Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cấm Kỵ

Bà cô Ba dùng bùa cứu Thất Khôi

3047 từ

Bà cô Ba im lặng một hồi lâu, chỉ nghe tiếng thở dài nặng nề như chứa đựng cả ngàn cân đá đè lên ngực bà. Rồi bà chậm rãi rút từ trong túi vải thâm ra một tờ bùa màu vàng đã ố màu, trên đó vẽ bằng thứ mực đỏ sẫm những ký tự kỳ dị. Bà dán nó lên trán Thất Khôi. Vừa chạm vào, thân thể cậu ta bỗng giật bắn lên một cái, những cơn run rẩy trở nên dữ dội hơn, như có thứ gì đang giãy giụa, phản kháng lại bên trong. Bà cô Ba không dừng tay, lại lấy ra một chiếc la bàn bằng đồng đen, mặt la bàn khắc hình bát quái âm dương. Bà đặt nó lên lòng bàn tay trái, ngón tay phải khẽ gõ vào thành, miệng lẩm nhẩm những câu chú tôi không thể nghe rõ. Ánh mắt bà tập trung cao độ, đoàn quay loạn xạ rồi dần dần chậm lại.

Trong không gian ngột ngạt ấy, tiếng khóc của thím Bình Đầu bỗng biến thành những lời trách móc đầy phẫn uất, hướng thẳng về phía người chồng đang quỳ bên cạnh: “Tại anh! Tất cả là tại anh cả! Ai bảo anh cứ khăng khăng đòi về cái làng quỷ quái này để làm tiệc mừng tốt nghiệp cho nó? Nếu mình cứ ở lại phố, thì đâu đến nỗi… Đâu đến nỗi gặp phải chuyện kinh khủng thế này!” Giọng bà the thé, mỗi câu mỗi chữ như những mũi dao đâm thẳng vào chú Bình Đầu. Và rồi, như thể cơn giận đã xóa tan mọi nỗi sợ, bà tiếp tục, hạ thấp giọng nhưng đầy chất chứa: “Còn cả chuyện năm xưa… chuyện các anh đã làm…”

Câu nói chưa dứt, chú Bình Đầu đã phản ứng như một con thú bị dồn vào chân tường. Nỗi sợ hãi về quá khứ bị đào bới lên trộn lẫn với sự tức giận trước lời trách cứ hiện tại. Chú đột ngột vùng dậy, tay phải túm lấy mái tóc rối bù của thím Bình Đầu, kéo mạnh khiến bà ngả người về phía sau. Gương mặt chú đỏ gay, các cơ mặt giật giật, giọng nói nghiến ra từ giữa hai hàm răng: “Câm miệng! Mày còn dám nhắc đến nữa… Tao cảnh cáo, mày mà còn nói thêm một lời, tao… tao giết mày tại đây!” Ánh mắt chú trợn trừng, đầy vẻ điên cuồng và tuyệt vọng, không còn giống con người bình thường nữa. Căn phòng nhỏ chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở hổn hển của chú Bình Đầu và tiếng rên rỉ yếu ớt từ Thất Khôi trên giường.

Tôi vẫn đang nép mình sau cánh cửa gỗ mục, hơi thở dồn dập theo từng tiếng chửi rủa và đồ đạc vỡ loảng xoảng từ phòng bên. Mùi rượu nồng nặc và mùi mồ hôi tức giận hòa lẫn thành một thứ khí vị ngột ngạt. Đột nhiên, một bóng người lặng lẽ chắn ngang tầm mắt tôi. Bà cô Ba đã đứng đó từ bao giờ, đôi mắt sâu hoắm như hai giếng nước đen dán chặt vào mặt tôi. Chiếc la bàn bằng đồng cũ kỹ trong tay bà, kim nam châm kêu lên một tiếng rít nhẹ rồi quay chậm, dừng hẳn, chỉ thẳng vào ngực tôi. Tim tôi thắt lại, cảm giác như có bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng. Tôi không hiểu tại sao nó lại chỉ về phía mình, chỉ biết rằng nơi này không thể ở thêm một khắc nào nữa.

Tôi bỏ chạy. Hai chân như có ngàn mũi kim đâm, phóng vụõ nhỏ đầy rác, tiếng chó sủa vang lên từ phía sau. Cánh cổng nhà mình hiện ra. Tôi lao vào, đóng sầm cửa lại rồi trượt người xuống nền gạch men lạnh ngắt. Phòng khách tối om, chỉ có ánh đèn đường lóe lên những vệt sáng mờ trên sàn. Tôi bò đến chiếc ghế sô-pha bọc nỉ cũ, chui tọt vào khoảng trống tối tăm bên dưới nó, co người lại. Hơi ấm từ cơ thể tôi dần làm ấm một mảng sàn nhỏ. Ở đây, tôi cảm thấy an toàn, dù chỉ là ảo giác. Mùi bụi và mùi ni lông cũ quen thuộc xộc vào mũi, khiến nhịp tim tôi dần chậm lại. Tôi nhắm nghiền mắt, hy vọng mọi thứ sẽ biến mất.

“Tịch Tịch!”

Giọng nói the thé, sắc như dao của bà nội xé toạc không gian yên tĩnh. Tim tôi đập thình thịch, một cơn co thắt đau nhói lan từ ngực lên cổ. Tôi biết mình không thể trốn mãi. Phải bình tĩnh, phải tỏ ra bình thường. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi bụi trên quần áo càng lúc càng rõ. Rồi từ từ bò ra, đứng dậy. Cơ bắp toàn thân căng cứng.

“Có chuyện gì thế ạ?” Giọng tôi nghe có vẻ bình thản, nhưng sâu bên trong, từng sợi thần kinh đều đang run rẩy.

Bà nội đứng giữa phòng khách, dưới ánh đèn tuýp trắng xanh, khuôn mặt bà hiện lên những nếp nhăn sâu hoắm và đôi mắt cảnh giác tột độ. Ánh mắt ấy quét từ đầu đến chân tôi, như mọi bí mật đang giấu kín. “Tố đi chơi với cậu Thất Khôi đó không?”

Câu hỏi như một nhát dao phóng thẳng vào điểm yếu. Máu trong người tôi dường như ngưng đọng trong giây lát. “Không ạ!” Hai tiếng phủ nhận bậập tức, nhanh đến mức nghe có vẻ giả dối. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh bố tôi tức giận, chiếc thắt lưng da trên tay ông. Nếu ông biết được, tôi sẽ không chỉ bị đánh mà còn có thể chết. Nỗi sợ hãi ấy đã ăn sâu vào tiềm thức.

“Dối trá!”

Giọng nói khàn khàn, lạnh lùng vang lên từ cửa ra vào. Bà cô Ba bước vào, trên tay vẫn cầm chiếc la bàn đồng ấy. Trên mặt bà còn dính một vài vệt mực đỏ, có lẽ là thứ bà dùng để vẽ trận pháp cho Thất Khôi. Hơi lạnh từ người bà tỏa ra, như làm nhiệt độ trong phòng giảm xuống vài độ. Bà tiến thẳng đến trước mặt tôi. Mùi khói hương và mùi đồng xanh lạnh lẽo phảng phất quanh người bà.

“Âm khí trên người cháu nặng như thế, còn dám bảo không đi ra ngoài?” Bà nói, giọng đầy vẻ khinh miệt. Rồi không chờ tôi phản ứng, cây gậy trúa đã vụt xuống, đập mấy cái liên tiếp vào cánh tay tôi. Những vệt đau rát bỏng lan tỏa, nước mắt tôi ứa ra, nhưng tôi chỉ dám ôm chặt lấy tay; những tiếng nức nở bị kìm nén trong cổ họng. Nỗi oan ức và sợ hãi trộn lẫn, khiến dạ dày tôi quặn lại.

Bà cô Ba với tay, túm lấy sợi dây chuyền trên cổ tôi, giật mạnh. Miếng ngọc hình Đức Phật mà tôi đeo từ nhỏ văng ra, nằm chỏng chơ trên mặt bàn gỗ, phát ra tiếng “cạch” khô khan. “Miếng ngọc hình Phật này không còn tác dụng.” Bà nói, ánh mắt không chút xúc động. “Tối nay cũng sẽ mưa, mà nước sẽ lại đến tìm cháu. Cháu còn mong nó bảo vệ cháu nữa không?”

Lời nói của bà như một lời tuyên án. Tôi nhìn miếng ngọc bị vứt bỏ, lòng trống rỗng. Tôi biết quy tắc: con trai đeo ngọc Quan Âm, con gái đeo ngọc hình Đức Phật. Thất Khôi đeo miếng ngọc Quan Âm, còn tôi đeo miếng Phật này. Giờ đây, thứ bùa hộ mệnh cuối cùng ấy cũng đã mất đi tác dụng. Bóng tối và cơn mưa sắp tới dường như đang nuốt chửng mọi hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại trong tôi.

Tôi ngồi bệt xuống nền đất lạnh ngắt, hai tay nắm chặt lấy chân bà cô Ba mà nước mắt cứ thế tuôn rơi. Tiếng khóc nức nở của tôi xen lẫn với những lờn lợn, phá tan không khí tĩnh lặng u ám của căn nhà. Tôi còn muốn sống, còn muốn bước qua cánh cổng đại học, còn muốn nhìn thấy tương lai phía trước. Ý nghĩ về cái chết đen ngòm và lạnh lẽo kia khiến từng thớ thịt trong người tôi co rúm lại, sợ hãi đến mức tê dại.

Ông nội đứng tựa vào vách, khuôn mặt già nua in hằn nỗi dằn vặt khôn nguôi. Ánh mắt ông nhìn về phía bà nội, trống rỗng và đau đớn. Giọng ông khàn đặc, vang lên như tiếng vọng từ một kiếp người xa xôi: “Đều tại tôi! Giá như năm ấy… giá như năm ấy tôi can ngăn được họ…” Câu nói dở dang của ông chìm nghỉm trong tiếng thở dài nặng trĩu, để lại một bầu không khí ngột ngạt khó tả. Bà nội chỉ biết khóc, bàn tay gầy guộc đập nhẹ vào vai tôi, cái đập không nỡ nhưng chất chứa bao nhiêu là lo sợ, rồi bà quay sang nhìn bà cô Ba với ánh mắt cầu khẩn.

Năm đó. Hai chữ ấy cứ lặp đi lặp lại như một câu thần chú ám ảnh. Chúng vang lên trong đầu tôi, khuấy động một vùng ký ức mù mịt mà tôi chưa từng biết đến. Rốt cuộc điều gì đã xảy ra? Tại sao nó lại đeo bám gia tộc chúng tôi đến tận bây giờ? Những câu hỏi ấy cuộn tròn trong lồng ngực, nhưng nỗi khiếp sợ trước mắt đã lấn át hết mọi sự tò mò.

Bà cô Ba ngồi im trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Không gian như đông cứng lại trong khoảng thời gian dài đằng đẵng ấy, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của tôi và tiếng tíc tắc đều đều từ chiếc đồng hồ treo tường. Cuối cùng, bà chậm rãi mở miệng, từng chữ như được nhấc ra từ đáy lòng sâu thẳm: “Hiện giờ, chỉ còn một con đường sống duy nhất cho đứa bé này thôi.”

Lời của bà cô Ba như một tia sáng le lói trong đêm tối. Bà dặn dò ông bà nội tôi, giọng điệu nghiêm trang khác thường, phải tìm cho bằng được máu chó đen và nửa cân gạo nếp thơm. Tất cả phải được chuẩn bị xong xuôi và nhất định phải đưa tôi đến từ đường trước khi những hạt mưa đầu tiên của cơn mưa rơi xuống. Không khí trong nhà căng thẳng hơn bao giờ hết. Mùi ẩm mốc của gian nhà cũ hòa lẫn với mùi hương trầm cháy dở tạo nên một thứ hương vị kỳ lạ, ngột ngạt.

Trong từ đường, ánh nến vàng vọt lay động, in bóng những bài vị tổ tiên lên tường thành những hình thù kỳ dị, như đang nhấp nháy theo nhịp thở. Bà cô Ba bưng ra một chậu nước trong vắt, đặt giữa sàn. Bà đưa ngón tay khô gầy, chậm rãi vẽ lên mặt nước phẳng lặng những đường nét kỳ bí mà tôi không thể hiểu nổi. Dưới ánh sáng mờ ảo, những vòng tròn nước nhẹ nhàng. Rồi bà quay sang nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can. “Lại đây,” giọng bà trầm xuống, mang theo một sức nặng không thể chối từ.

Tất cả những điều này đều bắt nguồn từ viên ngọc trên cổ tôi. Sáng dậy, tôi đã phát hiện ra nó. Viên ngọc bồ đề vốn trong suốt như sương mai, giờ đã chuyển sang một màu xám đục, tựa như tro tàn. Và bên trong đó, lờ mờ hiện lên vài vệt màu đỏ thẫm, như những giọt máu khô đang chậm rãi lan tỏa. Chạm tay vào, tôi cảm nhận được một hơi lạnh buốt xương, khác hẳn với hơi ấm thường ngày nó tỏa ra. Viên ngọc ấy đã khẳng định một sự thật kinh hoàng: những gì xảy ra đêm qua, cái đêm mà tôi tưởng mình chỉ gặp ác mộng, tất cả đều là thật.

Tôi tỉnh giấc trong bóng tối dày đặc, lưng đau nhức vì dựa vào tường gạch lạnh ngắt quá lâu. Tiếng động ầm ầm như sấm rền vang lên ngay trước mặt, khiến trái tim tôi thắt lại. Nó không phải tiếng gõ cửa nữa, mà là những cú đập mạnh, hối hả, như thể kẻ nào đó ở ngoài kia đang mất kiên nhẫn, muốn phá tan cánh cửa mỏng manh ngăn cách chúng tôi.

Tôi siết chặt túi vải nhỏ trong lòng. Những hạt gạo nếp cọ vào nhau xào xạc. Hơi thở của tôi trở nên gấp gáp, cố gắng lắng nghe trong đêm tĩnh mịch. Tiếng đập đột ngột dừng lại; sự im lặng sau đó còn đáng sợ hơn gấp bội. Chỉ còn lại hơi thở nặng nề của chính tôi, cùng mùi ẩm mốc của căn phòng cũ và mùi hương nhè nhẹ từ nén hương trên bàn thờ phía trên.

Mọi chuyện bắt đầu từ chiều nay. Bà cô Ba, người phụ nữ gầy gò với đôi mắt sâu thẳm, đã đợi tôi từ lúc tôi bước qua ngưỡng cửa. Bà không nói một lời, chỉ hành động nhanh như cắt. Một chén nước lạnh buốt bà hắt thẳng vào mặt tôi, khiến tôi choáng váng. Đôi mắt tôi bỗng chốc như có lửa đốt, cơn đau nhức và ngứa ran xộc thẳng lên não, khiến tôi suýt kêu lên. Tôi nhắm nghiền mắt lại, nước mắt giàn giụa.

Giọng nói khàn khàn, nghiêm túc của bà vang lên trong cơn hỗn loạn ấy. "Ta đã mở thiên nhãn cho cháu rồi. Giờ đây, cháu có thể nhìn thấy những thứ không nên thấy."

Tôi mở mắt. Thế giới như không khác, nhưng tôi cảm nhận được một sự rờn rợn mơ hồ. Bà cô Ba cúi xuống, ánh mắt như dao cứa vào tôi, dặn dò từng chữ. Bà bảo tôi phải trốn dưới gầm bàn thờ có bài vị tổ tiên, dùng máu chó đen vẽ vòng tròn bảo vệ, và dù có nghe thấy bất cứ âm thanh gì, tuyệt đối không được bò ra ngoài.

"Khi nào cháu gặp nguy hiểm," bà nói, đưa cho tôi túi gạo nếp nhỏ, "hãy ném thứ này ra. Trời tạnh mưa, ta sẽ tìm đến cháu."

Bà nội tôi, khuôn mặt đầy lo âu, cũng đến sắp xếp mọi thứ. Bà kiểm tra lại vòng tròn màu nâu sẫm dưới đất, dặn dò tôi lần cuối với giọng nghẹn ngào: "Tịch, cháu nhất định phải nghe lời bà cô Ba, nhớ chưa?"

Rồi hai bà rời đi, để lại tôi một mình trong căn phòng thờ càng lúc càng tối.

Gầm bàn khá rộng. Tôi ngồi xếp bằng vừa đủ, lưng dựa vào tường lạnh. Tấm vải trải bàn màu đỏ thẫm như một tấm màn che, phủ kín tầm nhìn của tôi về phía trước, chỉ chừa một khe hở nhỏ bằng bàn tay để tôi nhìn ra ngoài. Qua khe hở ấy, tôi thấy ánh nến trên bàn thờ leo lắt, bóng những bài vị in lên tường như những cái đầu đang lắc lư.

Trời bên ngoài kéo đen, rồi mưa bắt đầu rơi, tiếng mưa rào rào trên mái ngói. Tôi ôm chặt túi gạo, run rẩy trong bóng tối. Thời gian trôi qua chậm chạp, từng giây từng phút một. Đến khoảng mười giờ đêm, sự mệt mỏi và căng thẳng cuối cùng cũng đánh gục tôi. Tôi thiếp đi trong tư thế co quắp.

Và rồi, tiếng đập cửa đã đánh thức tôi dậy.

Giờ đây, trong bóng tối im lặng đến ghê người ấy, tôi chợt nghe thấy một âm thanh khác. Nó không đến từ cánh cửa, mà đến từ ngay sát bên ngoài tấm vải đỏ. Một tiếng sột soạt, như có ai đó đang lê bước rất chậm trên nền đất, từng bước một, tiến lại gần chiếc bàn tôi đang trốn. Tim tôi như ngừng đập. Tôi nhìn, và trong ánh nến mờ ảo, tôi thấy một bóng chân ướt sũng, để lại dấu vệt nước đen trên nền gạch, dừng lại ngay trước tấm vải đỏ.

Âm thanh ấy lại vang lên, nặng nề và gấp gáp đến nghẹt thở, như thể một sinh vật vô hình đang dồn hết sức lực cuối cùng để xô ngã cánh cửa gỗ đã mục nửa. Mỗi nhịp đập thình thịch vào mặt gỗ khô lại khiến lồng ngực tôi co thắt theo một nhịp hoảng loạn. Tôi đã khóa then cài, thậm chí còn chèn thêm một chiếc ghế đẩu, nhưng nỗi sợ vẫn len lỏi từ trong xương tủy, lạnh buốt sống lưng.

Rồi đột nhiên, mọi thứ chìm vào im lặng.

Sự yên ắng đó còn đáng sợ hơn cả tiếng động. Trong khoảng lặng ngắn ngủi ấy, một mùi hương – không, phải gọi là một thứ mùi – bắt đầu tỏa trước mặt tôi. Nó là sự kết hợp của thịt rữa nát trong bóng tối ẩm thấp và mùi tanh nồng của rong rêu tù đọng. Chính thứ mùi quỷ quái ấy đã ám ảnh tôi từ cái đêm tôi suýt mất mạng, khi một bàn tay vô hình siết chặt lấy cổ họng. Mồ hôi lạnh toát.

“Để ta… đoán xem… cô đang trốn ở đâu nhỉ?”

Giọng nói trầm đục, ồm ồm vang lên, pha lẫn một âm thanh lạnh lẽo khác, tựa như nước đang chảy róc rách trong một cái hang sâu nào đó. Từng tiếng một rơi xuống căn phòng tối om.

“Chắc là… không nằm dưới gầm bàn này đâu… nhỉ?”

Hơi thở tôi nghẹn lại trong cổ họng. Hai tay tôi siết chặt lấy nhau, móng tay cắn sâu vào da thịt, dùng cơn đau nhói ấy để cố giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng. Tôi không dám thở mạnh, chỉ dám để hơi thở ra vào nhè nhẹ, mong manh như sợi tơ.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong việc chuyển đổi tâm lý từ hy vọng sang kinh hoàng tột cùng, nơi sự yên ắng trở thành cơn ác mộng còn ghê gớm hơn tiếng động. Chi tiết mùi hôi thối kết nối sáng tạo với quá khứ nhân vật, tạo lớp hồi ức tâm lý sâu sắc.

📖 Chương tiếp theo

Bà cô Ba sẽ phải đối mặt trực tiếp với thứ quái vật vô hình để bảo vệ nhóm người còn lại khỏi bàn tay tử thần.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord