Mùi hương ngọt ngào của mỡ heo và bột ngọc trai vẫn còn vương vấn trong không khí, thứ mùi vị mà cả làng tôi đều cho là linh thiêng, thì mẹ tôi đã trở về. Khuôn mặt bà không còn chút hồng hào nào, chỉ còn lại một màu xám xịt như tro tàn sau cơn hỏa hoạn. Đôi mắt bà đỏ hoe, nhưng không phải vì khóc, mà là vì một nỗi sợ hãi đã đóng băng đến mức nước mắt không thể chảy ra được nữa.
Bà quỳ sụp xuống trước mặt trưởng thôn, thân hình run rẩy như chiếc lá cuối cùng trên cành trong cơn gió mùa đông. Tiếng nói của bà nghẹn lại, đứt quãng: “Trưởng thôn… tôi đã tìm khắp rồi. Từ bờ sông phía đông đến khu rừng gai phía tây, thậm chí cả những hốc đá trên núi. Tiểu Tinh… nó biến mất rồi. Không một dấu vết.” Lời nói cuối cùng như một tiếng thở dài tuyệt vọng, tan biến vào không trung lạnh lẽo. Trong lòng bà lúc ấy chắc hẳn đang quặn thắt, không phải vì thương tiếc đứa con gái mất tích, mà vì nỗi kinh hoàng trước hình phạt không thể lường trước được.
Chưa đợi vị trưởng thôn già nua kia nhíu mày hay hé môi, mẹ tôi đã như con thiêu thân lao về phía tôi. Ánh mắt bà bỗng trở nên kỳ lạ, vừa như cầu xin lại vừa như điên cuồng. Bà chỉ thẳng vào tôi, giọng nói trở nên the thé, chói tai: “Đừng! Xin ngài đừng phạt tôi! Hãy nhìn Hoàng Quang này! Nó cũng được mà! Nó hoàn toàn có thể thay thế Tiểu Tinh, trở thành Ngọc Nữ mới của làng!” Trong giây phút ấy, tôi cảm nhận rõ sự phản bội. Không phải sự phản bội của một người mẹ dành cho con, mà là sự phản bội của một con người trước bản năng sinh tồn tàn nhẫn. Bà sẵn sàng đẩy đứa con còn lại vào cái bẫy mà bà vừa mới tận mắt chứng kiến sự khủng khiếp của nó.
Một âm thanh chát chúa, khô khốc vang lên, cắt ngang không khí ngột ngạt.
Trưởng thôn, với bàn tay gầy guộc nhưng đầy uy quyền, đã vung lên và tát thẳng vào mặt mẹ tôi. Cú tát mạnh đến nỗi khiến đầu bà quay hẳn sang một bên, một vệt đỏ ửng hiện lên trên gò má xám xịt. Ông ta không hề giấu giếm sự khinh miệt trong giọng nói trầm đục: “Đồ ngu xuẩn! Mày dám đem Hoàánh ư? Mày cho rằng thứ phẩm chất ấy cũng xứng được chọn làm Ngọc Nữ sao?” Câu hỏi của ông ta như một nhát dao lạnh lùng, phủ nhận hoàn toàn giá trị của tôi trong mắt hắn. Tôi đứng đó, cảm thấy không phải là sự tổn thương, mà là một sự giải thoát kỳ lạ. Có lẽ, việc bị coi là ‘không xứng’ trong hoàn cảnh này lại là một ân huệ.
Mẹ tôi sững sờ, đưa tay lên chạm vào má đang nóng rát. Đôi mắt bà mở to, đầy vẻ ngơ ngác không hiểu. Bà lắp bắp: “Trưởng… trưởng thôn, ngài đánh tôi? Tại sao? Chẳng lẽ… trong làng này còn có đứa con gái nào có… có phần mông to tròn, đầy đặn hơn Hoàng Quang nữa sao? Hay… hay trong lòng ngài đã có một lựa chọn tốt hơn rồi?” Suy nghĩ của bà vẫn bị giam cầm trong những tiêu chuẩn vật chất thô thiển ấy, không thể, hay không dám, nhìn ra bất cứ khả năng nào khác. Bà đã hoàn toàn tin vào những quy tắc man rợ đó, đến mức ngay cả khi bị trừng phạt, bà vẫn chỉ nghĩ mình đã chọn sai ‘mẫu vật’.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ tự mãn, nở trên môi trưởng thôn. Ông ta lắc đầu, giọng nói bỗng trở nên trang trọng và đầy nhiệt thành, hoàn toàn tương phản với sự tàn bạo vừa rồi. “Thôi, chúng ta không cần phải tìm kiếm một Ngọc Nữ mới làm gì nữa.” Ông ta từ từ quay người, hướng ánh mắt tôn kính về phía trước.
Đối tượng của ánh nhìn ấy không phải. Chính là Tiểu Chi, cô gái đang đứng im lặng ngay trước mặt tôi từ nãy đến giờ. Trưởng thôn chắp tay lại, cúi người một cách cung kính: “Ngọc Nữ của năm ngoái đã sống lại. Đây là một điềm lành hiếm có, một phép màu chưa từng thấy đang hiện ra trước mắt chúng ta. Bụng của nàng chắc chắn sẽ cưu mang một viên Phúc Châu còn lớn hơn, còn linh diệu hơn gấp bội!” Giọng nói của hắn run lên vì phấn khích, như thể đang tuyên bố một chân lý vĩ đại. Sự tôn sùng mù quáng ấy khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.
Rồi hắn lớn tiếng tuyên bố, như để cả làng cùng nghe thấy: “Từ giờ phút này trở đi, tất cả mỡ heo béo ngậy, tất cả bột ngọc trai trắng muốt của làng ta, đều phải được dành riêng để phụng dưỡng Ngọc Nữ Tiểu Chi! Chỉ một mình nàng mà thôi!”
Những lời đó vang lên, nhưng trong đầu tôi chỉ lặp đi lặp lại một câu hỏi đơn giản, hoang đường đến rợn người. Nó thoát ra từ miệng tôi thành một lời thì thầm đầy kinh hãi, chỉ đủ cho chính tôi nghe thấy: “Ngọc Nữ Tiểu Chi? Nhưng… cô ấy chẳng phải đã chết từ năm ngoái rồi sao?”
Mẹ tôi ngã vật xuống nền đất ẩm ướt, tiếng kêu nghẹn lại trong cổ họng như thể bà vừa nhìn thấy quỷ. Làn da trên mặt bà tái nhợt đi thấy rõ, đôi mắt mở to đầy kinh hãi nhìn chằm chằm vào Tiểu Chi đang đứng im lặng dưới mưa. "Người chết… sống lại rồi…"
Giọng bà rên rỉ, đứt quãng, "Đây là… đây là tai họa của cả làng ta đó…"
Tôi chưa kịp chạy tới đỡ mẹ dậy thì một bóng người to lớn đã xông tới. Trưởng thôn, gương mặt đỏ gay vì tức giận, giơ chân đá mạnh vào vai mẹ tôi, khiến bà lăn thêm một vòng. "Câm ngay cái miệng hôi hám của mày lại!"
Ông ta gầm lên, giọng đầy uy hiếp:"Dám xúc phạm đến Ngọc Nữ lần nữa, ta sẽ kết liễu mạng sống hèn mọn của mày ngay tại chỗ!"
Lời đe dọa ấy vang lên lạnh lùng giữa tiếng mưa rơi lộp bộp. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, lòng bàn tay nắm chặt đến mức những móng tay cắm sâu vào da thịt. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ tim. Từ hôm đó, Tiểu Chi, người được cả làng tôn xưng là Ngọc Nữ, chính thức dọn về sống trong căn nhà tồi tàn của gia đình tôi.
Mọi thứ trong nhà đều đảo lộn. Những củ khoai lang thơm ngon nhất, bát cháo gạo còn sót lại hiếm hoi, thậm chí miếng thịt khô duy nhất treo trên gác bếp, tất cả đều được dành riêng cho cô ấy. Mẹ tôi nhịn đói, nhịn khát, cố gắng nở một nụ cười thật tươi mỗi khi dâng đồ ăn lên. Nhưng Tiểu Chi dường như chẳng mấy hứng thú. Cô ấy bỏ lại tất cả trên bàn, đôi mắt to tròn vô hồn luôn hướng về phía cánh đồng bùn lầy phía xa.
Tôi nhận ra, thứ Tiểu Chi thực sự khao khát không phải là chiếc giường êm ái mẹ tôi dành dụm cả mùa đông để nhồi thêm bông, mà là những vũng bùn đen ngòm, bốc lên mùi tanh nồng của rong rêu và sinh vật thối rữa. Và ở trong đó, phải có thật nhiều những con lươn vàng óng, thân hình trơn tuột, đang quẫy đạp. Ánh mắt cô ấy mới thực sự lóe lên một vẻ kỳ lạ khi nhìn thấy chúng.
Thế là, nhiệm vụ duy nhất của tôi từ đó trở đi là chăm sóc cho vị Ngọc Nữ kỳ dị này. Cũng nhờ ân huệ của cô ấy, tôi không còn phải lặn ngụp dưới dòng sông lạnh giá để mò trai hay vật lộn trong chuồng lươn tối om để giết những con vật trơn nhớt ấy nữa. Tôi được ở bên cạnh Tiểu Chi suốt cả ngày, dõi theo từng bước chân nhẹ như không có trọng lượng của cô trên những con đường làng.
Một buổi chiều sau trận mưa lớn, không khí ngột ngạt vì hơi nước bốc lên. Tôi dẫn Tiểia rìa làng, gần ngọn núi nhỏ phía sau. Trong tay tôi là một túi vải bố thấm đẫm mùi hôi thối của miếng thịt lợn đã để lâu ngày. Lươn vàng rất thích mùi này. Sau những cơn mưa to, chúng thường chui lên khỏi lớp bùn sâu để đớp không khí. Đây luôn là khoảnh khắc Tiểu Chi tỏ ra vui thích nhất.
Quả nhiên, khi thấy vũng nước đục ngầu trước mặt, đôi mắt cô bỗng sáng rực lên. Cô bước xuống, những ngón chân nhỏ nhắn chìm trong lớp bùn lạnh, và bắt đầu vùng vẫy, đùa nghịch một cách vô tư. Những giọt bùn nước bắn tung tóe lên váy áo đơn sơ của cô, nhưng cô chẳng màng. Trong khi cô mải mê với thế giới bùn lầy của mình, tôi lặng lẽ rút ra từ trong ngực, nơi giữ ấm suốt đường đi, một củ khoai lang nóng hổi. Hơi ấm xua phần nào cái lạnh thấu xương trong tôi.
Tôi bước về phía gốc cây cổ thụ ở cuối con đường mòn. Cây đa này, theo lời các cụ trong làng, có tuổi đời cả nghìn năm. Thân cây to sừng sững, phải vài người ôm xuể. Tán lá sum suê, rậm rịt như một tấm màn xanh khổng lồ che khuất cả một khoảng trời. Chính vì vẻ ngoài um tùm và vững chãi ấy, không một ai ngờ rằng sâu bên trong lớp vỏ xù xì ấy, phần gốc cây lại trống rỗng, như một căn phòng nhỏ bí mật giữa lòng đất.
Tôi biết chị mình, Tiểu Tinh, đang nấp ở ngay dưới lớp đất mục ấy. Mùi ẩm mốc của lá rụng hòa lẫn mùi đất ướt xộc vào mũi, khiến tôi hơi nhíu mày. Gió chiều lùa qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh se se.
"Đừng trốn nữa, em biết chị ở đây mà."
Giọng tôi nhẹ nhàng, như một lời thì thầm với chính mình. Tôi đưa tay gạt lớp cành khô giòn tan, để lộ ra một khoảng tối sẫm phía dưới. Ánh sáng cuối ngày lọt qua, chiếu lên những sợi rễ trắng nhợt nhạt. Trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi buồn mơ hồ. Chị đã từng là một cô gái thích đeo những chiếc vòng tay bằng vỏ ốc màu xanh biếc, giờ lại phải chui rúc trong cái hố ẩm thấp này, chỉ vì một niềm thèm khát không thể cưỡng lại. Phải chăng, sự cám dỗ luôn có sức mạnh làm con người ta quên đi tất cả, kể cả cái giá phải trả bằng cả mạng sống?
"Chị vốn biết rõ cái giá phải trả khi làm Ngọc Nữ, nhưng chị tham ăn, thèm khát món mỡ heo thơm phức."
Câu nói như một lời trách móc, nhưng cũng đầy xót xa. Tôi nhớ lại hình ảnh chị ngồi bên mâm cơm, đôi mắt sáng lên khi thấy miếng thịt mỡ vàng ươm. Khi ấy, mẹ chỉ lắc đầu thở dài, đôi mắt đượm một nỗi mà tôi chưa thể hiểu hết. Rồi cái bụng chị cứ thế phình to lên một cách kỳ lạ, như chứa đựng mộ vào đó. Một buổi sáng, chiếc giường của chị trống không, chỉ còn lại hơi ấm mờ nhạt.
"Hôm đó mẹ nói bụng chị ngày càng to, không lâu sau, chị liền biến mất."
Im lặng vẫn bao trùm. Chỉ có tiếng dế kêu ri rả đâu đó trong bụi cây. Tôi cúi sát hơn xuống miệng hố, cố gắng nhìn vào bóng tối. Cảm giác lo lắng và một chút sợ hãi len vào tim. Nhưng tôi biết mình phải kiên nhẫn. Chị tôi luôn là người cứng đầu nhất.
"Nhưng em để ý cái hố dưới gầm giường đào rất sâu, vậy là chị đã có kế hoạch từ trước, trốn chạy phải không?"
Tôi nói tiếp, giọng đầy vẻ suy đoán. Thực ra, tôi đã phát hiện từ mấy ngày trước, khi nhìn thấy những vệt đất ẩm vương trên nền nhà. Chị luôn giỏi trong việc lên kế hoạch, dù đó là kế hoạch cho một bữa tiệc, một cuộc đào tẩu. Tôi thầm nghĩ, không biết trong những đêm dài nằm trên giường, chị đã phải suy tính và sợ hãi như thế nào khi biết số phận của một Ngọc Nữ.
Vẫn không có một lời đáp lại. Bóng tối dưới hố như một sinh vật im lặng, nuốt chửng mọi âm thanh.
"Chị trốn lâu như vậy, chắc đói lắm rồi?"
Tôi thở dài một hơi thật sâu. Hơi thở của tôi làm rung động những hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng trong ánh sáng yếu ớt. Tôi mở chiếc túi vải trên tay ra. Mùi thơm ngọt ngào từ đó tỏa ra, xua tan một phần mùi ẩm mốc của đất. Nó gợi nhớ đến những chiều đông hai chị em cùng ngồi bên bếp lửa, nướng khoai và kể những câu chuyện không đầu không cuối.
"Em mang đồ ăn đến đây, chị ăn không?"
"Ăn!"
Một giọng nói khàn khàn, khô khan vang lên từ trong bóng tối. Đó là giọng của chị, nhưng thiếu đi sự trong trẻo, tươi vui ngày nào. Nó như bị ma sát bởi nỗi sợ hãi và sự thiếu thốn. Tim tôi thắt lại. Tôi chậm rãi quay đầu về phía nơi phát ra âm thanh.
Chị gái tôi nằm co quắp trên nền đất lạnh. Những tàu lá chuối khô to bản được dùng làm chăn đắp, giờ đã héo úa và rách tả tơi. Thấy tôi nhìn xuống, chị vùng vẫy đẩy lớp lá ra. Ánh sáng lúc này mới lộ rõ hình hài của chị. Gầy đi trông thấy. Đôi má hóp sâu, làm đầy những vệt đất. Đôi mắt chị, vốn to tròn và linh hoạt, giờ chỉ còn là hai hố sâu thăm thẳm, ánh lên sự cảnh giác tột độ.
Chị nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt như muốn xuyên thấu vào tận đáy lòng. Giọng chị lạnh lùng, đầy nghi ngờ.
"Em không định bỏ thuốc độc vào đồ ăn, rồi nhân cơ hội gọi mẹ đến bắt chị về làm Ngọc Nữ chứ?"
Câu hỏi như một nhát dao cứa vào lòng tin vốn đã mong manh giữa hai chị em. Tôi cảm thấy một nỗi đau nhói ở ngực. Để trả lời, tôi không nói gì cả. Tôi chỉ cúi xuống, lấy ra từ trong túi một củ khoai lang nướng còn nóng hổi, bóc lớp vỏ cháy sém bên ngoài. Hơi nóng bốc lên mùi thơm phức. Tôi đưa củ khoai lên miệng, cắn một miếng thật to, nhai chậm rãi trước ánh mắt dò xét của chị. Cảm giác bột khoai mềm ngọt tan trên đầu lưỡi. Sau đó, tôi mới ném nhẹ củ khoai còn lại xuống cho chị.
"Không đâu."
Giọng tôi bình thản trở lại. Tôi nhìn chị vồ lấy củ khoai, ăn một cách vội vã, tham lam. Lòng tôi chùng xuống.
"Thực ra chị cũng không cần trốn nữa."