Sáng sớm mùng một Tết, khi sương muối còn phủ trắng xóa mái tranh, Tiểu Chi bất ngờ chạy sang nhà tôi. Tóc tai cô ấy rũ rượi, quần áo xốc xếch, khuôn mặt biến dạng vì hoảng loạn. Cô ấy túm lấy tay tôi, ngón tay lạnh ngắt, vừa móc họng vừa thều thào, giọng khản đặc đầy tuyệt vọng: "Tiểu Quang, cứu tao… đổ nước phân vào miệng tao, mau lên… nó sắp ra rồi, nó sắp chui lên cổ họng tao rồi…"
Tôi chưa kịp hiểu cô ấy nói gì, cũng chưa kịp phản ứng thì tiếng chân chạy thình thịch đã vang lên. Mẹ Tiểu Chi dẫn theo tên đồ tể lực lưỡng, mặt hung dữ của làng tới.
Máu trong người tôi sôi lên, tôi liều mình đứng chặn lại, hét lên: "Đồ tể là để giết lợn! Tiểu Chi là người, sao cô lại gọi hắn tới bắt cậu ấy?"
Mẹ Tiểu Chi liếc tôi một cái, ánh mắt lạnh lùng và đầy quả quyết, bà ta nói như ra lệnh: "Chứng cuồng dâm của nó đã vào tận xương tủy, chỉ có sát khí nặng của tay đồ tể mới trấn áp được thứ ô uế trong người nó."
Lời nói của bà ta rơi xuống nền đất lạnh giá như những nhát dao. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn họ kéo đi Tiểu Chi – người bạn thuở nhỏ của tôi, trong tiếng kêu thảm thiết càng lúc càng nhỏ dần, hòa vào làn sương sớm tê tái của buổi sáng năm mới.
Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác lạnh buốt từ đống củi ẩm thấp nơi góc bếp. Mùi khói và hơi ẩm mốc quyện vào nhau, bám đầy trong cổ họng. Qua những khe hở của đống củi xếp chồng chất, tôi thấy bóng người lờ mờ di chuyển ngoài sân, tiếng thì thầm như gió rít qua kẽ lá. Nhưng tất cả những âm thanh ấy đều bị lấn át bởi tiếng gào thét mà đến giờ vẫn còn đang đập vào màng nhĩ tôi.
“Mẹ ơi! Con van mẹ!”
Giọng Tiểu Chi không còn là giọng của cô gái mười bảy tuổi hay cười nữa. Nó vỡ ra, thảm thiết, như thể ai đó đang xé toạc một tấm lụa. Tôi nép sâu hơn vào bóng tối, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cố gắng không để hơi thở của mình phát ra thành tiếng. Tại sao cô ấy lại khóc lóc như vậy chứ? Mẹ cô ấy sắp đưa cô đi lấy chồng giàu sang, đến một nơi mà ai cũng bảo là sung sướng. Cô ấy sẽ được nằm trên giường êm, mỗi ngày đều có bát bột ngọc trai trộn mỡ lợn thơm phức, món mà cả làng tôi chỉ nghe danh chứ mấy ai được nếm thử. Phải gọi là phúc lớn mới đúng, sao lại có thể khóc lóc, vật vã, những ngón tay bám đầy bùn đất mà không chịu buông ra như thế?
Lòng tôi khi ấy chứa đầy sự ngờ vực và một chút ghen tị mơ hồ. Tôi nghĩ cô ấy thật không biết điều. Được voi lại đòi tiên.
Đêm hôm ấy, tiếng gió thổi qua mái, tiếng ai đang khóc nức nở. Tôi nằm trên chiếc chõng tre cũ kỹ, trần trọc mãi không sao chợp mắt được. Rồi tiếng chân người chạy thình thịch ngoài ngõ xé toang màn đêm yên tĩnh. Tin dữ lan truyền với tốc độ kinh hoàng, như một ngọn lửa bùng cháy trong đêm lạnh. Tiểu Chi đã chết. Họ bảo cô ấy chết vì xúc động quá độ, trái tim ngừng đập đột ngột, ép lên kiệu hoa.
Một cảm giác tê dại lan từ sống lưng lên ót. Tôi không kịp cảm thấy buồn hay sợ hãi thì một tin khác, kỳ quái và đáng sợ hơn gấp bội, lại được thông báo ngay trong đêm. Mẹ Tiểu Chi, với đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên một sự phấn khích kỳ lạ, đã tìm thấy một trong những g của con gái mình. Bê ấy là một viên ngọc to bằng miệng bát ăn cơm. Nhưng họ thì thầm với nhau, giọng đầy tiếc nuối: viên ngọc ấy đục mờ, ánh sáng lờ mờ, không được sáng trong và lấp lánh như mong đợi.
“Thật đáng tiếc,” giọng trưởng thôn vang lên ngay sát bên đống củi tôi đang trốn, khiến tôi giật nảy mình, “Tiểu Chi thân hình đầy đặn, vòng hông nở nang, lẽ ra phải sinh ra được một viên minh châu chói lọi mới phải.”
Tôi nhắm chặt mắt lại, cố gắng nhét hai bàn tay đang run rẩy vào miệng để không thốt lên tiếng kêu. Đẻ ngọc? Làm sao một con người lại có thể giống như con trai dưới biển, sinh ra ngọc được? Đó là chuyện gì vậy? Đầu óc tôi quay cuồng, từ chối tiếp nhận thót tim ấy. Nhưng nó không phải là câu chuyện đáng sợ cuối cùng.
Câu nói tiếp theo của trưởng thôn, thấp giọng nhưng rành rọt từng chữ, đã đóng băng toàn bộ khí huyết trong người tôi.
“Chỉ tại người mẹ ấà ngu xuẩn,” ông ta thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu sự tính toán, “đã dám bớt xén phần mỡ lợn trong khẩu phần ăn của con gái. Dinh dưỡng không đủ nên Ngọc đẻ ra chỉ được cái to, chứ không có độ sáng. Thật là… lãng phí một cơ thể tốt như vậy.”
Sự thật phũ phàng và tàn nhẫn ấy lao vào tâm trí tôi như một nhát búa. Không phải cô ấy sắp được gả đến một gia đình giàu có. Cô ấy được nuôi dưỡng béo tốt, chỉ để… để đẻ ra một viên ngọc. Và cái chết của cô ấy, có lẽ cũng không phải là ngẫu nhiên. Một cơn rùng mình dữ dội chạy dọc sống lưng. Tôi biết mình vừa chạm vào một bí mật đen tối mà không nên biết. Và có lẽ, tôi cũng chỉ là một người đang chờ ngày được mổ ra để lấy ngọc mà thôi.
Tôi đứng đó, hai tay nâng chiếc bát sứ nặng trịch, mùi tanh của tiết gà hòa lẫn mùi ngọt ngào kỳ lạ từ thứ bột màu hồng xộc thẳng vào mũi. Cổ họng tôi nghẹn ứ, một cảm giác buồn nôn trào dâng nhưng lại bị chặn đứng ngay tại ngực bởi một khối nặng lạnh giá. Khối nặng ấy đè lấy nhịp thở, khiến từng hơi hít vào đều đau nhói.
Cuối cùng thì mọi mảnh ghép cũng khớp vào nhau. Cái đêm Giao thừa lạnh cóng năm ấy, Tiểu Chi, người bạn gái duy nhất biết tôi thích mùi hoa mộc lan nở trộm sau vườn, đã không chết vì bệnh tim như lời mẹ nói. Linh cảm mơ hồ bấy lâu giờ đây hóa thành sự thật tàn khốc: cô ấy đã bị đặt lên một chiếc bàn lạnh, bị lấy đi thứ ngọc quý từ chính cơ thể mình. Mà người ra tay, rất có thể, chính là ông bạn thân của mẹ tôi, người thường xuyên đến nhà với nụ cười hiền hậu.
Sáng nay, mẹ tôi đã ném vào tay tôi một vật tròn trịa, mát lạnh. "Mầy, nghiền nó ra thật nhuyễn," giọng bà lạnh tanh, không chút cảm xúc, "đừng để hao hụt một chút nào. Và đặc biệt, đừng có dại dột mà nuốt trộm."
Viên ngọc màu hồng phấn nằm trong lòng bàn tay tôi, ánh lên thứ ánh sáng ẩm ướt, dịu dàng đến rợn người. Nó tỏa ra một mùi hương ngọt ngào pha lẫn vị sắt, mùi của sự sống đã tắt. Mỗi nhát dao tôi bào xuống, tiếng sột soạt như tiếng khóc thút thít. Nước mắt tôi rơi không kiểm soát, hòa vào thứ bột mịn dần, như thể đang chôn cất chính linh hồn của Tiểu Chi.
Thứ bột màu hồng nhạt ấy được mẹ tôi trộn đều vào một bát mỡ lợn trắng ngần, thêm vào đó vài giọt tiết gà tươi còn hơi ấm. Bà khuấy đều tạo thành một hỗn hợp sền sệt, màu sắc trở nên kỳ quái. "Đem vào cho chị mày," mẹ tôi phán, ánh mắt không rời khỏi bát thuốc. Tôi cúi đầu, bước những bước chân nặng nề về phía phòng chị gái.
Cánh cửa phòng hé mở. Âm thanh đầu tiên đập vào tai tôi là tiếng rên rỉ khàn đục, thều thào phát ra từ đống chăn bông. Chị gái tôi đã tỉnh, nhưng vẫn cuộn tròn trong đó, như một con sâu. Trước đây, tôi sẽ nhíu mày, khẽ bĩu môi, thầm chê trách sự yếu đuối và đáng ghét của chị. Nhưng lúc này, nhìn cái bóng co quắp ấy, một nỗi xót xa lạnh giá chạy dọc sống lưng tôi. Tôi chợt nhớ đến những ngày trước, khi chị còn là một cô gái hay cười, luôn giành lấy những việc nặng nhọc về phần mình, còn dành dụm những viên kẹo chua tôi thích từ chợ về. Tất cả đã thay đổi từ sau cái đêm định mệnh chị gặp phải con lươn vàng kỳ dị dưới khúc sông cạn.
Mùi tanh ngọt ấy vừa thoảng qua khứu giác, chiếc chăn đã bị hất tung. Khuôn mặt đỏ ửng như bị bỏng của chị gái hiện ra, cổ căng thẳng ngửa ra sau, cái miệng há to đợi sẵn. “Mau!”, giọng chị the thé đâm thẳng vào màng nhĩ tôi, “Đút vào miệng tao ngay!”
Trong lòng tôi thắt lại một hồi đau nhói. Mỗi lần chị như thế này, tim tôi lại như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tôi cúi xuống, thìa gỗ ẹ, múc phần thức ăn sền sệt màu đỏ thẫm trong chiếc bát sứt mép. Tôi đưa thìa về phía cái miệng đang há rộng ấy. Chị gái tôi nuốt ực, cổ họng chị chuyển động một cái, thức ăn đã trôi tuột xuống mà chẳng cần nhai. Hành động vội vã, tham lam ấy khiến tôi nhớ đến đàn lươn vàng dưới ao mỗi lúc cho ăn, chúng cũng quẫy đuôi, há mồm đớp lấy từng miếng.
Không thể im lặng được nữa. Dù biết sẽ gặp nguy hiểm, tôi vẫn cất lời, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Chị… chị nên ăn ít thôi. Ăn nhiều thế, cơ thể chị chịu sao nổi?”
“Mày bảo tao ăn ít?!” Đôi mắt chị gái trợn trừng, khóe miệng giật giật kéo dài đến tận mang tai, khiến khuôn mặt vốn xinh đẹp ngày nào trở nên méo mó, đáng sợ. Giọng chị chói tai hơn cả tiếng kim loại cào trên đá: “Mày ghen tị đúng không? Ghen vì tao được hưởng cao lương mỹ vị, còn mày chỉ đáng ăn đồ thừa? Mày cũng thèm muốn được nếm thử món quý giá này phải không?”
Chị bật ra một tràng cười khàn khàn, khúc khích, như có gì đó mắc trong cổ họng. “Đáng tiếc thay, mày sinh ra đã không có cái mệnh sang giàu như tao. Đồ ngon như này, mày đừng hòng mơ tưởng!”
“Chị hiểu lầm rồi, em không có ý đó…” Lời giải thích vội vã của tôi chưa kịp trọn câu thì đã bị chặn đứng bởi một âm thanh khác.
Tiếng bước chân thình thịch cùng giọng quát tháo gầm gừ của mẹ vang lên từ phía ngoài cửa: “Tiểu Quang! Mày lại thèm thuồng đồ của chị mày hả?” Cánh cửa gỗ bị đẩy mạnh, bóng dáng to lớn của mẹ ập vào, che khuất ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ. Trong tay bà lấp ló ánh thép lạnh của một mài. Chưa kịp phản ứng, tóc tôi đã bị một bàn tay thô ráp túm chặt, kéo ngửa đầu ra sau. Hơi thở nặng nề, hôi hám của mẹ phả xuống mặt tôi. Lưỡi dao sắc lạnh áp vào da thịt nơi cổ họng, một cảm giác tê rỉu.
Giọng mẹ trầm đục, đầy đe dọa: “Lần này, tao sẽ không hay nữa đâu.”
Cơn đau nhói buốt từ bắp chân xé toạc màn sương mê man, kéo tôi trở về với thực tại. Mắt mở ra, cảnh tượng trước mặt khiến dạ dày tôi quặn thắt. Những sinh vật dài ngoẵng, thân vàng óng, mặt đen ngòm đang cuồn cuộn bò lên chân tôi. Chúa một khe hở máu thịt be bét – vết thương mà tôi chưa kịp hiểu từ đâu. Mùi tanh nồng của máu và chất nhờn lạ lẫm bốc lên nghẹt thở.
Ánh mắt tôi lệch sang bên. Mẹ ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, khuôn mặt lạnh như tiền. Trong tay bà, con dao bầu vẫn còn dính những giọt đỏ tươi, được nâng lên hạ xuống nhịp nhàng, như đang ước lượng một nhát chém. Không phải lên không trung, mà là hướng thẳng vào phần chân còn lại của tôi. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, mồ hôi lạnh thấm ướt lớp áo mỏng dính vào da.
"Mẹ!"
Tiếng kêu của tôi khàn đặc, vừa đau đớn vừa tuyệt vọng. "Mẹ không thể giết con! Con chết rồi, chị ai chăm? Ai sẽ dầm mình dưới làn nước băng giá của hồ sâu để mò từng viên ngọc trai?"
Giọng nói của bà chợt cắt ngang không khí, sắc lẹm và đầy châm chọc. "Giờ mới biết sợ chết sao?"
Bàn tay thô ráp, nham nhở những vết chai sần của mẹ đột ngột siết chặt lấy cổ tôi. Ánh mắt bà như hai mũi kim đâm thẳng vào đồng tử tôi, lạnh đến thấu xương. "Bảo chị mày ăn ít đi? Có phải vì tối qua, mày đã nghe trộm cuộc nói chuyện giữa tao và lão trưởng thôn không?"
Tim tôi đập thình thịch, loạn nhịp. Mọi suy nghĩ trong đầu cuốn cuồn như bão. Nhận tội là chết, mà không nhận, liệu có sống sót? Tôi cố gắng lắc đầu, một cử động nhỏ cũng khiến cơn đau từ chân và cổ họng bị siết nghẹn trỗi dậy dữ dội. Không khí trong phổi dần cạn kiệt, từng tế bào trong cơ thể tôi như đang la hét vì thiếu dưỡng khí. Một màu đen mờ ảo bắt đầu len lỏi vào tầm nhìn, báo hiệu sự kết thúc.
"Vẫn còn dám nói dối?"
Giọng mẹ gầm gừ. Bà buông cổ tôi ra, nhưng sự giải thoát chỉ trong chớp mắt. Những ngón tay như kìm sắt của bà lập tức chụp lấy hàm tôi, móng tay dài cắm sâu vào da thịt, buộc miệng tôi phải mở ra. Hơi thở hôi hám của bà phả vào mặt. Rồi, một cảm giác kinh hoàng ập đến – đầu ngón tay cái và trỏ của bà móc sâu vào khoang miệng, túm lấy thứ mềm mại, ấm nóng và kéo nó ra ngoài một cách thô bạo.
Đó là lưỡi của tôi.
Tôi cảm nhận được sự căng giãn đau đớn đến tột cùng của cơ quan ấy. Nước mắt giàn giụa, tầm nhìn nhòe đi. Trong ánh mắt mờ ảo, tôi thấy giơ cao lên ánh thép lạnh lẽo lóe lên một tia sáng tàn nhẫn.
Máu chảy xuống cổ họng tôi trước khi tôi nhận ra điều gì đã xảy ra. Một vị mặn chát, nồng nặc, hòa lẫn với mùi tanh của sắt cũ, tràn ngập lấy mọi ngóc ngách trong miệng. Cơn đau ập đến sau đó, như một con thú dữ xé toạc toàn bộ ý thức. Nó không chỉ là một vết cắt mà còn là sự tước đoạt. Tôi co người lại, hai tay siết chặt vào bụng, các ngón tay đau nhói vì dùng sức. Tôi cố gắng kêu lên, nhưng âm thanh phát ra chỉ là một tiếng khụt khịt ứ nghẹn, như gió lùa qua một khe nứt. Trong màn sương mờ ảo của nỗi đau, tôi thấy bàn tay mẹ tôi, những ngón tay gầy guộc nhặt lên một thứ gì đó hồng nhạt, mềm oặt, từ nền đất ẩm ướt.
Giọng nói của bà vang lên, bằng phẳng và lạnh lẽo như một phiến đá trong giếng sâu. "Giữ được bí mật rồi đấy. Không cái lưỡi vô dụng ấy nữa, mày sẽ chẳng bao giờ làm phiền đến chị mày."
Bà ném thứ vừa nhặt được vào chiếc chậu đất góc sân, nơi những con lươn vàng đang quấn quýt, chờ đợi. Một tiếng động nhỏ, ướt át. Tôi nhắm nghiền mắt lại. Cảm giác buồn nôn bốc lên cổ họng. Mùi bùn lầy và mùi tanh đặc trưng của lươn từ chiếc chậu bốc lên, xâm nhập vào lỗ mũi tôi, càng làm rõ hơn sự kinh tởm đang trào dâng.
Mẹ tôi quay lại, tay cầm, lưỡi dao còn vương những vệt đỏ tươi. Bà không rửa nó mà đưa lên, dùng mặt dao lạnh ngắt chà xát lên má tôi. Hơi thở của bà phả vào mặt tôi, mang theo mùi dầu mỡ heo và một thứ bột vôi khô khốc. "Làng mình có tập tục từ ngàn xưa rồi," bà nói, như đang kể một câu chuyện bình thường trong bữa cơm. "Con gái đầu tiên trong năm bị lươn vàng chọn sẽ trở thành Ngọc Nữ. Thân thể người ấy là mảnh đất màu mỡ để ươm mầm Phúc Châu."
Tôi cảm thấy những giọt nước mắt nóng hổi trào ra, hòa lẫn với máu và mồ hôi lạnh trên mặt. Sự sợ hãi đã vượt qua cơn đau thể xác. Tôi hiểu rồi. Hiểu tất cả.
Bà tiếp tục, giọng đều đều như tụng kinh. "Ngọc Nữ phải được bồi bổ bằng mỡ heo hầm với bột ngọc trai, ngày này qua ngày khác. Để viên ngọc trong bụng được no đủ, được sáng đẹp."
Ánh mắt bà nhìn xuyên qua tôi, như đang nhìn về một nơi nào đó xa xôi, nơi chị tôi đang nằm trong căn phòng tối kín, được cho ăn những bát thức ăn béo ngậy. "Đến cuối năm, khi Phúc Châu đã chín muồi, đồ tể sẽ được mời đến. Một nhát dao rạch bụng, lấy ngọc. Viên ngọc ấy sẽ được thờ trong đình làng, bảo vệ cho mùa màng bội thu, sóng yên bể lặng."
Bà cúi xuống, khuôn mặt khắc khổ in sát vào mặt tôi. Hơi thở nặng mùi mỡ heo của bà bao trùm lấy tôi. "Chị mày, Ngọc Nữ của năm nay, thân phận tôn quý lắm. Mày thấy đấy, cả làng cung phụng đồ ăn ngon nhất. Nhưng trọng trách cũng lớn lao."
Mặt dao lạnh lẽo vẫn áp trên da thịt tôi. "Trong những tháng ngày cuối cùng này, mẹ muốn nó được thanh thản. Vui vẻ. Mọi tiếng nói thừa thãi, mọi lời đồn thổi không hay đều phải bị chặn lại. Mày hiểu chứ?"
Bà không đợi tôi trả lời, cũng chẳng cần. Bà đã tự tay cắt đứt câu trả lời rồi. "Im miệng lại. Đó là cách mày giúp chị mày và giúp cả làng này."
Bà đứng dậy, bỏ đi, để lại tôi trong vũng máu và bóng tối đang dần buông xuống. Tiếng lươn quẫy đuôi trong chậu nước vang lên rõ mồn một, như một lời thì thầm đắc thắng. Tôi nằm đó, toàn thân run rẩy, cố nuốt những ngụm máu tanh của chính mình. Sự im lặng, giờ đây, không còn là sự lựa chọn nữa. Nó là một bản án. Là thứ sẽ bao trùm lấy tôi và cả số phận của chị tôi trong căn phòng kia cho đến ngày tận cùng.