Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Bí Mật Của Cha

Bí mật độc dược và hành trình báo thù

2151 từ

Mùi kỷ tử nát nhừ hòa lẫn với hơi rượu nồng nặc từ miệng bố tôi xộc thẳng vào mũi tôi khi ông bừng tỉnh. Tiếng cười hềnh hệch của ông vang lên trong căn nhà tồi tàn, cắt ngang không khí u ám buổi sớm. Tôi nhìn thấy rõ từng mảnh vụn màu đỏ sẫm dính trên những chiếc răng vàng khè của ông. Một cảm giác buồn nôn bốc lên từ cuống họng, nhưng tôi chỉ có thể nuốt xuống, cùng với tất cả sự chán ghét và bất lực.

Ông quay ngoắt sang tôi, đôi mắt đỏ ngầu vì men rượu và sự hằn học. Giọng ông the thé, chì chiết: “Đại Lực, đi đốn củi đi! Cái đồ ăn không ngồi rồi, ngày ngày chỉ biết cơm cháo!”. Lời mắng ấy tôi đã nghe hàng nghìn lần, nhưng mỗi lần vẫn như một nhát dao cùn cứa vào lồng ngực. Nó không khiến tôi đau đớn, sắc cạnh nữa, mà chỉ còn lại cảm giác tê dại, chai sạn. Tôi cúi đầu, không đáp lại, xách chiếc rìu cùn lên vai và bước ra khỏi cái nhà mà tôi chưa bao giờ dám gọi là nhà.

Con đường lên núi quen thuộc. Dân làng thường chỉ chặt củi quanh quẩn dưới chân núi, nơi cây cối thưa thớt nhưng dễ kiếm. Tiếng rìu chặt bổ loảng xoảng và tiếng người nói cười râm ran vọng lại. Tôi lặng lẽ bước qua họ, hướng sâu vào rừng già. Chỉ có ở đó, tôi mới tìm được chút bình yên. Sâu tận trong lõi rừng, sau một tảng đá phủ đầy rêu xanh, là một ngôi miếu đất đổ nát đã bị người đời lãng quên từ lâu. Và bên dưới nó là căn hầm bí mật của tôi.

Tôi đẩy tấm ván gỗ mục che lối đi, rón rén chui xuống. Bóng tối và hơi ẩm lạnh lẽo ùa ra ôm lấy tôi. Mùi đất ẩm, mùi gỗ mục và một thứ mùi hương cỏ khô tôi tự nhặt về phảng phất trong không khí tĩnh lặng. Nơi này là tổ ấm duy nhất của tôi, một thế giới không có sự tồn tại của người đàn ông gọi là bố, một nơi chỉ thuộc về riêng tôi. Ở đây, hơi thở của tôi mới thực sự là của chính mình.

Nhưng vài hôm trước, thế giới nhỏ bé này bất ngờ đón một vị khách không mời. Đó là một bà lão chân bị què mà tôi tình cờ gặp khi bà đang lần mò hái lá trong rừng sâu. Bà ta là Tam Nãi Nãi, phù thủy saman của làng, người đã bán cho bố tôi thứ bí phương quái quỷ ấy. Khi nhìn thấy bà, toàn thân tôi lập tức căng cứng. Ký ức về đêm mẹ tôi vật vã trên giường, má, và tiếng khóc yếu ớt của mọi dạng cứ ùa về. Tất cả đều bắt nguồn từ tay bà ta.

Hôm ấy, tôi thấy bà ta khập khiễng đi sâu hơn vào rừng, tay mân mê những cây thảo ô độc và bắt những con bọ quái dị. Ánh mắt bà lão lạnh lùng và tập trung, như thể những thứ độc địa kia là bảo bối quý giá. Một cơn phẫn nộ dâng lên ngập tràn tim tôi. Chính con đàn bà xấu xa này! Không có bà ta, mẹ tôi đâu có mang thai thứ cục thịt ấy, đâu phải chết trong đau đớn và tủi nhục? Suy nghĩ ấy cuộn lên như ngọn lửa, thiêu đốt lý trí còn sót lại.

Tôi không nhớ mình đã làm gì tiếp theo. Chỉ biết rằng tay tôi run rẩy rắc thứ bột màu nâu đen lên con đường phía trước bà, và khi bà lảo đảo sắp ngã, tôi đã cầm chắc khúc gậy trong tay, nhắm mắt lại, vung xuống. Một âm thanh đục và nặng nề vang lên. Bà lão ngã xuống bất động giữa đám lá khô xào xạc. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, trộn lẫn cảm giác hả hê độc ác và một nỗi sợ hãi tột cùng về những gì mình vừa làm.

Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn pin xé toạc màn đêm dày đặc trong căn hầm, cuối cùng dừng lại trên một khối hình kỳ dị. Đó là một chiếc vò đất sành lớn, miệng loe, và thứ bên trong nó khiến tôi mím môi nở một nụ cười. Tam Nãi Nãi gục đầu trong đó, hơi thở yếu ớt phập phồng, ranh giới giữa sống và chết mỏng manh như sợi tơ.

Tôi bước xuống. Tiếng bước chân vang lên rỗng tuếch trong không gian ngột ngạt. Mùi ẩm mốc, mùi rêu phong, và một thứ mùi ngọt lợm khó tả – mùi của sự thối rữa chậm rãi – xộc thẳng vào mũi. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy từng tế bào trong người mình như được đánh thức. Từ trong túi áo, tôi lôi ra một chiếc kìm mỏ nhọn. Đầu kìm lạnh lẽo, ánh lên tia sáng xanh dưới ánh đèn. Không chần chừ, tôi với tay vào vò, kẹp chặt lấy cái mũi teo tóp của bà ta.

Một tiếng rách thịt khô khốc vang lên. Máu, thứ chất lỏng đỏ sẫm còn sót lại, phụt ra theo đầu kìm, rơi xuống nền đất ẩm thành những giọt tí tách chậm rãi. Âm thanh ấy nghe thật vừa vặn, như nhịp đếm thờ một nghi lễ.

Cơn đau dữ dội xé toang màn sương hôn mê. Tam Nãi Nãi giật mình tỉnh dậy, đôi mắt mờ đục mở to, nhìn thấy khuôn mặt tôi đang cúi xuống ngay trước miệng vò. Nỗi sợ hãi lập tức biến bà ta thành một con thú bị thương, những tiếng rên rỉ, cầu xin nghẹn ngào phát ra từ cổ họng khô khàn, đứt quãng. Bà ta van lạy, hứa hẹn, nguyền rủa, tất cả hòa vào nhau thành một thứ âm thanh nhão nhoét. Lòng tôi chẳng khởi lên một gợn sóng nào. Sự cầu xin của bà ta giờ đây nghe chẳng khác gì tiếng gió rít qua kẽ đá, vô vị.

Tôi buông chiếc kìm đẫm máu, ngồi phịch xuống nền đất lạnh lẽo bên cạnh chiếc vò. Hơi lạnh từ mặt đất thấm qua lớp vải, truyền lên sống lưng, khiến tâm trí tôi càng thêm tỉnh táo. Từ trong túi quần, tôi lại lục ra một vật khác: một túi vải nhỏ đựng đầy thứ lá khô vò nát, mùi hăng nồng đặc trưng. Đó là thuốc lào, thứ tôi lén lấy từ ống điếu của bố. Tôi bóp nhẹ túi vải, cảm nhận sự khô giòn của lá thuốc dưới đầu ngón tay. Hành động trộm cắp vặt vãnh ấy chợt hiện về, nó nhỏ bé và vô hại đến mức buồn cười so với những gì đang diễn ra nơi đây.

Tâm trí tôi bất chợt trôi về cái ngày định mệnh. Chính tôi, không phải ma quỷ hay thần thánh nào, đã cõng bà già này trên lưng, dẫn bà đến cái hầm bí mật này. Ký ức ấy rõ ràng nhưng lại mang một màu sắc kỳ lạ, như thể tôi đang nhìn lại hành động của một người khác. Tôi đã dùng một lưỡi dao sắc, chặt đứt từng sợi gân ở tay, ở chân bà ta. Rồi nâng thân thể đã mất hết sức lực ấy lên, nhẹ nhàng thả vào trong lòng chiếc vò đất sành đã đợi sẵn.

Tôi từng nghĩ mình sẽ hoảng sợ. Dù sao, đây không phải là giết một con lợn, mà là chấm dứt sinh mạng của một đồng loại. Nhưng khoảnh khắc lưỡi cắt đứt liên kết cuối cùng ở cổ tay bà ta, một âm thanh "bộp" rất nhẹ, rất rõ vang lên. Nó không kinh khủng như tưởng tượng, trái lại, nó khơi dậy trong tôi một luồng cảm giác kỳ diệu. Một sự thỏa mãn tột cùng, sâu sắc và nguyên thủy, trào lên từ tận đáy lòng, xóa tan mọi bóng ma của sự sợ hãi. Nó khiến tôi bình tĩnh một cách đáng sợ.

Thế là, trong bản hợp xướng của những tiếng hét thảm thiết đau đớn đến điên cuồng của bà ta, tôi lại cất lời hát. Một bài hát quen thuộc của núi rừng, giai điệu mộc mạc vang lên trong căn hầm, hòa vào những âm thanh đứt quãng của sự đau đớn. Tay tôi vẫn tiếp tục công việc. Bộp! Bộp! Chỉ là những tiếng động nhỏ nhẹ như vậy, mỗi lần vang lên, một chi của thân thể bà ta trong vò lại rũ xuống, mềm nhũn đi, mất đi sức sống cuối cùng. Mỗi lần như thế, cảm giác khoan khoái trong tôi lại dâng lên một bậc, như thể tôi đang lắp ráp hoàn chỉnh một tác phẩm nghệ thuật khác thường.

Quay lại với hiện thực trước mắt, tôi nhìn Tam Nãi Nãi đang giãy giụa yếu ớt trong vò. Tôi bỏ túi thuốc lào xuống đất, nhặt lại chiếc kìm. Công việc hôm nay còn dài.

Mùi hôi thối của mồ hôi, khói và thứ gì đó chua lợm hòa lẫn xộc thẳng vào mũi tôi khi tôi cầm điếu thuốc lên. Những kẻ đàn ông trong làng này lúc nào cũng bám lấy chiếc giường gỗ mục ấy, phì phèo thứ khói độc này trong khi để vợ con quần quật ngoài đồng. Tôi nhìn điếu thuốc bằng mắt trần. Thứ khiến họ mê mẩn, thứ họ coi là đặc quyền của đàn ông, rốt cuộc có gì?

Không có gì cả. Chỉ là một thứ cay nồng cháy cổ họng. Tôi phụng phịu thở ra một làn khói mỏng, lòng dâng lên một sự khinh bỉ lạnh lùng. Đàn ông hút được, tôi cũng hút được. Vậy thôi.

Tiếng rỉ vẫn không ngừng vọng ra từ góc nhà, như tiếng ve sầu sắp chết. "Tha cho bà... tha cho bà đi cháu... Cháu muốn gì bà cũng cho, của cải, tiền bạc... Chỉ xin cháu để bà già này được sống…"

Giọng nói ấy giờ đây nghe thật thảm hại, khác xa cái giọng đầy quyền uy ngày trước khi bà ta vỗ ngực đảm bảo với cha tôi. Tôi quay lại, ánh mắt lạnh như băng trượt trên khuôn mặt nhầy nhụa mồ hôi và máu của Tam Nãi Nãi. Một câu hỏi đã đè nén tôi suốt bao nhiêu năm, giờ là lúc nó phải được trả lời.

"Ta chỉ hỏi bà một điều," giọng tôi bình thản, nhưng mỗi chữ như nhỏ ra từ hàm răng nghiến chặt. "Năm đó, bà đã thề sống thề chết với cha ta, bảo rằng phương thuốc bí truyền của bà sẽ giúp mẹ ta sinh được con trai. Vậy tại sao… lại chỉ là một cục thịt?"

Tôi tiến lại gần, bàn tay nhỏ bé nhưng chắc nịch của tôi siết lấy cái mũi đã sưng vù, đẫm máu của bà ta. "Nói!"

Một tiếng thét chói, đầy đau đớn và khiếp sợ. Và rồi, như một bức tường thành sụp đổ, mọi sự chống đỡ trong con người bà ta tan vỡ. Những lời thú tội tuôn ra như nước lũ, không thể ngăn lại.

"Bà… bà không lừa cha cháu! Thật mà!"

Bà ta nức nở, nước mắt lẫn máu chảy dài trên mặt. "Lúc đó... bà đã bào chế thành công phương thuốc ấy, lấy con chó vàng nhà bà ra làm thí nghiệm. Chó cái uống vào, đẻ cả lứa toàn chó đực, khỏe mạnh cả. Nhưng... nhưng con chó đực trong nhà, nó lén ăn trộm thuốc, thì... thì..."

Bà ta ngừng lại, toàn thân run lên bần bật, đôi mắt trợn trừng nhìn tôi như sợ hãi câu trả lời của chính mình. "Nó bỗng nhiên cũng có thể… đẻ. Mà đẻ ra… toàn là những cục thịt đỏ hỏn, không ra hình thù gì."

Một mùi tanh nồng của sự hèn nhát và tội lỗi dường như tỏa ra từ thân thể bà ta. Bà ta lắp bắp, sửa lại: "Không… nói chính xác hơn là… nó ỉa ra. Con chó đực ấy, nó ỉa ra những cục thịt đó. Bà... bà tưởng chó dùng được thì người cũng vậy. Ai ngờ... thể chất người với chó khác nhau một trời một vực, tác dụng của thuốc... nó đảo lộn hoàn toàn."

Bà ta nhắm nghiền mắt lại, như không dám đối diện với hậu quả từ sự ngu muội và tham lam của mình. Căn phòng tối om chỉ còn nghe thấy tiếng thở gấp gáp, hổn hển của hai chúng tôi và mùi khói thuốc vẫn còn phảng phất, cay nồng.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng căng thẳng tâm lý qua chi tiết nhỏ—từ mùi kỷ tử nát của bố đến những cục thịt lạ kỳ. Lối kể truyện nhuốm màu ghê rợn và châm biếm tạo ra độ phản sác rất riêng, giữ độ hấp dẫn cao dù chủ đề tương đối nhạy cảm.

📖 Chương tiếp theo

Đại Lực sẽ phải đối diện với lựa chọn cuối cùng—tiếp tục cuộc báo thù hay chấp nhận sự thật chưa từng hay tới về quá khứ gia tộc.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord