Chiếc váy bó sát màu đỏ rượu vang ấy cắt ngang tầm mắt tôi như một vết dao. Tôi nhận ra nó ngay lập tức. Mùi hương gỗ đàn hương phảng phất từ vải lụa mỏng manh kia, thứ mùi tôi đã từng ngửi thấy trong cửa hàng, giờ đây lại quyện lấy dáng người Bạch Mạt. Tim tôi thắt lại. Hóa ra, món quà tôi đặt cho mình cuối cùng lại khoác lên người cô ta. Lục Chấp đã lấy nó từ tay tôi, một cách âm thầm, để trao cho người khác. Cảm giác nghẹn ứ nơi cổ họng khiến tôi phải cúi đầu xuống, móng tay cắn sâu vào lòng bàn tay. Đau. Nhưng cái đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với sự trống rỗng đang lan tỏa trong lồng ngực.
Cô bạn đồng nghiệp mập mạp vẫn lải nhải bên tai về đêm qua của giám đốc Lục và thư ký Bạch. Giọng cô ta đầy phấn khích tò mò. Tôi chỉ gật đầu như cái máy, mắt dán vào màn hình máy tính nhưng chẳng đọc được chữ nào. Đầu óc tôi vẫn còn chìm trong đêm dài mất ngủ ấy, sau cuộc điện thoại cúp máy đầy hờn dỗi của Lục Chấp. Anh bảo có việc đột xuất, không về được. Giờ thì tôi hiểu "việc đột xuất" của anh là gì. Nó có hình hài của một người đàn bà trong chiếc váy đỏ quyến rũ, có mùi hương gợi cảm và có cả một buổi chiều dài đằng đẵng trong phòng làm việc kín cổng cao tường.
Buổi trưa, tôi ngồi chờ shipper với chiếc bụng đói nhưng không muốn ăn. Thì thấy Bạch Mạt bước ra từ thang máy, tay xách những túi đồ ăn sang trọng từ nhà hàng Pháp quen thuộc của Lục Chấp. Cô ta đi thẳng vào phòng anh, cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng, nuốt chửng cả bóng dáng lẫn tiếng cười khẽ. Cả một buổi chiều, cánh cửa ấy không mở ra. Ánh nắng xế chiều hắt qua cửa sổ văn phòng tôi, từ vàng ươm chuyển dần sang cam đỏ, rồi tắt lịm trong màu xám của hoàng hôn. Họ vẫn ở trong đó. Tôi tự hỏi họ đang làm gì. Bàn công việc ư? Hay là thứ công việc khác, trên chiếc ghế da đắt tiền, hay thậm chí là trên chiếc đi văng mà tôi đã từng chọn cho phòng làm việc của anh?
Tiếng tặc lưỡi của cô bạn mập vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ độc hại của tôi. Cô ta thì thầm, mặt nhăn nhó đầy vẻ bất bình, kể lại những gì "tiểu Trương" ngồi gần phòng giám đốc thấy được. Hình ảnh Bạch Mạt ngồi trên đùi Lục Chấp, tay đút cho anh ăn trái cây, được truyền tải qua một bức ảnh mờ nhòe trên điện thoại. Nhưng nó đủ rõ để tôi thấy được nụ cười đắc ý của cô ta và cái cách Lục Chấn không từ chối. Một cơn buồn nôn bỗng trào lên. Tôi phải nín thở, nuốt xuống cổ họng một thứ gì đó chua chát.
"Không biết vợ giám đốc Lục nhìn thấy cảnh này sẽ buồn đến mức nào."
Cô bạn tôi thở dài. Câu nói như một mũi kim đâm thẳng vào tim tôi. Tôi chính là người vợ ấy. Nhưng ở đây, tôi chỉ là một thực tập sinh vô danh, ngồi trong góc văn phòng chật chội, nghe người khác bàn tán về chồng mình và nhân tình của anh ta. Sự mỉa mai của số phận khiến tôi muốn bật cười, nhưng khóe mắt lại cay xè.
Quản lý Vương, người ngồi đối diện, quắc mắt nhìn chúng tôi. "Người ta tình cảm với nhau, các cô xen vào làm gì?"
Giọạnh lùng. Tôi biết Bạch Mạt thân thiết. Thế giới của những kẻ có quyền lực nhỏ bé trong công ty này dường như đang bảo vệ lẫn nhau. Cô bạn tôi bị phạt vì một cuốn sổ đối chiếu dày cộp. Tôi nhắn tin an ủi cô ấy, hứa sẽ giúp và đãi cô ấy bữa tối. Đó là cách duy nhất tôi có thể làm lúc này, để bù đắp cho sự bất lực của chính mình và của cả cô bạn ngây thơ.
Nhưng bữa tối ấy đã không thành. Quản lý Vương, có lẽ vẫn còn bực bội, kéo chúng tôi đi ăn khuya rồi nhốt chúng tôi trong một phòng KTV ồn ã, tối om. Ánh đèn nháy loang loang, tiếng nhạc chát chúa đập thẳng vào màng nhĩ. Tôi và cô bạn thu mình vào một góc, cắm mặt vào điện thoại chơi game, cố gắng tạo ra một thế giới riêng biệt nhỏ bé để trốn tránh. Chúng tôi chơi say sưa đến mức không nhận ra phòng đã thêm người.
Cho đến khi giọng nói ấy vang lên, thấp trầm, quen thuộc đến từng ngữ điệu. Lục Chấp. Anh bước vào, được vây quanh bởi những gương mặt mà tôi nhận ra là các đối tác, những "ông lớn" trong ngành. Họ chiếm lấy vị trí trung tâm, bắt đầu với những câu chuyện về hợp đồng, về con số, rồi dần chuyển sang chuyện riêng tư. Và tất nhiên, cái tên Bạch Mạt lại được nhắc đến.
"Người có tình sẽ thành đôi", ai đó cười hềnh hệch, trêu chọc Lục Chấp về dòng trạng thái của Bạch Mạt. Tim tôi treo lơ lửng, chờ đợi câu trả lời của anh. Giọng anh nhạt nhẽo vang lên, pha chút bất đắc dĩ. Anh giải thích rằng mình bị ép, rằng công ty không thể thiếu Bạch Mạt, rằng anh cũng không thể thiếu cô ta. Lời nói của anh như những giọt nước đá lạnh buốt nhỏ từng giọt lên da thịt tôi. Anh đang biện minh. Biệt phản bội của mình trước mặt bạn bè.
Rồi họ bàn về tôi. "Cô bé đó", họ gọi tôi như vậy. Họ phân tích tôi như một món hàng, một tài sản cần được định giá và cân đo đong đếm thiệt hơn. Tôi trẻ, không gia thế, không có năng lực, được Lục Chấp nuông chiều nên đã quen sung sướng. Họ kết luận rằng tôi sẽ không dám làm loạn, vì tôi còn bám víu vào danh phận bà Lục, vào cuộc sống ăn sung mặc sướng. Mỗi lời họ nói ra như một nhát dao cứa sâu thêm một chút vào lòng tự trọng còn sót lại của tôi. Họ nhìn tôi, hay đúng hơn là nhìn hình ảnh "người vợ ở nhà" của Lục Chấp, bằng con mắt của sự khinh miệt và thương hại lẫn lộn.
Cô bạn tôi mặt nhăn nhó, thì thầm bên tai tôi: "Đáng ghét."
Rồi cô ấy, với sự ngây thơ đầy thực tế của mình, cũng bắt đầu phân tích theo hướng của họ. Tôi gật đầu, giọng khô khốc: "Làm loạn thì không, bây giờ xã hội này, ai cũng là người lịch sự."
Tôi đang nói với cô ấy hay đang tự nhủ với chính mình? Có lẽ là cả hai. Tôi phải giữ bình tĩnh. Mọi chuyện đều có thể thương lượng. Ngay cả việc tan vỡ của một cuộc hôn nhân.
Và rồi, giọng nói của Lục Chấp cất lên lần nữa, rõ ràng, lạnh lùng, không còn vẻ bất đắc dĩ ban đầu nữa. "Tô Tô ngoài tuổi trẻ ra thì chẳng có gì, so với Bạch Mạt thì không bằng tri thức."
Câu nói như một quả đấm thụi thẳng vào tim. Anh so sánh tôi với cô ta, ngay trước mặt bạn bè, và hạ thấp tôi một cách không thương tiếc. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Anh nói tiếp, giọng đầy tính toán: "Nhưng tính cách kiêu ngạo của Bạch Mạt không biết có thể chịu đựng được bao lâu. Tôi bắt đầu hối hận khi kết hôn. Trong nhà nuôi một cô bé như thế tốn biết bao nhiêu tiền. Bây giờ ly hôn, tổn thất quá lớn."
Mọi thứ sụp đổ. Tất cả những năm tháng bên nhau, những lời ngọt ngào, những ân ái, hóa ra cuối cùng trong lòng anh chỉ được quy về hai chữ "tốn kém" và "tổn thất". Tôi chỉ là một món đầu tư thua lỗ, một gánh nặng tài chính tiềm tàng trong mắt anh. Nỗi đau nhói lên rồi bỗng chốc hóa thành trống rỗng. Một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm lấy tôi. Ánh đèn nhấp nháy, tiếng nhạc ầm ĩ, những tiếng cười nói xung quanh… tất cả như bị đẩy ra xa, chỉ còn lại giọng nói tính toán lạnh lùng trong đầu tôi.
Thì ra, anh sợ tôi đòi chia tài sản. Anh muốn tôi ra đi tay trắng. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi tôi trong bóng tối. Được thôi, Lục Chấp. Tôi có thể cho anh thứ anh muốn. Nhưng cái giá của sự ra đi tay trắng ấy, anh sẽ phải trả bằng một thứ khác. Không phải bằng tiền, mà bằng những thứ anh chưa từng nghĩ tới. Cuộc chơi mới chỉ vừa bắt đầu. Và lần này, tôi sẽ không còn là "cô bé" ngây thơ, chỉ biết chờ đợi và tổn thương nữa.