Mùi mỡ heo đông đặc, lạnh ngắt và nồng nặc vẫn bủa tôi khi chúng tôi bước vào phòng. Chậu mỡ ấy nặng trĩu trên đôi tay tôi, một bàn tay chỉ còn ba ngón, run run bám vào mép chậu đồng. Mẹ đi trước, giọng nói ngọt như mật ong, nhưng đối với tôi, nó như những sợi tơ nhện dính vào da thịt.
"Con yêu à, ra ăn chút gì đi, bổ sung dinh dưỡng nào."
Tiếng vỗ nhẹ lên tấm chăn bông của bà nghe thật chăm chút, thật âu yếm. Trong lòng tôi chợt dâng lên một sự tò mò lạnh lẽo. Phải, tôi luôn tò mò. Tò mò về sự biến mất của những âm thanh rít lên, trườn lê và tiếng nuốt ực ực quen thuộc mỗi khi chúng tôi đến gần. Căn phòng này thường ngập tràn những âm thanh ấy, như một bản nhạc nền cho sự tồn tại tàn tật của tôi. Hôm nay, chỉ có sự im lặng đáng sợ. Sự im lặng ấy khiến phần chân cụt của tôi như nhói lên một cơn đau ma, một cảm giác báo trước điều gì đó không lành.
Mẹ liếc sang tôi. Ánh mắt ấy không cần thành lời, nó là một mệnh lệnh lạnh lùng đã quá quen thuộc. Tôi bước lên, dáng đi khập khiễng, xiêu vẹo. Hơi thở của tôi dồn lại. Bàn tay cụt ngón của tôi với ra, nắm lấy mép chăn. Chất liệu vải bông mịn mà lạnh toát dưới đầu ngón tay. Tôi giật mạnh một cái.
Không khí trong phòng dường như đông cứng lại ngay lập tức.
Trên chiếc giường rộng, không còn bóng dáng chị gái phì nộn, da thịt trắng bệch thường ngày. Thay vào đó là một khối đen vàng chồng chất, nhấp nhô. Hàng trăm, có lẽ là hàng nghìn con lươn, với lớp da vàng óng và cái bụng đen sì, đã nằm yên bất động. Chúng không còn quấn quýt, trườn lết. Chúng xếp thành từng lớp, từng lớp, khít nhau một cách kỳ lạ, tạo thành hình dáng của một người đang nằm nghiêng. Đường cong của cái lưng, vòng eo phình to, thậm chí cả đường viền của một cánh tay… tất cả đều được phác họa bằng những thân hình trơn nhớt, lạnh ngắt. Chúng im lìm, mắt đờ đẫn, như thể toàn bộ sự sống đã bị hút cạn khỏi cơ thể trơn tuột ấy.
Chị gái đâu rồi?
Câu hỏi ấy không kịp thốt thành lời; nó chỉ đóng băng trong cổ họng tôi, nơi lưỡi tôi đã không còn nguyên vẹn để phát ra âm thanh. Tôi nhìn sang mẹ. Nét mặt âu yếm, cưng chiều trên khuôn mặt bà tan biến trong nháy mắt, nhường chỗ cho một sự trống rỗng hoàn toàn. Đôi mắt bà mở to, nhìn chằm chằm vào đống lươn hình người ấy, như không thể hiểu nổi điều gì đang xảy ra trước mắt. Rồi, từ sâu trong đáy mắt trống rỗng ấy, một thứ gì đó tối sẫm hơn, lạnh lẽo hơn, từ từ trồi lên. Đó không phải là nỗi đau, càng không phải là sự kinh hoàng. Nó giống như sự nhận ra một sự thật phũ phàng, một sự tính toán đã sai lầm nghiêm trọng.
Còn tôi, đứng đó với thân thể tàn tật, bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh buốt xuyên qua từng khớp xương. Cái chậu mỡ ỗng trở nên nặng nghìn cân, kéo cả cơ thể tôi xiêu vẹo. Mùi mỡ heo, mùi tanh nhẹ của lươn, và cả mùi im lặng chết chóc trong phòng hòa vào nhau, tạo thành một thứ mùi vị nghẹt thở. Có lẽ chị gái không biến mất. Có lẽ, chị đã trở thành một phần của hình nhân bằng lươn kia, hoặc đã bị chính những sinh vật trơn nhớt mà chị từng vuốt ve, từng nuốt sống ấy, nhấn chìm, hòa tan. Và trong khoảnh khắc tê dại ấy, tôi chợt nhận ra sự vô hồn của tôi có lẽ vẫn còn may mắn hơn số phận mà chị gái tôi, kẻ được cưng chiều, được nâng niu, đã phải nhận lấy.
Tôi chỉ kịp cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo bên cạnh mình trước khi cơn hoảng loạn ập đến, nuốt chửng mọi suy nghĩ. Chị ấy đâu rồi? Suốt những tháng ngày mắc chứng cuồng dâm này, chị ấy chưa bao giờ, chưa một lần, rời khỏi chiếc giường tồi tàn này. Thế mà giờ đây, tấm chăn mỏng chỉ còn lại vết lõm của một thân hình và mùi hôi nồng nặc của mồ hôi, của những thứ không thể gọi tên.
Căn phòng giam giữ chị tôi hiện ra trước mắt tôi như một cái hộp xi măng ẩm mốc. Ánh sáng yếu ớt là duy nhất chiếu lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa điên cuồng. Ngoài chiếc giường sắt kẽo kẹt và cái bô sứt mẻ đặt góc phòng, không còn gì nữa. Không một bóng người. Không một tiếng thở. Chỉ có mùi tanh của máu cũ và nước tiểu quyện vào nhau, bám chặt vào từng kẽ tường.
"Con mụ đó trốn rồi!"
Giọng nói the thé, đầy kinh hãi của mẹ tôi xé toang sự tĩnh lặng. Bà ta như một con quỷ đói, xông tới, dùng tay quẳng phăng con lươn vàng nhờn nhợt đang quấn trên giường xuống nền đất. Nó quằn quại, để lại vệt nhớt sáng loáng. Khuôn mặt mẹ tôi, dưới ánh sáng mờ ảo, méo mó đến ghê người. Sự hung ác thường trực trong đôi mắt bà giờ pha lẫn một nỗi khiếp sợ nguyên thủy, khiến giọng bà run lên: "Trong bụng nó có Phúc Châu của cả làng! Tìm bằng được nó! Không được để nó chạy thoát!"
Đầu óc tôi ù đi. Mọi thứ xoay chuyển. Phúc Châu. Viên ngọc kỳ dị được nuôi dưỡng trong bụng phụ nữ, thứ mà cả làng chúng tôi tôn sùng và sợ hãi. Làm sao chị tôi có thể biến mất? Cánh cửa này luôn bị khóa chặt bằng then sắt mỗi khi mẹ tôi và tôi ra ngoài. Chìa khóa do một mình mẹ tôi nắm giữ. Cửa sổ thì đã bị bịt kín từ lâu bằng những tấm ván gỗ. Chị ấy không phải là một con chim, làm sao có thể bay đi?
"Tại cái miệng hôi thối của mày! Tại mày!"
Một cú đá bất ngờ trúng vào bắp chân tôi, khiến tôi quỵu. Nỗi đau nhói lên lan tỏa, nhưng không bằng nửa phần sợ hãi khi nhìn thấy ánh mắt của mẹ. Bà ta cúi xuống, mặt gần sát mặt tôi, hơi thở hôi hám phả vào: "Nếu không tìm được con mụ đó, tao sẽ nhét mày vào đây. Tao sẽ thả đàn lươn vàng này làm nhục mày, biến mày thành Ngọc Nữ kế tiếp. Mày sẽ nằm đây, bụng mày to lên, nuôi dưỡng Phúc Châu cho làng!"
Tôi lăn ra nền đất lạnh ngắt, toàn thân run rẩy không ngừng. Hình ảnh những Ngọc Nữ hiện lên trong đầu tôi. Những người phụ nữ với cái bụng căng tròn, phát sáng lờ mờ, nằm bất động trên những chiếc giường ẩm ướt, bị đám lươn vàng bóng nhẫy bò lên người. Và rồi, khi thời điểm đến, một nhát dao sẽ mổ bụng họ, lấy ra viên ngọc đẫm máu mà cả làng cho là linh vật. Tôi không muốn. Tôi không muốn trở thành thứ đó. Nước mắt tôi trào ra, nóng hổi, nhưng không dám khóc thành tiếng.
Trong lúc vật vã đứng dậy, tay tôi chống xuống nền đất ẩm ướt. Ánh nhìn vô thức lướt qua gầm giường, nơi tối om như một cái miệng quỷ. Và rồi, tôi nhìn thấy nó. Một cái hố đen ngòm, đường kính chỉ bằng cái bát, được che khuất một phần bởi mép chăn rách. Xung quanh miệng hố, đất ẩm vương vãi, in hằn những vết như có ai đó bò qua. Tim tôi đập thình thịch. Không còn nghi ngờ gì nữa. Chị tôi, bằng cách nào đó, đã đào được cái hang này. Chị ấy đã trốn thoát qua đường đó.
Tôi hiểu ra ý định của hắn trong khoảnh khắc chiếc quần thô ráp bị giật phăng xuống khỏi cơ thể. Không phải chị Tinh, mà chính tôi, Tiểu Quang, sẽ là vật tế cho sự trốn chạy của chị gái. Tiếng thét của tôi vang lên the thé, xé toạc không khí ngột ngạt đầy bụi đất của gian nhà tổ, nhưng dường như chỉ càng kích thích sự hưng phấn tàn bạo trong ánh mắt trưởng làng. Lời cầu xin của tôi chẳng khác nào tiếng kêu của con dế mèn bị chặn đứt đầu, vô vọng và chóng bị lãng quên.
Mẹ tôi vẫn nằm bẹp dưới đất, máu từ miệng bà loang ra nền đất sét thành một vệt đen sẫm. Bà không nhúc nhích. Có lẽ cú đấm của trưởng làng đã khiến bà choáng váng, hoặc có lẽ, trong sâu thẳm, sự sống chết của đứa con thứ hai này chưa đủ để bà liều mạng lần nữa. Tôi cảm thấy một cái gì đó lạnh giá hơn cả nỗi sợ hãi trước mắt đang len lỏi trong tim. Đó là sự thấu hiểu tàn nhẫn: tôi thực sự cô độc.
Chỉ cách đó một ngày, cả làng còn đang trong cơn hoảng loạn và phẫn nộ tột độ vì sự biến mất của chị Tinh. Không khí nặng nề như sắp có bão, mọi ánh nhìn đổ dồn về nhà chúng tôi đầy hằn học. Trưởng làng, với khuôn mặt đỏ gay vì tức giận, đã xông đến trước mặt mẹ tôi. Giọng hắn the thé, chì chiết: "Tao đã dặn mày phải trông coi nó cẩn thận như giữ tròng mắt, vậy mà mày lại để con bé chạy thoát được?"
Hắn không đợi mẹ tôi giải thích, nắm đấm như búa tạ đã giáng thẳng vào mặt bà. Tiếng xương va chạm khô khốc vang lên khiến tôi giật nảy mình.
"Đồ vô dụng!"
Trưởng làng gầm lên, những giọt nước bọt vương lời. "Năm ngoái, Tiểu Chi dâng lên viên ngọc chất lượng thấp kém, khiến cả làng ta một năm trời mất mùa, đói khổ. Giờ đây Tiểu Tinh lại bỏ trốn. Mày thực sự muốn cả tộc làng này bị diệt?"
Cơn thịnh nộ của hắn dâng lên tột đỉnh. Một cú đá nữa trúng vào ngực mẹ tôi, khiến bà ngã vật ra. Một chiếc răng vàng hôi bật ra khỏi miệng, lăn lóc trên nền đất.
Lúc ấy, mẹ tôi đã cố gượng dậy. Máu từ vết rách ở mép chảy xuống cằm, rơi từng giọt đậm. Nhưng nỗi sợ hãi về một hình phạt tập thể cho cả gia đình dường như lớn hơn nỗi đau thể xác. Bà bò đến, quỳ sát dưới chân trưởng làng, ẩy nắm lấy vạt áo của hắn. Giọng bà lắp bắp, vội vàng: "Thưa trưởng làng, trong gia phả cổ có ghi chép rõ ràng! Nếu Ngọc Nữ đầu tiên trốn đi, thì vẫn còn cách cứu vãn! Chúng ta có thể dùng Ngọc Nữ thứ hai, sau khi được… được lươn vàng làm lễ, để tiếp tục nuôi dưỡng Phúc Châu, bảo vệ làng!"
Bà ngước lên, ánh mắt hoảng loạn chạy về phía tôi đang co rúm trong góc. "Tiểu Tinh đã bỏ trốn thật rồi, nhưng còn Tiểu Quang! Nó đây! Mông nó to, chắc chắn có thể đảm đương được trọng trách của Ngọc Nữ!"
Lời nói của bà như một nhát dao lạnh lùng cắt đứt mọi hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại trong tôi. Tôi nhìn thấy rõ sự mưu tính thảm hại trong đôi mắt đẫm máu của mẹ. Bà đang cố gắng ném tôi vào miệng sói để cứu lấy chính bà và, có lẽ, cả chị Tinh đang chạy trốn.
Trưởng làng khịt mũi, đá nhẹ vào vai mẹ tôi để thoát khỏi cái nắm tay của bà. "Tìm Tiểu Tinh trước đã!"
Hắn quát lên. Nhưng rồi ánh mắt hắn từ từ quay sang tôi. Đó là ánh mắt của một kẻ săn mồi đã phát hiện, thay thế ngay trong tầm tay, âm hiểm và lạnh lùng. Tôi lùi từng bước, lưng chạm vào bức tường đất thô ráp và lạnh ngắt, không còn đường thoái lui.
Hắn hét lớn về phía đám đông dân làng đang chờ đợi phía ngoài, giọng đầy uy quyền: "Đi! Bắt ngay một ổ lươn vàng thật lớn về đây! Nhanh lên!"
Tiếng dạ ran của đám đười ươi vâng lời vang lên, rồi những bước chân hối hả rời đi. Trong gian nhà tổ ẩm thấp, chỉ còn lại hắn, mẹ tôi bất tỉnh và tôi.
Rồi hắn bước tới. Bàn thô ráp như vỏ cây túm chặt lấy vai tôi. Hơi thở hôi hám của hắn phả vào mặt tôi. Tôi giãy giụa, nhưng sức lực của một đứa con gái mười lăm tuổi chẳng thấm vào đâu. Một tiếng xé vải chóên. Chiếc quần vải bố màu nâu xám, thứ đã che chở tôi bao năm, bị giật phăng xuống dưới mắt cá chân. Cơn gió lạnh lùa qua làn da, mang theo mùi ẩm mốc của căn phòng và mùi bùn đất từ người hắn.
"Trưởng làng! Xin ngài! áu!"
Tiếng gào của tôi vỡ vụn, đầy nước mắt và sự kinh hãi tột cùng. Nhưng ánh mắt hắn không hề dao động, chỉ như đang nhìn một con vật sắp bị đem đi hiến tế. Khoảnh khắc ấy, tôi không chỉ thấy sợ hãi cái gọi là "lễ nghi" man rợ sắp diễn ra, mà còn thấm thía sự phản bội từ chính người đã sinh ra mình. Cả ngôi làng này, từ già đến trẻ, đều đang há hốc mồm chờ đợi màn tế lễ bằng xương bằng thịt này, để đổi lấy một mùa màng bội thu hão huyền. Tôi bỗng hiểu vì sao chị Tinh phải bỏ trốn.
Mặt tôi nóng bừng lên sau những cái tát thô bạo, da thịt như có lửa cháy. Trong miệng, cái lưỡi cụt ngủn chỉ còn biết phát ra những âm thanh ọ ẹ, ngọng nghịu đến thảm hại. Tôi muốn hét lên, muốn nguyền rủa cái số phận đen đủi này, nhưng tất cả chỉ vỡ vụn thành tiếng khàn đục không thành lời.
“Câm miệng lại!” Giọng trưởng làng gằn lên, đầy tức giận và khinh miệt. Ông ta nhìn tôi như nhìn một con vật không biết điều. “Mày được chọn làm Ngọc Nữ cho thần sông, là cái phúc lớn ngàn năm có một. Cả làng mơ cũng không được, mày còn dám phản kháng? Đồ vô phúc!”
Lời nói của hắn như những mũi dao đâm thẳng vào tim. Phúc ư? Cái thứ phúc bị trói buộc, bị hiến tế sống này sao? Tôi giãy giụa điên cuồng, mọi thớ thịt đều căng lên chống lại những sợi dây gai thô ráp đang xiết chặt vào cổ tay, mắt cá chân. Mồ hôi mặn chát hòa với nước mắt rơi xuống nền đất khô cằn.
Ánh nắng trưa tháng sáu như đổ lửa, thiêu đốt lên da thịt trần trụi. Tôi cố cong người lên, nhưng trọng lượng của mấy người đàn ông lực lưỡng đè lên ngực, lên chân tôi khiến hơi thở trở nên dồn dập, ngột ngạt. Mùi mồ hôi chua nồng của họ hòa với mùi bụi đất, xông thẳng lên mũi.
“Sao mà chậm thế? Lươn đâu rồi?” Trưởng làng quay đầu, giọng đầy sốt ruột gắt lên.
Hai từ “lươn vàng” vừa thốt ra, toàn thân tôi lập tức co giật, cứng đờ. Một nỗi khiếp sợ nguyên thủy, sâu thẳm hơn cả cái chết, ập đến, nuốt chửng lấy ý chí. Tiếng gào thét trong cổ họng tôi bật ra, âm thanh điên loạn và thê thảm, khiến ngay cả những kẻ đang đè tôi cũng giật mình. Trưởng làng tức giận, dơ chân lên đá mấy cái liên tiếp vào sườn tôi. Những cú đá nặng nề khiến tôi tức thở. Cơn đau nhói lan tỏa khắp người.
Rồi bác Vương, khuôn mặt luôn tỏ vẻ hiền lành, xuất hiện từ phía xa, tay xách một cái xô gỗ cao đến gần đầu gối. Bước chân hấp tấp của ôên trên mặt đất cứng. “Đến rồi, đến rồi! Lươn vàng đây rồi!”
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như một đống tro tàn lạnh giá. Mọi hy vọng le lói cuối cùng đều vụt tắt. Tôi nhắm nghiền mắt lại, nhưng không thể ngăn được giọng nói giả tạo, đầy vẻ thương hại của bác Vương vọng đến tai.
“Tiểu Quang này, nghe bác nói này.” Giọng ông ta nhỏ nhẹ, như đang dỗ dành một đứa trẻ. “Làm Ngọc Nữ, được thần sông ban phước, cả đời sung sướng. Từ nay về sau, mày sẽ được ăn mỡ heo trắng mịn, no nê thỏa thích. Thật lòng mà nói, bác… bác còn ghen tị với mày đấy.”
Ông ta vừa nói, vừa nghiêng cái xô. Một đám màu vàng nhợt nhạt, lấp lánh dưới ánh mặt trời, ồ ạt đổ ập xuống người tôi. Cảm giác đầu tiên là cái lạnh tanh, nhớt nhát. Rồi đến sự chuyển động. Hàng chục, có lẽ hàng trăm sinh vật dài ngoẵng, trơn tuột ấy bắt đầu quẫy đạp, bò loạn xạ khắp cơ thể tôi, tìm kiếm những chỗ trũng, những khe kẽ để tránh cái nóng thiêu đốt từ mặt đất và từ chính ánh nắng.
Mùi tanh hôi đặc trưng của chúng, nồng nặc và ghê tởm, bốc lên xộc vào mũi. Tôi cảm thấy từng thớ thịt, từng lỗ chân lông đều dựng đứng lên. Chúng bò trên cổ, luồn dưới nách, quấn quanh chân tay. Cảm giác trơn trượt, lạnh lẽo và đầy ám ảnh đó khiến tôi muốn phát điên. Cổ họng tôi nghẹn lại, những tiếng nấc tuyệt vọng không thành tiếng cứ thế trào ra. Trong sự kinh hãi tột cùng ấy, điều duy nhất tôi có thể cầu xin, không phải là sự sống, mà là một cái chết thật nhanh, thật sạch sẽ.
Tiếng xì xào bỗng dưng tắt lịm. Không khí đặc quánh lại, như có ai đó bóp nghẹt cổ họng của cả đám đông. Từ cuối con đường đất, một bóng hình lặng lẽ tiến về phía chúng tôi. Mỗi bước chân của cô ấy, lòng tôi lại thắt lại một nhịp. Đôi chân gầy guộc, khẳng khiu như que củi khô, tương phản đến rợn người với cái bụng phình to, căng tròn như chứa đựng cả một vựa lúa chín. Ánh nắng chiều xiên khoai hắt lên bóng cô ấy, kéo dài ra một hình thù kỳ dị, méo mó.
Một tiếng thở dốc vang lên bên tai. Hóa ra là từ chính cổ họng tôi. Hai chữ nghẹn ứ trong cuống họa, bật ra thành một âm thanh chói gắt: “Tiểu Chi!”
Cái tên ấy vừa thốt ra, cả làng như bị ong đốt. Một mùi mồ hôi lạnh, mùi sợ hãi chua loét bỗng xộc vào mũi tôi, hòa lẫn với mùi bụi đường. Tôi nhìn thấy bà mẹ của Tiểu Chi, mặt tái mét, đôi mắt mở to đến mức tròng trắng lộ ra đầy vẻ hoảng loạn. Bà ta lắp bắp, giọng nói như bị ai bóp nghẹt: “Con… con bé… nó cao lên. Nó cao hơn trước.”
Sự thật đó còn kinh khủng hơn cả cái bụng to kỳ dị kia. Một kẻ đã chết, một kẻ đã bị mổ bụng, vứt xác, làm sao có thể không những sống lại mà còn lớn lên? Suy nghĩ đó khiến xương sống tôi lạnh buốt. Tôi nhớ lại cái đêm đó: tiếng kêu thảm thiết của cô gái xé toạc màn đêm, mùi máu tanh nồng nặc đến nay vẫn ám ảnh giấc ngủ của tôi.
“Trời ạ! Đúng là con nhỏ Tiểu Chi rồi!” Một giọng nói thô ráp, đầy kinh hãi, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi quay đầu, nhìn thấy Lão Lực, tên đồ tể tay lấm lem máu năm ấy, giờ mặt mày tái nhợt. Hắn run rẩy giơ đôi bàn tay ra, như đang nhìn thấy thứ gì đó dính trên đó. “Chính… chính tay tao đã rạch bụng nó. Dao tao mài sắc lắm, nhưng sợ làm xước viên ngọc, nên phải rạch thật chậm, thật cẩn thận. Nó kêu gào, nó cầu xin… máu nó nóng hổi, phun lên tay tao…”
Một giọng khác, yếu ớt hơn, nối tiếp như một lời xác nhận đầy ám ảnh: “Tôi… tôi là người vứt xác. Vứt xuống Hồ Vong Xương. Nước hồ lạnh buốt xương, xác nó chìm nghỉm ngay. Làm sao… làm sao có chuyện này?”
Ánh mắt của cả làng, từ hoài nghi, sợ hãi, dần chuyển sang nhìn về phía trưởng làng. Áp lực của hàng trăm con người đổ dồn lên ông lão đang đứng im như tượng. Không ai dám thở mạnh. Chỉ có tiếng gió vi vu thổi qua những mái nhà tranh, nghe như tiếng ai đang khóc thút thít.
Trưởng làng chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía bóng hình Tiểu Chi đang đứng im lìm dưới ánh hoàng hôn. Nét mặt ông ta dãn ra, như tìm thấy một sợi chỉ mỏớ ký ức hỗn độn. Giọng nói của ông trầm xuống, nặng trịch như đá: “Trong gia phả… hình như có chép. Có chép về chuyện Ngọc Nữ trở về. Nhưng cụ thể… ta không nhớ rõ nữa.”
Ôười, dứt khoát ra lệnh, nhưng tôi nghe thấy một sự vội vã, một nỗi sợ hãi đang được cố gắng kìm nén trong đó: “Vào nhà thờ họ! Lật gia phả ra! Mau lên!”
Tôi vùng vẫy, cố gắng đẩy cái cảm giác tê dại trong người ra khỏi các khớp xương để ngồi dậy. Không khí quanh tôi đặc quánh một mùi ẩm mốc của đất và mùi ngọt lạ lùng, gần như thối rữa, mà tôi chưa từng ngửi thấy bao giờ.
Điều khiến tôi đông cứng lại, không phải là đám đông im lặng đang vây quanh, mà là hình bóng đang lê từng bước về phía tôi. Tiểu Chi. Nhưng không còn là Tiểu Chi của ban nãy nữa. Các bước chân của cô ấy cứng nhắc, khớp xương kêu lên những tiếng lạo xạo khô khốc, y hệt một con rối bằng gỗ vừa được giật dây. Khuôn mặt cô ấy khiến ruột gan tôi thắt lại. Đôi mắt mở to, tròng trắng dã, không một chút linh hồn, giống như hai viên ngọc trai đục ngầu được gắn lên một pho tượng sáp. Ánh nhìn ấy xuyên qua tôi, hay thậm chí xuyên qua cả thế giới này, hướng về một nơi nào đó mà chỉ cô ấy mới thấy.
"Tiểu Chi!"
Giọng trưởng làng vang lên đầy nghi hoặc, phá vỡ sự im lặng nặng nề. "Làm sao cháu có thể sống lại được?!"
Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí, không một lời đáp lại. Tiểu Chi vẫn tiếp tục bước, cho đến khi đứng sừng sững ngay trước mặt tôi. Hơi thở của cô ấy, nếu có, thì tôi cũng không cảm nhận được. Chỉ có cái mùi ngọt lạ kia tỏa ra từ làn da tái nhợt. Cô ấy dừng lại, bất động hoàn toàn, như thể mọi sợi dây vô hình vừa bị cắt đứt.
Tôi thấy Trưởng làng nhíu chặt đôi lông mày rậm của mình. Trong làng Châu này, uy quyền của ông ta là tuyệt đối. Một sự im lặng như thế này, trước mặt toàn thể dân làng, không khác gì một nhát dao cứa vào thể diện của hắn. Sự phản kháng thụ động của Tiểu Chi đang châm ngòi cho cơn thịnh nộ trong mắt hắn, và tôi biết nó sắp bùng nổ. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi sợ mơ hồ, không phải cho bản thân, mà cho cái thân xác vô hồn đang đứng cạnh mình.
"Xem ra mày muốn nếm thử roi da!"
Giọng trưởng làng lạnh băng, ánh mắt sắc như dao liếc về phía Tiểu Chi. Bạn của hắn giơ lên, chuẩn bị quất xuống thân hình mỏng manh kia.
Khoảnh khắc đó, một bóng người lao tới, hơi thở hổn hển. Kế toán làng, mặt mày tái mét, chắn tay mình trước mặt Trưởng làng. "Không được! Trưởng làng, tuyệt đối không được đụng đến Ngọc Nữ!"
"Ngươi nói cái gì?"
Trưởng làng gầm lên.
Kế toán làng run rẩy, giọng nói nhưng đầy vẻ khẩn thiết: "Tộc chí… trong tộc chí có chép! Ngọc Nữ từ cõi chết trở về, đó là điềm lành trời ban, là hiện thân của thần linh bảo hộ! Phải kính cẩn tôn thờ, không được xúc phạm! Nếu không, cả làng sẽ gặp đại họa!"
Không khí như vỡ tung ra rồi lại hàn gắn lại theo một cách khác. Vẻ giận dữ trên mặt Trưởng làng tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc và một chút hoài nghi. Hắn chụp lấy cuốn sách da cũ kỹ từ tay kế toán, mắt đảo lia lịa trên những dòng chữ nguệch ngoạc. Một lúc lâu, sắc mặt hắn chuyển biến. Hắn buông cuốn sách xuống và trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, quỳ phịch xuống nền đất trước mặt Tiểu Chi. Giọng hắn trở nên cung kính, không còn chút uy hiếp nào: "Ngọc Nữ vạn phúc!"
Hành động của Trưởng làng như một mệnh lệnh ngầm. Từng người một, đám dân làũng lần lượt quỳ xuống. Tiếng xào xạc của quần áo và tiếng đầu gối chạm đất tạo nên một âm thanh rì rào đều đều. Họ cúi đầu, không dám ngước nhìn. Chỉ còn tôi và Tiểu Chi đang đứng.
Nhưng Tiểu Chi vẫn thế. Khuôn mặt như mặt nạ, lạnh lùng vô cảm. Cô ấy chẳng để ý đến đám người đang quỳ lạy kia. Thay vào đó, thân hình cứng đờ của cô ấy khẽ nghiêng, nép sát vào cánh tay tôi hơn. Một cảm giác lạnh toát, không phải nhiệt độ, mà là thứ lạnh của sự vắng bóng của sự sống, truyền từ cô ấy sang tôi.
Ánh mắt Trưởng làng từ dưới đất ngước lên, đóng băng lại trên người tôi. Sự cung kính biến mất, thay bằng sự hằn học. "Mày!"
Giọng hắn quát lên, đầy uy hiếp. "Sao còn không mau quỳ xuống bái lạy Ngọc Nữ?!"
Áp lực từ đám đông và từ ánh mắt của Trưởng làng đè nặng lên vai tôi. Nhưng sự lạnh lẽo từ cánh tay Tiểu Chi khiến tôi tỉnh táo lạ thường. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi đất ẩm và mùi ngọt lạ kia tràn vào phổi. Rồi tôi nghe thấy giọng nói của chính mình, rõ ràng và cứng rắn, vang lên giữa sự im lặng của cả làng: "Tôi không cần quỳ!"
Mùi tanh nồng nặc của máu và bùn lầy vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi tôi, hay đúng hơn, ở cổ họng trống rỗng vì đã mất đi một mảnh thịt quan trọng. Tôi buộc những âm thanh nghẹn ngào, méo mó phải thoát ra từ cái hốc miệng ấy. "Trước khi được chọn... Tiểu Chi và tôi từng là những cô bé chia sẻ từng miếng bánh ngô, từng bí mật nhỏ. Tâm ý chúng tôi vẫn còn thông suốt."
Từng chữ một, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy như hồ nước đêm của Tiểu Chi. "Cô ấy vừa nói với tôi… làng này chỉ cần một Ngọc Nữ để dẫn dắt linh hồn tổ tiên. Tôi… không cần thiết."
Không khí trong miếu đình đặc quánh lại. Ánh đuốc vàng vọt nhảy múa trên khuôn mặt đầy nếp nhăn nghi ngờ của Trưởng thôn. Ông ta chậm rãi xoay người, dáng vẻ cung kính đến mức khom lưng hẳn xuống trước bộ y phục trắng muốt của Tiểu Chi. "Bẩm Ngọc Nữ… lời của đứa mất lưỡi kia… có thực là thánh ý của ngài?"
Tiểu Chi đứng đó, như một pho tượng ngọc được tạc từ nước đá mùa đông. Gió thổi, sửa miếu, làm ve áo trắng của nàng phất phơ, nhưng không một cơ mặt nào trên khuôn thanh tú ấy chuyển động. Sự im lặng ấy vừa là sự thánh khiết, vừa là một lời đe dọa tinh tế.
Và rồi, sự im lặng ấy bị phá vỡ bởi một giọng nói the thé, chua ngoa. Mẹ Tiểu Chi, với bộ dạng hãnh diện lộ rõ, bước ra từ đám đông đang nín thở. Bà ta khịt mũi một tiếng đầy khinh miệt. "Ngọc Nữ Tiểu Chi là do lòng dạ của tôi sinh ra. Có ai trên đời này hiểu con gái mình hơn người mẹ? Tôi mới là kẻ tâm ý tương thông với Ngọc Nữ!"
Bà ta chỉ tay về phía tôi, móng tay dài nhuốm màu vỏ cây. "Theo ý của tôi, hiểu thánh ý, Ngọc Nữ muốn Hoàng Quang này phải trở thành tế phẩm! Phải hiến dâng nó cho thần linh, thì ngôi làng mới nhận được phúc lành tràn đầy!"
Một tia sáng lóe lên trong mắt trưởng thôn. "Phải rồi! Lời nói của mẹ Ngọc Nữ mới là chân lý!"
Giọng ông ta bỗng trở nên sắc lạnh. "Bắt thêm lươn vàng! Đổ đầy lên người nó! Phải để máu thánh vật thấm vào từng lỗ chân lông của nó!"
Nỗi kinh hoàng về cảm giác da thịt bị những sinh vật trơn trượt, lạnh ngắt đó bò lổm ngổm, cắn xé, tràn vào các lỗ hổng trên cơ thể khiến tôi gào thét lên. "ĐỪNG LẠI GẦN!"
Và ngay khi những bàn tay thô ráp, đầy mùi bùn đất của các trai làng sắp chạm vào người tôi, một chuyện kinh ngạc đã xảy ra. Tiểu Chi, pho tượng ngọc bất động ấy, bỗng chuyển mình. Một cái vung tay áo trắng đơn giản, nhẹ nhàng như đuổi muỗi, nhưng lại ẩn chứa một lực đạo kỳ lạ. Những người đàn ông vạm vỡ kia bỗng như vấp phải một bức tường vô hình, lảo đảo lùi lại vài bước, ngã chồng lên nhau.
Cả miếu đình chết lặng. Ánh mắt của tất cả mọi người đều dán chặt vào vị Ngọc Nữ bỗng trở nên xa lạ ấy.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất. Tôi nghiến chặt hai hàm răng, cố gắng để giọng nói biến dạng của mình vang lên đầy uy quyền và phẫn nộ. "Các người đã thấy chưa? Tôi đã nói rồi! Tâm ý tôi và Ngọc Nữ thông suốt! Ngài ấy đang nổi giận! Ngài ấy không cho phép các người đụng một ngón tay vào tế phẩm mà ngài ấy đã chọn!"
Sự im lặng thánh thần của Tiểu Chi, cộng với hành động ngăn cản không thể giải thích được vừa rồi, đã trở thành bằng chứng hùng hồn nhất. Những ánh mắt nghi ngờ, sợ hãi trong đám đông dần nhạt đi, thay vào đó là sự kính sợ hoàn toàn, hướng về cả tôi lẫn Tiểu Chi. Họ đã bị thuyết phục.
Mùi hương ngọt ngào của mỡ heo và bột ngọc trai vẫn còn vương vấn trong không khí, thứ mùi vị mà cả làng tôi đều cho là linh thiêng, thì mẹ tôi đã trở về. Khuôn mặt bà không còn chút hồng hào nào, chỉ còn lại một màu xám xịt như tro tàn sau cơn hỏa hoạn. Đôi mắt bà đỏ hoe, nhưng không phải vì khóc, mà là vì một nỗi sợ hãi đã đóng băng đến mức nước mắt không thể chảy ra được nữa.
Bà quỳ sụp xuống trước mặt trưởng thôn, thân hình run rẩy như chiếc lá cuối cùng trên cành trong cơn gió mùa đông. Tiếng nói của bà nghẹn lại, đứt quãng: “Trưởng thôn… tôi đã tìm khắp rồi. Từ bờ sông phía đông đến khu rừng gai phía tây, thậm chí cả những hốc đá trên núi. Tiểu Tinh… nó biến mất rồi. Không một dấu vết.” Lời nói cuối cùng như một tiếng thở dài tuyệt vọng, tan biến vào không trung lạnh lẽo. Trong lòng bà lúc ấy chắc hẳn đang quặn thắt, không phải vì thương tiếc đứa con gái mất tích, mà vì nỗi kinh hoàng trước hình phạt không thể lường trước được.
Chưa đợi vị trưởng thôn già nua kia nhíu mày hay hé môi, mẹ tôi đã như con thiêu thân lao về phía tôi. Ánh mắt bà bỗng trở nên kỳ lạ, vừa như cầu xin lại vừa như điên cuồng. Bà chỉ thẳng vào tôi, giọng nói trở nên the thé, chói tai: “Đừng! Xin ngài đừng phạt tôi! Hãy nhìn Hoàng Quang này! Nó cũng được mà! Nó hoàn toàn có thể thay thế Tiểu Tinh, trở thành Ngọc Nữ mới của làng!” Trong giây phút ấy, tôi cảm nhận rõ sự phản bội. Không phải sự phản bội của một người mẹ dành cho con, mà là sự phản bội của một con người trước bản năng sinh tồn tàn nhẫn. Bà sẵn sàng đẩy đứa con còn lại vào cái bẫy mà bà vừa mới tận mắt chứng kiến sự khủng khiếp của nó.
Một âm thanh chát chúa, khô khốc vang lên, cắt ngang không khí ngột ngạt.
Trưởng thôn, với bàn tay gầy guộc nhưng đầy uy quyền, đã vung lên và tát thẳng vào mặt mẹ tôi. Cú tát mạnh đến nỗi khiến đầu bà quay hẳn sang một bên, một vệt đỏ ửng hiện lên trên gò má xám xịt. Ông ta không hề giấu giếm sự khinh miệt trong giọng nói trầm đục: “Đồ ngu xuẩn! Mày dám đem Hoàánh ư? Mày cho rằng thứ phẩm chất ấy cũng xứng được chọn làm Ngọc Nữ sao?” Câu hỏi của ông ta như một nhát dao lạnh lùng, phủ nhận hoàn toàn giá trị của tôi trong mắt hắn. Tôi đứng đó, cảm thấy không phải là sự tổn thương, mà là một sự giải thoát kỳ lạ. Có lẽ, việc bị coi là ‘không xứng’ trong hoàn cảnh này lại là một ân huệ.
Mẹ tôi sững sờ, đưa tay lên chạm vào má đang nóng rát. Đôi mắt bà mở to, đầy vẻ ngơ ngác không hiểu. Bà lắp bắp: “Trưởng… trưởng thôn, ngài đánh tôi? Tại sao? Chẳng lẽ… trong làng này còn có đứa con gái nào có… có phần mông to tròn, đầy đặn hơn Hoàng Quang nữa sao? Hay… hay trong lòng ngài đã có một lựa chọn tốt hơn rồi?” Suy nghĩ của bà vẫn bị giam cầm trong những tiêu chuẩn vật chất thô thiển ấy, không thể, hay không dám, nhìn ra bất cứ khả năng nào khác. Bà đã hoàn toàn tin vào những quy tắc man rợ đó, đến mức ngay cả khi bị trừng phạt, bà vẫn chỉ nghĩ mình đã chọn sai ‘mẫu vật’.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ tự mãn, nở trên môi trưởng thôn. Ông ta lắc đầu, giọng nói bỗng trở nên trang trọng và đầy nhiệt thành, hoàn toàn tương phản với sự tàn bạo vừa rồi. “Thôi, chúng ta không cần phải tìm kiếm một Ngọc Nữ mới làm gì nữa.” Ông ta từ từ quay người, hướng ánh mắt tôn kính về phía trước.
Đối tượng của ánh nhìn ấy không phải. Chính là Tiểu Chi, cô gái đang đứng im lặng ngay trước mặt tôi từ nãy đến giờ. Trưởng thôn chắp tay lại, cúi người một cách cung kính: “Ngọc Nữ của năm ngoái đã sống lại. Đây là một điềm lành hiếm có, một phép màu chưa từng thấy đang hiện ra trước mắt chúng ta. Bụng của nàng chắc chắn sẽ cưu mang một viên Phúc Châu còn lớn hơn, còn linh diệu hơn gấp bội!” Giọng nói của hắn run lên vì phấn khích, như thể đang tuyên bố một chân lý vĩ đại. Sự tôn sùng mù quáng ấy khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.
Rồi hắn lớn tiếng tuyên bố, như để cả làng cùng nghe thấy: “Từ giờ phút này trở đi, tất cả mỡ heo béo ngậy, tất cả bột ngọc trai trắng muốt của làng ta, đều phải được dành riêng để phụng dưỡng Ngọc Nữ Tiểu Chi! Chỉ một mình nàng mà thôi!”
Những lời đó vang lên, nhưng trong đầu tôi chỉ lặp đi lặp lại một câu hỏi đơn giản, hoang đường đến rợn người. Nó thoát ra từ miệng tôi thành một lời thì thầm đầy kinh hãi, chỉ đủ cho chính tôi nghe thấy: “Ngọc Nữ Tiểu Chi? Nhưng… cô ấy chẳng phải đã chết từ năm ngoái rồi sao?”
Mẹ tôi ngã vật xuống nền đất ẩm ướt, tiếng kêu nghẹn lại trong cổ họng như thể bà vừa nhìn thấy quỷ. Làn da trên mặt bà tái nhợt đi thấy rõ, đôi mắt mở to đầy kinh hãi nhìn chằm chằm vào Tiểu Chi đang đứng im lặng dưới mưa. "Người chết… sống lại rồi…"
Giọng bà rên rỉ, đứt quãng, "Đây là… đây là tai họa của cả làng ta đó…"
Tôi chưa kịp chạy tới đỡ mẹ dậy thì một bóng người to lớn đã xông tới. Trưởng thôn, gương mặt đỏ gay vì tức giận, giơ chân đá mạnh vào vai mẹ tôi, khiến bà lăn thêm một vòng. "Câm ngay cái miệng hôi hám của mày lại!"
Ông ta gầm lên, giọng đầy uy hiếp:"Dám xúc phạm đến Ngọc Nữ lần nữa, ta sẽ kết liễu mạng sống hèn mọn của mày ngay tại chỗ!"
Lời đe dọa ấy vang lên lạnh lùng giữa tiếng mưa rơi lộp bộp. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, lòng bàn tay nắm chặt đến mức những móng tay cắm sâu vào da thịt. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ tim. Từ hôm đó, Tiểu Chi, người được cả làng tôn xưng là Ngọc Nữ, chính thức dọn về sống trong căn nhà tồi tàn của gia đình tôi.
Mọi thứ trong nhà đều đảo lộn. Những củ khoai lang thơm ngon nhất, bát cháo gạo còn sót lại hiếm hoi, thậm chí miếng thịt khô duy nhất treo trên gác bếp, tất cả đều được dành riêng cho cô ấy. Mẹ tôi nhịn đói, nhịn khát, cố gắng nở một nụ cười thật tươi mỗi khi dâng đồ ăn lên. Nhưng Tiểu Chi dường như chẳng mấy hứng thú. Cô ấy bỏ lại tất cả trên bàn, đôi mắt to tròn vô hồn luôn hướng về phía cánh đồng bùn lầy phía xa.
Tôi nhận ra, thứ Tiểu Chi thực sự khao khát không phải là chiếc giường êm ái mẹ tôi dành dụm cả mùa đông để nhồi thêm bông, mà là những vũng bùn đen ngòm, bốc lên mùi tanh nồng của rong rêu và sinh vật thối rữa. Và ở trong đó, phải có thật nhiều những con lươn vàng óng, thân hình trơn tuột, đang quẫy đạp. Ánh mắt cô ấy mới thực sự lóe lên một vẻ kỳ lạ khi nhìn thấy chúng.
Thế là, nhiệm vụ duy nhất của tôi từ đó trở đi là chăm sóc cho vị Ngọc Nữ kỳ dị này. Cũng nhờ ân huệ của cô ấy, tôi không còn phải lặn ngụp dưới dòng sông lạnh giá để mò trai hay vật lộn trong chuồng lươn tối om để giết những con vật trơn nhớt ấy nữa. Tôi được ở bên cạnh Tiểu Chi suốt cả ngày, dõi theo từng bước chân nhẹ như không có trọng lượng của cô trên những con đường làng.
Một buổi chiều sau trận mưa lớn, không khí ngột ngạt vì hơi nước bốc lên. Tôi dẫn Tiểia rìa làng, gần ngọn núi nhỏ phía sau. Trong tay tôi là một túi vải bố thấm đẫm mùi hôi thối của miếng thịt lợn đã để lâu ngày. Lươn vàng rất thích mùi này. Sau những cơn mưa to, chúng thường chui lên khỏi lớp bùn sâu để đớp không khí. Đây luôn là khoảnh khắc Tiểu Chi tỏ ra vui thích nhất.
Quả nhiên, khi thấy vũng nước đục ngầu trước mặt, đôi mắt cô bỗng sáng rực lên. Cô bước xuống, những ngón chân nhỏ nhắn chìm trong lớp bùn lạnh, và bắt đầu vùng vẫy, đùa nghịch một cách vô tư. Những giọt bùn nước bắn tung tóe lên váy áo đơn sơ của cô, nhưng cô chẳng màng. Trong khi cô mải mê với thế giới bùn lầy của mình, tôi lặng lẽ rút ra từ trong ngực, nơi giữ ấm suốt đường đi, một củ khoai lang nóng hổi. Hơi ấm xua phần nào cái lạnh thấu xương trong tôi.
Tôi bước về phía gốc cây cổ thụ ở cuối con đường mòn. Cây đa này, theo lời các cụ trong làng, có tuổi đời cả nghìn năm. Thân cây to sừng sững, phải vài người ôm xuể. Tán lá sum suê, rậm rịt như một tấm màn xanh khổng lồ che khuất cả một khoảng trời. Chính vì vẻ ngoài um tùm và vững chãi ấy, không một ai ngờ rằng sâu bên trong lớp vỏ xù xì ấy, phần gốc cây lại trống rỗng, như một căn phòng nhỏ bí mật giữa lòng đất.
Tôi biết chị mình, Tiểu Tinh, đang nấp ở ngay dưới lớp đất mục ấy. Mùi ẩm mốc của lá rụng hòa lẫn mùi đất ướt xộc vào mũi, khiến tôi hơi nhíu mày. Gió chiều lùa qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh se se.
"Đừng trốn nữa, em biết chị ở đây mà."
Giọng tôi nhẹ nhàng, như một lời thì thầm với chính mình. Tôi đưa tay gạt lớp cành khô giòn tan, để lộ ra một khoảng tối sẫm phía dưới. Ánh sáng cuối ngày lọt qua, chiếu lên những sợi rễ trắng nhợt nhạt. Trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi buồn mơ hồ. Chị đã từng là một cô gái thích đeo những chiếc vòng tay bằng vỏ ốc màu xanh biếc, giờ lại phải chui rúc trong cái hố ẩm thấp này, chỉ vì một niềm thèm khát không thể cưỡng lại. Phải chăng, sự cám dỗ luôn có sức mạnh làm con người ta quên đi tất cả, kể cả cái giá phải trả bằng cả mạng sống?
"Chị vốn biết rõ cái giá phải trả khi làm Ngọc Nữ, nhưng chị tham ăn, thèm khát món mỡ heo thơm phức."
Câu nói như một lời trách móc, nhưng cũng đầy xót xa. Tôi nhớ lại hình ảnh chị ngồi bên mâm cơm, đôi mắt sáng lên khi thấy miếng thịt mỡ vàng ươm. Khi ấy, mẹ chỉ lắc đầu thở dài, đôi mắt đượm một nỗi mà tôi chưa thể hiểu hết. Rồi cái bụng chị cứ thế phình to lên một cách kỳ lạ, như chứa đựng mộ vào đó. Một buổi sáng, chiếc giường của chị trống không, chỉ còn lại hơi ấm mờ nhạt.
"Hôm đó mẹ nói bụng chị ngày càng to, không lâu sau, chị liền biến mất."
Im lặng vẫn bao trùm. Chỉ có tiếng dế kêu ri rả đâu đó trong bụi cây. Tôi cúi sát hơn xuống miệng hố, cố gắng nhìn vào bóng tối. Cảm giác lo lắng và một chút sợ hãi len vào tim. Nhưng tôi biết mình phải kiên nhẫn. Chị tôi luôn là người cứng đầu nhất.
"Nhưng em để ý cái hố dưới gầm giường đào rất sâu, vậy là chị đã có kế hoạch từ trước, trốn chạy phải không?"
Tôi nói tiếp, giọng đầy vẻ suy đoán. Thực ra, tôi đã phát hiện từ mấy ngày trước, khi nhìn thấy những vệt đất ẩm vương trên nền nhà. Chị luôn giỏi trong việc lên kế hoạch, dù đó là kế hoạch cho một bữa tiệc, một cuộc đào tẩu. Tôi thầm nghĩ, không biết trong những đêm dài nằm trên giường, chị đã phải suy tính và sợ hãi như thế nào khi biết số phận của một Ngọc Nữ.
Vẫn không có một lời đáp lại. Bóng tối dưới hố như một sinh vật im lặng, nuốt chửng mọi âm thanh.
"Chị trốn lâu như vậy, chắc đói lắm rồi?"
Tôi thở dài một hơi thật sâu. Hơi thở của tôi làm rung động những hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng trong ánh sáng yếu ớt. Tôi mở chiếc túi vải trên tay ra. Mùi thơm ngọt ngào từ đó tỏa ra, xua tan một phần mùi ẩm mốc của đất. Nó gợi nhớ đến những chiều đông hai chị em cùng ngồi bên bếp lửa, nướng khoai và kể những câu chuyện không đầu không cuối.
"Em mang đồ ăn đến đây, chị ăn không?"
"Ăn!"
Một giọng nói khàn khàn, khô khan vang lên từ trong bóng tối. Đó là giọng của chị, nhưng thiếu đi sự trong trẻo, tươi vui ngày nào. Nó như bị ma sát bởi nỗi sợ hãi và sự thiếu thốn. Tim tôi thắt lại. Tôi chậm rãi quay đầu về phía nơi phát ra âm thanh.
Chị gái tôi nằm co quắp trên nền đất lạnh. Những tàu lá chuối khô to bản được dùng làm chăn đắp, giờ đã héo úa và rách tả tơi. Thấy tôi nhìn xuống, chị vùng vẫy đẩy lớp lá ra. Ánh sáng lúc này mới lộ rõ hình hài của chị. Gầy đi trông thấy. Đôi má hóp sâu, làm đầy những vệt đất. Đôi mắt chị, vốn to tròn và linh hoạt, giờ chỉ còn là hai hố sâu thăm thẳm, ánh lên sự cảnh giác tột độ.
Chị nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt như muốn xuyên thấu vào tận đáy lòng. Giọng chị lạnh lùng, đầy nghi ngờ.
"Em không định bỏ thuốc độc vào đồ ăn, rồi nhân cơ hội gọi mẹ đến bắt chị về làm Ngọc Nữ chứ?"
Câu hỏi như một nhát dao cứa vào lòng tin vốn đã mong manh giữa hai chị em. Tôi cảm thấy một nỗi đau nhói ở ngực. Để trả lời, tôi không nói gì cả. Tôi chỉ cúi xuống, lấy ra từ trong túi một củ khoai lang nướng còn nóng hổi, bóc lớp vỏ cháy sém bên ngoài. Hơi nóng bốc lên mùi thơm phức. Tôi đưa củ khoai lên miệng, cắn một miếng thật to, nhai chậm rãi trước ánh mắt dò xét của chị. Cảm giác bột khoai mềm ngọt tan trên đầu lưỡi. Sau đó, tôi mới ném nhẹ củ khoai còn lại xuống cho chị.
"Không đâu."
Giọng tôi bình thản trở lại. Tôi nhìn chị vồ lấy củ khoai, ăn một cách vội vã, tham lam. Lòng tôi chùng xuống.
"Thực ra chị cũng không cần trốn nữa."
Tôi ngừng một chút, để chị kịp nuốt miếng khoai xuống. Gió lại thổi qua, mang theo hương hoa dại thoảng nhẹ.
"Ngọc Nữ Tiểu Chi năm ngoái sống lại rồi. Cả làng bây giờ đang xôn xao, trông chờ vào viên Phúc Châu trong bụng cậu ấy. Không ai còn nhớ đến chị nữa đâu."
Mùi hương ngọt ngào của mỡ heo hòa quyện với vị mặn của bột ngọc trai vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi tôi, một thứ hương vị xa xỉ mà cả đời trước đây tôi chưa từng được nếm thử. Thế nên, khi tiếng thét của chị gái vang lên, tôi chỉ lặng lẽ liếm mép, cảm nhận chút dư vị cuối cùng ấy tan chảy.
Chị gái, với đôi mắt trợn trừng đầy phẫn nộ và hoảng sợ, đang giằng lấy củ khoai lang từ tay tôi. Ánh mắt chị nhìn nó như nhìn một con sâu độc, đầy vẻ khinh miệt và ghê tởm. Chị cắn một miếng thật mạnh, rồi ngay lập tức, cả khuôn mặt thanh tú của chị co rúm lại. Chị phun phụt miếng khoai ra, tiếng nhổ nước bọt nghe thật thô bỉ, khác xa cái vẻ điệu đà, còn là Ngọc Nữ. "Cái thứ gì đây! Đắng nghét, thô ráp, kinh tởm quá!"
Chị dùng những ngón tay vốn chỉ quen vuốt ve lụa là, gấm vóc để móc mỉa, ném xuống đất với tất cả sự chán ghét.
Tôi nhìn động tác ấy, một cảm giác chua xót lạnh lẽo chầm chậm. Cùng một dòng máu, cùng lớn lên trong căn nhà tranh tồi tàn ấy, sao giờ đây khoảng cách lại xa vời vợi đến thế? Tôi thở dài, giọng nói bình thản của tôi vang lên trong căn phòng trống trải: "Chị à, có nhớ không? Những năm tháng trước khi được chọn làm Ngọc Nữ, mỗi khi đói lòng, chúng ta thường ăn củ khoai lang nướng dưới bếp. Khi ấy, chị còn bảo khoai lang ngọt ấm là thứ ngon nhất trên đời."
"Im đi!"
Chị gái gào lên, giọng the thé đầy điên loạn, phá vỡ sự tĩnh lặng. Khuôn mặt chị tái nhợt, nhưng đôi mắt lại đỏ ngầu. "Chị không cần nhớ những thứ tồi tàn ấy! Giờ đây, thức ăn của chị phải là mỡ heo tinh khiết hòa với bột ngọc trai trắng muốt! Chỉ có thứ đó mới xứng với thân phận Ngọc Nữ!"
Tôi lặng im nhìn chị. Ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ chiếu vào, làm lộ rõ cái bụng phình to bất thường của chị. Lớp áo mỏng căng ra, để lộ da bụng căng bóng, cứng đờ. Nó trông chẳng khác gì một khối cầu kim loại lạnh lẽo được bọc trong một lớp da mỏng manh, tạo ra một cảm giác hết sức kỳ dị và đáng sợ. Kỳ lạ thay, bụng tôi, người chỉ mới nếm thử chút xíu đồ ăn của chị, cũng có cảm giác căng nhẹ, như có một luồng hơi ấm kỳ lạ đang lẩn quẩn bên trong.
Cánh cửa bật mở, mẹ xông vào với khuôn mặt dữ tợn. Hơi thở của bà nặng nề, mùi mồ hôi và khói bếp hòa lẫn. Mắt bà không hề nhìn cái bụng kỳ quái của chị gái, mà thẳng tắp đâm vào tôi. Ngón tay thô ráp, đầy vết chai của bà chỉ thẳng vào mặt tôi. "Đồ con hư! Mày dám trộm đồ ăn quý giá của Ngọc Nữ để ăn! Mày có biết thứ bột ngọc trai trộn mỡ heo ấy quý giá thế nào không?"
Lần trước, lần trước nữa, mỗi khi bị mẹ mắng như vậy, tôi đều cúi đầu, co rúm người lại. Nhưng lần này, hương vị của mỡ heo và cảm giác ấm áp kỳ lạ trong bụng như cho tôi một sự dũng cảm khác thường. Tôi ngẩng đầu lên, đối diện thẳng với ánh mắt sắc lẹm của mẹ. Giọng tôi vang lên rõ ràng, không chút run sợ: "Vâng, đúng là con đã ăn trộm. Con đã nếm thử mỡ heo trộn bột ngọc trai của chị. Nhưng mẹ định làm gì con đây?"
Căn phòng chợt yên ắng đến lạ thường. Tiểu Chi, chị gái tôi, ngừng gào thét, chỉ còn tiếng thở hổn hển. Mẹ tôi trợn mắt nhìn tôi, như không thể tin vào những gì vừa nghe thấy. Còn tôi, tôi đứng đó, cảm nhận rõ ràng sự chuyển động nhè nhẹ, ấm áp trong bụng mình. Có lẽ, từ giây phút tôi quyết định nếm thử thứ đồ ăn cấm kỵ ấy, mọi thứ đã thực sự thay đổi rồi.
Mùi hương ngọt ngào của mỡ heo chiên rán vẫn còn vương vấn trong không khí ẩm ướt của căn bếp, nhưng không khí lúc này lại căng như dây đàn. Bàn tay mẹ tôi, thô ráp và đỏ ửng vì hơi nóng bếp núc, giơ lêột đường quen thuộc đến nhàm chán. Tôi đã quá quen với việc đón nhận cơn thịnh nộ ấy, đến mức các cơ bắp trên vai tự động căng cứng, chuẩn bị cho cú va chạm đau đớn sắp tới. Trong đầu tôi chỉ lướt qua một ý nghĩ mệt mỏi: lại nữa rồi.
Thì ra, sự im lặng cũng có thể là một thứ âm thanh đặc biệt.
Âm thanh ấy không đến từ đâu cả, nó ở gian chật hẹp này, một thứ rung động trầm đục, khô khan, như tiếng vó ngựa đập trên nền đất cứng từ rất xa vọng lại. Nó lọc qua lớp không khí nặng mùi mỡ, đập thẳng vào màng nhĩ. "Dừng tay lại."
Tôi nghe thấy thế, dù không có một đôi môi nào hé mở. Mẹ tôi dường như bị một sợi dây vô hình giật mạnh, toàn thân khựng lại. Vẻ giận dữ trên khuôn mặt bà tan biến trong nháy mắt, thay vào đó là nỗi khiếp sợ tột cùng, khiến da mặt bà tái nhợt đi trông thấy. Bà quỵu xuống nền đất ẩm lạnh, hai bàn tay vừa nãy còn định trừng phạt tôi giờ đập liên hồi vào chính gò má mình. Những tiếng "bốp, bốp" vang lên khô khốc, xen lẫn với giọng khẩn cầu run rẩy: "Ngọc Nữ xá tội! Ngọc Nữ xá tội cho con!"
Tôi đứng đó, lặng nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vừa nhẹ nhõm vừa chua xót. Sự can thiệp ấy không phải vì tôi.
Lại một lần nữa, những rung động ấy cất lên, chậm rãi, đứt quãng, như thể ai đó đang cố gắng điều khiển một nhạc cụ xa lạ. "Tôi... muốn... bồi... dưỡng... người... kế... nhiệm... tiếp... theo..."
Mỗi từ như một hòn đá nặng nề rơi xuống mặt nước tĩnh lặng của ngôi làng nhỏ này. Là người hầu cận được chỉ định cho Tiểu Chi - hay đúng hơn, cho thứ linh hồn đang trú ngụ trong cơ thể cô ấy - tôi hiểu rõ mệnh lệnh đó có trọng lượng ra sao. Không một giây do dự, tôi quay người, chộp lấy chiếc chiêng đồng cũ kỹ và cái trống da trâu treo ở góc nhà.
Tiếng chiêng trống dồn dập, gấp gáp của tôi xé toạc màn đêm yên tĩnh. "Ngọc Nữ chọn người kế nhiệm! Cả làng mau tập hợp lại đây!"
Giọng tôi vang vọng, hơi thở hổn hển. Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân rầm rập, tiếng xì xào bàn tán và ánh sáng của những ngọn đuốc, đèn dầu lập lòe tiến về phía túp lều của gia đình tôi. Khuôn mặt của những người dân làng hiện lên trong ánh lửa bập bùng, nửa phần là sự sùng kính, nửa phần là nỗi hồi hộp tột độ.
Mọi người vẫn còn nhớ như in những lần trước, vị Ngọc Nữ mới sẽ do con lươn vàng linh thiêng dưới đáy hồ lựa chọn. Cảnh tượng con vật trườn mình lên bờ, quấn quanh chân đứa trẻ được chọn là một nghi lễ thiêng liêng và đầy khiếp sợ. Nhưng lần này khác. Lần này, chính Ngọc Nữ tiền nhiệm, người vẫn đang thở trong căn lều này, trực tiếp ra chỉ thị. Điều đó khiến không khí càng thêm phần điên cuồng, pha lẫn một chút gì đó ma quái.
Những người mẹ, người cha hối hả đẩy con cái họ ra phía trước, vào vùng ánh sáng gần nhất nơi Tiểu Chi ngồi bất động. Giọng nói của họ tranh giành nhau, chồng chất lên nhau. "Ngọc Nữ ơi, hãy nhìn đứa con của con đi! Nó khỏe mạnh lắm, một ngày ăn hết ba bát cơm lớn, làm việc cả ngày không biết mệt!"
Một người đàn ông gầy gò hét lên, tay vỗ vào lưng, đến nó khụy xuống. Trái ngược hoàn toàn với sự nhiệt tình của người lớn, lũ trẻ co rúm lại. Ánh mắt chúng lấm lét, đầy sợ hãi, nhìn về phía thân hình gầy guộc và khuôn mặt vô hồn của Tiểu Chi như nhìn một con quái vật. Một đứa bé gái nhỏ nhất, có lẽ chỉ độ năm sáu tuổi, không kìm được nữa. Tiếng khóc thét chóên, xé tan màn hỗn độn: "Mẹ! Con không muốn! Con sợ! Đừng bắt con!"
Người mẹ của đứa bé vội bịt miệng con lại, giọng nói thì thào đầy sốt ruột và có phần xấu hổ trước các gia đình khác: "Im đi con! Nếu được chọn, con sẽ có mỡ heo thơm ngon ăn mãi không hết, có áo đẹp để mặc, cần gì phải sợ!"
Lời hứa hẹn về miếng ăn ngon ấy vang lên trong đêm, nghe thật hấp dẫn mà cũng thật xót xa. Nó phản chiếu sự nghèo khó cùng cực của cả làng, nơi một bữa ăn có mỡ heo đã là giấc mơ xa xỉ. Nhưng tôi biết cái giá của sự xa xỉ ấy là gì. Tôi nhìn sang Tiểu Chi, người bạn thuở nhỏ của tôi, giờ đây chỉ còn là một cái vỏ trống rỗng, và lòng thầm cảm thấy một nỗi lạnh giá thấm dần.
Mùi hương ngai ngái của đất ẩm và mồ hôi người trộn lẫn trong không khí buổi lễ. Tôi đứng nép bên rìa đám đông, lặng lẽ quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt những người đang chen lấn. Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác lạnh lẽo, như thể đang xem một vở kịch mà mọi diễn viên đều không biết mình sắp phải trả giá bằng chính mạng sống. Họ nghĩ đó là vinh dự ư? Chỉ là sự hèn nhát được ngụy trang bằng những lời hoa mỹ mà thôi.
Mẹ tôi đột nhiên xô người về phía trước, giọng nói chói tai cắt ngang mọi âm thanh. “Ngọc Nữ! Xin ngài hãy nhìn đến Tiểu!” Bà ta vẫy tay một cách phấn khích, như thể đang chào mời một món hàng. “Nó có cái mông to nhất làng này, nuôi ngọc nhất định sẽ tròn trịa, sáng bóng!”
Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn nhẹ trào lên cổ họng. Chính người đã sinh ra tôi, giờ đây lại nhiệt thành đẩy tôi vào cái bẫy chết chóc ấy. Trong giây phút ấy, tôi nhận ra tình mẫu tử mà tôi hằng mơ tưởng chỉ là ảo ảnh. Nó mong manh hơn cả lớp sương mỏng trên mặt hồ lúc bình minh, tan biến ngay khi ánh mặt trời của lợi ích cá nhân chiếu rọi.
Tiểu Chi, với dáng vẻ uy nghiêm và lạnh lùng, chậm rãi xoay người. Ánh mắt vô hồn của hắn lướt qua từng khuôn mặt đầy hy vọng và lo sợ. Rồi một cánh tay khô gầy từ trong tấm áo choàng đen thẫm giơ lên, ngón trỏ thẳng tắp chỉ về phía đám đúng nơi tôi và mẹ tôi đang đứng.
“Tuyệt quá! Con gái tôi được chọn rồi!” Mẹ tôi reo lên, khuôn mặt đỏ ửng vì sung sướng. Bà ỗ mạnh vào lưng tôi, những cái vỗ nặng nề chứa đầy sự hả hê. “Tiểu Quang, từ năm sau trở đi, mẹ sẽ chăm sóc con thật tốt! Con sẽ trở thành niềm tự hào của cả dòng họ!”
Nhưng tôi không nhìn vào ánh mắt hân hoan của bà. Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào ngón tay của Tiểu Chi. Nó không hề run rẩy, cũng không chút do dự. Và rồi, một cách chậm rãi đáng sợ, ngón trỏ ấy bắt đầu gập lại. Khớp xương kêu lên một tiếng răng rắc khô khốc, như cành cây gãy giữa mùa đông. Đầu ngón tay không còn hướng về tôi nữa, mà xoay một góc chín mươi độ, chỉ thẳng vào người đang đứng cạnh tôi – mẹ tôi.
Một nụ cười nhẹ nở trên môi tôi, mát lạnh như gió đêm. “Mẹ nhìn kỹ đi,” tôi nói, giọng bình thản đến lạ. “Ngọc Nữ không chọn con. Ngài ấy chọn mẹ đấy.”
Sự phấn khích trên mặt mẹ tôi vỡ tan như bong bóng xà phòng. Nó nhường chỗ cho một vẻ ngơ ngác hoàn toàn, đôi mắt mở to, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bà ta đứng đó như tượng gỗ, trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà dài như vô tận, khi mọi ánh mắt trong làng đổ dồn về phía bà.
Rồi bà ta cứng đờ quay đầu, theo hướng ngón tay vẫn đang chỉ thẳng vào mình. Gương mặt mẹ tôi từ đỏ ửng chuyển sang tái nhợt, mất hết sinh khí. “Ngọc Nữ… sao ngài… lại…” Bà lắp bắp, giọng nói nhỏ dần thành tiếng thì thào đầy kinh hãi. “Chọn… chọn tôi ư? Không… không được! Tôi già rồi! Da tôi nhăn nheo, xương tôi giòn cỏn, làm sao có thể ấp ủ được viên ngọc trai thần thánh!”
Mẹ tôi lùi lại một bước, rồi hai bước. Bà ta cố thu mình sau lưng những người hàng xóm, như thể muốn hòa tan vào đám đông. Nhưng ngón tay của Tiểu Chi vẫn bám theo, như một mũi tên định mệnh không thể tránh né. Dù bà có cố trốn sang trái hay lách sang phải, đầu ngón tay gầy guộc ấy vẫn chỉ chính xác vào giữa ngực bà, không sai một ly.
Tôi bước nhẹ đến gần, cúi xuống thì thầm bên tai mẹ, giọng nhẹ nhàng nhưng rành rọt từng chữ. “Mông mẹ to nhất làng này mà. Mọi người đều công nhận. Vậy thì mẹ làm Ngọc Nữ cho mùa tới, đích thị là thích hợp nhất rồi còn gì.”
Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má nhăn nheo của mẹ tôi. Chúng không phải là nước mắt của niềm đau, mà là của sự tuyệt vọng tột cùng. “Không… không được…” Bà ta khóc nức nở, ẩy ôm lấy người tôi, như tìm kiếm sự che chở cuối cùng. “Mẹ già quá rồi… mẹ không muốn chết… con ơi, cứu mẹ với…”
Mùa đông năm ấy, cái lạnh thấu xương như có thể đóng băng cả tiếng thét của mẹ tôi. Tôi chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng gầy guộc của bà ngã xuống trên nền đất đen, trước khi tiếng hò reo của dân làng và mùi khói bếp cháy khét từ những mái nhà xa xa ùa đến, lấp đầy khoảng sân đầy rơm rạ.
Trưởng làng đứng đó, hơi thở phì phò phả ra thành luồng khói trắng trong không khí lạnh giá. Ông ta vừa rút chân về, đôi giày vải dày cộp còn dính một ít bùn đất và mảnh rơm vàng. Lòng bàn tay tôi, nắm chặt túi áo, đột nhiên cảm nhận rõ từng sợi vải thô ráp, như thể chúng đang cọ xát vào tận tâm can. Ông ta không nhìn xuống thân hình bất động của mẹ tôi nữa, mà quay sang đám đông đang im lặng chờ đợi, giọng nói trầm đục vang lên, cắt ngang tiếng gió vi vu: "Lời của Ngọc Nữ trên đền thờ đã phán: linh hồn của thần linh cần một thân xác mới để hóa thân. Năm tới, nếu không có cô gái trinh nguyên dâng lên, cả làng ta sẽ gặp đại họa. Bà ta," ông ta chỉ tay về phía mẹ tôi, "đã phạm phải điều cấm kỵ, dám nghi ngờ ý chỉ của thần linh. Nhưng Ngọc Nữ nhân từ, vẫn cho cơ hội. Năm sau, chính con gái bà ta phải bước lên đền thờ."
Lời của ông ta không phải là một đề nghị, mà là một sự tuyên án, chắc nịch và lạnh lùng như những phiến đá lát ngoài đền. Tôi nghe thấy tiếng nấc nghẹn của ai đó trong đám đông và mùi hương nhang trầm phảng phất từ xa, thứ mùi hương vốn khiến tôi cảm thấy bình yên giờ đây lại ngột ngạt đến lạ thường. Trong đầu tôi, hình ảnh ngôi đền trắng trên đỉnh núi mỗi mùa xuân lại được tô điểm bởi một tấm vải đỏ mới, bỗng hiện lên rõ mồn một, nhưng lần này, nó không còn là biểu tượng của sự linh thiêng, mà giống như một cái miệng tham lam đang chờ đợi.
Mẹ tôi nằm đó, khuôn mặt tái nhợt, những sợi tóc bạc sớm dính vào mồ hôi trên trán. Bà đã thức trắng bao đêm để dệt tấm vải gấm đẹp nhất làng, chỉ với hy vọng mỏng manh rằng tài nghệ của bà có thể thay thế cho số phận làm vật hiến tế. Lời phản kháng của bà vừa rồi là tiếng gào cuối cùng của một con thú mẹ bị dồn vào đường cùng. Tôi biết điều đó. Cảm giác tê dại từ lòng bàn chân lan lên, khiến tôi gần như không cảm nhận được mặt đất dưới chân mình. Tôi muốn chạy tới, muốn đỡ lấy thân hình gầy yếu ấy, nhưng đôi chân như bị đóng băng vào chỗ đứng.
Trưởng làng rời đi, theo sau là những bóng người lặng lẽ. Họ tránh ánh mắt của tôi, có người thì thầm điều gì đó, có người chỉ lắc đầu thở dài. Cuối cùng, trong khoảnh sân vắng lặng chỉ còn lại tôi và mẹ. Gió thổi qua, cuốn theo vài cọng rơm vàng bay lất phất, rơi xuống tà áo của mẹ. Tôi từ từ quỳ xuống, đưa tay ra, ngửa mặt vào gò má lạnh ngắt của bà. Một cảm giác ẩm ướt, mặn chát bỗng trào lên cổ họng. Tôi biết, mùa xuân năm sau, khi hoa đào trên núi nở rộ, chiếc thuyền hoa đưa Ngọc Nữ mới ra giữa dòng sông, sẽ có bóng dáng của tôi trên đó.
Nhưng ngay lúc này, trong sự tĩnh lặng chết chóc ấy, một tia lửa nhỏ nhoi bắt đầu nhen nhóm từ sâu thẳm trái tim tôi. Nó không phải là sự phục tùng, mà là một câu hỏi, dai dẳng và rõ ràng hơn bao giờ hết: Tại sao?