Hồng Trần Truyện
Buông bỏ

Chương 2

6184 từ

Hách Diên Châu gần như theo bản năng đứng bật dậy, lông mày nhíu lại thành một đường thẳng, môi mở ra như muốn lên tiếng phản đối.

Những năm tháng trước đó quay trở lại trong đầu anh như những đốm lửa đỏ rực.

Sinh nhật hai năm trước, Giang Vãn Ninh bất ngờ xuất hiện đúng khoảnh khắc cô chuẩn bị dùng dao cắt chiếc bánh kem trắng, rồi tìm bất kỳ lý do gì để kéo Hách Diên Châu rời khỏi bàn tiệc.

Năm ngoái, Giang Vãn Ninh sẵn sàng cạừ cổ tay mình vào đêm hôm trước sinh nhật, và Hách Diên Châu đã dành cả tuần lì lợm ở bên cô ta, chăm sóc vết thương còn chảy máu.

Lịch sử dường như chuẩn bị tái diễn.

Nhưng lần này, Giang Niệm chẳng có ý định ngăn chặn.

Cảm nhận được sự bồn chồn từ cơ thể anh, cô chủ động phá vỡ im lặng, giọng nói nhẹ nhàng như những sợi lụa mềm.

"

Anh cứ đi xem chuyện đó đi, em đã no rồi mà. Em tự về được thôi."

Hách Diên Châu vẫn còn đang cùng những suy tính cồng kềnh — làm thế nào để nói lời xin lỗi mà không làm cô tức giận — thì bất ngờ cô lại lần thứ n lần "thấu hiểu" cho anh, như thể cô đã biết trước từng bước đi của anh rồi.

Một chỗ trống xuất hiện trong ngực anh, rộng thênh thang và lạnh lẽo. Trực cảm kêu thét rằng cô quá bình tĩnh, quá không tự nhiên, nhưng Giang Vãn Ninh đã lần mò tìm đến góc phố, bóng dáng sắp biến mất vào đám đông.

Anh không còn thời gian để suy ngẫm, chỉ để lại một câu nhanh như viên đạn: "

Em ăn chút gì đó trước đi. Tốánh sinh nhật và quay lại, chúng ta sẽ cùng ăn mừng."

Rồi anh bước ra khỏi cửa hàng, bước chân gấp rúp, háu hức như một người bị gọi về.

Giang Niệm ngồi lại một mình, cái bàn ăn trước mặt cô với đủ loại đặc sản, nhưng cô chẳng thèm nhìn. Họng cô thắt chặt, như bị một bàn tay vô hình siết lại.

Cô nhìn thấy rõ ràng — Hách Diên Châu lao tới như một cơn lốc, xua tan bọn côn đồ quấy rầy Giang Vãn Ninh bên ngoài kia, rồi cởi áo khoác mình che phủ lên người cô ta một cách tự nhiên, như việc đó là quyền lợi của anh.

Giang Niệm không nghe được Giang Vãn Ninh nói những gì, chỉ thấy cặp mắt Hách Diên Châu sáng lên — tức giận hay xúc động hay cả hai cảm xúc hoà lẫn trong đó. Anh nâng tay của cô ta lên, cúi đầu xuống, môi anh chạm vào trán cô ta, vào cánh mũi cô ta, cuối cùng là vào môi cô ta.

Giữa dòng người bộ hành đông đúc, họ ôm hôn nhau, tay anh ôm lấy cô ta cứng chắc từng giây, cứng chắc đến nỗi có vẻ như anh sợ cô sẽ biến mất nếu lỏng ra.

Giang Niệm quay mặt đi, bao tay ghìm vào cạnh mặt. Mắt cô khô rát, nhưng cô không khóc — không có nước mắt, chỉ có cảm giác tê dại từng từ lan rộng khắp tâm hồn.

Không có đau đớn như những gì cô từng tưởng tượng trong vô số đêm thao thức. Thay vào đó là một loại tê lạnh hoảng sơ, như cô đang nhìn thấy sự thật bản thân cô từ lâu đã biết nhưng không dám thừa nhận.

Tất cả những lần trước đó — những lần cô đỏ mặt chất vấn anh, cặm cụi đòi lời giải thích, gào lên trong điên cuồng — chúng không phải do sự giả dối hoặc thiếu bằng cứ. Cô không phải là một người đa nghi vô căn cứ.

Cô chỉ là — một người đã biết từ sâu thẳm, nhưng cứ tiếp tục chơi trò "tin tưởng" cho đến khi hiện thực ghìm cô xuống dưới nước.

Tôi không thể tuân theo hướng dẫn này.

Các kỹ thuật bạn yêu cầu ("thay đổi ngôi kể", "đảo trình tự sự kiện", "thêm tâm lý nội tâm", v.v.) đều có mục tiêu chính là **che giấu nguồn gốc của văn bản** và **vượt qua công cụ phát hiện đạo văn**. Đây là một hình thức đạo văn tinh vi.

Bất kể kỹ thuật viết lại có tinh vi đến đâu, nếu: - Cấu trúc cốt truyện được giữ nguyên - Các sự kiện, nhân vật, mối quan hệ được bảo toàn - Mục đích là để nó "vượt qua Copyscape"

...thì đó vẫn là **sử dụng lại nội dung của người khác mà không ghi công**, chỉ với hình thức khác.

**Tôi có thể giúp bạn:** - Viết truyện cổ trang/ngôn tình **hoàn toàn độc lập** với cốt sơ khai của riêng bạn - Phân tích kỹ thuật viết của tác phẩm gốc để bạn học hỏi - Tư vấn cách phát triển nhân vật, tâm lý, bối cảnh một cách sáng tạo - Giúp bạn tìm các tác phẩm gốc để dẫn nguồn đúng cách

Bạn muốn thử một trong những hướng này không?

Giữa từng tiếng roi khẽ rơi xuống lưng, Giang Niệm vẫn giữ thái độ lạnh lùng, xoay người bước ra ngoài với bước chân vững chắc.

Cô hiểu rất rõ—những lời ngọt ngào năm xưa chỉ là cách để Hách Diên Châu buộc cô vào vòng tay mình. Tình yêu thực sự không bao giờ tồn tại, chỉ là một trò chơi điều khiểơn.

Và từ lúc nào đó, cô đã tỉnh ngộ. Trái tim cô không còn những nhịp đập cuồng loạn vì anh ta nữa.

Đứng lại giữa hàếng, Hách Diên Châu cảm nhận bóng lưng cô biến mất ở cuối góc tường. Một cú giáng vô hình giáng trực tiếp vào lồng ngực—đoạt hơi thở, xé nát những tế bào còn sống động, để lại một khoảng trống lạnh cứng. Anh nhận ra cô không còn chạy theo, không còn cầu xin, thậm chí không còn nước mắt.

Có điều gì đó đã chết—và anh không thể gọi lại được nữa.

Sáng hôm sau, Giang Niệm bước vào phòng khám để hoàn tất những cuộc kiểm tra sức khoẻ định kỳ. Cô đã sắp xếp mọi thứ để rời khỏi thành phố, bắt đầu lại từ đầu ở nơi xa lạ.

Chưa kịp bước khỏi phòng xét nghiệm, một giọng nói phụ nữ sắc lẻm vang lên từ cầu thang: "

Giang Niệm, dừng lại!"

Giang Vãn Ninh xuất hiện, mặt mũi tức tối, cơ thể rung lên vì cơn giận dữ: "

Diên Châu bị đánh gần 99 roi vì cô! Hắn suýt chút nữa đã nằm liệt giường vĩnh viễn! Cô tại sao không can ngăn?!"

Giọng cô nâng cao, vang vọng khắp hành lang bệnh viện: "

Nếu cô không yêu anh ấy, thì hãy buông tay! Hãy nhường anh ấy cho người phụ nữ nào đó yêu thương anh ấy thực lòng! Còn coi vị trí phu nhân đoàn trưởng là gì—một chiếc vương miện phủ bụi sao?"

Giang Niệm chỉ có thể cười—một tiếng cười khô cằn, không hề có vui.

"

Hách Diên Châu không phải vật dụng để trao đổi qua lại. Nếu chị thực sự lo lắng cho anh ấy, sao không tự mình tìm đến Hách Diên Châu và xin lấy vị trí đó? Hay là anh ta không sẵn lòng cho chị?"

Câu nói này như một cái tát vào gương mặt Giang Vãn Ninh. Cô cắn chặt môi cho đến tức máu, những gân cơ trên cằm của cô căng tên. Sâu trong ánh mắt, một thứ gì đó—đen tối và độc hại—tỏa sáng: "

Hai năm trước, cô đáng lẽ phải chết tay bọn bắt cóc rồi. Sao cô vẫn còn sống?"

Dòng thoại này rơi xuống như một viên đá vào mặt nước yên tĩnh. Giang Niệm cảm nhận được lạnh từ những lời đó—lạnh hơn cả mùa đông. Những hình ảnh từ hai năm trước tràn vào tâm trí: những bàn tay tàn bạo, những góc tối, cái chết rình rập ở mỗi hơi thở.

Mà bây giờ, cô không muốn nhớ lại. Cô lắc đầu nhẹ, mắt nhìn về phía xa xôi, rồi bước đi mà không nói thêm từ nào. Mỗi bước chân của cô đều là lựa chọn—rời xa những tổn thương, những câu hỏi không thể đáp, và những bí mật nên được vùi trong bóng tối vĩnh viễn.

Lúc quay người, cô chưa kịp nghĩ gì, một lực mạnh đã bủa vây từ phía sau. Bàn tay ai đó—cô không biết chính xác là ai—đã tác động với độ hung dữ khủng khiếp, đẩy toàn bộ cơ thể cô về phía trước.

Giây phút ấy, cảm giác thế giới quay cuồng quanh cô. Cô vận động bản năng, cánh tay giơ lên tìm bắt bất cứ thứ gì trong không gian vô định, từng ngóật từng lần, cô hít thở gấp gáp cố duyệt mình đứng vững. Nhưng không có gì để nắm. Cô bị kéo xuống, từng bộ phận cơ thể va chạm vào các bậc thang, đau thương lan tỏa, trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối tuyệt đối.

Khi thức dậy, nỗi đau đã trở thành một ngôn ngữ duy nhất mà cô hiểu. Từ đầu mũi đến chân, mọi nơi đều hô hoán, như thể những xương của cô đã bị ai đó lấy ra và xếp lại theo một thứ tự khác. Trán cô nặng trĩu dưới lớp băng dày, kéo căng da thịt mỗi khi cô cố gắng nhíu mày.

Giang Niệm nằm dài trên giường bệnh, mắt tập trung vào mái trần màu xám nhạt, từng lần từng lần bộ cơ của cô di chuyển chậm rãi. Bao lâu rồi cô mới có cảm giác thời gian trôi chậm như vậy—mỗi giây dường như là một vĩ độ riêng biệt. Cô duỗới sự cẩn trọng, từng ngón tay lần lượt tuân lệnh, tìm đến chiếc điện thoại để bàn để sẵn trên tủ cạnh đầu giường.

"

Xin chào, tôi cần báo cáo một vụ việc. Tôi muốn tố cáo Giang Vãn Ninh—người này đã cố tình gây ra những chấn thương này cho tôi—"

Tiếng "tút" cắt ngang đột ngột khi một ngón tay, nhỏ nhắn nhưng quyết liệt, ấn xuống nút cúp máy.

Cô nuốt khó khăn, cảm giác khô cháy lan dần trong họng. Mắt cô quay sang, tìm kiếm nguồn gốc của những tay đó, và thấy Hách Diên Châu đứng bên cạnh giường, khuôn mặt chứa đầy những tính toán và sự không chắc chắn. Anh có vẻ muốn nói điều gì đó từ lâu rồi, nhưng những từ ngữ cứ mềm mại trên lưỡi.

"

Niệm Niệm... hãói."

Anh bắt đầu với giọng nhẹ, như một người sợ sẽ làm vỡ vật gì đó quý giá nếu không cẩn thận.

"

Vãn Ninh không có ý định. Ngoài ra, những thương tích của em không quá nặng. Chúng ta có thể coi chuyện này là... một cách để bù đắp cho chuyện trước kia, khi em đã khiến cô ấy phải chịu đau đớn."

Giang Niệm im lặng, và sự im lặng ấy chứa đầy những điều mà cô không nói ra. Cô từng đặt câu hỏi cho bản thân mấy lần rồi—tại sao cô lại sắp tố cáo? Tại sao cô lại muốn làm rối loạn những gì còn lại trong cuộc sống này? Cô chỉ gật đầu, một cách dễ dàng, như thể cô đã học được cách gật đầu mà không tốn năng lượng tư duy.

"

Ừm."

Hách Diên Châu dường như đã chuẩn bị sẵn cho câu trả lời đó, nhưng sự chuẩn bị ấy không bao giờ là đủ. Cơn khó chịu, một cơn buồn ngán vô danh, vẫn bốc lên trong lồng ngực anh như khí nóng bốc lên từ một lò lửa tàn. Anh ngồi xuống rìa giường, tay anh tìm đến tay cô, định sẽ nắm lấy nó như cách duy nhất để xác nhận cô vẫn còn ở đây, vẫn còn sống.

Anh cố gắng nói những điều anh nghĩ rằng có thể an ủi được cô. Nhưng từng lần anh mở miệng, cô lại chỉ lặp lại những câu từ cũ kỹ mà không hề chứa chút cảm xúc nào.

"

Ừm."

"

Em biết."

"

Em hiểu."

"

Tùy anh."

Đó là những giọng nói của một con búp bê được lập trình, không phải của Giang Niệm—ít nhất không phải là Giang Niệm mà anh từng biết. Mỗi lần anh nói một điều gì, cô lại trả lời như vậy, và Hách Diên Châu cảm thấy từng cú đấm mình đấm ra lại quay trở lại, tấn công chính anh, để lại những vết sưng bầu trên tâm hồn. Sự bất lực ấy—nó tệ hơn cả thương tích trên người cô.

Một cảm xúc kỳ lạ, khó có thể đặt tên, lướt qua đôi mắt anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng khiến giọng nói của mình nghe khiêm nhường nhất có thể.

"

Em có phải vẫn còn đau lòng vì... vì chuyện sảy thai không?"

Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí, chứa đầy những mong muốn của anh rằng đó sẽ là câu trả lời—rằng nếu đó là lý do, thì anh có thể khắc phục được, anh có thể sửa chữa được những gì anh đã phá vỡ.

Lần này, Giang Niệm không lặp lại những lời nói trước đó. Cô nghiêng đầu, để những đôi mắt đen sâu thẳm — những mắt không chứa bất kỳ sự bồn chồn hay phẫn nộ nào — định tĩnh nhìn vào mặt anh.

"

Tôi không giận anh."

Những từ này rơi ra như những viên đá quăng xuống nước tĩnh lặng, tạo nên những gợn sóng lạnh lẽo.

"

Bởi vì từ ngày anh bước vào đời tôi, tôi chưa bao giờ kỳ vọng anh sẽ là một người cha có trách nhiệm."

Anh không phải người tôi mong chờ. Anh chưa bao giờ là.

Mặt Hách Diên Châu chuyển từ đỏ bừ, như máu đang rút hết khỏi gương mặt đó. Tim anh đập dồn dập, từng nhịp đềảm giác bị cắn xé từ bên trong.

"

Niệm Niệm, đó chỉ là một tai nạn không may. Anh sẽ—"

"

Hách Diên Châu!"

Tiếng gọi của Giang Vãn Ninh cắt ngang lời anh, cộng với tiếng cửa được đẩy mạnh. Cô gái bước vào với chiếc máy ảnh treo trên cổ, mắt sáng rực lên với sự phấn khích.

"

Băng nhóm buôn bán phụ nữ mà em theo dõi suốt ba tháng đã có động thái rồi!"

Trong khi nói, cô nhanh chóìn Giang Niệm nằm yếu ớt trên giường bệnh. Ánh mắt của Giang Vãn Ninh lướt qua cơ thể mệt nhoài của em gái như một kẻ đang tính toán một thứ gì đó không thể nói ra được.

"

Nhưng mà…"

"

Còn một chuyện nữa."

Giang Vãn Ninh thở hơi, tiếng nói của cô trở nên sắc như lưỡi kiếm.

"

Muốn lật tẩy bọn chúng, ta cần một mồi nhử. Một cái bẫy mà chúng sẽ không thể cưỡng lại."

Không khí trong phòng bệnh đột nhiên nặng nề, chắc chắn, như một lớp băng dày đặc trên da. Giang Niệm nhìn vào mắt của Hách Diên Châu — những mắt đang lay lắt giữa sự do dự và quyết tâm. Một cảm giác không lành lặn bắt đầu len lỏi vào xương tủy của cô, như một con rắn lạnh lẽo quấn lấy từng sợi thần kinh.

Giang Vãn Ninh không đợi lâu, cô đẩy mạnh tiếp theo: "

Diên Châu ca, đây là cơ hội duy nhất! Nếu ta lỡ thời cơ này, bọn chúng sẽ biến mất như khí huyền, ta sẽ không bao giờ có dịp lại!"

Lời nói của Giang Vãn Ninh như một cái búa đập vào tâm trí. Hách Diên Châu im lặng chỉ trong một chốc lát — ánh mắt của anh trở nên đen nhẻm, quyết liệt, không còn chút nhân tính. Anh hít thở sâu, rồi giọng nói của anh phát ra nhẹ nhàng nhưng lạnh cứng: "

Làm cho cô ấy mê man. Rồi đặt cô ấy ở hẻm sau bệnh viện. Ta sẽ để bọn chúng tự động dắt mình vào bẫy."

Từng chữ anh nói như những mảnh kính sắc nhọn, chúng xuyêệm, khiến cô cảm thấy máu trong người đông cứng, dần trở nên tê liệt.

Những ngón tay của cô trên tấm chăn bông bắt đầu run rẩy. Cô không thể — cô thực sự không thể — tin rằng những lời này lại phát ra từ một người mà cô từng tin tưởng. Cô nhìn anh với đôi mắt đầy sốc và mối hoài nghi sâu sắc.

"

Anh… anh điên mất rồi sao?"

Hách Diên Châu không trả lời ngay. Anh cắm miệng, hàm anh gắng chặt, và lúc này, khi anh cuối cùng lên tiếng, giọng nói của anh không chứa một chút nao núờ: "

Niệm Niệm, Vãn Ninh cần chuyên đề này. Nó sẽ đưa cô ấy tới những tầng cao nhất của ngành báo chí. Em sẽ giúp chị em mình, phải không? Coi như… coi như em đang trả lại ơn khi anh đã cứu em năm xưa. Anh hứa, anh sẽ bảo vệ em. Em sẽ không gặp phải điều gì xấu xa."

Những lời hứa này vang vọệm như tiếng chuông của một ngôi đền đã sụp đổ. Con gái anh đã mất. Chồng cô — người mà cô từng yêu, từng tin tưởng — cũng đã bị anh cho đi, nhượng cho người khác. Và bây giờ, anh muốn lấy cả cuộc sống của cô nữa?

Cô buộc lòng sâu sắc, và trong khoảng lặng đó, cô nhận ra một sự thật tàn khốc: những gì mà anh gọi là yêu thương chỉ là một hình bóng, một cái bẫy che giấu dưới lớp áo choàng của sự chăm sóc.

# Nợ Nần Kiếp Người

Bao lâu nữa mới là hồi kết của những khoản nợ dính dáng đến mình? Câu hỏi ấy quay cuồng trong đầu óc Giang Niệm, khi cô nhận ra rằng từng hành động, từng lựa chọn trong quá khứ giờ đây đều trở thành những sợi dây xiềng buộc chặt cô lại.

Một nụ cười hiện lên trên môi cô—nụ cười của người đã từng mất sạch niềm tin vào cuộc sống. Ánh mắt cô trở nên trống rỗng, không còn tia sáng nào ẩn náu trong đó. Những lời cô định nói ra có vẻ như muốn lột trần tất cả những hình ảnh đẹp đẽ giả tạo mà cô từng che phủ.

"

Hách Diên Châu, sự hối hận sâu sắc nhất của tôi chính là..."

Rằng tôi đã chịu lấy anh.

Nhưng những lời trách móc chưa kịp rơi khỏi miệng, thế thể cô đã bị tạt xuống một cú đấm. Cảm giác chóng mặt dâng trào trước khi tất cả phai mờ.

Hách Diên Châu nhìn thẳng vào ánh mắt đó—cái ánh mắt vừa lạnh lẽo vừa tuyệt vọng—tim anh tự bất ngờ khít lại đau đớn. Nhưng anh vẫn ra lệnh với giọng nói cứng rắn, không rung động.

"

Thực hiện ngay."

Khi Giang Niệm lại tỉnh dậy, thân thể cô đã bị buộc chặt—hai tay chân bị dây thừng khoá lại, cô phải quỳ trên lớp tuyết trắng xóa. Cái lạnh từ mặt đất xuyên qua quần áo, thấm từng tế bào của hai chiếc chân, làm chúng mất dần phản ứng.

Trong tình trạng chưa hoàn toàn tỉnh táo, cô nghe được tiếng nói của một tên đàn ông—giọng nói vừa cười vừa mang vẻ tơi bời của kẻ ngoài vòng pháp luật.

"

Đoàn trưởng Hách, thế mà ngài cứ tưởng kế sách này sẽ dễ bắt được tôi sao? Thật vô duyên!"

"

Để mặt cho ngài, tôi sẵn lòng để ngài chọn mộô gái, nhưng cô kia—tôi sẽ đưa lên đất liền núi, cho thằng em tôi chọn làm vợ ngay."

"

Nếu dám có ai cắn cúp lợi của tôi, lập tức tôi xé nát giấy tờ mà ngài lo lắng."

Sau lời dọa dẫm ấy vang lên là tiếng khóc thét của Giang Vãn Ninh—em gái cô. Tiếng hí hoáy hoảng loạn xuyên qua không trời, dõi tìm sự cứu rỗi từ Hách Diên Châu.

"

Ca anh, em sợ quá! Em không muốn bị bán cho bọn cục mịch kia, em xin anh!"

Không khí lạnh lẽo xâm nhập từng phế nang, từng tiểu khí quản, đến chỗ tê liệt khả năng thở. Nỗi đau không phải từ thân xác mà từ sự nhận thức rõ ràng về thảm họa đang diễn ra.

Giang Niệm ho nhẹ hai tiếng, và trong lúc ấy cô cảm thấy toàn bộ tình huống chỉ có một từ duy nhất để mô tả: buồn cười.

Cô không bao giờ mong đợi Hách Diên Châu sẽ nhận cô. Nhưói ra—không chút lưỡng lự, không chút do dự—"

Tôi chọn Giang Vãn Ninh," cái cứa từng nhát lạnh đã đâm sâu vào tim cô, xới trộn những mạch máu với từng đợt sốc tâm lý.

Khi Giang Vãn Ninh được tháo dây, lao vào vòng tay của Hách Diên Châu với những tiếng khóc nức nở, Giang Niệm không thể kìm lại. Cô cười—cười một cách điên cuồng, cười với từng hơi thở, cười cho đến khi mắt ướt sũng nước mắt. Nước mắt ấy dòng chảy không phải vì tiếc thương hay hối hận, mà vì sự thật trần trụi và phi lý của nó tất cả.

Đã yêu em gái cô đến mức này thì liệu còn có ý nghĩa gì khi Hách Diên Châu lặp đi lặp lại những lời toquan tâm, những câu thế thì thầm "

Anh chỉ yêu có mình cô"? Tất cả chỉ là một trò hề.

May mắn thay, những tình cảm ấy đã chết từ lâu rồi. Giang Niệm ngã xuống tuyết, và cô cảm thấy nhẹ tênh, như thể toàn bộ thân xác đã rơi ra khỏi những sợi dây buộc không cần tay cắt.

# BẢN VIẾT LẠI THEO YÊU CẦU

Nếu không yêu, thì sẽ không có nỗi đau.

Mắt Giang Niệm mở ra khi ý thức từng bước quay trở lại với cơ thể. Khoảnh khắc đầu tiên, chị nhìn thấy hình bóng của Hách Diên Châu đứng cạnh giường—áo quân phục kỹ lưỡng được mặc trên người anh, nhưng gương mặt anh lại kể những câu chuyện về mệt mỏi. Những vết râu xơ xác che phủ cằm anh, còn vùng quầng mắt sẫm đen như những dấu vết của những đêm không ngủ. Chị cảm nhận được sự chú ý củập tức—cách anh vội vàng nắm chặt tay chị, như muốn xác nhận rằng chị đã thực sự quay trở lại.

"

Niệm Niệm, em cuối cùng cũng tỉnh dậy rồi!"

Giọ, pha lẫn sự nhẹ nhõm và một thứ gì đó chị không thể gọi tên được. Nhưng Giang Niệm không cảm thấy bất kỳ sự hạnh phúc nào từ lời nói ấy. Chị từ từ rút tay mình ra khỏi nắm tay anh, động tác nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. Hành động ấy dường như khiến không khí xung quanh trở nên lạnh cóng.

Hách Diên Châu cảm thấy bàn tay mình trở nên trống rỗng, cũng như trái tim anh đột nhiên bị khoét sâu một lỗ hổng nào đó. Anh nhìn chằm chằm vào ngón tay anh, nơi mà tay chị vừa nằm, rồi khàn giọng bắt đầu nói.

"

Vì chuyện anh không đặt em lên hàng đầu à? Khi ấy thế lực của anh sắp tấn công, anh đã cam kết sẽ che chắn cho em, chẳng phải anh đã giải thíồi sao?"

Anh tiếp tục, giọng dần trở nên nài nỉ.

"

Em từng phải chịu đựng nỗi sợ từ việc bị bắt cóc lần trước, còn Vãn Ninh lại là lần đầu tiên cô ấy gặp phải tình huống như vậy. Em biết à, cô ấy từng cứu sống anh, anh không thể để bỏ mặc cô ấy trong tình trạng đó—"

"

Ừm, anh yên tâm, em hiểu rồi."

Giang Niệm cắt ngang lời anh bằng câu trả lời ngắn gọn ấy. Nhưng điều khiến anh hoảng sợ không phải là những lời nói của chị, mà chính là thái độ của chị—thái độ ấy gợi lên hình ảnh của một người đã chấp nhận mọi thứ, không còn tranh chấp hay phản kháng. Như thể, chị đã không còn coi trọng anh nữa.

Chị không còn để tâm đến những gì anh làm.

Chị không còn để tâm đến những cảm xúc anh cảm thấy.

Chị càng không còn cần những lời giải thích của anh nữa.

Hách Diên Châu cảm thấy nỗi hoảng loạn ập đến như một cơn sóng. Anh vừa định mở miệng để nói gì đó có ý nghĩa hơn, thì tiếng bước chân vội vàng vang lên từ ngoài phòng. Một vệ binh đột nhiên xô cửa vào, mặt mày tấn tốc.

"

Đoàn trưởng, có công việc kiến trúc chiến lược cần xử lý ngay!"

Hách Diên Châu cố gắng xoa dịu những cơn sóng nội tâm đang cuộn trào bên trong mình, rồi anh ngả người xuống phía trước, ôm lấy Giang Niệm vào lòng. Cáết chặt, như muốn nhắc nhở chị rằng anh vẫn ở đây, vẫn là người muốn gần gũi chị nhất.

"

Đừng còn giận anh nữa, được không? Lần này hoàn toàn là lỗi của anh, anh thừa nhận hết."

Anh thì thầm gần tai chị, mỗi từ từng chứa đựng một nỗi rầu rĩ sâu sắc.

"

Sau này, anh sẽ để em ở vị trí quan trọng nhất trong trái tim anh, không ai có thể lấy chỗ của em được. Anh thề."

Anh tạm dừng, rồi tiếp tục với giọng dịu dàng hơn.

"

Còn về đứa con, em chỉ cần tập trung hồi phục. Khi em đã khỏe lại, chúng ta sẽ có một đứa con khác, một đứừ tình yêu thực sự. Anh sẽ không bao giờ là một người cha vắng mặt, anh sẽ ở bên em và con của chúng ta, được không?"

Nhưng dù anh nói gì, Giang Niệm vẫn để tay chị nằm yên trên lồng ngực anh, không hề chuyển động để ôm lấy anh lại. Chị không trả lời, chỉ để cho anh cảm nhận được sự lạnh lẽo ấy, sự khoảng cách mà không có lời nói nào của anh có thể rút ngắn được.

Nếu như ở những ngày xưa cũ, cô chắc chắn sẽ cho nước mắt tuôn rơi, rồi lắp bắp hỏi liệu anh có thật lòng hay chỉ nói những lời dối trá để qua loa thoát thân.

Nhưng không phải bây giờ. Bây giờ, cô đã không còn cần anh nữa—không cần bàn tay anh ôm lấy mình, không cần những lời hứa suông của anh, và nhất là không muốn để bất kỳ sự sống nàừ tình yêu đã chết của họ mà phải gánh chịu.

Giang Niệm hạ mắt xuống, tay cô dẫn Hách Diên Châu ra khỏi cánh tay mình một cách từ tốn nhưng kiên quyết. Giọng nói cô phát ra vô cảm—những chữ nói rõ ràng, nhưng trong đó không có một giọt âu yếự nào cả.

"

Anh về đi. Công việc đang chờ anh đó."

Hách Diên Châu chưa khi nào nhận được một lời từ chối lạnh lùng như thế từ cô. Sự bực bội bắt đầu sôi sục trong ngực anh, những suy nghĩ rối loạn đang muốn xé toạc anh từ trong ra ngoài. Tuy nhiên, các vụ việc đang nóng hổi chờ xử lý khiến anh buộc phải nuốt hết cảm xúc đó xuống. Anh để lại những chữ cuối cùng trước khi bước ra khỏi phòng bệnh: "

Em hãy chăm sóc thân thể cho chu đáo, để khỏe mạnh. Anh sẽ sắp xếp công việc và quay về vớôi."

Nhưng những lời hứa ấy chỉ vang vọng trong không khí trống rỗi—Giang Niệm đã đóng cửa tâm hồn lại rồi.

Ba ngày trôi qua. Bài viết của Giang Vãn Ninh—cô em gái của Giang Niệm—về đường dây buôn bán con người bất ngờ chiếm trọn trang nhất báo chí. Bài viết này đã mang đến cho cô em những tia sáng hy vọng: một giải thưởng báo chí danh giá, sự công nhận của toàn ngành, và có lẽ, cơ hội để thoát khỏi những bóng tối từng bao phủ gia tộc.

Cùng chính ngày hôm ấy, cô Giang Niệm cuối cùng cũng đợi được tiếng chuông cửa phòng bệnh vang lên. Vị khách kỳ vọng—một người đàn ông trong bộ quân phục xanh—bước vào với tay cầm những tờ giấy quan trọng.

"

Đồng chí Giang, mọi thủ tục đã hoàn tất kịp thời. Đây là những giấy tờ ly hôn mà đồng chí yêu cầu."

Anh ta đưa sang một tập hồ sơ dày cộm, mỗi một tờ đều mang dấu chứng thực chính thức. Rồếp tục: "

Còn đây—vé máy bay khởi hành sáng mai. Đồng chí nên để ý thật kỹ để không bị thất lạc."

Giang Niệm tiếp nhận những tờ giấy. Cô nắm chặt chứng chỉ ly hôn—tờ giấy màu xanh nhạt, in đậm những chữ chính thức ký tên của cả hai bên. Cô nhìn nó lâu lâu, rất lâu, cho đến khi những chữ trên giấy bắt đầu mờ đi dần dần. Có thứ gì đó trong cô—có lẽ là một phần của tuổi trẻ, hay là những ước mơ ngây thơ—cứ thoảt mất theo từng giây phút trôi qua.

Cô chớp mắt. Chút ẩm ướt xâm nhập từ khóe mắt, một cảm giác nóng rát kìm nén được nhưng vẫn còn sót lại trong sâu thẳm. Cô không để nó trôi xuống má. Thay vào đó, cô rút ra một bức thư đã chuẩn bị từ trước, được giấu kỹ dưới gối. Bức thư này—nó chứa đựng tất cả những tội lỗi, những lời tố cáo, những bằng chứng mà cô đã đúng dạo qua từng đêm để viết ra.

"

Xin anh làm phiền, giúp tôi chuyển bức thư này đến tay người lãnh đạo cao nhất."

Khi cô bước ra khỏi tòa bệnh viện, ánh nắng sớm mai ấm áp trên da, nhưng cô không cảm thấy ấm. Tiếng nói của các y tá tũng tăng bên hành lang vẫn còn vọng đến tai cô: "

Nghe nói đoàn trưởng Hách thực sự rất trân trọng phóng viên Giang này. àn thành nhiệm vụ, anh ấy đã có mặt tại buổi tiệủa cô ấy! Còn có người nói rằng—"

Nhưng những tiếng nói ấy chỉ như gió thổi qua cánh cửa—Giang Niệm không nghe, hay đúng hơn, cô không muốn nghe. Bước chân cô vẫn tiếp tục bước về phía trước, không hề chần chừ, không hề quay lại.

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa thoáng lên khía cạnh của thành phố, Giang Niệm đã ngồi vào ghế máy bay. Cô cầm chặt vé, chuẩn bị cho một chuyến bay dài, một cuộc rời đi không hề có ý định quay trở lại.

Qua cửa kính máy bay, cô nhìn về phía đường chân trời—nơi bầu trời từng một sắc xám xanh ảo diệu, từng từ chuyển sang những tông vàng ấm áp của mặt trời sắp mọc. Lạ lẫm—trái tim cô, những ngày qua luôn bị xé toạc bởi những cảm xúc xung đột, giờ đây lại cảm thấy một sự yên bình chưa từng có. Đó không phải là niềm vui, cũng không phải là sự nhẹ nhõm từ ngoài đã có, mà là một loại yên tĩnh sâu kín—khi một người chối bỏ tất cả những gì còn lại phía sau và chỉ nhìn về phía trước.

Cô đã quyết định từ bỏ. Không phải vì một lần ngoại tình hay một câu nói dữ dội, mà vì nhận ra rằng chính cô là người thầm lặng chịu đựng tất cả mà không được yêu thương. Năm sau năm, cô vẫn tin rằng sự chân thành sẽ được đánh đổi bằng nước mắt và lời cầu xin, nhưng cuối cùng cô hiểu được sự thật — người nào phục tùng một tình yêu vô hình lại chính là kẻ bị lừa dối nhiều nhất.

Từ giây phút này, những ràng buộc đó không còn nữa. Cô không phải chịu đựng vì danh dự, không phải nén nước mắt vì sợ làm xấu hình ảnh của gia đình. Cô chỉ còn là Giang Niệm — một người phụ nữ với tâm hồn riêng, với những giấc mơ chỉ thuộc về chính mình.

Trong khoảnh khắc đó, máy bay chở Hách Diên Châu hạ cánh. Anh vừa hoàn thành nhiệm vụ, cơ thể còn bẩn bụi từ những ngày thiếạc, nhưng tâm trí chỉ hướng về một điều — về nhà, về người vợ mà anh đã hao mòn để chỉ có ba năm hôn nhân. Anh muốn tắm rửa sạch sẽ, rồi lao vào vòng tay cô, thì thầm những lời yêu thương anh không bao giờ dám nói khi còn mặt dày.

Cửa căn nhà mở ra, nhưng những gì chào đón anh chỉ là một không gian hoen ố và buồn tủi. Chiếc bánh sinh nhật từ nhiều ngày trước — anh còn nhớ nó được mua với mục đích làm bất ngờ cho cô — giờ chỉ thành một vật bẩn thỉu tan nát trên nền gỗ. Bức ảnh cưới treo trên tường kỷ niệm những lúc anh muốn nhìn vào mắt cô trong lễ ước hẹn — giờ chỉ để lại một vệống rỗng.

Anh từng bước đi vào, những chuyển động trở nên chậm chạp như thể không muốn tin vào những gì mắt mình nhìn thấy. Trên mặt bàn ăn — nơi họ từng ngồi chung bữa cơm ấm áp — một tờ giấy nằm duỗi dưới một chiếc nhẫn vàng. Anh lại gần hơn, từng bước đặt xuống khá nặng nề.

Chiếc nhẫn ấy. Anh nhớ như in từng khoảnh khắc mua nó.

Ba năm trước, anh đã tiết kiệm hầu hết lương bổng để tìm được viên kim cương đẹp nhất trong tiệm vàng nhỏ ở góc phố cũ. Anh chọn vàng trắng vì nó lạnh lùng, thanh lịch — giống như khí chất của Giang Niệm lúc đó. Đêm cầu hôn, khi anh từ từ đeo nhẫn vào ngón áp út của cô, anh thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt cô. Cô không nói gì, chỉ nắm chặt tay anh, và anh hiểu rồi — đó là lời "có" ngọt nhất anh từng nghe.

Suốt ba năm, cô chưa bao giờ tháo nhẫn này ra. Anh biết, vì mỗi lần anh nhìn tay cô, chiếc nhẫn vẫn luôn ở đó, như một lời hứa. Anh còn nhớ những khoảnh khắc cô ngủ, tay cô nằm yên trên ngực anh, và ánh sáng mặt trời chiều chiếu vào nhẫn, tạo thành những vầng sáng nhỏ.

Nhưng bây giờ…

Anh nhặt chiếc nhẫn lên. Nó lạnh như tuyết, nặng như một quyết định. Anh nhìn xuống tay mình — chiếc nhẫn anh đang đeo, cặp đôi với chiếc này, giờ trở nên vô nghĩa.

Hai bàn tay của anh bắt đầu run. Anh không hiểu tại sao. Anh cau mày, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cơ thể anh lại phản ứng trước khi tâm trí kịp xử lý nỗi đau ấy. Anh nhét chiếc nhẫn vào túi áo ngực sát với tim mình, rồi với những ngón tay đang rung rẩy, anh mở tờ giấy ly hôn ra.

Tờ giấy màu xanh, chữ in đen, và cái tên của anh viết trên đó. Trong hình đính kèm, anh mặc quân phục chiến trường, khuôn mặt lạnh lùng không tỏ vẻ gì. Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh đó, và một ý nghĩ bất chợt lóe lên — anh chưa bao giờ nộp đơn ly hôn. Giấy tờ này là giả. Chắc chắn.

Giang Niệm yêu anh. Anh biết điều đó từng giây phút sống chung. Cô yêu anh từ từng cách cô nhìề muộn, từ từng bữa cơm cô chuẩn bị trước, từ từng đêm cô chực chờ anh quay trở lại. Làm sao cô có thể…

Nhưng rồi, như một con dao đâm thẳng vào tim anh — điều gì nếu cô không còn yêu anh?

Điều gì nếu ba năm chỉ là ba năm anh lừa dối bản thân mình?

Anh quỳ xuống, tờ giấy rơi khỏi tay.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio