Câu hỏi vừa buông ra, không khí yên tĩnh đến rợn người bỗng bị xé toạc bởi một chuỗi âm thanh rầm rầm, nặng nề phát ra từ phía sau lưng chúng tôi. Tiếng bước chân ấy không giống tiếng bước chân của người, mà tựa như có vật gì nặng nề đang lê bước trên nền đất.
Tim tôi thót lại, cả người giật nảy mình. Tôi vội vã quay phắt người lại, tay run run đưa chiếc điện thoại lên, tia sáng trắng lạnh lẽo xé tan màn đêm phía trước. Trong khoảnh khắc ánh đèn lóe sáng, một bóng đen cao lớn thoáng hiện, vụt qua con đường mòn như một cơn gió, rồi biến mất tăm vào khu rừng trúc tối om bên đường. Tốc độ nhanh đến mức tôi chỉ kịp thấy một vệt mờ.
Thất Khôi và tôi đứng sững người ra đó, nhìn nhau. Sự hoảng loạn trong mắt hắn phản chiếu chính nỗi khiếp sợ đang trào dâng trong lòng tôi. Không một lời nào có thể thốt ra nữa. Một tiếng hét thất thanh đồng thanh bật ra từ cổ họng hai đứa, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc. Bản năng sinh tồn được kích hoạt. Chúng tôi quay đầu bỏ chạy, chân đạp mạnh xuống đất, lao về phía ngôi nhà như hai con thú bị săn đuổi. Hơi thở hổn hển, tiếng tim đập thình thịch lấn át mọi suy nghĩ. Tôi chỉ còn biết chạy, chạy cho thật nhanh.
Lúc bước vội qua ngưỡng cửa nhà, lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ, như có một luồng khí lạnh lẽo, âm ẩm khác hẳn cơn gió đêm bên ngoài, lướt qua người tôi rồi len lỏi vào trong nhà. Nhưng lúc ấy, nỗi sợ hãi đã lấn át tất cả. Tôi gạt ngay ý nghĩ ấy sang một bên.
Tôi lao vào phòng, chui vội vào chăn, co người lại thành một cục. Cơn run từ sâu bên trong xương tủy phát ra, khiến hai hàm răng va vào nhau lập cập. Mắt tôi mở trừng trừng nhìn vào bóng tối phía trước, không dám khép lại. Hình ảnh bóng đen vụt qua cùng tiếng bước chân nặng nề ấy cứ ám ảnh không thôi. Một câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí: Liệu chúng tôi thực sự đã đối diện với một thế lực không phải người thường? Nghĩ đến đó, toàn thân tôi lạnh toát.
Kiệt sức vì sợ hãi và chạy trốn, không biết đã bao lâu trôi qua, cơ thể mệt mỏi cuối cùng cũng khuất phục, kéo tôi chìm vào một giấc ngủ chập chờn, nặng trĩu.
Tôi tỉnh giấc trong trạng thái mơ màng, ý thức chưa kịp trở về hoàn toàn. Thứ đầu tiên đập vào giác quan là âm thanh đập ầm ầm đều đều, mạnh mẽ và dai dẳng. Cánh cửa sổ mà tôi chắc chắn mình đã khóa chặt trước khi ngủ giờ đây bị gió thổi bật ra, đập mạnh vào khung tường. Mỗi nhịp đập vang lên như một tiếng nện vào ngực tôi.
Tấm rèm cửa bằng vải mỏng bị gió thổi phồng lên, bay phần phật như một bóng ma đang giãy giụa. Trong ánh sáng xám mờ của bình minh sớm lọc qua lớp vải, tôi nhìn thấy, hay đúng hơn là cảm nhận thấy, một bóng đen đứng phía sau tấm rèm. Nó không hề mờ ảo mà ngày càng hiện rõ nét, in hẳn lên lớp vải, cho thấy một dáng hình người cao lớn.
Da đầu tôi đột nhiên tê dại, từng sợi tóc như dựng đứng lên. Tôi có cảm giác chắc chắn rằng có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào tôi, xuyên qua lớp vải rèm. Ánh nhìn ấy lạnh lẽo và tĩnh lặng đến rợn người. Dáng vẻ ấy, rõ ràng là hình bóng một con người.
Nhưng hắn ta chỉ đứng đó, bất động, im lặng một cách đáng sợ, như đang chờ đợi điều gì, hay đang quan sát tôi.
"Là ai vậy?"
Tôi cất tiếng hỏi, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi và giấc ngủ, vang lên trong căn phòng yên tĩnh chỉ có tiếng gió và tiếng cửa đập.
Không có bất kỳ lời đáp nào. Bóng đen vẫn im lìm.
Sự tò mò lẫn với nỗi sợ hãi cùng cực thúc giục tôi. Tôi định trồng dậy, định bước xuống giường để lao ra đó kéo tấm rèm lên, để nhìn cho rõ. Như tôi vừa nhúc nhích, một bàn tay lạnh toát, khô ráp như gỗ mục, từ phía sau bỗng chốc xuất hiện, đè mạnh lên vai tôi, ghì chặt tôi xuống tấm nệm. Lực mạnh đến kinh người, khiến tôi không thể nhúc nhích, toàn bộ hơi thở như bị nghẹt lại trong lồng ngực.
Ánh nắng chiếu thẳng vào mắt tôi khi tôi giật mình tỉnh giấc. Hơi thở tôi gấp gáp, ngực dồn lên từng đợt, như vừa chạy một quãng đường dài. Cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo và mùi tanh nồng nặc vẫn còn bám đầy trong tâm trí, khiến da thịt tôi nhớp nháp. Tôi nhìn xuống tấm ga giường. Nó khô ráo và phẳng phiu, không hề có một vũng nước hay vết bẩn nào. Chỉ có chiếc áo ngủ của tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính chặt vào sống lưng.
Tôi đưa tay lên sờ cổ mình. Da thịt ở đó nguyên vẹn, không có dấu vết của những ngón tay siết chặt. Nhưng cảm giác ngột ngạt, cảm giác không khí bị bóp nghẹt vẫn còn đó, sống động đến rợn người. Trong khoảnh khắc mơ màng ấy, tôi đã tin rằng mình sắp chết. Giọng nói rên rỉ, đầy oán hận ấy vẫn văng vẳng đâu đây trong đầu tôi: “Cuối cùng cũng tìm thấy cô…”. Hai bàn tay tôi nắm chặt chăn, cố gắng xua đuổi ai ấy đi.
Tiếng chuông điện thoại báo thức chưa kịp reo thì đã bị át đi bởi một thứ âm thanh chói tai hơn vọng vào từ bên ngoài. Đó là tiếng hét thất thanh, đứt quãng, chứa đầy sự kinh hoàng. “Có người chết rồi! Trời ơi, có người chết rồi!”. Tôi nhậọng nói ấy. Đó là thím Bình Đầu, mẹ của Thất Khôi. Trái tim tôi đột nhiên thắt lại. Một ý nghĩ đen tối lóe lên. Không lẽ… Thất Khôi sao? Máu trong người tôi dường như ngưng đọng, rồi ùa về tim một cách hỗn loạn. Tôi ngồi bật dậy, người cứng đờ, hai mắt nhìn vô hồn về phía cánh cửa phòng ngủ.
Ở phòng khách, tiếng động ồn ào hơn. Tôi nghe thấy tiếng bước chân vội vã của ông bà nội, tiếng mở then cài cửa cái rắc, rồi tiếng xôn xao của nhiều người tụ tập ngoài sân. Giọng ông nội vang lên, đanh lại vì tức giận và một chút bối rối: “Đứng đấy làm gì nữa? Còn không đi mời thím Ba đến đây ngay!”. Ông đang ra lệnh cho ai đó. Cái tên “thím Ba” khiến tôi rùng mình. Bà ấy là người am hiểu chuyện âm dương trong làng, thường được mời đến mỗi khi có chuyện không lành. Sự hiện diện của bà chưa bao giờ báo hiệu điều gì tốt đẹp.
Tôi lê từng bước chân nặng trĩu ra khỏi giường. Đôi chân như không còn là của mình. Ký ức về cơn ác mộng và thực tại hỗn độn ngoài kia hòa quyện vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn đáng sợ trong đầu. Bàn tay lạnh giá, ướt át trong mơ dường như vẫn còn đang đeo bám lấy tôi. Và giọng nói kia… “Cuối cùng cũng tìm thấy cô. Ai? Ai đang tìm tôi? Tôi đứng tựa vào khung cửa, hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại chút bình tĩnh trước khi bước ra ngoài, đối mặt với thứ đang chờ đợi.
Tôi đứng trên bậu cửa sổ gỗ mục, ngón tay bấu chặt vào khung. Dưới kia, một đám người lố nhố vây quanh một vật thể trắng nhờ nhờ, phình căng như cái bóng ma bằng xương thịt. Tim tôi đập thình thịch, một ý nghĩ xoắn lấy tâm trí: *Thất Khôi cao tám thước, còn thứ nằm kia… lùn hơn.* Một cảm giác nhẹ nhõm kỳ quặc, trái ngược hoàn toàn với cảnh tượng trước mắt, chợt trào lên trong lòng. Nó ấm áp và tàn nhẫn. Thất Khôi vẫn sống. Vậy thì, ai đang nằm đó?
Tôi bước xuống cầu thang gỗ ọp ẹp, tiếng bước chân của chính mình nghe thật lớn trong sự im lặng nặng nề bao trùm. Bà cô Ba đang được mấy người hàng xóm đỡ, khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ kinh hãi và xót thương. Đám đông khẽ rẽ ra một lối nhỏ. Những bóng người ám mùi mồ hôi và sợ hãi, mắt dán vào khoảng trống ở trung tâm.
Một mùi tanh lợm, ngọt sực, thứ mùi của thịt thối rữa hòa lẫn với bùn đất, xông thẳng vào mũi. Dạ dày tôi co thắt dữ dội. Bữa cháo ngô hôm qua cứ trào ngược lên cổ họng. Người nằm đó là lão Quang Côn, gã đàn ông khô đét như que củi sống cuối làng. Nhưng bây giờ, thân thể lão phồng lên gấp bội, da trắng bệch, căng bóng như một con lợn vừa mới được nhúng nước sôi. Điều kinh khủng nhất không nằm ở đó. Miệng lão há rộng, bên trong chất đầy những con giun. Chúng đỏ hỏn, mập mạp, dài gần bằng cẳng tay tôi, đang quằn quại, bò trườn lên nhau như một đống lửa giun sống động ghê rợn. Đôi mắt lão Quang Côn trợn ngược, đục ngầu như hai viên sỏi chìm trong nước vẩn, đóng băng vĩnh viễn một nỗi kinh hoàng tột cùng. Lão đã thấy gì? Cái gì có thể khủng khiếp hơn cả cái chết thế này?
“Nghiệp chướng! Đúng là nghiệp chướng!” Giọng bà cô Ba vừa ai oán vừa giận dữ, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Bà vụt vụt vào không khí, như đuổi một thứ gì vô hình, rồi khẽ vuốt xuôi đôi mắt vẫn trợn ngược của người chết. “Trời mưa như trút, nước sông cứ thế mà dâng. Người sống phải biết tránh chỗ chết, đằng này lại cứ lao đầu vào!”
Lời bà như một nhát dao lạnh lẽo cứa vào ký ức. Bóng đen lầm lũi dưới màn mưa tối hôm qua lại hiện về. Cái dáng điệu vội vã, cô độc ấy. Hai chân tôi bỗng mềm nhũn, run lên bần bật. Tôi cắn chặt môi, giữ cho mình đứng vững. Một sự im lặng sâu thẳm, đầy tội lỗi, bao trùm lấy tôi. Tôi không dám thốt ra một lời. Không dám.
Tôi vừa nôn xong, mùi chua của dịch vị còn vương đầy cổ họng, thì một mùi khác, nồng nặc và kinh tởm hơn gấp bội, xộc thẳng vào mũi. Đó là mùi của thịt cháy khét lẫn với một thứ tanh tưởi tựa máu khô. Mùi hương tử khí ấy khiến bao tử tôi co thắt dữ dội, lại quay cuồng muốn trào ngược lên. Tôi ôm bụng, cúi người ho sặc sụa, nước mắt giàn giụa.
Giữa làn khói lập lòe từ đống tiền vàng giấy đang cháy dở, tôi thấy cái xác chắp lại. Những con nhện nhớt đang bò lúc nãy, dưới ngọn lửa vàng vọt, chúng khô queo lại, teo tóp dần, để rồi cuối cùng chảy ra thành một vũng chất lỏng sẫm màu, đen đỏ lẫn lộn, loang dần trên nền đất ẩm. Nó trông chẳng khác gì một tảng máu bầm đã thối rữa từ lâu.
"Xui xẻo thật sự!"
Một giọng nói thô ráp, đầy tức giận, cắt ngang không khí ngột ngạt. Tôi ngẩng đầu, thấy bác Tư đứng ở rìa đám đông, mặt mũi đỏ gay, tay chỉ thẳng về phía thi thể. "Chết tiệt! Cứ phải ra ngoài vào đúng lúc trời đổ cơn dông thế này. Lão già này chắc chắn muốn hại cả làng chúng ta chết theo hết!"
Lời nói của bác như que diêm châm vào đống cỏ khô. Một người đàn ông khác, dáng vẻ gầy gò, lập tức hùa theo, giọng the thé đầy ác ý: "Phải rồi! Đáng lẽ phải chết sớm hơn mới đúng! Tối qua lại nghe nói mất trộm gà ở cuối xóm. Chắc hẳn là do lão ta rồi! Chết cũng không chọn lấy cái ngày lành!"
Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác buồn nôn khác, không phải vì mùi hôi, mà vì sự lạnh lùng đến tàn nhẫn của những con người đang đứng đây. Họ sợ hãi và đang biến nỗi sợ thành sự hung hăng, trút lên một thây ma vô tri. Một bà cụ lắp bắp, giọng run run: "Thím Ba ơi, giờ… giờ chúng ta phải làm sao? Ông ta phá vỡ quy củ, năm ấy cũng có một người như thế, rồi…"
"Im ngay!"
Giọng nói của bà cô Ba lạnh băng và dứt khoát, chém đứt tất cả những lời xì xào bàn tán. Ánh mắt sắc như dao của bà quét một vòng khiến đám đông im bặt. Bà không nói thêm lời nào, chỉ ra hiệu cho mấy thanh niên tiếp tục đốt hết số vàng mã còn lại, vây quanh cái vũng máu đen kỳ dị kia. Bà đứng đó, dáng người nhỏ bé nhưng cứng cỏi, như một bức tường thành ngăn cách thế giới sống với thứ chết chóc đang nhập nhèm dưới đất.
Tôi lợi dụng lúc mọi người đang chăm chú nhìn đống lửa, cố len qua những kẽ hở của đám đông, muốn chạy ra chỗ thoáng hơn để thở. Không khí ở đây ngột ngạt quá, nặng trĩu mùi chết chóc và sự hèn nhát.
Thì ngay lúc ấy, một bóng người lao vụt từ ngoài cổng vào. Chú Bình Đầu, mặt mày nhễ nhại mồ hôi lẫn nước mắt, áo quần lấm lem bùn đất. Chú chạy thẳng đến chỗ bà cô Ba, hai tay nắm chặt lấy cánh tay bà, giọng nói nghẹn ngào đứt quãng: "Bà cô Ba… bà ơi… bà phải đi cứu Thất Khôi với… cháu nó… cháu nó…"
Trái tim tôi thình thịch đập mạnh một cái. Thất Khôi? Giờ này nó đang làm gì? Một ý nghĩ lạnh toát xuyên qua óc. Đúng rồi, từ nãy đến giờ ồn ào thế, lẽ ra Thất Khôi, đứa bé hiếu kỳ nhất xóm, phải là đứa chạy ra xem đầu tiên mới phải. Vậy mà tôi chẳng thấy bóng dáng nó đâu. Một nỗi lo sợ mơ hồ, nhưng vô cùng dai dẳng, bắt đầu bám lấy tâm trí tôi.
Chúng tôi theo chân chú Bình Đầu và bà cô Ba chạy ngược vào nhà. Căn phòng nhỏ của Thất Khôi tối om, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét trên bàn. Thím Bình Đầu ngồi bệt dưới đất cạnh giường, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt như đã cạn. Thấy bà cô Ba bước vào, thím như chợt tìm thấy cây cứu mạng, bám lấy tay bà, lực đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Giọng thím khàn đặc, đầy tuyệt vọng: "Bà cô Ba, bà nhìn Thất Khôi hộ tôi… nó… nó cứ thế này từ sáng… tôi gọi mãi không dậy… chuyện gì đang xảy ra với con tôi thế này…"
Ánh mắt tôi dời khỏi khuôn mặt đau khổ của thím, hướng về phía chiếc giường. Thất Khôi nằm đó, đắp chăn mỏng, hai mắt nhắm nghiền. Đôi môi của đứa bé, vốn hồng hào hay cười nói, giờ đây chỉ còn là hai đường màu tím tái, khô lại. Thỉnh thoảng, toàn thân nó lại run lên bần bật một hồi, tựa như đang chịu một cơn rét cắt da thịt giữa ngày hè oi bức. Cái run rẩy ấy không giống co giật, mà giống như sự rùng mình của một sinh vật bé nhỏ đang cố gắng chống chọi lại thứ gì đó lạnh lẽo đang thấu xương tủy.
Mùi hôi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi khi bước vào căn phòng nhỏ ẩm thấp. Thất Khôi nằm co quắp trên chiếc giường gỗ cũ kỹ, toàn thân run lên từng đợt như lên cơn sốt rét. Ánh đèn dầu leo lét chiếu xuống khiến làn da cậu ta hiện lên màu vàng bệch, không còn chút sinh khí. Tôi cúi xuống gần hơn, tim đập thình thịch. Chất lỏng ướt đẫm trên ga giường không trong suốt mà đục ngầu, sánh quánh, dính nhớp giữa các ngón tay tôi khi tôi lỡ chạm phải. Nó lạnh buốt, một thứ cảm giác âm ương khác hẳn mồ hôi thông thường.
Thím Bình Đầu, người đứng khóc thút thít sau lưng tôi, có giọng nói đứt quãng vì hoảng loạn. Bà kể rằng khi bà thấy cái xác không nguyên vẹn của lão Quang Côn ngoài bờ sông, bà đã vội vã chạy về, định thu xếp đồ đạc rồi đánh thứ để cả nhà trốn khỏi cái làng chết chóc này ngay trong đêm. Nhưng Thất Khôi cứ nằm như chết, gọi mãi không tỉnh, lay mạnh cũng không dậy. Nỗi sợ hãi trong bà dâng lên thành một cơn sóng lớn, nuốt chửng mọi lý trí. Bà biết có thứ gì đó tà ác đã theo họ về tận nơi này.
Tiếng gậy ba-toong bằng gỗ mun rơi xuống nền đất tạo ra một âm thanh khô khốc, giòn tan. Bà cô Ba, người phụ nữ già nua với đôi mắt sâu thẳm đầy uy lực, bước tới. Nét mặt bà giãn ra, hai mắt mở to nhìn chằm chằm vào Thất Khôi, tràn ngập một sự kinh hãi tôi chưa từng thấy. Giọng bà trầm xuống, khàn đặc, như bị ai bóp nghẹt cổ họng: “Ma nước… Nó đã tìm được người thay thế. Nó kéo hồn cậu bé này xuống rồi.” Một câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một bầu trời tang tóc. Rồi bà thêm, giọng đầy ám ảnh: “Hắn… đã trở lại rồi.”
Hai tiếng “trở lại” vừa dứt, chú Bình Đầu và thím Bình Đầu như hai cái bóng đen, cùng lúc quỵ xuống nền nhà lạnh ngắt. Tiếng đầu gối va vào đất nghe “cộp” một cái. Họ không còn là những con người trung niên cứng cỏi nữa, mà chỉ là hai kẻ sợ hãi đến tột cùng, van nài sự cứu rỗi. Giọng chú Bình đầu nghẹn ngào, lẫn trong tiếng nức nở của thím: “Bà cô Ba, xin bà… Xin bà ra tay đi! Nó là mạng sống duy nhất của hai đứa tôi rồi…” Lời cầu xin của họ chẳng khác gì tiếng kêu của những con thú bị thương, đầy tuyệt vọng và đau đớn. Tôi đứng đó, cảm thấy không khí trong phòng đặc quánh lại, nặng trĩu mùi sợ hãi và mùi chất lỏng kỳ quái kia.