Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Chị Gái Tôi Và Những Cơn Gió Mùa

Chị gái hồi sinh từ tay tôi

2775 từ

Một cảm giác nhẹ nhõm khó tả xen lẫn sự nghi ngờ mơ hồ trào lên trong lòng tôi. Tôi muốn tin vào sự ả ấy của chị. Nhưng sự thật tàn nhẫn thì tôi đã tận mắt chứng kiến. Đêm qua, trong bóng tối của góc vườn, chính mắt tôi nhìn thấy chị gái lén lấy chiếc khăn thấm đẫm máu từ vết thương trên đùi tôi, rồi bôi lên chân mình. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu rõ hành động dối trá ấy. Tôi cũng biết rõ động cơ thực sự đằng sau. Chị không phải vì tôi. Chị thèm khát những mẻ bột ngọc trai trắng muốt được trộn với mỡ heo mới rán, thứ đồ cúng béo ngậy chỉ dành riêng cho Ngọc Nữ. Chị từng tự tin thì thầm với bạn thân rằng chỉ cần ăn no vài tháng, đến trước đêm định mệnh thì tìm cách trốn vào một hốc cây lớn là sẽ thoát nạn. Chị tưởng mình đủ thông minh để lừa cả thần linh và tập tục.

Nhưng cuộc đời này, người tính toán trăm đường sao bằng được trời xanh tính toán một bước. Kế hoạch của chị tan thành mây khói. Cuối cùng, chị vẫn phải đối mặt với cái chết kinh hoàng trong đêm Giao thừa ấy, thân thể biến dạng, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ không tin. Chị gái tôi chết rồi.

Và theo lệ làng, Ngọc Nữ của mùa cúng tế năm sau đương nhiên là mẹ tôi, người phụ nữ trụ cột cuối cùng của gia đình. Nhưng mẹ tôi không như chị tôi. Sự hoảng sợ của bà là nguyên thủy và mãnh liệt. Khi nghe tin, bà như người mất hồn, đôi mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không. Rồi bà lao vào bếp, túm lấy, còn vương mùi thức ăn, dùng sống dao đập mạnh, điên cuồng vào bụng mình. Bà gào lên những tiếng mà sau này tôi mới hiểu, đó là tiếng kêu tuyệt vọng của một người mẹ không muốn con mình phải chứng kiến cảnh mẹ chết thảm.

Trưởng thôn cùng những trai tráng trong làng xông vào, dễ dàng khống chế người phụ nữ đã kiệt sức. Họ dùng dây thừng thô ráp trói chặt mẹ tôi lại, quăng bà như một con vật lên chiếc giường gỗ đặc biệt, nơi hàng trăm con lươn vàng sọc đang ngọ nguậy, quấn quýt vào nhau. Mùi tanh nhớt của chúng bốc lên nồng nặc. Mẹ tôi giãy giụa, tiếng thét của bà xé toạc không gian u ám: “Cút đi! Đồ quái vật! Đừng có đến gần tao!” Sự điên loạn và sức kháng cự tuyệt vọng của bà khiến đàn lươn vàng hung dữ cũng nhất thời do dự, khó lòng tiếp cận ngay được.

Tôi đã đề nghị điều đó khi nhìn thấy bà ấy thảm thương đến thế. Trong lòng tôi, một cảm giác lạnh lẽo và bình thản kỳ lạ trào lên, không phải thương xót, mà là một sự thỏa mãn tinh tế. “Thưa trưởng thôn,” giọng tôi vang lên rõ ràng, chắc nịch giữa không khí ngột ngạt, “mẹ cháu vốn dĩ không quen lao động vất vả. Có lẽ nên để bà ấy vào trong chiếc vại nuôi lươn vàng kia. Ngày ngày tiếp xúc, rồi cũng sẽ quen thôi.”

Lời nói của tôi như một lời tuyên án. Và rồi, thân thể gầy guộc của mẹ tôi đã bị những bàn tay thô ráp ném vào chiếc vại đất nung. Nước trong vại có màu xanh lục đục ngầu, bốc lên một mùi tanh nồng nặc của bùn đất và thứ gì đó đang phân hủy. Âm thanh nước bắn tung tóe hòa lẫn với tiếng thét kinh hoàng, cắt ngang không gian.

Kể từ khoảnh khắc ấy, bà như một con người hoàn toàn khác. Có lúc, bà gào thét không ngừng, xé toạc sự yên tĩnh, đầy vẻ điên loạn và tuyệt vọng. Có lúc, đôi mắt đỏ ngầu của bà lại dán chặt vào tôi, những lời nguyền rủa, chửi bới tuôn ra như thác đổ. Bà mắng tôi là đồ vô tâm, là quái thai, và liên tục bảo tôi phải cầu xin Tiểu Chi – vị Ngọc Nữ của làng – tha tội cho bà.

Tôi chỉ đứng đó, nhìn bà chìm trong hỗn loạn. Trong lòng dâng lên một sự tò mò lạnh lùng, như đang quan sát một thí nghiệm. “Mẹ quên rồi sao?” Tôi cất tiếng, giọng điệu bình thản đến lạnh người, từng chữ một rõ ràng. “Chính mẹ đã từng nói, được chọn làm Ngọc Nữ là vinh dự lớn nhất, là phúc lành trời gia tộc. Giờ đây, mẹ đang được hưởng thứ phúc khí tột đỉnh ấy, đáng lẽ phải vui mừng, phải biết ơn mới phải.”

Một ngụm nước bẩn thỉu, lẫn cả đờm dãi, bất ngờ phun thẳng vào mặt tôi. Cảm giác ẩm ướt, nhớp nháp và mùi hôi thối lan tỏa. “Hoàng Quang!” Giọng bà rít lên đầy hận thù, “Mày… mày cố tình hại ch*t tao phải không? Đồ ác quỷ! Đồ độc ác!”

Tôi chậm rãi dùng tay áo lau đi thứ chất lỏng kinh tởm trên mặt. Một nụ cười nhẹ nhàng, thậm chí có phần hiền lành, nở trên môi tôi. “Đúng vậy,” tôi khẽ thừa nhận, như nói về một chuyện đương nhiên. “Con thực sự muốn mẹ ch*t.”

Câu nói ấy vang lên, phơi bày tất cả sự thật tàn nhẫn. Cũng giống như cách bà, vào cái ngày định mệnh ấy, đã vội vàng, không chút do dự đẩy chị gái tôi – cũng là con gái bà – ra trước mọi người, tiến cử chị làm Ngọc Nữ để bản thân mình được an toàn. Ký ức ấy in hằn trong tôi, giờ đã trở thành động lực cho hành động hôm nay.

Mẹ yêu ơi, con chỉ đang học theo cách của mẹ thôi. Dùng chính cây gậy của mẹ để đập vào lưng mẹ, có gì là sai?

Tôi quay lưng, bước đi. Nhưng rồi dừng lại, như thể chợt nhớ ra điều gì. Tôi quay về phía chiếc vại, nhẹ nhàng nhấc tấm nắp gỗ nặng trịch lên và đậy kín miệng vại. Hành động ấy trông có vẻ ân cần, như một đứa con hiếu thảo thực sự lo lắng cho mẹ. Ánh mắt tôi lướt qua nắp gỗ, nơi chỉ còn lại bóng tối và những âm thanh nghẹt thở.

Mẹ tôi vốn là người như thế mà. Bà chẳng ưa làm lụng vất vả, chỉ thích sự nhàn hạ, thích được thả mình trong sự dễ chịu. Giờ thì tốt quá rồi. Bà có thể thoải mái ngâm mình, thư giãn trong không gian riêng của mình, suốt ngày đêm không ai quấy rầy.

Tôi đối xử với bà thật là chu đáo. Tự nhủ lòng như vậy, tôi cảm thấy mình quả thực là một đứa con ngoan, một đứa con hiếu thảo đáng được khen ngợi.

Sau khi đã ổn định chỗ ở mới cho mẹ, tôi rời khỏi đó. Bước chân tôi hướng về phía bờ hồ phía đông làng, nơi thân thể chị gái tôi đang nằm. Dân làng đã ném chị xuống đó để kết thúc. Giờ đây, thân thể ấy nổi lềnh bềnh trên mặt nước đen ngòm, trôi dạt vào gần bờ như một cành cây khô.

Tôi xuống nước, kéo thân thể lạnh ngắt và nặng trịch của chị lên bãi cỏ. Lớp áo màu nhạt dính chặt vào da thịt. Khi lật chị nằm ngửa ra, tôi nhìn thấy điều khác thường. Bụng áo chị phình lên một cách kỳ lạ. Dùng dao rạch một đường cẩn thận, một mùi tanh hăng xộc thẳng vào mũi. Bên, những con lươn vàng óng, mập mạp đang quấn quýt vào nhau, da chúng lấp lánh dưới ánh mặt trời lờ mờ.

Tôi không vội. Tôi ngồi xuống, dùng đôi tay của mình nhẹ nhàng gỡ từng con lươn ra, đặt chúng vào một chiếc giỏ tre bên cạnh. Hành động chậm rãi, cẩn trọng, như đang thực hiện một công việc thiêng liêng. Ngửa đã trống rỗng, tôi lấy ra cây kim và sợi chỉ đen mà mình đã chuẩn bị sẵn. Từng mũi khâu chậm rãi, tỉ mẩn, khâu kín vết rạch trên bụng chị lại, trả lại cho chị vẻ ngoài nguyên vẹn nhất có thể.

Mùi mỡ heo đặc quánh, hòa lẫn với vị ngọt lạnh của bột ngọc trai, vẫn còn vương trên đầu ngón tay tôi. Tôi nhìn xuống đôi mắt vừa mở ra của chị, đen sâu như hai giếng nước không đáy. Trái tim tôi đập thình thịch, một cảm giác quen thuộc ùa về. Tôi biết mà. Tôi đã biết trước kết quả này rồi.

Chị không thể chửi mắng tôi nữa. Giọng nói sắc như dao từng khiến tôi run rẩy giờ đã im bặt mãi mãi. Trước đây, chúng tôi từng thân thiết lắm. Tôi nhớ những chiều chị dắt tay tôi đi nhặt hạt dẻ ngoài bìa rừng, bàn tay ấm áp của chị nắm chặt lấy tay tôi nhỏ bé. Nhưng từ khi được chọn làm Ngọc Nữ, chị thay đổi. Ánh mắt chị nhìn tôi đầy khinh miệt và ghen tị, như thể tôi là cái bóng đáng ghét của cuộc đời chị. Giờ thì tốt thôi, mọi thứ đã kết thúc theo cách của tôi.

Tôi cười, một nụ cười nhẹ nhõm lan trên môi. Cảm giác hân hoan này giống hệt lần trước. Lần ấy là Tiểu Chi. Đêm đó, tôi trốn sau bụi lau sậy, chứng kiến cảnh tượng lạnh sống lưng. Bác đồ tể làng, khuôn mặt trong bóng tối, chỉ còn là một mảng tối xám xịt, đang lôi cái bọc vải dài ngoẵng ra khỏi xe. Một tiếng ùm đục, nước hồ bắn lên tóe loang trong đêm. Đó là Tiểu Chi, người bạn duy nhất không coi thường tôi thành Ngọc Nữ. Tôi không thể để cô ấy nằm lại nơi đó, cô đơn và lạnh lẽo.

Tôi đã làm gì nhỉ? À, phải. Tôi chạy về nhà, lén mở hũ mỡ heo quý nhất của mẹ - thứ chỉ dành để thắp hương cúng tổ tiên. Tay tôi run run, mùi mỡ heo béo ngậy xộc vào mũi. Tôi trở lại bờ hồ, lội xuống chỗ nước còn vương vấn hơi thở của Tiểu Chi. Cô ấy lạnh ngắt. Tôi bóp hàm cô, đổ chất lỏng sánh đặc ấy vào cái miệng đã tím tái. "Ước mơ lớn nhất của cậu là được ăn một bữa mỡ heo no nê mà," tôi thì thầm, giọng nghẹn lại. "Giờ thì cậu tha hồ rồi đấy. Hãy sống lại đi."

Có lẽ lời cầu nguyện của một kẻ ngốc nghếch như tôi cũng được lắng nghe. Tiểu Chi sống lại. Dù cô không nói được, dù đôi mắt vô hồn và làn da lạnh giá, nhưng cô không thối rữa. Cô vẫn ở bên tôi. Mỗi ngày, tôi lại lén lấy một ít mỡ heo, trộn với chút cơm nguội, đút cho cô ăn. Dần dà, tôi nhận thấy đôi mắt đờ đẫn của cô đôi khi sẽ dừng lại lâu hơn trên khuôn mặt tôi. Một buổi sáng, tôi thấy ngón tay cô khẽ động đậy, như muốn với lấy bát thức ăn.

Và rồi, cái đêm định mệnh ấy, khi tôi bị trói chặt trên tấm ván, sắp bị đem đi thế mạng cho thủy thần, tiếng kêu thất thanh của tôi đã xé toang màn đêm. Tiểu Chi, với dáng đi cứng nhắc và kỳ lạ, đã xuất hiện từ trong bóng tối. Cô lao vào những người đàn ông đang khiêng tôi, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự kinh dị thuần túy mà thân hình bất tử của cô mang lại. Họ bỏ chạy. Tôi nghĩ trời xanh thực sự có mắt. Ngọc Hoàng thượng đế ban thưởng cho sự lương thiện và tình bạn chân thành của tôi.

Giờ đây, chị gái tôi cũng vậy. Hơn một tháng trời kiên nhẫn đút cho chị hỗn hợp bột ngọc trai và mỡ heo, giờ chị đã có thể chậm rãi xoay cổ tay, khẽ cử động các ngón chân. Những động tác khớp cứng, thiếu sinh khí, y hệt Tiểu Chi ngày đầu. Một niềm vui kỳ lạ, nồng nặc, trào dâng trong lòng tôi. Tôi muốn chạy ngay đi tìm mẹ, kể cho bà ấy. Mẹ sẽ mừng lắm. Bà đã khóc rất nhiều, chết. Giờ thì chị đã trở về, dù theo một cách khác. Chúng tôi sẽ lại là một gia đình, cả tôi, chị và Tiểu Chi. Một gia đình đặc biệt, không bao giờ chia lìa nữa.

Mùi hôi thối của máu khô quyện với mùi tanh nồng của nước trong chiếc vại sành cứ bám lấy tôi mỗi khi mẹ tôi lại chui vào đó. Lần này, tiếng thì thầm của bà vọng hơn bao giờ hết. Giọng nói ấy vừa như một lời than vãn, vừa như một sự thú tội đã ám ảnh tôi từ thuở nhỏ. "Giá như… giá như con bé ấy không chết," mẹ tôi nức nở, "thì giờ đây nó đã thay ta làm Ngọc Nữ, chịu cái phận nằm trong vại này rồi."

Tôi không quay lại. Tôi chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu, để ánh mắt mình lướt qua bóng tối phía sau. Ở đó, trong làn khói mờ ảo của ngọn đèn dầu, khuôn mặt của chị gái tôi từ từ hiện ra. Đôi mắt chị trống rỗng, nhưng đôi môi lại như đang giữ một nụ cười rất nhẹ.

"Lại nhớ chị rồi phải không, mẹ?"

Tôi hỏi, giọng điệu bình thản đến lạ.

Tiếng động ồn ào phát ra từ chiếc vại. Mẹ tôi trồi lên, nước bắn tung tóe. Khi ánh mắt bà chạm vào hình hài đứng phía sau lưng tôi, cả khuôn mặt bà biến dạng. Đôi mắt bà mở to đến mức tưởng chừng như nhãn cầu sẽ rơi khỏi hốc, một nửa là kinh hoàng tột độ, một nửa là niềm hân hoan điên cuồng. "Ngọc Nữ... Ngọc Nữ sống lại rồi!"

Bà lắp bắp, những ngón tay chỉ về phía chị tôi. Cả người bà ướt sũng, run lên vì xúc động.

Nhìn cảnh tượng ấy, một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa trong lòng tôi. Đó không phải là thương xót, mà là sự chán ngán vô tận. Tôi mỉm cười, một nụ cười tươi rói, sáng bừng trong ánh đèn leo lét. "Mẹ nhầm rồi," tôi nói, từng chữ một thật rõ ràng. "Đây là Ngọc Nữ thứ hai mà con đã hồi sinh đấy."

Khoảnh khắc ấy, không khí trong căn phòng ẩm thấp dường như đóng băng. Niềm vui trên mặt mẹ tôi vỡ tan, thay vào đó là sự hoài nghi và một nỗi sợ hãi mới mẻ. "Không! Không đúng!"

Bà đột nhiên gào lên, giọng the thé xé toạc sự yên tĩnh. "Chị mày làm sao mà thành Ngọc Nữ được? Nó đâu có bị lươn vàng… làm hại! Nó đâu đủ tư cách! Sao nó có thể sống lại chứ?!"

Trong lòng tôi dâng lên một chút hài lòng. Bà ấy cuối cùng cũng tỉnh ngộ ra. Tôi giơ ngón tay cái lên, ra vẻ khen ngợi. "Mẹ thông minh lắm," tôi nói. Rồi tôi bước nhẹ về phía chị gái, tay vén lớp áo mỏng manh trên người chị lên. Dưới ánh đèn, hiện ra trước mắt là một mảng da bụng bị khâu vá vội vã bằng những đường chỉ thô ráp, chằng chịt, xấu xí như một con sâu khổng lồ đang bò. "Con nói thật với mẹ nhé," tôi thì thầm, như đang tiết lộ một bí mật. "Con chỉ khâu cái bụng bị rách của chị lại, nhồi đầy cỏ khô và thuốc bắc vào thôi. Thế là chị ấy sống lại đấy. Đơn giản vậy thôi."

Sự thật phũ phàng ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tâm can mẹ tôi. Sắc mặt bà chuyển từ trắng bệch sang xám xịt. Bà hiểu ra tất cả quá nhanh, đôi mắt đầy máu đỏ nhìn chằm chằm vào tôi, ánh lên sự phẫn nộ và ghê tởm. "Vậy ra... Ngọc Nữ Tiểu Chi trước đây sống lại cũng là do tay mày?!"

Bà hỏi, giọng khàn đặc.

Tôi gật đầu, một cái gật đầu dứt khoát. "Đúng vậy. Tất cả đều là trò khâu vá của con."

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này nổi bật bởi cách xây dựng tâm lý nhân vật qua các chi tiết ngoại hình (những đường chỉ khâu vá như sâu khổng lồ bò), tạo nên hiệu ứng kinh dị độc nhất vô nhị. Màn tự thú của nhân vật chính lại mang tính chất một cuộc thử thách tâm lý mẹ mình hơn là một lời xin lỗi chân thành.

📖 Chương tiếp theo

Mẹ sẽ tìm cách trốn thoát hay chọn cách đối mặt với con trai, khi biết rằng chính con đã điều khiển toàn bộ những cái chết trong gia đình?

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram