Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Buông bỏ

Giang Niệm chọn rời bỏ để sống lại

1600 từ

Cô nhìn vào mắt anh, tìm kiếm một chút độc lập, một chút lối thoát cho những lời nói này. Nhưng không có. Mắt anh sáng lên khi nhắc tới cô ấy.

"

Về lá bùa kia..."

Hách Diên Châu nhìn xuống, nơi chiếc lá bùa đang nằm im lìm trên mặt đất. "

Em nhìn nhầm rồi. Có nhiều chiếc bùa giống nhau."

Giang Niệm im lặng. Cô hiểu rằng mình đã thua.

Cô tin anh lúc đó. Không phải vì lời giải thích của anh thuyết phục, mà vì cô muốn tin. Vì nếu không tin, nếu để cho nghi ngờ lớn lên, thì những gì cô đã làm — mọi sự hy sinh, mọi lần quỳ xuống — sẽ chỉ là một trò cười.

Nhưng hai năm sau đó đã chứng minh rằng, những lần cô lựa chọn tin tưởng chính là những lần cô lựa chọn mù quáng nhất.

---

Ngày giỗ cha mẹ cô, Giang Niệm mặc áo xanh đen, chuẩn bị những thứ cần thiết. Hương nhang, hoa tươi, các loại cơm canh, bánh mứt. Cô muốn Hách Diên Châu đứng cạnh mình khi cô nói chuyện với bố mẹ. Cô muốô kể lại những chuyện nhỏ nhặt — cách bố cười, cách mẹ quanh quẩn trong bếp, cách họ mong anh như một đứột thịt.

Anh không tới.

Tin nhắn từ Hách Diên Châu đến lúc trưa: "

Em hãy yên tâm, anh đang phỏng vấn với Giang Vãn Ninh về dự án quốc phòng. Tối nay sẽ về."

Cô đọc lại tin nhắn ba lần, bốn lần, năm lần. Dự án quốc phòng. Hôm nay. Hôm nay là ngày giỗ cha mẹ cô.

Tối hôm đó, anh không về.

---

Kỷ niệm ngày cưới, Giang Niệm mặc chiếc áo váy được Hách Diên Châu tặng năm năm trước, khi những cơn gió còn mang theo ấm áp. Cô chuẩn bị một bữa tối lãng mạn, nến thắp sáng bàn ăn, rượu vang chảy từ từ vào ly. Cô đã hôm nay không làm gì cả, chỉ chờ anh.

Anh gọi lúc năm giờ chiều. "

Em, anh rất tiếc. Giang Vãn Ninh cần anh làm chuyên đề tin tức về phụ nữ trong quân đội. Cô ấy đã hẹn khách mời từ sáng. Anh không thể từ chối."

Cô nghe tiếng cười của cô gái kia qua điện thoại.

"

Không sao đâu," cô nói, giọng như một cây tre gãy. "

Anh hãy bận công việc của anh."

Cô tắt đèn, ngồi một mình trong bóng tối, và lần đầu tiên, cô cho phép nước mắt chảy xuống mà không cố nén lại.

---

Hai tuần sau, cô phải vào bệnh viện. Viêm ruột thừa, bác sĩ nói. Phải phẫu thuật ngay.

Cô tỉnh dậy sau phẫu thuật, nhìn thấy Hách Diên Châu ngồi trên chiếc ghế bên cạnh. Trái tim cô nhảy lên. Anh đã tới. Dù mọi lần trước có như thế nào, anh vẫn đã tới khi cô cần anh nhất.

Nhưng lúc cô định nói gì, anh đứng dậy. "

Em tỉnh rồi. Anh phải về phòng bên cạnh, Giang Vãn Ninh bị cảm nặng."

Cô nhìn anh đi ra, chiếc túi nylon đựng cơm nó.

Đó không phải cơm của cô.

Lần đó, cô không khóc. Cô chỉ nằm lì trên giường, tay bó bằng băng, và nhìn vào chỗ anh vừa ngồi. Chiếc ghế vẫn còn ấm. Nhưng nó không phải để dành cho cô.

Tôi đã bước vào trong một tình yêu mà chỉ toàn nước mắt và sợ hãi, ngày ngày cầông được quá thân thiết với Giang Vãn Ninh, khóc hỏi lại anh liệu có còn yêu tôi không, nhưng tất cả những gì tôi nhận lại chỉ là những lời cũ kỹ, lặp lại như một bản nhạc buồn.

"

Đừng suy nghĩ quá nhiều nữa, anh với cô ấy thật sự không có điều gì. Em cứ tâm niệm thế thôi."

Anh nói như vậy, nhưng giọng nói vô cảm của anh chứa đựng những điều anh không thể nói ra. Tôi biết anh không hiểu, hoặc có thể anh không muốn hiểu. Khi đó tôi chỉ thấy lạnh, lạnh như nơi anh đứng không còn ấm áp.

Ba ngày trước, tất cả thay đổi. Giang Vãn Ninh đã đẩy tôi xuống cầu thang, từng bậc từng bậc, sự rơi tự do, rồi đau đớn. Việéo dài bốn tháng cuối cùng cũng kết thúc trong huyết và nước mắt.

Trong cơn điên cuồng của đau buồn, tôi đã tát Giang Vãn Ninh. Chỉ là một cái tát. Nhưng anh — Hách Diên Châu — anh siết chặt cổ tay tôi lại, từng ngón tay như muốn tách xương tôi khỏi thân thể. Giọng nói của anh lạnh không khác gì sương đông sáng sớm.

"

Giang Niệm, em đã vượt quá giới hạn rồi."

Chỉ có vậy. Anh không hỏi lý do, không nghe lời giải thích. Anh chỉ nhìn một cách lạnh lẽo như lạnh lẽo nhìn một kẻ lạ hoàn toàn.

Sau đó, không quan tâm tới cơ thể tôi vừa mất đi cục thịt nhỏ bé, sức lực suy kiệt, anh kiên định đưa tôi vào trại giam. Tôi nhớ ánh sáng từ từng nan lồng sắt, nhớ mùi nồi xương được nấu lâu ngày, nhớ những tiếng khóc của phụ nữ khác vào ban đêm. Nhớ cách anh không nhìn lại khi bước ra khỏi phòng giam.

Khoảnh khắc ấy, cái trái tim của tôi — nó cũng chết như đứa con tôi chưa kịp gọi là con. Không còn gì để nuôi dưỡng tình yêu, không còn gì để tin tưởng.

Bây giờ tôi không còôi.

Không còêu tôi.

Chỉ mong anh để tôi một mình.

Khi trở về căn nhà vốn đã lạ lẫm này, tôi thấy các vệ sĩ đứng chót chân ở cửa, mặt lo lắng như chờ một tin xấu để báo cáo.

"

Đoàn trưởng, phóng viên Giang bị chấn thương nặng. Bây giờ tình hình cô ấy rất nguy kịch…"

Tôi nhìn thấy sắc mặt Hách Diên Châu thay đổi, từ vô cảm chuyển thành một chút hồi hộp. ôi, miệng há ra như muốn nói điều gì.

Nhưng tôi nhanh hơn.

"

Anh đi thôi. Chỗ này anh không cần."

Có điều gì đó trong cách tôi nói — có lẽ là sự tĩnh lặng, hoặc có lẽ là sự tuyệt vọng đã được tinh luyện thành sắc bén — khiế. Những nếp nhăn trên trán anh nhăn lại thêm, nhưng vì tình hình bên Giang Vãn Ninh quá khẩn cấp, anh chỉ kịp tấp vào một cụm từ.

"

Anh sẽ quay lại. Anh hứa với em."

Rồi anh rời đi nhanh như thể chạy trốn.

Tôi đứng lặng lẽ nghe tiếng bước chân anh dần mờ đi, rồi im tiệt. Một mình tôi bước vào nhà, đóng cửa sau lưng. Âm thanh khóa cửa kêu lạo xạo như tiếng một cam kết bị phá vỡ cuối cùng.

Tôi cầm điện thoại bàn, gọi thẳng đến một số mà tôi đã chuẩn bị từ lâu, chờ đợi chính xác khoảnh khắc này.

"

Chúng ta có thể bắt đầu được không?"

tôi hỏi. Giọng nói của tôi lạnh lẽo, không giống tôi — người phụ nữ yếu đuối mà Hách Diên Châu từng biết. "

Tôi sẵn sàng rồi."

Khi quyết định được đưa ra, Giang Niệm nhận thấy giọng nói của mình trở nên lạnh lẽo đến mức kể cả bản thân cũng không nhận ra. Cô vừa cầm ống nghe điện thoại, vừa nhìn thẳng vào bức ảnh cưới trên tường — hai người nắm tay, tươi cười bên nhau như những đứa trẻ được phép yêu thương mà không cần lo sợ bất cứ điều gì.

"

Chính ủy Trình, tôi quyết định rồi," cô nói, từng chữ một rõ ràng, "tôi sẽ tham gia đoàn lưu diễn quốc tế lần này."

Từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở phào nhẹ nhõm, rồi những lời khen ngợi tưởng chừng như đã chuẩn bị sẵn: "

Tuyệt vời! Đoàn văn công chúng ta chính là cần một vũ công tài ba như cô. Không có cô, chương trình khiêu vũ của chúng ta sẽ mất đi phần linh hồn."

Giang Niệm không trả lời ngay. Cô tính toán lại những con số — hai năm, có thể ba năm, hoặc thậm chí lâu hơn nữa. Khoảng cách đó sẽ dài bao nhiêu, và liệu nó có đủ để thay đổi tất cả mọi thứ hay không.

"

Nhưng có một vấn đề," giọng của Chính ủy Trình trở nên thận trọng hơn, "với tình cảm của cô và đoàn trưởng Hách... anh ấy sẽ đồng ý sao? Hay cô chưa nói chuyện với anh ấy?"

Cô đặt ống nghe xuống, đi tới cửa sổ, nhìn ra thành phố đêm lung linh ánh đèn. Từ tờ giấy trên bàn, cô lấy ra mẫu đơôn mà mình đã chuẩn bị từ nhiều hôm trước — dòng chữ in đậm trên giấy trắng giống như một bản án quyết định.

"

Tôi sẽ ly hôn," cô nói vào ống nghe, giọng yên tĩnh nhưng chứa đựng một quyết tâm sắt đá, "xin chính ủy giúp tôi xử lý đơôn với anh Hách."

Câu thoại lơ lửng trong không khí, rồi bên kia truyền đến tiếng ngừng thở dài, tiếp đó là những câu hỏi lẩn thẩn, những lời khuyên, những nỗi lo. Nhưng Giang Niệm không nghe thực sự. Cô chỉ lặp lại một câu: "

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thể hiện sự thay đổi tâm lý tinh tế của nhân vật chính: từ người phụ nữ hy sinh mù quáng đến người phụ nữ sẵn sàng cắt đứt dây xích. Cách tác giả dùng chi tiết "dòng chữ in đậm trên giấy trắng giống như một bản án quyết định" tạo nên sự hùng hồn kín đáo, không phải vì sự thù hận mà vì tự trọng.

📖 Chương tiếp theo

Hách Diên Châu sẽ biết được quyết định của Giang Niệm như thế nào, và liệu anh có chịu buông tay hay sẽ cố gắng giữ chân người phụ nữ đã trao cả trái tim cho anh?

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord