Mùi rượu nồng nặc và mùi mồ hôi hăng hắc của đám đàn ông xông thẳng vào mũi tôi trước khi qua ngưỡng cửa nhà lớn, khiến dạ dày tôi quặn lên một cơn buồn nôn. Ba chị em chúng tôi, tay bưng mâm cơm nặng trịch, vừa đặt xuống chiếc bàn gỗ tròn đã mốc meo thì bố tôi, giọng khàn đặc vì rượu, đã cất lời. Lệnh của ôên chói tai, phá vỡ hoàn toàn trật tự tôi từng biết: "Đại Lực, cả ba đứa bay lên bàn ngồi!"
Tim tôi thắt lại. Mắt tôi lướt bàn. Tám gã đàn ông mặt đỏ phừng phừng, áo quần xộc xệch, đang ngồi đó. Và giữa họ, thật sự có ba khoảng trống. Không phải ba chiếc ghế dành cho chị em tôi ngồi cạnh nhau an ủi, mà là ba cái bẫy được sắp đặt sẵn, buộc chúng tôi phải xen kẽ vào giữa những thân hình hôi hám ấy. Ánh mắt của họ, lấp lánh sự ranh mãnh và một thứ gì đó tăm tối hơn, dán chặt lên người chúng tôi, như những con thú đói nhìn miếng mồi vừa được đặt vào chuồng.
Chiêu Đệ đứng bên cạnh tôi, mặt trắng bệch, hai mắt mở to đầy hoảng loạn. Cẩu Nha thì như tượng gỗ, toàn thân cứng đờ, hai bàn tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo vá chằng vá đụp. Một tiếng cười khúc khích vang lên từ phía cửa. Tôi quay đầu, thấy một gã đàn ông thô kệch đã chặn lối ra, nhe bộ răng vàng khè ra cười. Hành động đó nói lên tất cả. Chúng tôi không có đường chạy.
"Ngồi đi, ngồi đi!"
Những cái miệng đầy mùi rượu đồng thanh hô lên, âm thanh chát chúa hòa vào nhau tạo thành một thứ áp lực vô hình đè nặng lên vai.
Rồi giọng quát lạnh lùng của bố Cẩu Nha cắt ngang không khí: "Cẩu Nha, mày làm gương trước! Nhanh lên!"
Giọng nói ấy không chút tình thân, lạnh như băng tháng chạp. Tôi thấy Cẩu Nha toàn thân run lên một cái. Nó cúi mặt xuống, những ngón tay vò vạt áo đến mức trắng bệch. Một giây do dự dài như vô tận. Cuối cùng, đôi chân bé nhỏ của nó như có ai điều khiển, lê từng bước nặng nề về phía chiếc ghế trống. Hành động ấy giống như một con cừu bước vào lò mổ. Trong lòng tôi trào lên một nỗi xót xa và phẫn uất tột cùng, nhưng đôi chân tôi cũng đành phải bước theo. Chúng tôi, ba cái bóng đơn độc, lần lượt rơi vào những cái bẫy bằng gỗ ấy.
Ngay khi Cẩu Nha vừa đặt mông xuống ghế, bàn, đầy những vết chai sần của gã đàn ông ngồi bên cạnh đã vươn ra. Nó không vỗ vai, không an ủi. Nó luồn qua eo, sờ soạng một cách trắng trợn lên cánh tay gầy guộc của đứa bé. Cười lại, nhưng không dám kêu, chỉ biết cúi gằm mặt xuống, có lẽ những giọt nước mắt nóng hổi đã thấm ướt váy.
Ở phía đối diện, một cảnh tượng còn kinh khủng hơn đang diễn ra. Bác cả, kẻ luôn ra vẻ bề trên, đang ôm chầm lấy Chiêu Đệ. Mùi rượu từ miệng hắn phả ra gần như làm Chiêu Đệ ngạt thở. "Con bé, cháu mười mấy tuổi rồi? Bác già rồi, chẳng nhớ nổi!"
Giọng hắn nũng nịu giả tạo, trong khi đôi tay ôm siết lấy vai Chiêu Đệ một cách thô bạo. Đó đâu phải cử chỉ của một người bác? Đó là hành vi của một kẻ côn đồ, lợi dụng thân phận và sự yếu thế của chúng tôi để thỏa mãn những dục vọng bẩn thỉu. Tôi nhìn thấy đôi mắt Chiêu Đệ mở trừng trừng, đầy vẻ kinh hãi tột độ, nhưng toàn thân nó cứng đờ, không dám kháng cự. Sự bất lực ấy cào xé lòng tôi. Chúng tôi ngồi đó, giữa tiếng cười nói ồn ào và mùi rượu thịt ngột ngạt, như những con rối vô hồn, bị buộc phải chịu đựng trò diễn man rợ này.
Căn phòng bỗng chốc lặng đi, tiếng ồn ào của bữa ăn như bị một lưỡi dao vô hình cắt ngang. Tất cả chỉ vì câu nói của lão ngồi cạnh tôi. Lão Què đặt bát đũa xuống chiếu với cái vẻ mặt mà tôi căm ghét, cái kiểu tự mãn của một kẻ tưởng mình nắm được thứ gì đó. "Tao no rồi!"
– Giọng hắn khàn khàn, vang lên trong không gian đầy mùi thức ăn và mồ hôi.
Trong lòng tôi dâng lên một sự khinh bỉ lạnh lùng. Hắn no ư? Hay là hắn đang no cái thứ dục vọng đê tiện đang lộ rõ trong đôi mắt ti hí liếc ngang liếc dọc người tôi từ nãy đến giờ? Tôi cảm nhận rõ ánh nhìn ấy. Nó như những sợi tơ nhện dính nhớp quẹt, khiến tôi muốn co rúm người lại. Hắn nghèo, hắn què, và giờ đây, có vẻ như hắn đang nghĩ mình có quyền gì đó đối với tôi. Sự thảm hại của hắn không khiến tôi thương xót, mà chỉ khiến sự chán ghét trong tôi thêm sâu sắc.
"Đồ què chết tiệt, ăn có tí đấy mà no rồi hả?"
Bố tôi quát lên, tiếng xuỵt chát xóa đi sự im lặng. Nhưng trong giọng điệu ấy, tôi nghe thấy một sự hằn học hơn là tức giận thực sự. Ông ta dường như cũng đang chịu đựng, đang tính toán một điều gì đó đằng sau vẻ mặt nhăn nhó.
Lão Què bĩu môi cười, cái cười khiến những nếp nhăn trên mặt hắn như vết nứt trên đất khô. Hắn phớt lờ bố tôi, thay vào đó, cái thân hình khập khiễng của hắn lết về phía tôi. Mùi rượu nồng nặc và mùi cơ thể hôi hám từ người hắn xộc thẳng vào mũi tôi, gần như là một thứ tấn công bằng khứu giác. "Đại Lực, cháu cũng đừng ăn nữa. Chú có món đồ chơi này. Đi thôi, tìm chỗ nào riêng. Chú dẫn cháu đi chơi nhé!"
Hai bàn tay tôi nắm chặt dưới gầm bàn, các khớp ngón tay trắng bệch. Đồ chơi? Trong đầu tôi lập tức hiện lên những món đồ bằng tre nứa thô kệch, hoặc tồi tệ hơn, là thứ gì đó kinh tởm mà hắn nghĩ sẽ hấp dẫn một đứa trẻ. Tôi nhíu mày, cố gắng dồn tất cả sự khinh miệt và cảnh giác vào ánh mắt mình khi nhìn thẳng vào mặt hắn. Tôi không nói gì, bởi nóằng sự ghê tởm sẽ trào thành lời, và mọi chuyện sẽ vỡ lở theo cách không ai kiểm soát được.
Tiếng cười ha hả của mấy gã đàn ông khác vang lên, chúng như những hòn đá ném xuống mặt hồ đang căng thẳng, khiến bầu không khí càng thêm ngột ngạt và đầy ám ý xấu xa. Họ hiểu và họ đang thích thú với điều sắp xảy ra. Sự thối tha của họ không chỉ nằm ở mùi áo quần lấm bùn, mà còn ở thứ tâm tưởng đen tối đang lộ rõ trong những tiếng cười góp vui ấy.
Lão Què giơ bàn tay đầy những vết chai sần và vết bẩn ra, định nắm lấy cánh tay tôi. Hơi thở của hắn gần kề. Trong giây phút ấy, tôi đã tính đến việc giật phắt tay lại, thậm chí là đẩy hắn ra. Nhưng một ý nghĩ khác lóe lên: liệu đây có phải là một phần của kế hoạch mà bố tôi đã bày ra? Sự im lặng đáng ngờ của ông ta khiến tôi phải dè chừng.
Và rồi, như thể vừa chợt nhớ ra một chi tiết quan trọng trong một ván bài, bố tôi lên tiếng, phá vỡ khoảnh khắc đáng sợ khi bàn tay Lão Què sắp chạm vào tôi. "Đồ què chết tiệt, mang cái này theo."
Giọng ông ta trở nên thực tế, khô khan, không còn vẻ giận dữ ban nãy. Ông ta với lấy một vật gì đó từ trong túi áo. "Lát nữa bắt Đại Lực uống trước đi."
Lời nói cuối cùng ấy rơi xuống như một hòn đá tảng, đè nặng lên ngực tôi. "Uống trước đi?" Uống cái gì? Và tại sao lại là tôi? Một nỗi sợ hãi lạnh toát chạy dọc sống lưng, hòa lẫn với sự phẫn nộ đang sôi sục. Bữa cơm kỳ quặc với những tiếng ngoáy răng, chép miệng, tiếng chân chống lên ghế cót két, tất cả giờ đây đều trở thành một màn dạo đầu cho một thứ gì đó tăm tối hơn, một thứ mà tôi bắt đầu mơ hồ đoán ra, nhưng không dám tin vào sự tồi tệ của nó.
Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu cót két một tiếng khô khốc khi tôi mở nó ra. Mùi gỗ mục, bụi và hơi ẩm ướt của nhiều năm xộc thẳng vào mũi. Trong khoảng tối mờ ảo ấy, những đường viền sắc lẹm của rìu, búa và lưỡi cưa lờ mờ hiện lên, như đang chờ đợi. Ngón tay tôi lướt nhẹ trên những cán cũ, cảm nhận được vết lõm lâu ngày và lớp gỉ sắt thô ráp. Tôi đang lặng lẽ so đo, không biết nên để tay mình nắm lấy thứ nào, thì một bóng người đã chồm tới.
Lão què khập khiễng bước nhanh, hơi thở phì phò nóng hổi phả vào sau gáy tôi. Sự thiếu kiên nhẫn đã biến thành hành động thô bạo. Một bàn tay nhớp nháp nắm chặt lấy tóc tôi, giật mạnh khiến đầu tôi ngửa ra sau, gáy đau điếng. Khoảng cách giữa tôi và hắn bị xóa nhòa trong một tích tắc, mùi mồ hôi chua lòm và hơi rượu nồng nặc từ người hắn bao trùm lấy tôi. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một sự tĩnh lặng kỳ lạ, không phải sợ hãi, mà là một sự chắc chắn lạnh lùng. Tay phải tôi, như có tự chủ, vươn vào trong bóng tối của chiếc tủ gỗ.
Hành động ấy thật thuận tay, như thể cánh tay tôi đã quen với việc vươn tới nơi đó từ lâu lắm rồi. Tất cả chỉ là vấn đề của sự lựa chọn.
Và tôi nhớ lại, chỉ ít lâu trước thôi, tôi đang đứng trong căn phòng khách ngột ngạt ấy. Bố tôi, với khuôn mặt khó hiểu, nửa như âu yếm, nửa như xót xa, đưa cho tôi một ca trà bằng sứ trắng. Thứ chất lỏng bên trong đen kịt, đặc quánh, phản chiếu ánh đèn vàng hắt ra thứ ánh sáng lờ mờ, vô hồn. Nó trông chẳng giống trà chút nào, mà giống như một vũng tối bị nhốt lại.
“Đại Lực à, đây là trà ngon đấy,” giọng ông trầm xuống, nặng nề một cách giả tạo, “nghe lời bố, uống hết đi, con.”
Khoảnh khắc chiếc ca chạm vào lòng bàn tay tôi, làn men lạnh toát xuyên qua da. Một mảng ký ức chợt ùa về, sống động và đau nhói. Hình ảnh mẹ tôi, năm này qua năm khác, ngồi cùng chiếc bàn gỗ ấy, đối diện với cùng một chiếc ca, cùng một thứ nước đen ngòm đó. Bà luôn nhíu mày, đôi mắt nhắm nghiền lại như để chống chọi với điều gì, trước khi nâng nó lên uống một hơi. Khi ấy tôi còn nhỏ, chỉ biết ngồi yên trong góc, lòng đầy thắc mắc tại sao mẹ lại phải uống thứ trà có vẻ rất khó uống như vậy. Giờ đây, sự thật phơi bày trước mắt, lạnh lùng và tàn nhẫn. Thứ nước ấy không phải để bồi bổ, mà là để hủy hoại. Một công cụ kiểm soát, một lời nguyền được trao đi với nụ cười.
Trái tim tôi thắt lại, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản. Sự phản bội từ người ruột thịt khiến tất cả mọi thứ xung quanh như nhòe đi, chỉ còn lại sự tỉnh táo sắc lạnh. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, nơi tôi có thể thấy thoáng chút giãy giụa của lương tâm, bị chôn vùi dưới lớp vỏ của thói quen và sự hèn nhát.
“Được thôi!” Tôi đáp, giọng điệu bằng phẳng không một gợn sóng, tay thuận theo đón lấy chiếc ca như một kẻ ngoan ngoãn thực sự.
Thế là tôi theo lão què rời khỏi căn nhà ấy. Bóng hai người chúng tôi in dài trên con đường làng vắng lặng, tiến về phía một kho chứa nhỏ nằm tách biệt. Lão ta đi phía trước, tiếng bước chân khập khiễng lộc cộc hòa với tiếng thở nặng nề, tạo nên một nhịp điệu kỳ quái. Tôi đi phía sau, lòng bàn tay vẫn cảm nhận được cái lạnh của men sứ, như một lời nhắc nhở không ngừng.
Kho chứa mở ra, quen thuộc đến từng ngóc ngách. Đó là nơi chất đống những đồ lặt vặt cũ kỹ của nhà tôi, mỗi món đồ đều gắn với một kỷ niệm xa xôi. Tôi biết rõ từng chi tiết nơi này, như biết từng đường chỉ trên lòng bàn tay mình. Thứ gì để đâu, nằm ở chỗ nào, đều in hằn trong trí nhớ.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, tiếng then cài sập xuống vang lên chắc nịch phía sau lưng. Lão què khóa chặt nó, hành động nhanh gọn lạ thường. Không khí trong kho đặc quánh lại. Rồi, như một con thú bị kích động, hắn bắt đầu cởi vội chiếc áo ngoài bạc màu, hơi thở trở nên gấp gáp, hồi hộp.