Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Chị Gái Tôi Và Những Cơn Gió Mùa

Chị gái hy sinh thay em làm Ngọc Nữ

2527 từ

Mùi tanh của máu khô quyện với hơi ẩm từ đầm lầy phía xa xâm nhập vào lỗ mũi tôi trước khi mắt tôi kịp nhìn thấy hình dáng của chị. Tiếng bước chân lạo xạo trên lớp lá mục ngoài sân báo hiệu một sự hiện diện không mời. Rồi chị xuất hiện ở ngưỡng cửa, ánh nến trong nhà rung rinh, hắt lên người chị một thứ ánh sáng ma quái. Tôi nghẹn thở. Đó có còn là Tiểu Tinh, chị gái xinh đẹp, kiêu kỳ của tôi nữa không? Da bọc xương, má hóp, đôi mắt lồi to thất thần như hai cái giếng sâu hoắm. Mái tóc đen từng óng mượt giờ thưa thớt, dính bết, rũ xuống như rong rêu trên vách đá. Chị giống một con thú hoang bị thương hơn là một con người.

Nhưng giọng nói của chị thì vẫn sắc lẹm, chói tai, xé toạc không khí yên tĩnh. "Tôi mới là Ngọc Nữ! Người duy nhất được chọn năm nay là tôi! Kẻ kế vị năm sau cũng phải là tôi!"

Từng lời như búa đập vào tai mọi người. Tôi thấy rõ sự hoảng loạn trong mắt chị, một sự điên cuồng bắt nguồn từ nỗi sợ hãi tột cùng và lòng tham không đáy. Chị đã mất tất cả, và giờ đây, chị đang cố bám víu lấy bất cứ thứ gì có thể, dù chỉ là một danh hiệu hư ảo.

Mẹ tôi, người vừa mới được tôn vinh, bỗng giật mình tỉnh dậy khỏi trạng thái mơ màng. Ánh mắt bà lờ đờ dõi theo tiếng gào của chị, rồi bừng sáng lên một mong điên rồ. Như kẻ sắp chết đuối vớ được cọng rơm, bà vội vã bám vào đó. "Đúng! Phải là con gái ta! Làng này bao đời hầu hạ Tiểu Tinh, sao có thể phụ bạc? Ta không thể chiếm lấy vị trí của con bé được!"

Giọng bà run run, nhưng đầy vẻ hối hả muốn chối bỏ sự tôn xưng vừa nhận. Tôi hiểu nỗi sợ trong lòng mẹ - sợ uy quyền, sợ định mệnh, và có lẽ, sợ cả chính đứa con gái đang trở nên kỳ quái này.

Nghe lời mẹ, vẻ mặt Tiểu Tinh dịu xuống một chút, nhưng đó là sự dịu lại đáng sợ của một cơn bão sắp đến. Chị đột nhiên quay sang, giọng nói trở nên thều thào, khẩn cầu như một đứa trẻ. "Mau… mau cho tôi bột ngọc trai trộn mỡ! Tôi đói lắm! Tôi cần ăn thật nhiều vào!"

Món ăn xa xỉ chỉ dành cho Ngọc Nữ. Chị vẫn đang mơ tưởng về những đặc quyền đó. Mùi thơm béo ngậy của mỡ heo và vị mặn của bột ngọc trai chợt hiện về trong ký ức tôi, giờ đây lại gợi lên một cảm giác buồn nôn.

Tôi bước ra từ trong bóng tối của góc nhà. Ánh nến chiếu lên mặt tôi, và tôi cố tình để cho nụ cười của mình lạnh như băng tháng Chạp. "Chị à, Ngọc Nữ đâu phải muốn là được."

Từng chữ tôi nói ra đều chậm rãi, nặng trịch như những hòn đá cuội ném xuống mặt hồ phẳng lặng. "Tộc chí đã ghi rành rành, Ngọc Nữ phục sinh là điềm lành trời ban, là sự lựa chọn của thần linh. Chúng ta chỉ có thể kính cẩn đón nhận, tôn thờ, chứ không thể tranh giành."

Trong lòng tôi dâng lên một nụ mỉm. Những lời giáo điều ấy giờ đây lại trở thành vũ khí sắc bén nhất của tôi.

Tôi hướng về phía cụ trưởng làng, giọng nói vang lên rõ ràng, dứt khoát. "Giờ đây, Tiểu Chi - vị Ngọc Nữ tái sinh - đã chỉ định rõ ràng. Người kế vị duy nhất là mẹ tôi. Đây là mệnh lệnh thiêng liêng, không ai có quyền thay đổi."

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất phương hướng của chị gái, ném xuống câu nói cuối cùng như một lời tuyên án. Trong thâm tâm, tôi không còn nhận ra chị nữa. Người đứng trước mặt tôi chỉ là một bó tay tuyệt vọng.

"Chuẩn!"

Cụ trưởng làng gật đầu mạnh mẽ, gương mặt đầy nếp nhăn hiện lên vẻ tôn kính và cứng rắn. "Mọi việc phải tuân theo ý chỉ của Ngọc Nữ Tiểu Chi. Không thể có sự khác biệt!"

Uy quyền của cụ chính là sự đóng đinh cuối cùng cho mọi tranh cãi.

"KHÔNG!"

Tiếng thét của Tiểên chói tai, đầy vẻ phản kháng tuyệt vọng. Âm thanh ấy như xé nát màn đêm, khiến ai nấy đều giật mình. Rồi một tia sáng lạnh lẽo lóe lên. Không biết chị đã giấu nó ở đâu, một bếp, lưỡi dao cùn nhưng vẫn sắc đủ để gây ra thương tích. Ánh sáng nến phản chiếu lên lưỡi dao, tạo thành một vệt sáng nhức mắt.

Chị giơ cao con dao, đôi mắt trợn trừng chỉ còn lại màu trắng đục và sự điên loạn. Chị không lao về phía tôi, cũng không nhắm vào cụ trưởng làng. Mục tiêu của chị là mẹ tôi. "Giết bà! Chỉ cần giết bà đi thì tôi sẽ thành Ngọc Nữ thôi! Tất cả sẽ trở về với tôi!"

Chị gầm lên như một con thú và xông tới. Hơi thở hổn hển, mùi hôi của cơ thể suy kiệt và mùi lá mục bám trên người chị ùa tới. Tôi đứng yên, không nhúc nhích. Trái tim tôi đập thình thịch, nhưng gương mặt tôi giữ được vẻ thản nhiên lạ thường. Tôi chỉ nhìn, nhìn thẳng vào cảnh tượng hỗn loạn sắp xảy ra, như một kẻ ngoài cuộc đang chứng kiến một vở kịch đã được định đoạt từ trước.

Mùi tanh của máu tươi và mỡ heo nồng nặc quyện vào căn bếp chật hẹp, ám ảnh khứu giác tôi đến tận bây giờ. Tôi nhìn thấy hai bàn tay gầy guộc của mẹ, những ngón nắm chặt cổ tay chị Thanh, xoắn xuýt trong một cuộc vật lộn câm lặng. Rồi một âm thanh chói gắt, đinh tai nhức óc – tiếng một thứ kim loại nào đó đập mạnh vào nền đất – xé toang không khí ngột ngạt. Không phải tiếng dao. Mà là tiếng chiếc chảo gang nặng trịch rơi từ tay chị xuống.

Tim tôi thắt lại. Mẹ đã giành được rau từ trong tay chị. Ánh sáng le lói từ ngọn đèn dầu hắt lên lưỡút, lóe lên một tia lạnh lẽo trước khi nó biến mất vào thân thể chị Thanh. Một đường cắt sâu, nhanh đến rợn người. Bụng áo vải thô của chị ướt đẫm một màu đỏ thẫm, loang ra với một tốc độ kinh hoàng. Chị đứng đó, hai mắt mở to, nhìn xuống vết thương của chính mình với vẻ ngỡ ngàng tột độ, như không thể tin nổi điều đang xảy ra.

Cơn co giật chạy dọc sống lưng tôi. Tôi muốn nhắm mắt, muốn bịt tai, nhưng tất cả đã quá muộn. Mọi thứ đã được định đoạt từ cái khoảnh khắc chị Thanh, với đôi mắt lùng tôi chưa từng thấy, giật lấy gói bột ngọc trai trộn mỡ heo – thứ gia vị quý giá mà mẹ dành dụm cả tháng để mua được một chút – và định bỏ chạy. Mẹ ngăn lại. Và chị, người chị từng nhường cho tôi miếng khoai, nhận lấy trận đòn thay tôi, giờ đây lại hét lên những lời độc địa, chửi rủa người đã sinh ra mình chỉ vì một nắm bột. Sự phản bội ấy như một nhát dao khác, đâm thẳng vào trái tim vốn đã chai sạn của mẹ.

Chị Thanh khụy xuống, không phải ngã ầm xuống sàn, mà từ từ trượt dọc theo bức tường gạch mốc, để lại một vệt đỏ loang lổ. Đôi môi khô nứt nẻ của chị mấp máy. Tôi phải căng hết sức mới nghe được thứ âm thanh yếu ớt, đứt quãng phát ra từ cổ họng chị. "Bột... ngọc trai... mỡ heo... của tôi..."

Ánh mắt chị không nhìn mẹ, cũng không nhìn tôi, mà dán chặt vào gói gia vị nhỏ đã rơi xuống góc bếp, nằm lăn lóc trong vũng máu. Sự thèm khát đến điên cuồng ấy vẫn còn nguyên vẹn cho đến tận giây phút cuối cùng.

Khi thân thể chị ngã hẳn xuống, những thứ trong bụng tuôn ra. Không chỉ là máu. Đó là một mớ hỗn độn của mỡ vàng óng và vô số những hạt nhỏ lấp lánh, tròn trịa, lăn tăn trên nền đất ẩm thấp. Chúng lăn ra xa, dính đầy bụi bặm và chất nhờn, phản chiếu ánh đèn dầu thành những đốm sáng nhỏ nhoi, vô hồn.

Tiếng bước chân hối hả ngoài sân rồi cửa phòng bếp bị đẩy mạnh. Trưởng làng Lý, gương mặt hầm hầm, xuất hiện. Ông ta liếc nhìn cảnh tượng hỗn độn, đôi mắừng lại ở đống ngọc trai lăn lóc, rồi nhíu mày lại. Trước khi mẹ tôi kịp mở miệng, một cú đá bất ngờ, mạnh mẽ từ ông ta đã trúng vào hông bà. Mẹ tôi khuỵu xuống, một tiếng rên nghẹn lại trong cổ họng. "Đồ ngu xuẩn!"

Giọng trưởng làng the thé, đầy khinh miệt. "Con nhãi ranh này làm sao có phúc được Lươn Vàng chọn? Mày tưởng bị nó cưỡng bức là chuyện dễ dàng lắm sao?"

Lòng tôi quặn thắt. Chính tôi mới là người biết rõ sự thật ấy. Cái đêm định mệnh dưới hồ nước đen ngòm, làn da tôi rách nát, thân thể đau đớn đến mức tưởng chừng linh hồn sắp lìa khỏi xác, và thứ duy nhất còn đọng lại trong bụng tôi sau đó là một viên ngọc trai tròn trịa, nặng trĩu. Chị Thanh đã nhìn thấy. Và chị đã thề sẽ giữ kín.

Mẹ tôi vừa chống tay đứng dậy, vừa chỉ tay run rẩy về phía đống ngọc trai lổn nhổn. "Trưởng làng, xin ngài nhìn kỹ đi. Trong bụng nó… toàn là ngọc trai. Nó đúng là có phúc mà!"

"Phúc cái đầu mày!"

Trưởng làng gầm lên, nước bọt văng tung tóe. "Đàn bà con gái thực sự được Lươn Vàng ban phúc, trong bụng chỉ có duy nhất một viên Châu Phúc, to và sáng, đáng giá ngàn vàng! Còn đống thứ này, ông ta khịt mũi, dùng mũi giày hất một hạt ngọc trai nhỏ đi: "Chỉ là ngọc tạp, lẻ tẻ, chẳng đáng một đồng xu! Mày bị nó lừa rồi, đồ đàn bà cả tin!"

Sắc mặt mẹ tôi biến đổi trong chớp mắt. Từ màu xám xịt của sợ hãi, nó chuyển sang đỏ ửng vì tức giận, rồi tái nhợt đi vì sự phẫn nộ và xấu hổ tột cùng. Ánh mắt của bà rời khỏi trưởng làng, đảo sang thân thể bất động của chị Thanh. Một tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng bà, tràn đầy sự phản bội bị dồn nén. Bà bước tới, không còn là người mẹ hiền lành nữa, mà như một con thú bị dồn vào chân tường. Những cú đá, cú đạp của bà giáng xuống thân thể chị tôi không chút thương xót. "Đồ khốn nạn! Mày dám lừa tao! Mày dám lấy cái thân xác ô uế của mình để đánh lừa cả làng!"

Mỗi nhịp thở của mẹ gấp gáp, đứt quãng. "Tao đã tiếc! Tao đã tiếc lắm! Đáng lẽ tao không nên cho mày một nhát chết nhanh như vậy! Tao nên xẻo thịt mày từng miếng, từng miếng một, để mày biết thế nào là ăn nói dối!"

Đúng vậy. Chị gái tôi đã lừa tất cả mọi người. Chị đã nhìn thấy viên Châu Phúc trong bụng tôi, và có lẽ vì ghen tị, vì tham lam, chị đã nuốt vào bụng vô số những hạt ngọc trai giả tạo, những thứ chị nhặt được hoặc đổi chác từ đâu đó, với hy vọng được công nhận là người được ban phúc. Chị muốn cái sự giàu sang, cái địa vị mà một viên Châu Phúc thực sự có thể mang lại. Nhưng chị không biết, hoặc cố tình không muốn biết, rằng chỉ có duy nhất một viên ngọc từ Lươn Vàng mới thực sự có giá trị.

Còn tôi, kẻ thực sự mang Châu Phúc trong bụng, lại đang đứng đây, run rẩy trong góc bếp tối, im lặng nhìn chị gái mình chối từ một kẻ lừa đảo. Ký ức về cái đêm đó ùa về. Hơi nước lạnh từ mặt hồ, tiếng rít ghê rợn của những con lươn vàng quái dị, mùi bùn đất và máu tanh lợm. Và nỗi đau xé tim tấn công tôi. Tôi đã muốn kể với mẹ tất cả. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy sự điên cuồng trong mắt mẹ, sự lạnh lùng của trưởng làng và cái chết thảm khốc của chị Thanh, lời nói ấy kẹt cứng trong cổ họng tôi. Viên ngọc trong bụng tôi bỗng trở nên nặng trịch, như một lời nguyền im lặng.

Tôi vẫn nhớ như in cái đêm ấy, cái đêm mà mùi hương trầm ngào ngạt trong nhà tông thất không thể át đi mùi tanh nồng của máu tươi. Chị gái tôi siết chặt bàn tay lạnh ngắt của tôi. Những ngón tay chị run nhẹ. Hơi thở chị phả vào tai tôi thành một lời thì thầm khẩn thiết, đầy ám ảnh: “Em không nhìn thấy sao? Số phận của những cô gái đi trước. Chúng bị đàn lươn vàng sọc ấy cưỡng bức, rồi đêm Giao thừa nào cũng chết thảm trong đau đớn.”

Lời nói của chị như một nhát dao băng cứa ngang tâm can tôi. Nỗi khiếp sợ không phải là một cơn sóng ập đến, mà là một dòng nước lạnh buốt từ từ thấm vào từng thớ thịt, khiến toàn thân tôi tê cứng. Tôi biết chị nói sự thật, bởi những tiếng khóc thét đứt quãng mỗi đêm ba mươi vẫn ám ảnh giấc ngủ của cả làng. Nhưng hiện tại, vấn đề của tôi không phải là nỗi sợ mơ hồ ấy. Làm sao tôi có thể che giấu được những vệt máu đỏ tươi trên tà áo mỏng của mình? Chúng như những bông hoa tử thần nở rộ, tố cáo tôi một cách thảm hại.

Đúng lúc tôi hoang mang đến cực điểm, sắp sửa quỵ ngã, thì chị gái tôi bất ngờ hành động. Chị không nói thêm lời nào, chỉ đưa tay vén nhẹ tà váy lụa của mình lên. Hiện ra bên dưới là đôi chân trắng ngần nhưng đầy những vệt máu đỏ chói, nhỏ giọt xuống nền đất. Máu của chị hay là thứ gì khác? Trái tim tôi đập loạn xạ. Chị nhìn tôi, giọng nói đều đều, chắc nịch: “Chị cũng vừa bị chúng làm hại. Vậy nên, chị sẽ thay em làm Ngọc Nữ năm nay.”

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả dùng chi tiết hình ảnh ghê rợn để tạo dựng sự sụp đổ của một con người - từ "xinh đẹp kiêu kỳ" thành "con thú hoang bị thương", khiến cảm xúc người đọc tăng nhanh từ kinh hoàng sang nghi hoặc. Cảnh chị vén tà váy lộ máu trên chân là turning point tâm lý, nơi sự hi sinh biến thành một quyết định có sức nặng đáng sợ.

📖 Chương tiếp theo

Chị gái có thực sự sống lại từ lựa chọn ấy, hay cô em gái chỉ trao thêm một nỗi ân hận sâu thẳm khác cho dòng dõi?

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram