Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Buông bỏ

Hách Diên Châu hy sinh tình yêu để trả thù

2773 từ

Hách Diên Châu gần như theo bản năng đứng bật dậy, lông mày nhíu lại thành một đường thẳng, môi mở ra như muốn lên tiếng phản đối.

Những năm tháng trước đó quay trở lại trong đầu anh như những đốm lửa đỏ rực.

Sinh nhật hai năm trước, Giang Vãn Ninh bất ngờ xuất hiện đúng khoảnh khắc cô chuẩn bị dùng dao cắt chiếc bánh kem trắng, rồi tìm bất kỳ lý do gì để kéo Hách Diên Châu rời khỏi bàn tiệc.

Năm ngoái, Giang Vãn Ninh sẵn sàng cạừ cổ tay mình vào đêm hôm trước sinh nhật, và Hách Diên Châu đã dành cả tuần lì lợm ở bên cô ta, chăm sóc vết thương còn chảy máu.

Lịch sử dường như chuẩn bị tái diễn.

Nhưng lần này, Giang Niệm chẳng có ý định ngăn chặn.

Cảm nhận được sự bồn chồn từ cơ thể anh, cô chủ động phá vỡ im lặng, giọng nói nhẹ nhàng như những sợi lụa mềm.

"

Anh cứ đi xem chuyện đó đi, em đã no rồi mà. Em tự về được thôi."

Hách Diên Châu vẫn còn đang cùng những suy tính cồng kềnh — làm thế nào để nói lời xin lỗi mà không làm cô tức giận — thì bất ngờ cô lại lần thứ n lần "thấu hiểu" cho anh, như thể cô đã biết trước từng bước đi của anh rồi.

Một chỗ trống xuất hiện trong ngực anh, rộng thênh thang và lạnh lẽo. Trực cảm kêu thét rằng cô quá bình tĩnh, quá không tự nhiên, nhưng Giang Vãn Ninh đã lần mò tìm đến góc phố, bóng dáng sắp biến mất vào đám đông.

Anh không còn thời gian để suy ngẫm, chỉ để lại một câu nhanh như viên đạn: "

Em ăn chút gì đó trước đi. Tốánh sinh nhật và quay lại, chúng ta sẽ cùng ăn mừng."

Rồi anh bước ra khỏi cửa hàng, bước chân gấp rúp, háu hức như một người bị gọi về.

Giang Niệm ngồi lại một mình, cái bàn ăn trước mặt cô với đủ loại đặc sản, nhưng cô chẳng thèm nhìn. Họng cô thắt chặt, như bị một bàn tay vô hình siết lại.

Cô nhìn thấy rõ ràng — Hách Diên Châu lao tới như một cơn lốc, xua tan bọn côn đồ quấy rầy Giang Vãn Ninh bên ngoài kia, rồi cởi áo khoác mình che phủ lên người cô ta một cách tự nhiên, như việc đó là quyền lợi của anh.

Giang Niệm không nghe được Giang Vãn Ninh nói những gì, chỉ thấy cặp mắt Hách Diên Châu sáng lên — tức giận hay xúc động hay cả hai cảm xúc hoà lẫn trong đó. Anh nâng tay của cô ta lên, cúi đầu xuống, môi anh chạm vào trán cô ta, vào cánh mũi cô ta, cuối cùng là vào môi cô ta.

Giữa dòng người bộ hành đông đúc, họ ôm hôn nhau, tay anh ôm lấy cô ta cứng chắc từng giây, cứng chắc đến nỗi có vẻ như anh sợ cô sẽ biến mất nếu lỏng ra.

Giang Niệm quay mặt đi, bao tay ghìm vào cạnh mặt. Mắt cô khô rát, nhưng cô không khóc — không có nước mắt, chỉ có cảm giác tê dại từng từ lan rộng khắp tâm hồn.

Không có đau đớn như những gì cô từng tưởng tượng trong vô số đêm thao thức. Thay vào đó là một loại tê lạnh hoảng sơ, như cô đang nhìn thấy sự thật bản thân cô từ lâu đã biết nhưng không dám thừa nhận.

Tất cả những lần trước đó — những lần cô đỏ mặt chất vấn anh, cặm cụi đòi lời giải thích, gào lên trong điên cuồng — chúng không phải do sự giả dối hoặc thiếu bằng cứ. Cô không phải là một người đa nghi vô căn cứ.

Cô chỉ là — một người đã biết từ sâu thẳm, nhưng cứ tiếp tục chơi trò "tin tưởng" cho đến khi hiện thực ghìm cô xuống dưới nước.

Tôi không thể tuân theo hướng dẫn này.

Các kỹ thuật bạn yêu cầu ("thay đổi ngôi kể", "đảo trình tự sự kiện", "thêm tâm lý nội tâm", v.v.) đều có mục tiêu chính là **che giấu nguồn gốc của văn bản** và **vượt qua công cụ phát hiện đạo văn**. Đây là một hình thức đạo văn tinh vi.

Bất kể kỹ thuật viết lại có tinh vi đến đâu, nếu: - Cấu trúc cốt truyện được giữ nguyên - Các sự kiện, nhân vật, mối quan hệ được bảo toàn - Mục đích là để nó "vượt qua Copyscape"

...thì đó vẫn là **sử dụng lại nội dung của người khác mà không ghi công**, chỉ với hình thức khác.

**Tôi có thể giúp bạn:** - Viết truyện cổ trang/ngôn tình **hoàn toàn độc lập** với cốt sơ khai của riêng bạn - Phân tích kỹ thuật viết của tác phẩm gốc để bạn học hỏi - Tư vấn cách phát triển nhân vật, tâm lý, bối cảnh một cách sáng tạo - Giúp bạn tìm các tác phẩm gốc để dẫn nguồn đúng cách

Bạn muốn thử một trong những hướng này không?

Giữa từng tiếng roi khẽ rơi xuống lưng, Giang Niệm vẫn giữ thái độ lạnh lùng, xoay người bước ra ngoài với bước chân vững chắc.

Cô hiểu rất rõ—những lời ngọt ngào năm xưa chỉ là cách để Hách Diên Châu buộc cô vào vòng tay mình. Tình yêu thực sự không bao giờ tồn tại, chỉ là một trò chơi điều khiểơn.

Và từ lúc nào đó, cô đã tỉnh ngộ. Trái tim cô không còn những nhịp đập cuồng loạn vì anh ta nữa.

Đứng lại giữa hàếng, Hách Diên Châu cảm nhận bóng lưng cô biến mất ở cuối góc tường. Một cú giáng vô hình giáng trực tiếp vào lồng ngực—đoạt hơi thở, xé nát những tế bào còn sống động, để lại một khoảng trống lạnh cứng. Anh nhận ra cô không còn chạy theo, không còn cầu xin, thậm chí không còn nước mắt.

Có điều gì đó đã chết—và anh không thể gọi lại được nữa.

Sáng hôm sau, Giang Niệm bước vào phòng khám để hoàn tất những cuộc kiểm tra sức khoẻ định kỳ. Cô đã sắp xếp mọi thứ để rời khỏi thành phố, bắt đầu lại từ đầu ở nơi xa lạ.

Chưa kịp bước khỏi phòng xét nghiệm, một giọng nói phụ nữ sắc lẻm vang lên từ cầu thang: "

Giang Niệm, dừng lại!"

Giang Vãn Ninh xuất hiện, mặt mũi tức tối, cơ thể rung lên vì cơn giận dữ: "

Diên Châu bị đánh gần 99 roi vì cô! Hắn suýt chút nữa đã nằm liệt giường vĩnh viễn! Cô tại sao không can ngăn?!"

Giọng cô nâng cao, vang vọng khắp hành lang bệnh viện: "

Nếu cô không yêu anh ấy, thì hãy buông tay! Hãy nhường anh ấy cho người phụ nữ nào đó yêu thương anh ấy thực lòng! Còn coi vị trí phu nhân đoàn trưởng là gì—một chiếc vương miện phủ bụi sao?"

Giang Niệm chỉ có thể cười—một tiếng cười khô cằn, không hề có vui.

"

Hách Diên Châu không phải vật dụng để trao đổi qua lại. Nếu chị thực sự lo lắng cho anh ấy, sao không tự mình tìm đến Hách Diên Châu và xin lấy vị trí đó? Hay là anh ta không sẵn lòng cho chị?"

Câu nói này như một cái tát vào gương mặt Giang Vãn Ninh. Cô cắn chặt môi cho đến tức máu, những gân cơ trên cằm của cô căng tên. Sâu trong ánh mắt, một thứ gì đó—đen tối và độc hại—tỏa sáng: "

Hai năm trước, cô đáng lẽ phải chết tay bọn bắt cóc rồi. Sao cô vẫn còn sống?"

Dòng thoại này rơi xuống như một viên đá vào mặt nước yên tĩnh. Giang Niệm cảm nhận được lạnh từ những lời đó—lạnh hơn cả mùa đông. Những hình ảnh từ hai năm trước tràn vào tâm trí: những bàn tay tàn bạo, những góc tối, cái chết rình rập ở mỗi hơi thở.

Mà bây giờ, cô không muốn nhớ lại. Cô lắc đầu nhẹ, mắt nhìn về phía xa xôi, rồi bước đi mà không nói thêm từ nào. Mỗi bước chân của cô đều là lựa chọn—rời xa những tổn thương, những câu hỏi không thể đáp, và những bí mật nên được vùi trong bóng tối vĩnh viễn.

Lúc quay người, cô chưa kịp nghĩ gì, một lực mạnh đã bủa vây từ phía sau. Bàn tay ai đó—cô không biết chính xác là ai—đã tác động với độ hung dữ khủng khiếp, đẩy toàn bộ cơ thể cô về phía trước.

Giây phút ấy, cảm giác thế giới quay cuồng quanh cô. Cô vận động bản năng, cánh tay giơ lên tìm bắt bất cứ thứ gì trong không gian vô định, từng ngóật từng lần, cô hít thở gấp gáp cố duyệt mình đứng vững. Nhưng không có gì để nắm. Cô bị kéo xuống, từng bộ phận cơ thể va chạm vào các bậc thang, đau thương lan tỏa, trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối tuyệt đối.

Khi thức dậy, nỗi đau đã trở thành một ngôn ngữ duy nhất mà cô hiểu. Từ đầu mũi đến chân, mọi nơi đều hô hoán, như thể những xương của cô đã bị ai đó lấy ra và xếp lại theo một thứ tự khác. Trán cô nặng trĩu dưới lớp băng dày, kéo căng da thịt mỗi khi cô cố gắng nhíu mày.

Giang Niệm nằm dài trên giường bệnh, mắt tập trung vào mái trần màu xám nhạt, từng lần từng lần bộ cơ của cô di chuyển chậm rãi. Bao lâu rồi cô mới có cảm giác thời gian trôi chậm như vậy—mỗi giây dường như là một vĩ độ riêng biệt. Cô duỗới sự cẩn trọng, từng ngón tay lần lượt tuân lệnh, tìm đến chiếc điện thoại để bàn để sẵn trên tủ cạnh đầu giường.

"

Xin chào, tôi cần báo cáo một vụ việc. Tôi muốn tố cáo Giang Vãn Ninh—người này đã cố tình gây ra những chấn thương này cho tôi—"

Tiếng "tút" cắt ngang đột ngột khi một ngón tay, nhỏ nhắn nhưng quyết liệt, ấn xuống nút cúp máy.

Cô nuốt khó khăn, cảm giác khô cháy lan dần trong họng. Mắt cô quay sang, tìm kiếm nguồn gốc của những tay đó, và thấy Hách Diên Châu đứng bên cạnh giường, khuôn mặt chứa đầy những tính toán và sự không chắc chắn. Anh có vẻ muốn nói điều gì đó từ lâu rồi, nhưng những từ ngữ cứ mềm mại trên lưỡi.

"

Niệm Niệm... hãói."

Anh bắt đầu với giọng nhẹ, như một người sợ sẽ làm vỡ vật gì đó quý giá nếu không cẩn thận.

"

Vãn Ninh không có ý định. Ngoài ra, những thương tích của em không quá nặng. Chúng ta có thể coi chuyện này là... một cách để bù đắp cho chuyện trước kia, khi em đã khiến cô ấy phải chịu đau đớn."

Giang Niệm im lặng, và sự im lặng ấy chứa đầy những điều mà cô không nói ra. Cô từng đặt câu hỏi cho bản thân mấy lần rồi—tại sao cô lại sắp tố cáo? Tại sao cô lại muốn làm rối loạn những gì còn lại trong cuộc sống này? Cô chỉ gật đầu, một cách dễ dàng, như thể cô đã học được cách gật đầu mà không tốn năng lượng tư duy.

"

Ừm."

Hách Diên Châu dường như đã chuẩn bị sẵn cho câu trả lời đó, nhưng sự chuẩn bị ấy không bao giờ là đủ. Cơn khó chịu, một cơn buồn ngán vô danh, vẫn bốc lên trong lồng ngực anh như khí nóng bốc lên từ một lò lửa tàn. Anh ngồi xuống rìa giường, tay anh tìm đến tay cô, định sẽ nắm lấy nó như cách duy nhất để xác nhận cô vẫn còn ở đây, vẫn còn sống.

Anh cố gắng nói những điều anh nghĩ rằng có thể an ủi được cô. Nhưng từng lần anh mở miệng, cô lại chỉ lặp lại những câu từ cũ kỹ mà không hề chứa chút cảm xúc nào.

"

Ừm."

"

Em biết."

"

Em hiểu."

"

Tùy anh."

Đó là những giọng nói của một con búp bê được lập trình, không phải của Giang Niệm—ít nhất không phải là Giang Niệm mà anh từng biết. Mỗi lần anh nói một điều gì, cô lại trả lời như vậy, và Hách Diên Châu cảm thấy từng cú đấm mình đấm ra lại quay trở lại, tấn công chính anh, để lại những vết sưng bầu trên tâm hồn. Sự bất lực ấy—nó tệ hơn cả thương tích trên người cô.

Một cảm xúc kỳ lạ, khó có thể đặt tên, lướt qua đôi mắt anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng khiến giọng nói của mình nghe khiêm nhường nhất có thể.

"

Em có phải vẫn còn đau lòng vì... vì chuyện sảy thai không?"

Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí, chứa đầy những mong muốn của anh rằng đó sẽ là câu trả lời—rằng nếu đó là lý do, thì anh có thể khắc phục được, anh có thể sửa chữa được những gì anh đã phá vỡ.

Lần này, Giang Niệm không lặp lại những lời nói trước đó. Cô nghiêng đầu, để những đôi mắt đen sâu thẳm — những mắt không chứa bất kỳ sự bồn chồn hay phẫn nộ nào — định tĩnh nhìn vào mặt anh.

"

Tôi không giận anh."

Những từ này rơi ra như những viên đá quăng xuống nước tĩnh lặng, tạo nên những gợn sóng lạnh lẽo.

"

Bởi vì từ ngày anh bước vào đời tôi, tôi chưa bao giờ kỳ vọng anh sẽ là một người cha có trách nhiệm."

Anh không phải người tôi mong chờ. Anh chưa bao giờ là.

Mặt Hách Diên Châu chuyển từ đỏ bừ, như máu đang rút hết khỏi gương mặt đó. Tim anh đập dồn dập, từng nhịp đềảm giác bị cắn xé từ bên trong.

"

Niệm Niệm, đó chỉ là một tai nạn không may. Anh sẽ—"

"

Hách Diên Châu!"

Tiếng gọi của Giang Vãn Ninh cắt ngang lời anh, cộng với tiếng cửa được đẩy mạnh. Cô gái bước vào với chiếc máy ảnh treo trên cổ, mắt sáng rực lên với sự phấn khích.

"

Băng nhóm buôn bán phụ nữ mà em theo dõi suốt ba tháng đã có động thái rồi!"

Trong khi nói, cô nhanh chóìn Giang Niệm nằm yếu ớt trên giường bệnh. Ánh mắt của Giang Vãn Ninh lướt qua cơ thể mệt nhoài của em gái như một kẻ đang tính toán một thứ gì đó không thể nói ra được.

"

Nhưng mà…"

"

Còn một chuyện nữa."

Giang Vãn Ninh thở hơi, tiếng nói của cô trở nên sắc như lưỡi kiếm.

"

Muốn lật tẩy bọn chúng, ta cần một mồi nhử. Một cái bẫy mà chúng sẽ không thể cưỡng lại."

Không khí trong phòng bệnh đột nhiên nặng nề, chắc chắn, như một lớp băng dày đặc trên da. Giang Niệm nhìn vào mắt của Hách Diên Châu — những mắt đang lay lắt giữa sự do dự và quyết tâm. Một cảm giác không lành lặn bắt đầu len lỏi vào xương tủy của cô, như một con rắn lạnh lẽo quấn lấy từng sợi thần kinh.

Giang Vãn Ninh không đợi lâu, cô đẩy mạnh tiếp theo: "

Diên Châu ca, đây là cơ hội duy nhất! Nếu ta lỡ thời cơ này, bọn chúng sẽ biến mất như khí huyền, ta sẽ không bao giờ có dịp lại!"

Lời nói của Giang Vãn Ninh như một cái búa đập vào tâm trí. Hách Diên Châu im lặng chỉ trong một chốc lát — ánh mắt của anh trở nên đen nhẻm, quyết liệt, không còn chút nhân tính. Anh hít thở sâu, rồi giọng nói của anh phát ra nhẹ nhàng nhưng lạnh cứng: "

Làm cho cô ấy mê man. Rồi đặt cô ấy ở hẻm sau bệnh viện. Ta sẽ để bọn chúng tự động dắt mình vào bẫy."

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo xây dựng xung đột nội tâm của Hách Diên Châu qua những chi tiết sinh động — từ những lần Giang Vãn Ninh "thấu hiểu" anh đến khoảnh khắc anh chủ động bước vào bóng tối. Sự chuyển biến từ nhân tính sang lạnh cứng của anh tiết lộ một sự thật đau đớn: trả thù có thể yêu cầu giá đắt hơn cả những gì họ có thể tưởng tượng.

📖 Chương tiếp theo

Kế hoạch bắt đầu triển khai, nhưng liệu nhẫn cưới và tờ giấy ly hôn mà chương tiếp theo đề cập có ẩn chứa điều gì bất ngờ về định mệnh của họ?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram