Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cấm Kỵ

Bà cô Ba xé toạc bức màn im lặng

3191 từ

*Choáng váng.* Một vật gì đó trên mặt bàn phía trên đầu tôi rung lên, phát ra tiếng kêu cót két khô khan. Tôi nhận ra đó là tấm bài vị bằng gỗ đàn hương. Nó đang rung động, như thể có một luồng khí lạnh vô hình đang bao quanh. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của thứ ấy. Nó đang ở ngay trên đó, ngay trên cái bàn mà tôi đốn bên dưới. Sự gần gũi đó khiến da thịt tôi nổi lên một lớp da gà.

“Diệp Tịch… ra đây đi! Diệp Tịch… ra đây đi!”

Giọng nói ấy trỗi dậy, không còn là tiếng thì thầm đoán mò nữa, mà là một chuỗi tiếng gào thét đầy phẫn nộ và oán hận. Nó vang vọng khắp bốn phía, dội vào bốn bức tường, len lỏi qua từng khe hở, khiến tôi không thể xác định được nguồn phát ra từ đâu. Cả căn phòng dường như đang thét lên cùng một âm thanh. Đầu tôi đau như búa bổ, một cơn chóng mặt dữ dội ập đến, xoáy lấy ý thức. Phương hướng trong tâm trí tôi hoàn toàn bị đảo lộn.

*Gạo nếp…* Ý nghĩ mơ hồ chợt lóe lên. *Gạo nếp ở đâu rồi?*

Trong cơn hoảng loạn, tay tôi quờ quạng dưới sàn nhà lạnh ngắt và ẩm ướt. Các ngón tay chạm phải một thứ gì đó. Nó không khô ráo mà dính nhớp, hơi ấm và trơn trượt. Một cảm giác ghê rợn lan truyền từ đầu ngón tay lên đến tận óc.

*Không ổn rồi!*

Đó không phải thứ tôi cần tìm. Trí nhớ bất chợt trở về: đó là bát máu chó đen tôi đã đổ xuống sàn trước mép bàn, với hy vọó thể ngăn cản thứ gì đó. Giờ nó đã bị phá vỡ. Tôi vội vã co tay lại, muốn rút khỏi thứ chất lỏng kinh tởm ấy.

Nhưng đã quá muộn.

Một cái gì đó từ trong đám chất lỏng dính nhớp kia đã chộp lấy cổ tay tôi. Nó ẩm ướt, nhầy nhụa và lạnh buốt như xác chết dưới nước. Một lực kéo khủng khiếp, mạnh mẽ đến không thể chống cự, bắt đầu lôi tôi ra khỏi chỗ trú ẩn dưới gầm bàn.

“Đừng! Buông ra!”

Tiếng thét của tôi nghẹn lại trong cổ họng đầy sợ hãi. Tay trái còn lại của tôi cào một cách tuyệt vọng xuống nền đất gồ ghề, những mảnh vụn gỗ và bụi bẩn dưới móng tay. Tôi cố bám víu, nhưng sức lực đang nhanh chóng rời bỏ tôi. Đôi tay vô hình bên ngoài vẫn không ngừng dùng lực, kéo lê tôi đi. Chỉ trong chớp mắt, hơn nửa thân trên của tôi đã bị lôi tuột ra ngoài ánh sáng mờ ảo của căn phòng, đối diện trực tiếp với bóng tối đang chờ đợi.

Tôi ngã vật xuống nền đất lạnh ngắt, lưng đập mạnh vào chân bàn gỗ khiến một cơn đau nhói lan dọc sống lưng. Nhưng tất cả đều không đáng sợ bằng khuôn mặt trắng bệch vừa lộ ra từ phía đối diện. Trong ánh chớp xé toạc màn đêm, gương mặt ấy nhăn nhúm nở một nụ cười quen thuộc. Tim tôi thắt lại, hơi thở đứt quãng. Hóa ra không phải ma quỷ mà là bố tôi.

Tôi đã nghĩ mình chắc chết từ nãy đến giờ.

Mọi chuyện bắt đầu từ nắm gạo nếi. Anh toát đó siết chặt cổ tay tôi, cảm giác như băng giá xuyêịt, tôi chỉ còn đủ tỉnh táo để vốc một nắm gạo nếp từ trong túi vải và ném thẳng vào nó. Nó kêu lên một tiếng chói tai, như bị lửa đốt, và lực siết quanh cổ tay tôi lập tức giảm hẳn. Tôi không hiểu vì sao gạo nếp lại có tác dụng ấy, chỉ biết đó là thứ duy nhất tôi có thể vớ lấy từ bàn thờ. Cảm giác đau nhói từ cổ tay lan lên cánh tay, từng mạch máu như bị ai bóp nghẹt. Tôi rên rỉ, nước mắt giàn giụa không phải vì sợ hãi mà vì đau đớn thể xác thực sự.

Tôi chui vội vào gầm bàn, óng tối nhớp nhúa mùi mốc và hương tàn. Không gian chật hẹp chỉ đủ để tôi ôm đầu ngồi xổm. Giọng nói the thé, lạnh lẽo vang lên từ đâu đó phía trên đầu tôi: "Tối nay cô chết chắc rồi."

Câu nói khôự hằn học, mà là một sự khẳng định đơn thuần, càng khiến lòng tôi băng giá. Tôi nhìn xuống cổ tay đã sưng phồng lên, tím tái một vòng rõ rệt, từng giọt nước mắt nào đó - có lẽ là mồ hôi lạnh - cứ thế nhỏ xuống, thấm ướt vạt áo.

Định với lấy túi gạo để phòng thân lần nữa, thì nó lại gào thét lên. Bàn tay vô hình vừa còn định chộp lấy tôi bỗng buông ra, như bị vật gì đó đẩy lùi. Tôi vội rút tay về, áp sát vào thành bàn, cố gắng lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Tiếng sấm ầm ầm không dứt, lấn át gần như mọi âm thanh. Chỉ đôi khi, trong khoảng lặng hiếm hoi giữa các tiếng sấm, tôi nghe thoáng được vài tiếng thì thầm chập chờn, như gió luồn qua kẽ cửa, không rõ là lời nguyền rủa hay là lời bàn tán.

*Lạch cạch* — Một tấm bài vị bằng gỗ đen bỗng rơi từ trên bàn xuống, nằm chỏng chơ ngay trước mặt tôi. Rồi cả chiếc bàn dài bắt đầu rung lên, kẽo kẹt như sắp sập. Từng tấm bài vị khác lần lượt đổ xuống, đập vào nền đất tạo thành một chuỗi âm thanh khô khốc, lụp bụp, nghe mà rợn cả người. Tôi ôm chặt lấy đầu, hai tay bịt chặt tai lại, không dám nghe thêm nữa. Trong lòng chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: trời ơi, mau tạnh mưa đi. Mau đi.

Không biết đã bao lâu, có lẽ là cả một khắc đồng hồ dài đằng đẵng, chiếc bàn mới ngừng rung chuyển. Những tiếng thì thầm, những tiếng động lạ cũng biến mất theo. Chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều, rả rích bên ngoài hiên nhà, nghe thật đơn điệu mà an toàn. Từ đường rơi vào trạng thái tĩnh lặng y như lúc tôi mới bước vào, trước khi cơn mưa giông ập đến. Thở phào một hơi nhẹ nhõm, tôi ôm chặt túi gạo nếp vào lòng, như ôm một báu vật cứu mạng. Có lẽ tôi đã an toàn rồi.

Đúng lúc ấy, một ánh chớp dài sáng trắng xóa xé toạc màn đêm, chiếu rọi cả gian từ đường. Một cơn gió lạnh thốc mạnh từ cửa chính ùa vào, thổi tung tấm khăn trải bàn màu đỏ đã phai. Gió cuốn một nửa tấm vải lên cao, để lộ khoảng không tối om phía bên kia chiếc bàn. Và ở đó, trong ánh chớp lóe lên rồi vụt tắt, hiện ra một khuôn mặt. Da trắng bệch, đôi mắt sâu hoắm, miệng mỉm cười một cách quá đỗi quen thuộc.

Tôi hét lên, một tiếng hét từ tận đáy phổi, và ngã ngửa ra phía sau, đầu đập xuống nền đất cứng. Trước khi màn đen ập đến, ý nghĩ cuối cùng trong đầu tôi là: Trời ơi, sao lại là bố?

Tôi tỉnh dậy với cảm giác mơ hồ, không nhớ nổi mình đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào. Khôộc của phòng khách nhà mình dần hiện ra, nhưng mọi thứ đều mang một lớp sương mỏng của sự kỳ lạ. Ông nội ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ, ánh mắt đầy lo âu. Bà cô Ba thì ngồi ngay bên cạnh tôi, tay đang xoa nhẹ lên mu bàn tay tôi một cách trấn an.

Một giấc mơ dài và mệt mỏi vẫn còn đè nặng trong đầu tôi. Trong mơ, có một bóng người mờ ảo, khuôn mặt bị một màn sương trắng che khuất, cứ lặp đi lặp lại những lời thì thầm khó hiểu. Tôi cố gắng lục tìm trong ký ức mơ hồ ấy, nhưng càng cố nhớ, những âm tiết ấy càng trôi tuột đi, để lại trong lòng một nỗi bất an khó tả. Cảm giác hụt hẫng ấy khiến tim tôi đập loạn nhịp, như vừa đánh mất một thứ gì đó vô cùng quan trọng.

Tôi lấy chiếc điện thoại từ trong túi áo ra. Ngón tay còn hơi run, tôi nhấp Yên, kể lể về cảm giác kỳ quái và đáng sợ vừa trải qua. Tôi nhớ đến ông bố cô ấy, người có quen biết với một thầy khá nổi tiếng. Trong lúc bế tắc này, tôi hy vọng họ có thể giúp được gì đó cho tôi. Dù chỉ là một mong manh, nó cũng khiến tôi bám víu lấy.

Tiếng bước chân rộn ràng từ ngoài sân vọng vào, phá vỡ không khí tĩnh lặng. Bà nội dẫn đầu, bước vào phòng với vẻ mặt căng thẳng, theo sau là cả gia đình chú Thất Khôi. Không khí trong phòng đột nhiên trở nên chật chội.

Thấy tôi đã mở mắt, bà nội vội vàng bước tới, đôi tay gầy guộc nhưng mạnh mẽ véo nhẹ vào vành tai tôi. Giọng bà vừa giận dữ vừa xót xa: “Đồ ngốc này, bà đã dặn cháu phải trốn đi rồi mà! Sao lại còn dại dột ccchihả May mà bà cô Ba của cháu kịp thời tới ứng cứu, bằng không…” Bà ngừng lại, giọng nghẹn đi: “Bằng không, đời cháu coi như hỏng hết cả rồi.”

“Cháu… cháu không cố ý,” tôi lắp bắp, tay phải vô thức đưa lên sờ vào lớp băng gạc dày đang quấn quanh cổ tay. Vết thương âm ỉ đau nhắc nhở tôi về sự nguy hiểm đêm qua. Tôi định mở lời, kể lại tỉ mỉ mọi chuyện cho bà cô Ba nghe, hy vọng bà có thể giải mã giúp.

Đúng lúc ấy, từ phía sau lưng bà cô Ba, một bóng người chậm rãi bước ra. Ánh sáng trong phòng chiếu vào khuôn mặt đó. Trong một phần giây, tất cả máu trong người tôi dường như đóng băng. Ký ức đêm qua ùa về: con ma nước với khuôn mặt ấy, đôi tay lạnh ngắt siết chặt lấy cổ tôi, muốn kéo tôi xuống vực sâu.

“Ma! Ma kia!” Tiếng thét kinh hoàng phát ra từ cổ họng tôi mà tôi không kịp kiểm soát. Tôi giật mình ngửa ra khỏi ghế sofa, rồi bật dậy, lao vụt về phía phòng ngủ như một con thú hoảng loạn tìm hang trú ẩn. Tim đập thình thịch trong lồng ngực, ù cả hai tai.

Tay tôi vừa chạm vào nắm cửa phòng ngủ, còn chưa kịp xoay thì một lực mạnh từ phía sau đã túm chặt lấy cổ áo, kéo ngược tôi trở lại giữa phòng khách. Hơi thở tôi nghẹn lại.

“Con nhìn cho kỹ đi! Là bố đây, bố của con mà!” Giọng nói quen thuộc, đầy vẻ lo lắng và bực bội, vang lên bên tai.

Tôi hoảng hốt quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt. Ánh mắt tôi dần dần trở nên rõ ràng hơn. Khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, nếp nhăn trên trán… Tất cả đều quá đỗi thân thuộc. Đúng là bố tôi, Diệp Đào. Nhưng đêm qua… đêm qua ,rõ ràng ước muốn giết tôi cũng mang khuôn mặt giống hệt như thế này. Sự trùng hợp đáng sợ ấy khiến một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi. Tôi đứng im, lòng đầy nghi hoặc, không biết nên tin vào mắt mình, người bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt đâtôi Mọi ánh mắt trong căn phòng khách chật hẹp đều đổ dồn về phía tôi khi tôi kết thúc câu chuyện về đêm qua. Không khí đặc quánh lại, nặng trĩu một sự im lặng đến nghẹt thở. Tôi thấy rõ từng đường gân xanh trên tay bố tôi đang siết chặt thành nắm đấm, còn khuôn mặt của chú Bình Đầu thì bỗng nhiên tái nhợt đi, trắng bệch như tờ giấy mới. Họ không nói một lời, chỉ đứng đó như hai pho tượng đất sét bị đóng băng trong khoảnh khắc kinh hoàng.

Tiếng thở dốc đứt quãng của bà nội vang lên trước khi bà đổ vật xuống nền nhà lạnh ngắt. Giọng bà nghẹn ngào, đầy đau đớn và tuyệt vọng, như thể có ai đang bóp nghẹt trái tim bà từ bên trong. “A Phong… con ơi… là chúng ta có lỗi với con…” Bà rên rỉ, đẩy ôm lấy ngực. “Con muốn báo thù, muốn xé xác bà già này ra thì cứ việc… đừng đụng đến con cháu của bà, đừng hại Tịch Tịch…” Tên tôi được thốt lên trong tiếng nấc, nghe thật nhỏ bé và tội nghiệp. Trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi xót xa mơ hồ, nhưng lập tức bị lấn át bởi sự tò mò và sợ hãi. Tại sao bà lại nói thế? A Phong là ai?

Câu nói “dòng độc đinh” của bà như một nhát dao lạnh lẽo cứa vào ý nghĩ của tôi. Nó đánh thức một mảnh ký ức mờ nhạt nhưng đầy ám ảnh. Mười bốn năm. Con số ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Phải, tất cả những chuyện kỳ quái, những nỗi đau âm ỉ trong làng này, dường như đều bắt đầu từ cột mốc thời gian ấy. Tôi nhớ đến những lời thì thầm của các bà, các mẹ, những ánh mắt ái ngại nhìn những chiếc bụng chưa kịp tròn đầy đã lại xẹp lép. Mẹ tôi, người phụ nữ khỏe mạnh và lúc nào cũng cười ấy, đã hai lần ôm nỗi đau mất. Mỗi lần như vậy, sức sống trong bà như bị rút đi một phần, đôi mắt trở nên sâu hơn, xa xăm hơn.

Tôi không cần quay đầu cũng biết Thất Khôi đang nhìn tôi. Ánh mắt chúng tôi chạnh khí ngột ngạt, một sự đồng cảm lạnh lẽo truyền qua. Cậu ta từng kể, giọng đầy bất lực, về những lần mẹ cậu ôm bụng khóc trong đêm. Hiện thực tàn khốc ấy không chỉ là chuyện của một hai gia đình. Những người phụ nữ trong làng, trong suốt mười bốn năm dài đằng đẵng ấy, dù cố gắng đến đâu, cũng chỉ có thể giữ lại được một đứa. Có những căn nhà đã đóng cửa, những gia đình lặng lẽ dọn đi, để lại sau lưng mảnh đất này cùng lời nguyền không lời giải. Thuở nhỏ, tôi chỉ thấy lạ, thấy buồn vì những người bạn nhỏ biến mất. Giờ đây, nhìn lại, tất cả những mảnh ghép rời rạc ấy bỗng xếp lại thành một bức tranh lớn đầy đe dọa. Một sự trùng hợp khủng khiếp, hay một nguyên nhân thầm kín nào đó?

“Bà ơi,” giọng tôi khẽ run, phá vỡ sự im lặng chết chóc. Tôi cố gắng giữ cho câu hỏi được rõ ràng, dù trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. “A Phong là ai? Chuyện gì thực sự đã xảy ra ở cái làng này mười bốn năm trước?” Căn phòng càng thêm lạnh. Ánh mắt của bố và chú Bình Đầu vẫn tránh né tôi. Họ nhìn về phía bà nội – người đang nằm co quắp trên nền nhà, thở hổn hển như một con cá mắc cạn.

Mùi hương trầm cháy dở trong phòng thờ tổ vẫn còn thoang thoảng, nhưng không khí nặng nề đến mức tôi tưởng mình sắp ngạt thở. Tôi đứng đó, nhìn vào vòng tròn những khuôn mặt thân thuộc mà bỗng thấy xa lạ: ông nội ngồi bất động trên ghế gỗ mun, mắt nhìn xuống tấm thảm hoa cúc đã phai màu. Bà nội thì lặng lẽ xâu chuỗi hạt bồ đề, ngó. Còn bố tôi, ông quay mặt ra cửa sổ, nơi những cành liễu rủ đung đưa trong gió chiều, lưng thẳng tắp như một bức tường thành câm lặng. Câu hỏi về sự thật mà tôi khao khát đã chết yểu trong không gian tĩnh lặng ấy, bị vùi lấp bởi lớp bụi thời gian dày đặc mà họ nhất quyết không chịu quét đi.

Tiếng giày gõ mạnh xuống nền gạch, chói tai, phá vỡ sự im lặng đã kéo dài như một thế kỷ. Bà cô Ba của tôi bước vào, ánh mắt sắc lẹm như dao quét qua từng người. Không khí trong phòng dường như căng ra, rung lên bần bật trước cơn thịnh nộ đang sôi sục của bà. Tôi thấy lòng mình co thắt lại, vừa sợ hãi vừa hy vọng mong manh. Có lẽ chỉ có bà, với tính cách thẳng thắn đến mức khốc liệt, mới có thể chọc thủng bức màn sương mù này.

“Đến lúc này rồi!” Giọng bà cất lên, the thé, đầy vẻ chua chát và không thể nhịn được nữa. “Các người còn định giấu bọn trẻ đến tận bao giờ? Đến khi chúng già đi như chúng ta, vẫn sống trong cái màn sương mù giả dối ấy hay sao?”

Từng lời của bà như những nhát búa đập thẳng vào bức tường im lặng kia. Tôi nhìn thấy vai ông nội khẽ rung lên, còn bà nội thì ngừng xâu chuỗi, nắm chặt tràng hạt trong lòng bàn tay nhăn nheo. Sự im lặng của họ giờ đây không còn là sự bình yên nữa, mà là một sự chối bỏ đau đớn, một nỗi xấu hổ không dám thừa nhận.

Bà cô Ba hất hàm, một nụ cười không chút hơi ấm nở trên môi. Ánh mắt bà như có lửa, quét từ ông nội sang bố tôi. “Hay là…” bà chậm rãi nói, từng tiếng nặng trịch rơi xuống, “các người cảm thấy xấu hổ? Xấu hổ đến mức không thể nào mở miệng nói ra sự thật ấy?”

Câu hỏi cuối cùng như một mũi kim đâm thẳng vào trái tim mỗi người. Tôi thấy bố tôi khẽ quay đầu lại, gương mặt ông trong ánh chiều tà thoáng hiện lên một vẻ đau đớn tột cùng, thoáng qua rồi biến mất, nhường chỗ cho vẻ mặt chai sạn vô cảm. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu rằng sự thật tôi tìm kiếm không đơn giản chỉ là một câu chuyện. Nó là một vết thương, một vết nhơ, một gánh nặng đã đè nặng lên cả gia tộc này qua nhiều thế hệ, đến mức im lặng trở thành ngôn ngữ duy nhất họ biết dùng để đối diện với nó. Và bà cô Ba của tôi, bằng sự phẫn nộ của mình, đang cố xé toạc lớp vỏ bọc ấy ra, bất chấp máu chảy.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả xuất sắc trong việc lồng ghép chi tiết siêu nhiên (tấm bài vị rung lên, giọng gào thét vô định) vào cuộc xung đột tâm lý gia tộc, tạo nên áp lực tâm lý dồn dập. Câu thoại của bà cô Ba là những mũi kim trực xạ, không chỉ phơi bày sự thật mà còn bóc trần nỗi xấu hổ sâu kín của đàn ông họ.

📖 Chương tiếp theo

Sự bùng phát của bà cô Ba sẽ dẫn gia đình rơi vào vũng lầy hồi ức tội lỗi, nơi những bí mật bị chôn vùi sẽ từng bước hiện thân.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram