“Tiểu Quang này, nghe bác nói này.” Giọng ông ta nhỏ nhẹ, như đang dỗ dành một đứa trẻ. “Làm Ngọc Nữ, được thần sông ban phước, cả đời sung sướng. Từ nay về sau, mày sẽ được ăn mỡ heo trắng mịn, no nê thỏa thích. Thật lòng mà nói, bác… bác còn ghen tị với mày đấy.”
Ông ta vừa nói, vừa nghiêng cái xô. Một đám màu vàng nhợt nhạt, lấp lánh dưới ánh mặt trời, ồ ạt đổ ập xuống người tôi. Cảm giác đầu tiên là cái lạnh tanh, nhớt nhát. Rồi đến sự chuyển động. Hàng chục, có lẽ hàng trăm sinh vật dài ngoẵng, trơn tuột ấy bắt đầu quẫy đạp, bò loạn xạ khắp cơ thể tôi, tìm kiếm những chỗ trũng, những khe kẽ để tránh cái nóng thiêu đốt từ mặt đất và từ chính ánh nắng.
Mùi tanh hôi đặc trưng của chúng, nồng nặc và ghê tởm, bốc lên xộc vào mũi. Tôi cảm thấy từng thớ thịt, từng lỗ chân lông đều dựng đứng lên. Chúng bò trên cổ, luồn dưới nách, quấn quanh chân tay. Cảm giác trơn trượt, lạnh lẽo và đầy ám ảnh đó khiến tôi muốn phát điên. Cổ họng tôi nghẹn lại, những tiếng nấc tuyệt vọng không thành tiếng cứ thế trào ra. Trong sự kinh hãi tột cùng ấy, điều duy nhất tôi có thể cầu xin, không phải là sự sống, mà là một cái chết thật nhanh, thật sạch sẽ.
Tiếng xì xào bỗng dưng tắt lịm. Không khí đặc quánh lại, như có ai đó bóp nghẹt cổ họng của cả đám đông. Từ cuối con đường đất, một bóng hình lặng lẽ tiến về phía chúng tôi. Mỗi bước chân của cô ấy, lòng tôi lại thắt lại một nhịp. Đôi chân gầy guộc, khẳng khiu như que củi khô, tương phản đến rợn người với cái bụng phình to, căng tròn như chứa đựng cả một vựa lúa chín. Ánh nắng chiều xiên khoai hắt lên bóng cô ấy, kéo dài ra một hình thù kỳ dị, méo mó.
Một tiếng thở dốc vang lên bên tai. Hóa ra là từ chính cổ họng tôi. Hai chữ nghẹn ứ trong cuống họa, bật ra thành một âm thanh chói gắt: “Tiểu Chi!”
Cái tên ấy vừa thốt ra, cả làng như bị ong đốt. Một mùi mồ hôi lạnh, mùi sợ hãi chua loét bỗng xộc vào mũi tôi, hòa lẫn với mùi bụi đường. Tôi nhìn thấy bà mẹ của Tiểu Chi, mặt tái mét, đôi mắt mở to đến mức tròng trắng lộ ra đầy vẻ hoảng loạn. Bà ta lắp bắp, giọng nói như bị ai bóp nghẹt: “Con… con bé… nó cao lên. Nó cao hơn trước.”
Sự thật đó còn kinh khủng hơn cả cái bụng to kỳ dị kia. Một kẻ đã chết, một kẻ đã bị mổ bụng, vứt xác, làm sao có thể không những sống lại mà còn lớn lên? Suy nghĩ đó khiến xương sống tôi lạnh buốt. Tôi nhớ lại cái đêm đó: tiếng kêu thảm thiết của cô gái xé toạc màn đêm, mùi máu tanh nồng nặc đến nay vẫn ám ảnh giấc ngủ của tôi.
“Trời ạ! Đúng là con nhỏ Tiểu Chi rồi!” Một giọng nói thô ráp, đầy kinh hãi, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi quay đầu, nhìn thấy Lão Lực, tên đồ tể tay lấm lem máu năm ấy, giờ mặt mày tái nhợt. Hắn run rẩy giơ đôi bàn tay ra, như đang nhìn thấy thứ gì đó dính trên đó. “Chính… chính tay tao đã rạch bụng nó. Dao tao mài sắc lắm, nhưng sợ làm xước viên ngọc, nên phải rạch thật chậm, thật cẩn thận. Nó kêu gào, nó cầu xin… máu nó nóng hổi, phun lên tay tao…”
Một giọng khác, yếu ớt hơn, nối tiếp như một lời xác nhận đầy ám ảnh: “Tôi… tôi là người vứt xác. Vứt xuống Hồ Vong Xương. Nước hồ lạnh buốt xương, xác nó chìm nghỉm ngay. Làm sao… làm sao có chuyện này?”
Ánh mắt của cả làng, từ hoài nghi, sợ hãi, dần chuyển sang nhìn về phía trưởng làng. Áp lực của hàng trăm con người đổ dồn lên ông lão đang đứng im như tượng. Không ai dám thở mạnh. Chỉ có tiếng gió vi vu thổi qua những mái nhà tranh, nghe như tiếng ai đang khóc thút thít.
Trưởng làng chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía bóng hình Tiểu Chi đang đứng im lìm dưới ánh hoàng hôn. Nét mặt ông ta dãn ra, như tìm thấy một sợi chỉ mỏớ ký ức hỗn độn. Giọng nói của ông trầm xuống, nặng trịch như đá: “Trong gia phả… hình như có chép. Có chép về chuyện Ngọc Nữ trở về. Nhưng cụ thể… ta không nhớ rõ nữa.”
Ôười, dứt khoát ra lệnh, nhưng tôi nghe thấy một sự vội vã, một nỗi sợ hãi đang được cố gắng kìm nén trong đó: “Vào nhà thờ họ! Lật gia phả ra! Mau lên!”
Tôi vùng vẫy, cố gắng đẩy cái cảm giác tê dại trong người ra khỏi các khớp xương để ngồi dậy. Không khí quanh tôi đặc quánh một mùi ẩm mốc của đất và mùi ngọt lạ lùng, gần như thối rữa, mà tôi chưa từng ngửi thấy bao giờ.
Điều khiến tôi đông cứng lại, không phải là đám đông im lặng đang vây quanh, mà là hình bóng đang lê từng bước về phía tôi. Tiểu Chi. Nhưng không còn là Tiểu Chi của ban nãy nữa. Các bước chân của cô ấy cứng nhắc, khớp xương kêu lên những tiếng lạo xạo khô khốc, y hệt một con rối bằng gỗ vừa được giật dây. Khuôn mặt cô ấy khiến ruột gan tôi thắt lại. Đôi mắt mở to, tròng trắng dã, không một chút linh hồn, giống như hai viên ngọc trai đục ngầu được gắn lên một pho tượng sáp. Ánh nhìn ấy xuyên qua tôi, hay thậm chí xuyên qua cả thế giới này, hướng về một nơi nào đó mà chỉ cô ấy mới thấy.
"Tiểu Chi!"
Giọng trưởng làng vang lên đầy nghi hoặc, phá vỡ sự im lặng nặng nề. "Làm sao cháu có thể sống lại được?!"
Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí, không một lời đáp lại. Tiểu Chi vẫn tiếp tục bước, cho đến khi đứng sừng sững ngay trước mặt tôi. Hơi thở của cô ấy, nếu có, thì tôi cũng không cảm nhận được. Chỉ có cái mùi ngọt lạ kia tỏa ra từ làn da tái nhợt. Cô ấy dừng lại, bất động hoàn toàn, như thể mọi sợi dây vô hình vừa bị cắt đứt.
Tôi thấy Trưởng làng nhíu chặt đôi lông mày rậm của mình. Trong làng Châu này, uy quyền của ông ta là tuyệt đối. Một sự im lặng như thế này, trước mặt toàn thể dân làng, không khác gì một nhát dao cứa vào thể diện của hắn. Sự phản kháng thụ động của Tiểu Chi đang châm ngòi cho cơn thịnh nộ trong mắt hắn, và tôi biết nó sắp bùng nổ. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi sợ mơ hồ, không phải cho bản thân, mà cho cái thân xác vô hồn đang đứng cạnh mình.
"Xem ra mày muốn nếm thử roi da!"
Giọng trưởng làng lạnh băng, ánh mắt sắc như dao liếc về phía Tiểu Chi. Bạn của hắn giơ lên, chuẩn bị quất xuống thân hình mỏng manh kia.
Khoảnh khắc đó, một bóng người lao tới, hơi thở hổn hển. Kế toán làng, mặt mày tái mét, chắn tay mình trước mặt Trưởng làng. "Không được! Trưởng làng, tuyệt đối không được đụng đến Ngọc Nữ!"
"Ngươi nói cái gì?"
Trưởng làng gầm lên.
Kế toán làng run rẩy, giọng nói nhưng đầy vẻ khẩn thiết: "Tộc chí… trong tộc chí có chép! Ngọc Nữ từ cõi chết trở về, đó là điềm lành trời ban, là hiện thân của thần linh bảo hộ! Phải kính cẩn tôn thờ, không được xúc phạm! Nếu không, cả làng sẽ gặp đại họa!"
Không khí như vỡ tung ra rồi lại hàn gắn lại theo một cách khác. Vẻ giận dữ trên mặt Trưởng làng tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc và một chút hoài nghi. Hắn chụp lấy cuốn sách da cũ kỹ từ tay kế toán, mắt đảo lia lịa trên những dòng chữ nguệch ngoạc. Một lúc lâu, sắc mặt hắn chuyển biến. Hắn buông cuốn sách xuống và trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, quỳ phịch xuống nền đất trước mặt Tiểu Chi. Giọng hắn trở nên cung kính, không còn chút uy hiếp nào: "Ngọc Nữ vạn phúc!"
Hành động của Trưởng làng như một mệnh lệnh ngầm. Từng người một, đám dân làũng lần lượt quỳ xuống. Tiếng xào xạc của quần áo và tiếng đầu gối chạm đất tạo nên một âm thanh rì rào đều đều. Họ cúi đầu, không dám ngước nhìn. Chỉ còn tôi và Tiểu Chi đang đứng.
Nhưng Tiểu Chi vẫn thế. Khuôn mặt như mặt nạ, lạnh lùng vô cảm. Cô ấy chẳng để ý đến đám người đang quỳ lạy kia. Thay vào đó, thân hình cứng đờ của cô ấy khẽ nghiêng, nép sát vào cánh tay tôi hơn. Một cảm giác lạnh toát, không phải nhiệt độ, mà là thứ lạnh của sự vắng bóng của sự sống, truyền từ cô ấy sang tôi.
Ánh mắt Trưởng làng từ dưới đất ngước lên, đóng băng lại trên người tôi. Sự cung kính biến mất, thay bằng sự hằn học. "Mày!"
Giọng hắn quát lên, đầy uy hiếp. "Sao còn không mau quỳ xuống bái lạy Ngọc Nữ?!"
Áp lực từ đám đông và từ ánh mắt của Trưởng làng đè nặng lên vai tôi. Nhưng sự lạnh lẽo từ cánh tay Tiểu Chi khiến tôi tỉnh táo lạ thường. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi đất ẩm và mùi ngọt lạ kia tràn vào phổi. Rồi tôi nghe thấy giọng nói của chính mình, rõ ràng và cứng rắn, vang lên giữa sự im lặng của cả làng: "Tôi không cần quỳ!"
Mùi tanh nồng nặc của máu và bùn lầy vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi tôi, hay đúng hơn, ở cổ họng trống rỗng vì đã mất đi một mảnh thịt quan trọng. Tôi buộc những âm thanh nghẹn ngào, méo mó phải thoát ra từ cái hốc miệng ấy. "Trước khi được chọn... Tiểu Chi và tôi từng là những cô bé chia sẻ từng miếng bánh ngô, từng bí mật nhỏ. Tâm ý chúng tôi vẫn còn thông suốt."
Từng chữ một, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy như hồ nước đêm của Tiểu Chi. "Cô ấy vừa nói với tôi… làng này chỉ cần một Ngọc Nữ để dẫn dắt linh hồn tổ tiên. Tôi… không cần thiết."
Không khí trong miếu đình đặc quánh lại. Ánh đuốc vàng vọt nhảy múa trên khuôn mặt đầy nếp nhăn nghi ngờ của Trưởng thôn. Ông ta chậm rãi xoay người, dáng vẻ cung kính đến mức khom lưng hẳn xuống trước bộ y phục trắng muốt của Tiểu Chi. "Bẩm Ngọc Nữ… lời của đứa mất lưỡi kia… có thực là thánh ý của ngài?"
Tiểu Chi đứng đó, như một pho tượng ngọc được tạc từ nước đá mùa đông. Gió thổi, sửa miếu, làm ve áo trắng của nàng phất phơ, nhưng không một cơ mặt nào trên khuôn thanh tú ấy chuyển động. Sự im lặng ấy vừa là sự thánh khiết, vừa là một lời đe dọa tinh tế.
Và rồi, sự im lặng ấy bị phá vỡ bởi một giọng nói the thé, chua ngoa. Mẹ Tiểu Chi, với bộ dạng hãnh diện lộ rõ, bước ra từ đám đông đang nín thở. Bà ta khịt mũi một tiếng đầy khinh miệt. "Ngọc Nữ Tiểu Chi là do lòng dạ của tôi sinh ra. Có ai trên đời này hiểu con gái mình hơn người mẹ? Tôi mới là kẻ tâm ý tương thông với Ngọc Nữ!"
Bà ta chỉ tay về phía tôi, móng tay dài nhuốm màu vỏ cây. "Theo ý của tôi, hiểu thánh ý, Ngọc Nữ muốn Hoàng Quang này phải trở thành tế phẩm! Phải hiến dâng nó cho thần linh, thì ngôi làng mới nhận được phúc lành tràn đầy!"
Một tia sáng lóe lên trong mắt trưởng thôn. "Phải rồi! Lời nói của mẹ Ngọc Nữ mới là chân lý!"
Giọng ông ta bỗng trở nên sắc lạnh. "Bắt thêm lươn vàng! Đổ đầy lên người nó! Phải để máu thánh vật thấm vào từng lỗ chân lông của nó!"
Nỗi kinh hoàng về cảm giác da thịt bị những sinh vật trơn trượt, lạnh ngắt đó bò lổm ngổm, cắn xé, tràn vào các lỗ hổng trên cơ thể khiến tôi gào thét lên. "ĐỪNG LẠI GẦN!"
Và ngay khi những bàn tay thô ráp, đầy mùi bùn đất của các trai làng sắp chạm vào người tôi, một chuyện kinh ngạc đã xảy ra. Tiểu Chi, pho tượng ngọc bất động ấy, bỗng chuyển mình. Một cái vung tay áo trắng đơn giản, nhẹ nhàng như đuổi muỗi, nhưng lại ẩn chứa một lực đạo kỳ lạ. Những người đàn ông vạm vỡ kia bỗng như vấp phải một bức tường vô hình, lảo đảo lùi lại vài bước, ngã chồng lên nhau.
Cả miếu đình chết lặng. Ánh mắt của tất cả mọi người đều dán chặt vào vị Ngọc Nữ bỗng trở nên xa lạ ấy.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất. Tôi nghiến chặt hai hàm răng, cố gắng để giọng nói biến dạng của mình vang lên đầy uy quyền và phẫn nộ. "Các người đã thấy chưa? Tôi đã nói rồi! Tâm ý tôi và Ngọc Nữ thông suốt! Ngài ấy đang nổi giận! Ngài ấy không cho phép các người đụng một ngón tay vào tế phẩm mà ngài ấy đã chọn!"
Sự im lặng thánh thần của Tiểu Chi, cộng với hành động ngăn cản không thể giải thích được vừa rồi, đã trở thành bằng chứng hùng hồn nhất. Những ánh mắt nghi ngờ, sợ hãi trong đám đông dần nhạt đi, thay vào đó là sự kính sợ hoàn toàn, hướng về cả tôi lẫn Tiểu Chi. Họ đã bị thuyết phục.