Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Chị Gái Tôi Và Những Cơn Gió Mùa

Chị gái biến thành lươn vàng

2825 từ

Mùi mỡ heo đông đặc, lạnh ngắt và nồng nặc vẫn bủa tôi khi chúng tôi bước vào phòng. Chậu mỡ ấy nặng trĩu trên đôi tay tôi, một bàn tay chỉ còn ba ngón, run run bám vào mép chậu đồng. Mẹ đi trước, giọng nói ngọt như mật ong, nhưng đối với tôi, nó như những sợi tơ nhện dính vào da thịt.

"Con yêu à, ra ăn chút gì đi, bổ sung dinh dưỡng nào."

Tiếng vỗ nhẹ lên tấm chăn bông của bà nghe thật chăm chút, thật âu yếm. Trong lòng tôi chợt dâng lên một sự tò mò lạnh lẽo. Phải, tôi luôn tò mò. Tò mò về sự biến mất của những âm thanh rít lên, trườn lê và tiếng nuốt ực ực quen thuộc mỗi khi chúng tôi đến gần. Căn phòng này thường ngập tràn những âm thanh ấy, như một bản nhạc nền cho sự tồn tại tàn tật của tôi. Hôm nay, chỉ có sự im lặng đáng sợ. Sự im lặng ấy khiến phần chân cụt của tôi như nhói lên một cơn đau ma, một cảm giác báo trước điều gì đó không lành.

Mẹ liếc sang tôi. Ánh mắt ấy không cần thành lời, nó là một mệnh lệnh lạnh lùng đã quá quen thuộc. Tôi bước lên, dáng đi khập khiễng, xiêu vẹo. Hơi thở của tôi dồn lại. Bàn tay cụt ngón của tôi với ra, nắm lấy mép chăn. Chất liệu vải bông mịn mà lạnh toát dưới đầu ngón tay. Tôi giật mạnh một cái.

Không khí trong phòng dường như đông cứng lại ngay lập tức.

Trên chiếc giường rộng, không còn bóng dáng chị gái phì nộn, da thịt trắng bệch thường ngày. Thay vào đó là một khối đen vàng chồng chất, nhấp nhô. Hàng trăm, có lẽ là hàng nghìn con lươn, với lớp da vàng óng và cái bụng đen sì, đã nằm yên bất động. Chúng không còn quấn quýt, trườn lết. Chúng xếp thành từng lớp, từng lớp, khít nhau một cách kỳ lạ, tạo thành hình dáng của một người đang nằm nghiêng. Đường cong của cái lưng, vòng eo phình to, thậm chí cả đường viền của một cánh tay… tất cả đều được phác họa bằng những thân hình trơn nhớt, lạnh ngắt. Chúng im lìm, mắt đờ đẫn, như thể toàn bộ sự sống đã bị hút cạn khỏi cơ thể trơn tuột ấy.

Chị gái đâu rồi?

Câu hỏi ấy không kịp thốt thành lời; nó chỉ đóng băng trong cổ họng tôi, nơi lưỡi tôi đã không còn nguyên vẹn để phát ra âm thanh. Tôi nhìn sang mẹ. Nét mặt âu yếm, cưng chiều trên khuôn mặt bà tan biến trong nháy mắt, nhường chỗ cho một sự trống rỗng hoàn toàn. Đôi mắt bà mở to, nhìn chằm chằm vào đống lươn hình người ấy, như không thể hiểu nổi điều gì đang xảy ra trước mắt. Rồi, từ sâu trong đáy mắt trống rỗng ấy, một thứ gì đó tối sẫm hơn, lạnh lẽo hơn, từ từ trồi lên. Đó không phải là nỗi đau, càng không phải là sự kinh hoàng. Nó giống như sự nhận ra một sự thật phũ phàng, một sự tính toán đã sai lầm nghiêm trọng.

Còn tôi, đứng đó với thân thể tàn tật, bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh buốt xuyên qua từng khớp xương. Cái chậu mỡ ỗng trở nên nặng nghìn cân, kéo cả cơ thể tôi xiêu vẹo. Mùi mỡ heo, mùi tanh nhẹ của lươn, và cả mùi im lặng chết chóc trong phòng hòa vào nhau, tạo thành một thứ mùi vị nghẹt thở. Có lẽ chị gái không biến mất. Có lẽ, chị đã trở thành một phần của hình nhân bằng lươn kia, hoặc đã bị chính những sinh vật trơn nhớt mà chị từng vuốt ve, từng nuốt sống ấy, nhấn chìm, hòa tan. Và trong khoảnh khắc tê dại ấy, tôi chợt nhận ra sự vô hồn của tôi có lẽ vẫn còn may mắn hơn số phận mà chị gái tôi, kẻ được cưng chiều, được nâng niu, đã phải nhận lấy.

Tôi chỉ kịp cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo bên cạnh mình trước khi cơn hoảng loạn ập đến, nuốt chửng mọi suy nghĩ. Chị ấy đâu rồi? Suốt những tháng ngày mắc chứng cuồng dâm này, chị ấy chưa bao giờ, chưa một lần, rời khỏi chiếc giường tồi tàn này. Thế mà giờ đây, tấm chăn mỏng chỉ còn lại vết lõm của một thân hình và mùi hôi nồng nặc của mồ hôi, của những thứ không thể gọi tên.

Căn phòng giam giữ chị tôi hiện ra trước mắt tôi như một cái hộp xi măng ẩm mốc. Ánh sáng yếu ớt là duy nhất chiếu lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa điên cuồng. Ngoài chiếc giường sắt kẽo kẹt và cái bô sứt mẻ đặt góc phòng, không còn gì nữa. Không một bóng người. Không một tiếng thở. Chỉ có mùi tanh của máu cũ và nước tiểu quyện vào nhau, bám chặt vào từng kẽ tường.

"Con mụ đó trốn rồi!"

Giọng nói the thé, đầy kinh hãi của mẹ tôi xé toang sự tĩnh lặng. Bà ta như một con quỷ đói, xông tới, dùng tay quẳng phăng con lươn vàng nhờn nhợt đang quấn trên giường xuống nền đất. Nó quằn quại, để lại vệt nhớt sáng loáng. Khuôn mặt mẹ tôi, dưới ánh sáng mờ ảo, méo mó đến ghê người. Sự hung ác thường trực trong đôi mắt bà giờ pha lẫn một nỗi khiếp sợ nguyên thủy, khiến giọng bà run lên: "Trong bụng nó có Phúc Châu của cả làng! Tìm bằng được nó! Không được để nó chạy thoát!"

Đầu óc tôi ù đi. Mọi thứ xoay chuyển. Phúc Châu. Viên ngọc kỳ dị được nuôi dưỡng trong bụng phụ nữ, thứ mà cả làng chúng tôi tôn sùng và sợ hãi. Làm sao chị tôi có thể biến mất? Cánh cửa này luôn bị khóa chặt bằng then sắt mỗi khi mẹ tôi và tôi ra ngoài. Chìa khóa do một mình mẹ tôi nắm giữ. Cửa sổ thì đã bị bịt kín từ lâu bằng những tấm ván gỗ. Chị ấy không phải là một con chim, làm sao có thể bay đi?

"Tại cái miệng hôi thối của mày! Tại mày!"

Một cú đá bất ngờ trúng vào bắp chân tôi, khiến tôi quỵu. Nỗi đau nhói lên lan tỏa, nhưng không bằng nửa phần sợ hãi khi nhìn thấy ánh mắt của mẹ. Bà ta cúi xuống, mặt gần sát mặt tôi, hơi thở hôi hám phả vào: "Nếu không tìm được con mụ đó, tao sẽ nhét mày vào đây. Tao sẽ thả đàn lươn vàng này làm nhục mày, biến mày thành Ngọc Nữ kế tiếp. Mày sẽ nằm đây, bụng mày to lên, nuôi dưỡng Phúc Châu cho làng!"

Tôi lăn ra nền đất lạnh ngắt, toàn thân run rẩy không ngừng. Hình ảnh những Ngọc Nữ hiện lên trong đầu tôi. Những người phụ nữ với cái bụng căng tròn, phát sáng lờ mờ, nằm bất động trên những chiếc giường ẩm ướt, bị đám lươn vàng bóng nhẫy bò lên người. Và rồi, khi thời điểm đến, một nhát dao sẽ mổ bụng họ, lấy ra viên ngọc đẫm máu mà cả làng cho là linh vật. Tôi không muốn. Tôi không muốn trở thành thứ đó. Nước mắt tôi trào ra, nóng hổi, nhưng không dám khóc thành tiếng.

Trong lúc vật vã đứng dậy, tay tôi chống xuống nền đất ẩm ướt. Ánh nhìn vô thức lướt qua gầm giường, nơi tối om như một cái miệng quỷ. Và rồi, tôi nhìn thấy nó. Một cái hố đen ngòm, đường kính chỉ bằng cái bát, được che khuất một phần bởi mép chăn rách. Xung quanh miệng hố, đất ẩm vương vãi, in hằn những vết như có ai đó bò qua. Tim tôi đập thình thịch. Không còn nghi ngờ gì nữa. Chị tôi, bằng cách nào đó, đã đào được cái hang này. Chị ấy đã trốn thoát qua đường đó.

Tôi hiểu ra ý định của hắn trong khoảnh khắc chiếc quần thô ráp bị giật phăng xuống khỏi cơ thể. Không phải chị Tinh, mà chính tôi, Tiểu Quang, sẽ là vật tế cho sự trốn chạy của chị gái. Tiếng thét của tôi vang lên the thé, xé toạc không khí ngột ngạt đầy bụi đất của gian nhà tổ, nhưng dường như chỉ càng kích thích sự hưng phấn tàn bạo trong ánh mắt trưởng làng. Lời cầu xin của tôi chẳng khác nào tiếng kêu của con dế mèn bị chặn đứt đầu, vô vọng và chóng bị lãng quên.

Mẹ tôi vẫn nằm bẹp dưới đất, máu từ miệng bà loang ra nền đất sét thành một vệt đen sẫm. Bà không nhúc nhích. Có lẽ cú đấm của trưởng làng đã khiến bà choáng váng, hoặc có lẽ, trong sâu thẳm, sự sống chết của đứa con thứ hai này chưa đủ để bà liều mạng lần nữa. Tôi cảm thấy một cái gì đó lạnh giá hơn cả nỗi sợ hãi trước mắt đang len lỏi trong tim. Đó là sự thấu hiểu tàn nhẫn: tôi thực sự cô độc.

Chỉ cách đó một ngày, cả làng còn đang trong cơn hoảng loạn và phẫn nộ tột độ vì sự biến mất của chị Tinh. Không khí nặng nề như sắp có bão, mọi ánh nhìn đổ dồn về nhà chúng tôi đầy hằn học. Trưởng làng, với khuôn mặt đỏ gay vì tức giận, đã xông đến trước mặt mẹ tôi. Giọng hắn the thé, chì chiết: "Tao đã dặn mày phải trông coi nó cẩn thận như giữ tròng mắt, vậy mà mày lại để con bé chạy thoát được?"

Hắn không đợi mẹ tôi giải thích, nắm đấm như búa tạ đã giáng thẳng vào mặt bà. Tiếng xương va chạm khô khốc vang lên khiến tôi giật nảy mình.

"Đồ vô dụng!"

Trưởng làng gầm lên, những giọt nước bọt vương lời. "Năm ngoái, Tiểu Chi dâng lên viên ngọc chất lượng thấp kém, khiến cả làng ta một năm trời mất mùa, đói khổ. Giờ đây Tiểu Tinh lại bỏ trốn. Mày thực sự muốn cả tộc làng này bị diệt?"

Cơn thịnh nộ của hắn dâng lên tột đỉnh. Một cú đá nữa trúng vào ngực mẹ tôi, khiến bà ngã vật ra. Một chiếc răng vàng hôi bật ra khỏi miệng, lăn lóc trên nền đất.

Lúc ấy, mẹ tôi đã cố gượng dậy. Máu từ vết rách ở mép chảy xuống cằm, rơi từng giọt đậm. Nhưng nỗi sợ hãi về một hình phạt tập thể cho cả gia đình dường như lớn hơn nỗi đau thể xác. Bà bò đến, quỳ sát dưới chân trưởng làng, ẩy nắm lấy vạt áo của hắn. Giọng bà lắp bắp, vội vàng: "Thưa trưởng làng, trong gia phả cổ có ghi chép rõ ràng! Nếu Ngọc Nữ đầu tiên trốn đi, thì vẫn còn cách cứu vãn! Chúng ta có thể dùng Ngọc Nữ thứ hai, sau khi được… được lươn vàng làm lễ, để tiếp tục nuôi dưỡng Phúc Châu, bảo vệ làng!"

Bà ngước lên, ánh mắt hoảng loạn chạy về phía tôi đang co rúm trong góc. "Tiểu Tinh đã bỏ trốn thật rồi, nhưng còn Tiểu Quang! Nó đây! Mông nó to, chắc chắn có thể đảm đương được trọng trách của Ngọc Nữ!"

Lời nói của bà như một nhát dao lạnh lùng cắt đứt mọi hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại trong tôi. Tôi nhìn thấy rõ sự mưu tính thảm hại trong đôi mắt đẫm máu của mẹ. Bà đang cố gắng ném tôi vào miệng sói để cứu lấy chính bà và, có lẽ, cả chị Tinh đang chạy trốn.

Trưởng làng khịt mũi, đá nhẹ vào vai mẹ tôi để thoát khỏi cái nắm tay của bà. "Tìm Tiểu Tinh trước đã!"

Hắn quát lên. Nhưng rồi ánh mắt hắn từ từ quay sang tôi. Đó là ánh mắt của một kẻ săn mồi đã phát hiện, thay thế ngay trong tầm tay, âm hiểm và lạnh lùng. Tôi lùi từng bước, lưng chạm vào bức tường đất thô ráp và lạnh ngắt, không còn đường thoái lui.

Hắn hét lớn về phía đám đông dân làng đang chờ đợi phía ngoài, giọng đầy uy quyền: "Đi! Bắt ngay một ổ lươn vàng thật lớn về đây! Nhanh lên!"

Tiếng dạ ran của đám đười ươi vâng lời vang lên, rồi những bước chân hối hả rời đi. Trong gian nhà tổ ẩm thấp, chỉ còn lại hắn, mẹ tôi bất tỉnh và tôi.

Rồi hắn bước tới. Bàn thô ráp như vỏ cây túm chặt lấy vai tôi. Hơi thở hôi hám của hắn phả vào mặt tôi. Tôi giãy giụa, nhưng sức lực của một đứa con gái mười lăm tuổi chẳng thấm vào đâu. Một tiếng xé vải chóên. Chiếc quần vải bố màu nâu xám, thứ đã che chở tôi bao năm, bị giật phăng xuống dưới mắt cá chân. Cơn gió lạnh lùa qua làn da, mang theo mùi ẩm mốc của căn phòng và mùi bùn đất từ người hắn.

"Trưởng làng! Xin ngài! áu!"

Tiếng gào của tôi vỡ vụn, đầy nước mắt và sự kinh hãi tột cùng. Nhưng ánh mắt hắn không hề dao động, chỉ như đang nhìn một con vật sắp bị đem đi hiến tế. Khoảnh khắc ấy, tôi không chỉ thấy sợ hãi cái gọi là "lễ nghi" man rợ sắp diễn ra, mà còn thấm thía sự phản bội từ chính người đã sinh ra mình. Cả ngôi làng này, từ già đến trẻ, đều đang há hốc mồm chờ đợi màn tế lễ bằng xương bằng thịt này, để đổi lấy một mùa màng bội thu hão huyền. Tôi bỗng hiểu vì sao chị Tinh phải bỏ trốn.

Mặt tôi nóng bừng lên sau những cái tát thô bạo, da thịt như có lửa cháy. Trong miệng, cái lưỡi cụt ngủn chỉ còn biết phát ra những âm thanh ọ ẹ, ngọng nghịu đến thảm hại. Tôi muốn hét lên, muốn nguyền rủa cái số phận đen đủi này, nhưng tất cả chỉ vỡ vụn thành tiếng khàn đục không thành lời.

“Câm miệng lại!” Giọng trưởng làng gằn lên, đầy tức giận và khinh miệt. Ông ta nhìn tôi như nhìn một con vật không biết điều. “Mày được chọn làm Ngọc Nữ cho thần sông, là cái phúc lớn ngàn năm có một. Cả làng mơ cũng không được, mày còn dám phản kháng? Đồ vô phúc!”

Lời nói của hắn như những mũi dao đâm thẳng vào tim. Phúc ư? Cái thứ phúc bị trói buộc, bị hiến tế sống này sao? Tôi giãy giụa điên cuồng, mọi thớ thịt đều căng lên chống lại những sợi dây gai thô ráp đang xiết chặt vào cổ tay, mắt cá chân. Mồ hôi mặn chát hòa với nước mắt rơi xuống nền đất khô cằn.

Ánh nắng trưa tháng sáu như đổ lửa, thiêu đốt lên da thịt trần trụi. Tôi cố cong người lên, nhưng trọng lượng của mấy người đàn ông lực lưỡng đè lên ngực, lên chân tôi khiến hơi thở trở nên dồn dập, ngột ngạt. Mùi mồ hôi chua nồng của họ hòa với mùi bụi đất, xông thẳng lên mũi.

“Sao mà chậm thế? Lươn đâu rồi?” Trưởng làng quay đầu, giọng đầy sốt ruột gắt lên.

Hai từ “lươn vàng” vừa thốt ra, toàn thân tôi lập tức co giật, cứng đờ. Một nỗi khiếp sợ nguyên thủy, sâu thẳm hơn cả cái chết, ập đến, nuốt chửng lấy ý chí. Tiếng gào thét trong cổ họng tôi bật ra, âm thanh điên loạn và thê thảm, khiến ngay cả những kẻ đang đè tôi cũng giật mình. Trưởng làng tức giận, dơ chân lên đá mấy cái liên tiếp vào sườn tôi. Những cú đá nặng nề khiến tôi tức thở. Cơn đau nhói lan tỏa khắp người.

Rồi bác Vương, khuôn mặt luôn tỏ vẻ hiền lành, xuất hiện từ phía xa, tay xách một cái xô gỗ cao đến gần đầu gối. Bước chân hấp tấp của ôên trên mặt đất cứng. “Đến rồi, đến rồi! Lươn vàng đây rồi!”

Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như một đống tro tàn lạnh giá. Mọi hy vọng le lói cuối cùng đều vụt tắt. Tôi nhắm nghiền mắt lại, nhưng không thể ngăn được giọng nói giả tạo, đầy vẻ thương hại của bác Vương vọng đến tai.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả xây dựng không khí chết chóc từng lớp qua chi tiết giác quan nhạy bén, biến phòng kín thành một không gian tâm lý áp chế. Sự thay đổi từ im lặng đáng sợ sang tiếng gào thét thê thảm là khoảnh khắc chuyển điểm tâm lý mạnh mẽ, đưa độc giả từ tò mò vào chân dung một nỗi kiếp người tối tăm.

📖 Chương tiếp theo

Tiểu Chi sẽ xuất hiện để cứu nhân vật khỏi số phận kinh khủng, nhưng liệu sự cứu rỗi này có thật hay chỉ là một ảo tưởng giữa cơn đau tuyệt vọng?

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord