định đến tàn nhẫn khi nàng tuyên bố.
“Tôi nói, chúôn đi.”
Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào Chu Dục Đình, khiếựng lại, hơi thở cũng tắc nghẹn nơi cuống họng. Nàng có thể hìẻ mặt sững sờ, không thể tin nổi của anh ta ở đầu dây bên kia. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một cảm giác bình thản lạ lùng dâng lên trong lòng Thẩm Ninh, như thể gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ.
“Em vừa nói gì cơ?” Giọỡ vụn, xen lẫn sự hoảng loạn.
Nàng không đáp ngay, chỉ hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi nhắc lại, từng chữ một, rõ ràng và dứt khoát như một bản án cuối cùng.
“Chúôn đi.”
Sự im lặng bao trùm trong chốc lát, chỉ còn tiếng rè rè của đường truyền. Rồi giọng Chu Dục Đình lại vút lên, giờ đây run rẩy và đầy vẻ khẩn cầu. “Tại sao? Chỉ vì Linh Nhạc thôi sao? Anh đã nói rồi mà, anh đã bảo cô ấy dọn ra khỏi căn hộ rồi!” Anh ta tuyệt vọng bám víu vào lý do ấy, như thể đó là ngọn nguồn duy nhất cho mọi rạn nứt.
Thẩm Ninh khẽ lắc đầu, dù biếông thể nhìn thấy. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi thấu xương, không còn sức lực để tranh cãi hay giải thích cặn kẽ. "
Không chỉ vì cô ta," nàng đáp, giọng đều đều, không một chút dao động. “Mà là vì anh.”
Nàng dừng lại, để những lời lẽ ấy ngấm vào tâm trí anh ta. Rồi, từng câu từng chữ, nàng bóc tách nỗi đau đã tích tụ qua bao năm tháng. “Vì anh đã hết lần này đến lần khác khiến tôi thất vọng, đã giẫm đạp lên tình yêu nồng nhiệt và niềm tin sắt đá mà tôi dành cho anh.” Mỗi lời nói là một vết sẹo nàng tự xé toạc, nhưng giờ đây, nỗi đau đó lạột sự giải thoát.
Nàng tiếp tục, giọng nàng nhuốm màu cay đắng và tiếc nuối khôn nguôi. “Vì anh mà tôi mất đi đứa con chưa kịp chào đời, vì cứu anh mà tôi mất đi bàn tay phải, mất cả sự nghiệp đang rực rỡ.” Hồi ức về những đêm dài trong bệnh viện, về cảm giác tê dại nơi cánh tay, về giấc mơ dang dở của một họa sĩ tài năng chợt ùa về, nhưng nàng đã học cách chấp nhận chúng như một phần của quá khứ. “Bây giờ, tôi không muốn đánh mất chính bản thân mình nữa.” Nàng khẳng định, như một lời thề với chính mình, không phải với anh ta.
Đầu dây bên kia, tiếng thở dốc nặng nề của Chu Dục Đình vang lên rõ mồn một qua chiếc di động. Nàng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự hối hận muộn màng đang bóp nghẹt anh ta.
“Ninh Ninh, ải thích… Chuyện chắn dao hôm đó không phải như em nghĩ đâu…” Anh ta cố gắng níu kéo, tìm kiếm một cơ hội cuối cùng để biện minh.
Nhưng Thẩm Ninh đã không còn muốn nghe bất cứ điều gì. Nàng dứt khoát ngắt lời anh ta, chặn đứng dòô nghĩa. “Không cần giải thích nữa. Tôi không muốn nghe gì hết.” Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm, một bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người.