Tôi vẫn còn cảm thấy sống dao nóng rực trong lòng bước vào sân. Cái nóng ấy như xuyêịt, chạm tận vào xương, khiến tôi phải siết chặt bó củi trên vai hơn một chút. Mùi gỗ tươi hòa với mùi đất ẩm từ rừng sâu vẫn còn phảng phất trên áo, nhưng tất cả đã bị một thứ mùi tanh nồng, ngọt lợm từ góc sân xóa nhòa. Một con ngỗng trắng toát đang nằm bất động trong chậu sắt đen sì, lông ướt sũng dính bết, lộ ra lớp da hồng nhợt nhạt đang dần tái đi.
Hai cái bóng quen thuộc đang cúi mình bên chậu nước. Chiêu Đệ, với đôi mắt luôn có vẻ dò xét như thể đang tìm kiếm thứ gì đó đã mất, đang dội nước sôi lên con vật. Hơi nước bốc lên nghi ngút, làm nhòa đi khuôn mặt nó. Còn Cẩu Nha thì ngồi xổm đối diện, đôi tay gầy guộc đang vặt lông một cách thành thục. Cái dáng ngồi xổm ấy khiến chiếc quần xẻ đáy cũ kỹ của nó mở toang ra. Tôi không cố tình nhìn, nhưng ánh mắt vô tình lướt qua đã thấy một mảng da bẩn thỉu, nhăn nheo, in hằn những vết dơ màu nâu đen như dấu tích của những lần bị đánh đập hay sờ mó. Một cảm giác buồn nôn chợt trào lên, không phải vì cảnh tượng ấy, mà vì sự phơi bày đầy vô thức và tủi nhục của nó. Nó dường như chẳng còn biết thế nào là sự kín đáo cần giữ gìn nữa.
Tiếng cười nói ồn ào vọng ra từ căn phòng khách chật chội. Giọng của những người đàn ông trong làng, thứ âm thanh khàn khàn, thô ráp và đầy mùi rượu, như những sợi dây vô hình xiết chặt lấy không gian. Chúột cái tên – người đã sinh ra tôi. Thỉnh thoảng, một tràng cười gằn, đầy ẩn ý, lại nổ ra, chọc thủng bức tường mỏng manh ngăn cách. Mỗi tiếng cười ấy như một nhát dao cùn cứa vào tai. Tôi biết rõ những ánh mắt nhìn ngấu nghiến, những nụ cười nham hiểm ấy đang nghĩ gì. Chúng tôi coi mẹ tôi như một món hàng công cộng, một câu chuyện tiêu khiển rẻ tiền sau những ly trà đặc quánh. Lòng tôi se lại, một ngọn lửa lạnh âm ỉ cháy trong ngực, hoàn toàn tách biệt với hơi nóng từ chậu nước sôi trước mặt.
Tôi đặt bó củi xuống một góc sân. Tiếng củi va vào nhau khô khốc. Tôi bước đến, quỳ xuống bên cạnh chậu sắt. Hơi nóng bốc lên hầm hập mặt. Chiêu Đệ ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt nó lướt củi trên vai tôi lúc nãy, rồi lại cúi xuống. Nó thì thầm, giọng đầy vẻ phấn khích tò mò, về một chuyện gì đó vô thưởng vô phạt. Cẩu Nha gật gù, đôi tay vẫn không ngừng làm việc. Trong cái thế giới nhỏ bé của ba đứa trẻ vô cùng chết này, tôi chợt cảm thấy một sự tách biệt kỳ lạ. Khoảnh khắc tôi vung sống dao lêừng âm u lúc nãy dường như đã đẩy tôi chúng, vào một không gian khác, nơi chỉ có tiếng thở dốc của Tam Nãi Nãi và âm thanh đập thịch của kim loại vào xương thịt.
Câu hỏi của tôi vẫn còn đọng lại trong không trung, lơ lửng như làn khói từ nồi nước sôi: “Theo bà nói vậy, đàn ông uống thứ thuốc đó cũng có thể sinh ra đứa trẻ sống sao?”. Và cái gật đầu quả quyết, đầy vẻ tự mãn của bà ta. Đó là giọt nước tràn ly. Đó là thứ tri thức méo mó, độc hại, thứ đã đầu độc cả ngôi làng này. Tôi không cần nghe thêm bất cứ lời giải thích dài dòng nào nữa. Hành động đã rõ ràng hơn mọi lời nói. Tôi cầm lấy con dao đi rừng, cảm nhận sức nặng thân thuộc của nó. Tôi dùng sống dao, không phải lưỡi, đập mạnh hai nhát chính xác vào cổ bà ta. Hãy nhớ lấy, tên tôi là Đại Lực. Sức mạnh ấy không chỉ để vác củi mà còn để chấm dứt những điều sai trái. Bà ta trợn mắt, ánh mắt đầy kinh ngạc và không hiểu, rồi tối sầm lại. Cơ thể bà đổ gục xuống nền đất ẩm mốc.
Và giờ đây, tôi ở đây, giữa sân nhà, giữa mùi tanh của lông vũ và tiếng cười nhạo của đám đàn ông. Ngón tay tôi chạm vào lớp lông ướt của con ngỗng, cảm giác trơn nhớp và lạnh toát. Tôi nhổ từng chiếc lông tơ. Chúng bật ra khỏi da với một âm thanh rất nhỏ, như một tiếng thở dài cuối cùng. Công việc này đòi hỏi sự kiên nhẫn, một sự kiên nhẫn mà tôi đang có, sau tất cả những gì vừa xảy ra. Tôi nhìn hai đứa bạn, nhìn cái dáng ngồi khom lưng quen thuộc của chúng, và hiểu rằng mỗi chúng ta đều đang gánh trên vai một số phận riêng, nặng trĩu và tối tăm. Nhưng có lẽ, chỉ có hành động mới có thể phá vỡ được vòng luẩn quẩn ấy, dù hành động đó có tàn nhẫn đến đâu.
Mùi rượu nồng nặc từ gian phòng khách lùa ra sân, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo thành một thứ hương vị chua lòm khó tả. Tôi ngồi bất động trên bậc thềm, hai tay nắm chặt lấy nhau. Mười đầu ngón tay tôi trắng bệch, lạnh ngắt. Tiếng cười ồm ồm của lũ đàn ông vọng ra, xé toang khoảng sân yên tĩnh. Tôi không cần quay đầu lại cũng biết có kẻ đang đứng bên khung cửa sổ mục nát, ánh mắt họ dán chặt vào lưng ba đứa chúng tôi. Có người còn đang giơ tay lên, vẽ vòng tròn trước bụng, rồi phát ra những tràng cười khinh khỉnh. Mỗi tiếng cười ấy như một nhát dao cùn, cào xé từng chút một lên da thịt tôi. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi buồn không tên, lẫn với sự chán ghét đến tận cổ họng. Tôi muốn hét lên, muốn xông vào đó đập nát tất cả, nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh xuống nền đất ẩm ướt này.
“Đại Lực, sao mày không nói gì thế?” Chiêu Đệ hích nhẹ vào vai tôi, giọng nó có chút lo lắng.
Nó vừa mới khoe với chúng tôi về kế hoạch tương lai. Bố nó hứa, đợi thêm một hai mùa gặt nữa, khi Chiêu Đệ cứng cáp hơn, sẽ đưa nó lên phố huyện, xin vào một xưởng dệt nào đó làm thuê. Giọng nói của nó lúc ấy rạng rỡ lạ thường, như thể đã nhìn thấy trước quang cảnh những con phố nhộn nhịp và sự tự do thoát khỏi mảnh đất nghèo khó này. Trong lòng tôi chợt thấy đau nhói. Tôi biết những lời hứa ấy sương khói, nhưng tôi không nỡ phá vỡ ánh sáng le lói trong mắt nó. Tôi chỉ có thể gật đầu, một cái gật đầu vô thực, như để an ủi chính mình hơn là động viên nó.
Cẩu Nha ngồi bệt xuống đất bên cạnh, vốc một nắm đất ẩm lên rồi lại để rơi rụng xuống. Nó thì thào, như nói với chúng tôi, lại như tự nhủ với chính mình: “Nhà tao… bố tao cũng bảo rồi. Sang năm, có lẽ sẽ nhận lễ của một nhà nào đó trong thôn.” Nó ngừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, cố gắng khiến giọng nói nghe có vẻ phấn chấn. “Tao cũng suy nghĩ nhiều lắm rồi. Đến lúc phải về nhà chồng thôi. Tao sẽ cố gắng, sẽ chịu khó hơn người ta gấp mười. Dậy thật sớm, ngủ thật muộn, không chê gian khổ.” Rồi đột nhiên, giọng nó nhỏ dần, đầy vẻ bất an, nó quay sang nhìn tôi và Chiêu Đệ: “Người ta… người ta cũng là da thịt, là trái tim bằng xương bằng thịt cả mà phải không? Mình đối tốt với nhà người ta, siêng năng một chút, chắc… chắc họ cũng sẽ đối tốt lại với mình… đúng không?”
Câu hỏi cuối cùng của nó nghe thật yếu ớt, như một sợi tơ mong manh sắp đứt. Chiêu Đệ vội vàng gật đầu lia lịa, ánh mắt đầy khích lệ. Nhưng tôi, tôi vẫn không thể mở miệng. Cổ họng tôi nghẹn lại, như có một cục đá to chặn ngang. Tất cả những lời an ủi giờ đây đều trở nên giả dối và vô nghĩa. Tôi đã từng nghe quá nhiều câu chuyện tương tự, và kết cục của chúng chẳng mấy khi tươi sáng như những lời hứa ban đầu.
“Nói cái gì đi cho ba đứa mình vui lên, dù chỉ là tạm thời đi nữa… cũng được mà!” Cẩu Nha lại nài nỉ, giọng đầy hy vọng.
Nhưng đầu óc tôi giờ đây chỉ là một màn trắng xóa, rồi từ từ hiện lên những hình ảnh rời rạc, đứt quãng. Không phải hình ảnh về tương lai, mà là những mảnh ghép kinh hoàng từ quá khứ mà tôi vô tình chứng kiến. Tiếng rắc rắc chậm rãi, lạnh lùng, của một thứ gì đó bị cắt đứt. Những chiếc lồng sắt ẩm ướt, mùi tanh của rỉ sét hòa với mùi hôi hám của mồ hôi. Và bên trong những chiếc lồng ấy là những bóng người đàn ông thô kệch, bụng phệ, ngồi xổm, ánh mắt họ đục ngầu và đầy thỏa mãn nhìn ra ngoài. Những hình ảnh ấy khiến tôi buồn nôn. Tôi biết, cái gọi là “tự do” của Chiêu Đệ, hay “nhà chồng” của Cẩu Nha, rốt cuộc cũng chỉ là những chiếc lồng khác, có thể lớn hơn, có thể đẹp hơn một chút, nhưng bản chất vẫn là giam hãm.
Tôi vẫn im lặng. Sự im lặng của tôi nặng trịch, đè lên không khí giữa ba đứa. Tôi nhìn thẳng về phía trước, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng những rặng tre cuối làng. Trong lòng dấy lên một sự phản kháng cứng rắn và lạnh lùng, nhưng tôi biết giờ chưa phải lúc nói ra. Tất cả những hy vọng non nớt, những kế hoạch mỏng manh của chúng tôi, trong mắt lũ đàn ông kia, có lẽ chỉ là trò đùa. Tiếng cười của họ vẫn tiếp tục vang lên, xa mà gần, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về số phận mà chúng tôi khó lòng thoát khỏi.
Tiếng nồi ngỗng sôi ùng ục tối om dường như nhấn chìm mọi thứ. Khói và hơi nước nóng bốc lên, quyện với mùi mỡ ngỗng ngậy nồng và mùi củi ẩm mốc, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, dính nhớp. Tôi đứng nép ở góc tường, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh đang siết chặt một gói giấy nhỏ. Ánh lửa bập bùng từ lò chiếu lên khuôn mặt đầy vết bẩn của Chiêu Đệ và Cẩu Nha, khiến những giấc mơ viển vông của họ trong khoảnh khắc ấy trông thật sống động.
"Tao mà có tiền," Chiêu Đệ thì thầm, đôi mắt nhìn xa xăm vào ngọn lửa như thể đang nhìn thấy thiên đường, "mỗi bữa tao sẽ nấu hai tô thịt kho tàu. Ăn một tô, đổ đi một tô."
Giọng nói của chị đầy khát khao và một chút ngạo mạn trẻ con. Tôi biết chị chưa bao giờ được ăn no một bữa thịt như thế. Ước mơ lớn nhất của đời chị chỉ gói gọn trong một nồi thức ăn có thể phung phí. Nỗi xót xa cứa nhẹ vào tim tôi, nhưng bàn tay nắm gói thuốc lại càng thêm chặt.
Cẩu Nha khẽ cười, nụ cười mệt mỏi nhưng rạng rỡ lạ thường. "Còn tao," giọng chị nhỏ nhẹ, "tao sẽ mua một chiếc. Có mái che. Lái nó ra đồng làm lụng, mưa nắng cũng chẳng sợ."
Đó là khát vọng tự do nhỏ nhoi của chị, khát vọng được kiểm soát dù chỉ một chút phần đời khốn khổ của mình. Tôi nhìn hai bờ vai gầy guộc của họ, nhớ lại câu hỏi vu vơ tôi vừa đặt ra lúc nãy. Câu hỏi về tiền bạc. Nó chỉ là một cái cớ, một sự thăm dò vô vọng về những khát khao còn sót lại trong họ, trước khi tôi làm điều sắp tới.
Ký ức ùa về ngay lập tức, sống động và nhức nhối. Cảnh tượng lão già gọi là cha ấy bước ra từ trong bóng tối, mùi rượu nồng nặc và hơi thở hôi hám xộc thẳng vào mặt chúng tôi. "Ba đứa con gái chết tiệt!"
Giọng quát tháo chói tai xé toạc không khí yên tĩnh ban nãy. "Lải nhải cái gì thế! Đi hầm ngỗng ngay đi, bọn đàn ông đói cả rồi!"
Ánh mắt đục ngầu của hắn liếc qua chúng tôi, rồi dừng lại trên người Cẩu Nha. Bàn tay thô kệch, đầy những vết chai sần của hắn, không chút do dự, sờ soạng vào chỗ hiểm trên cơ thể chị. Tôi thấy người Cẩu Nha khựng lại, toàn thân cứng đờ, nét mặt tái nhợt đi trong chớp mắt nhưng không một tiếng kêu, không một cử động phản kháng. Chị chỉ cúi gằm mặt xuống, cùng Chiêu Đệ khiêng vội chiếc chảo sắt nặng trịch về phía bếp. Sự cam chịu ấy, sự nhẫn nhục đã ăn sâu vào máu thịt ấy, khiến cơn giận trong lòng tôi sôi lên một cách lạnh lùng.
"Mày còn không đi?"
Cái nhìn của hắn chuyển sang tôi. Trong đôi mắt ấy, không còn một chút gì có thể gọi là tình phụ tử. Chỉ có dục vọng tàn bạo và sự chiếm hữu đầy tính sở hữu. Hắn nhìn tôi như nhìn một món đồ, một con vật sắp bị xẻ thịt.
Và lúc đó, tôi biết ánh mắt của mình nhìn hắn cũng đã thay đổi. Tim tôi không còn đập thình thịch vì sợ hãi nữa. Nó trở nên bình thản lạ kỳ. Tôi nhìn thân hình to lớn, dữ tợn của hắn, nhìn khuôn mặt đỏ gay vì rượu và sự tàn bạo, và trong đầu tôi, hình ảnh của hắn chồng khít lên hình ảnh những con lợn béo tốt sắp bị đem mổ trong làng, hay con trâu già đang lờ đờ chờ ngày bị xẻ thịt. Chỉ là một sinh mạng khác sắp kết thúc.
Tiếng nồi sôi réo lên, kéo tôi trở lại hiện tại. Chiêu Đệ và Cẩu Nha vẫn đang mơ mộng, hoàn toàn không hay biết. Hơi nóng từ nồi đồng xộc lên mặt tôi. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi ngỗng hầm giờ đã thoang thoảng một mùi lạ, một mùi hăng hăng của cỏ cây mà tôi đã bí mật nhặt được sau núi. Tay trái tôi ở gói giấy nhỏ trong túi áo, một thứ bột mịn màu nâu xám. Tôi giả vờ với chiếc muỗng gỗ bên cạnh, tay trái tôi khẽ nghiêng, để dòng bột mỏng tan vào trong nồi nước canh đang sùng sục, hò, lập tức, không một dấu vết.
Trái tim tôi đập mạnh một nhịp cuối cùng, rồi chìm vào sự tĩnh lặng bằng đá. Việc đã làm rồi. Không còn đường lui. Tôi nhìn lại hai người chị, lòng dâng lên một nỗi niềm phức tạp khó tả – có cả thương xót, có cả quyết tâm, và một sự giải thoát mơ hồ cho tất cả chúng tôi. Khói bếp vẫn cuồn cuộn, nuốt chửng những giấc mơ về tiền bạc, về thịt kho tàu và chiếc bánh có mái che, cùng với cả tương lai tăm tối đã được định đoạt từ lâu của chúng tôi trong cái nhà này.
Mùi thuốc đắng ngắt vẫn còn bám đầy trong cổ họng tôi, như một lời nhắc nhở dai dẳng về thứ nước màu đen kịt tôi vừa uống cạn. Lọ thuốc nhỏ bằng sứ trắng giờ đây trống rỗng, nằm lăn lóc trên mặt bàn gỗ, bên cạnh mấy đồng bạc vừa được đổi chủ. Tam Nãi Nãi đã đi rồi, để lại sau lưng lời thì thầm đầy ám ảnh: "Công thức mới đấy, cô nương. Dược lực… mạnh lắm. Mạnh đến mức nào, lão thân cũng chẳng dám nói trước."
Một nỗi hân hoan lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi. Trong lòng bàn tay còn hơi ẩm vì mồ hôi, tôi siết chặt nắm tay lại. Phải, chính xác là như vậy. Đó mới là điều tôi khát khao. Một sự bất định tột độ, một con sóng dữ có thể nhấn chìm tất cả, hoặc đưa tôi đến một bến bờ hoàn toàn khác. Sự an toàn nhàm chán đã chán ngấy từ lâu rồi. Tôi cần một thứ gì đó thật mãnh liệt, đủ để xé tan màn sương mờ ảo của hiện tại, dù cái giá phải trả là chính bản thân mình.
Tôi đứng dậy, bước ra hiên. Ánh chiều tà nhuộm vàng sân gạch, phủ lên mọi thứ một vẻ êm đềm giả tạo. Không khí thoang thoảng mùi củi ẩm và hương cơm mới chín từ nhà bếp vọng ra, ngọt ngào và đời thường đến nao lòng. Mùi hương ấy chạm đến một góc khuất nào đó rất mềm yếu trong tôi, khiến tim đập thình thịch một nhịp. Nhưng rồi, hơi ấm dễ chịu lan tỏa trong ngực nhắc nhở tôi về liều thuốc vừa uống. Nó đang bắt đầu rồi. Mọi thứ êm đềm này, liệu có còn thuộc về tôi sau đêm nay?
Tiếng lửa reo tí tách trong bếp đã ngừng. Chị hầu gái bước ra, tay vẫn cầm chiếc môi tre, khẽ cúi đầu: "Tiểu thư, cơm đã chín rồi ạ."
Giọng nói ấy nghe thật xa vời, như vọng lại từ cuối một con hành lang dài tăm tối. Tôi gật đầu, cố nén một cơn run nhẹ đang trỗi dậy từ sâu trong xương tủy. Bữa cơm chiều nay, có lẽ sẽ là bữa ăn cuối cùng của một con người cũ. Hoặc là bữa ăn đầu tiên của một kẻ không biết mình sẽ trở thành gì. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi cơm chín quyện với vị đắng còn sót lại trên đầu lưỡi, tạo thành một thứ hỗn hợp vị giác kỳ lạ, khó tả. Rồi tôi quay người, bước vào trong nhà, nơi ánh sáng đèn dầu ấm áp đang chờ đợi, như một chiếc bẫy bằng vàng.