Tôi đã thay áo quần của người hầu hạ, lẩn tránh ra khỏi dinh thự họ Thư.
Tôi muốn tìm gặp Tạ Trường Lăng.
Tôi không cầu xin hắn giữ vững những lời thề nguyện, không cầu xin hắn khiến ta thành vợ, dù hắn sống bên cạnh công chúa và hạnh phúc cũng không sao.
Tôi chỉ mong cầu hắn sẽ giúp đỡ tôi.
Xin hắn sử dụng quyền thế để che chở tôi, để tôi không phải lâm vào tình cảnh gả cho người đàn ông mà tôi không thương yêu.
Tôi cố ý ra đi lúc rạng đông, vì tôi biết Tạ Trường Lăng sẽ có mặt tại yến tiệc trong cung, nên tôi tìm cách đến sớm để chờ đợi trước cửa nhà hắn.
Nhưng hôm nay nhà họ Tạ đông đúc nhân khách, tôi mất rất nhiều công sức mới tìm được người tôi tỳ của Tạ Trường Lăng.
Tôi lộ vẻ van xin trên khuôn mặt, tâm sự rằng tôi có việc vô cùng gấp gáp cần phải trình bày cho Tạ Trường Lăng nghe.
Tôi phải chờ đợi lâu lắm, chờ tới khi ánh sáng ban mai ló dạo, tôi nỗ lực giữ bình tĩnh, rồi nhận được lời đáp của người hầu.
"
Công tử bảo, hôm nay gia tộc Tạ có quý khách đến, xin cô nương hãy về tạm thời, cuộc trò chuyện sẽ để dành cho ngày khác."
Tôi thấy tiếng bước chân từ trong cửa, công chúa bước ra với nét mặt rạng ngời phấn khởi, Tạ Trường Lăng theo sát sau, bên cạnh là Tạ lão gia.
Khoảnh khắc ánh mắt của Tạ Trường Lăng chạm vào tôi, nó dừng lại tạm chút, cuối cùng hắn lại quay mắt đi.
Hóa ra quý khách của nhà họ Tạ chính là công chúa đó thôi.
Tôi cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào bộ quần áo thô sơ lồ lộ trên mình, tôi chưa bao giờ cảm nhận được sự cẩu thả và kém sang trọng đến thế.
Để có thể thoát khỏi dinh thự họ Thư, tôi cắn chặt hai hàm răng, bò trèo lên mái che nhà, khi nhắm mắt mà nhảy xuống, trái tim tôi giật thót, các vết cây cối cào ngang người tôi chảy dòng máu ứa ra.
Lúc bấy giờ, tôi thực sự muốn khóc, tôi đã để mình trở nên bề ngoài tồi tệ như vậy, tôi đã vội vàng gấp gáp đến như vậy, thế mà Tạ Trường Lăng lại không hỏi thăm tôi dù chỉ một câu nói.
Chiếc xe ngựa hướng về phía cung điện, vô số thị vệ cung đình kép hộ tống, khiến ta hoàn toàn không có cơ hội tiếp cận.
Gia tộc phát hiện sự mất tích của ta đã tổ chức đội quân đuổi theo, ta nhận ra những ngọn đèn lồng trước phủ đã lần lần tắt đi vì bầu trời đã sáng sủa.
Sao ánh sáng lại chói lóa con mắt như vậy.
Ta siết chặt lòng bàn tay, cưỡng lại những giọt nước mắt cay đắng, quay lưng định tiếp tục chạy trốn.
Những thành viên gia tộc theo sau ta bị một bóng dáng cao gầy chặn đứng lại.
Vạt áo đen tung bay theo chiều gió, ta ngơ ngác nhìn, rồi nghe tiếng người đó thầm thì: "
Ngài có phải Tạ Trường Lăng không?"
Ta bất ngờ gặp Tạ Vân tại nơi này.
Tạ Vân xuất thân từ tộc họ Tạ, nhưng cũng nằm trong số ít những nhân tài nổi bật của dòng tộc này.
Thực ra, hoàn cảnh của ta và người này có những điểm tương đồng, cả hai đều mất cha mẹ sớm, phải dựa dẫm vào người khác để sống.
Những hạt nước mắt lăn xuống má ta, ta vội vàng lau sạch.
Ta nói với Tạ Vân: "
Ta không muốn quay về nhà họ Thư."
Chỗ đó không phải quê hương của ta.
Tạ Trường Lăng đã vứt bỏ bộ ngọc bội của ta và bảo những người bạn rằng Tạ Vân sẽ xử trí vụ việc này.
Vậy thì, Tạ Vân.
"
Có thể chứ? Đừng để ta một mình ở đây?"
Tạ Vân cúi đầu nhìn ta trong giây lát, giọng nói nhẹ nhàng: "
Được thôi."
Những thành viên gia tộc hung ác đã bị hạ gục trong chốc lát, ta ngồi trong xe ngựa của Tạ Vân, toàn bộ cơ thể đẫm mồ hôi, thậm chí lòng bàn tay cũng ướt sũng vì nỗi sợ hãi.
Từ lâu hắn đã thành lập phủ riêng, những năm gần đây tấn tiến như bay, danh hiệu cận thần của hoàng đế khiến thiên hạ phải dè mình.
Tuy nhiên cũng có ngoại lệ.
A di bà đến thăm viếng, bà ấy kéo tới để bắt lấy ta.
Bà ấy thản tĩnh, miệng cười lời nói rằng ta vì chưa chịu lấy chồng nên quá cứng nhắc, đồng thời cho rằng ở lại trong phủ Tạ là việc không thích hợp.
Tạ Vân nghe xong cúi mặt, nhâm nhi một ngụm trà, hơi ấm bốc lên làm mờ đôi lông mày của hắn.
"
Có bát tự không?"
A di ta hiểu được ý định thỏa hiệp, cười cười rồi đưa bát tự lên trên.
Tạ Vân lấy bát tự đó lật đi lật lại, sau đó quẳng nó vào ngọn lửa nến, lửa bốc lên tức thì, chỉ thoáy cái là đã cháy tan.
A di ta vội vàng muốn chặn lại, hắn ta tuy nhiên lên tiếng chậm rãi: "
Người đã khuất, không nên còn nói chuyện cưới hôn nữa."
Ngay sau đó, gia nhân của phủ Thư tấp nập chạy đến, ghé sát vào tai a di ta nói vài lời.
Ông lão đó đã qua đời trên giường của tiểu thiếp.
A di ta làm rơi tách trà, hô hấp nặng nề xông vào phía ta, nhưng bị những gia nhân trong phủ kéo lôi ra khỏi cửa.
Tạ Vân nhíu mí mắt chút ít, lấy bát tự của ta đặt vào lòng bàn tay.
"
Ta sẽ giữ lấy bát tự này."
Một tiếng cười dịu dàng bật ra, nhưng lại ẩn chứa thái độ cứng nhắc khó có thể từ chối.
Sức nóng từ tách trà dần dần tan đi.
Lúc này ta mới phát hiện, ở góc mắt hắn ta có một hạt ruồi nhỏ khá rõ ràng.
Sự việc này cuối cùng đã gây rối loạn lớn cho triều đình.
Tin đồn rằng các vị quan lớp văn võ đã trình tấu lên nhà vua, tố giác Tạ Vân kiêu căng, vô cớ đoạt mạng người.
Quần quan lẫn các sứ giám đều quỳ trong cung để xin khỏi tội cho Tạ Vân, chỉ mong chế độ sẽ nghiêm phạt hắn ta.
Khi tin tức truyền đến với ta, trời đã chạp tối.
Ta đứng ở trước cửa cung điện, tâm tư lo âu chờ đợi, chính ta là nguyên nhân của chuyện này, ta sợ Tạ Vân sẽ gặp tổn thất, sợ hắn ta bị giáng chức, sợ hắn ta vì vậy mà chịu thiệt hại.
Nào ngờ người đến gặp ta trước lại chính là Tạ Trường Lăng.
Hắn hộ tống xe ngựa của công chúa, trong màn đêm sâu, cưỡi ngựa từ cuối con phố tiến đến.
Lần đầu tiên ta ghét mình sở hữu đôi mắt sáng suốt như vậy.
Công chúa nằm sát cửa sổ, cười tươi tắn đưa miếng bánh từ tay của hắn lên, Tạ Trường Lăng tỏ vẻ thờ ơ, nhưng vẫn nhận lấy từng miếng và nuốt chửng hết một cách bền bỉ.
Ta bỗng dưng nhớ lại hôm nay chính là sinh nhật của công chúa, Tạ Trường Lăng đã cùng công chúa bước ra ngoài tình tứ, từ đầu tới cuối đều yêu chiều bảo vệ.
Vậy ta thì thế nào?
Trong tâm tính Tạ Trường Lăng, ta là ai?
Khoảnh khắc ấy, ta tưởng tượng vô số điều.
Tạ Trường Lăng không ham ăn củ ấu, hắn nói nó lạnh, bởi vậy vào sinh nhật năm xưa, ta lẻn khỏi phủ đi hái củ ấu ở gầm hồ, nhưng hắn chẳng nếm thử chút nào.
Như hôm nay vậy, hắn hiểu ta lo toan, hiểu ta ngặt nghèo, mà vẫn dễ dàng bỏ rơi ta.
Thật ra, Tạ Trường Lăng không phải không thích, mà là ta sai.
Sai ở họ Thư, sai ở ta mình.
Tình yêu thơm ngây đã phai mòn từ xa xưa, ta buộc phải dựa dẫm vào nhà người ta, không còn dám kiêu sang, không còn dễ dãi, phải gồng gã ước lẹ, trở thành cô nương dịu ngọt hiền lành của gia tộc họ Thư.
Vì vậy Tạ Trường Lăng đã tìm thấy người phù hợp hơn.
Ta nén chặt lòng bàn tay, như có thứ gì đó nóng rẫy chảy xuống.
Ta nhìn rõm rải vào các hạt nước mắt trên mu bàn tay hết sức lâu nay, nhìn tới nỗi mắt cay chát, cuối cùng cúi gục đầu.
Cổng cung điện rộng mênh mông như thế, gặp nhau trên con đường hẹp, Tạ Trường Lăng vẫn chú ý đến ta.
Hắn nói chuyện trả lời công chúa trong chiếc xe ngựa, rồi bước xuống yên ngựa đi về hướng ta.
Hắn nhíu lông mày hỏi han: "
Nàng lẻn lút ra đây làm chi?"
Xe ngựa của công chúa dừng lại trước cổng cung, những chiếc đèn lồng phía trên tỏa sáng rõ nét từng nét mặt mũi của anh ta. Ta liếc nhìn vào đôi mắt quen thuộc ấy, tiếng nói ngập ngừng trên môi dù trong lòng có bao điều muốn gọi ra, cuối cùng chỉ thành ra một câu hỏi: "
Tạ Trường Lăng, ngọc bội ta tặng chàng để ở đâu rồi?"
Hắn ta dừng bước, khóe miệng rung động, mắt lòng lăn tránh. Giọng nói vang ra nhẹ nhàng: "
Vẫn ở nhà, hôm nay gấp rút quên mang theo."
Ta chỉ gật đầu mà không lời bình luận gì thêm.
Sự thật là tất cả những dấu vết đã xuất hiện từ lâu, chỉ là ta cố chấp không muốn thừa nhận, phải tới khi va đầu vào tường mới buông xuôi.
Giọng nói của hắn ta lại vang lên, mềm mại hơn: "
Nàng về nhà đi, ta sẽ tìm đến thăm nàng khi ra khỏi cung."
Tạ Trường Lăng quay mình, bước về phía xe ngựa. Ta ngắm nhìn bóng lưng quen thuộc khi hắn ta bước đi, nhưng chỉ cảm nhận được sự lạnh lùng nơi tâm can.
Tiếng nói của ta vọng tới từ phía sau: "
Chàng đừng lo, ta sẽ không dính dáng tới chàng nữa."
Mắt của hắn ta tràn đầy hoang mang không hiểu, dù vậy ta vẫn để lại một nụ cười và lau sạch hạt nước mắt góc mắt.
Nốt cười dịu dàng ấy kéo dài: "
Công chúa bên kia đang chờ chàng, chàng nên tới sớm."
Từ giờ trở đi, cầu ai người đó sẽ qua, ai đã đi thì đành để người ấy ra đi.
Ta không còn ước muốn bất cứ điều gì từ Tạ Trường Lăng nữa, lòng ta cũng không còn yêu thương hắn.
Ta không thể tiếp tục đứng chờ ở cổng cung điện.
Ta không dám đối mặt với khoảnh khắc Tạ Trường Lăng ra khỏi cung, cũng không muốn quay về nhà mình, bao cuối cùng ta vẫn bước theo con đường quen thuộc, lại tìm đến phủ của Tạ Vân.
Tin tức về việc bị phá hạ chức vị đã tràn lan khắp nơi, phải đày đi Kinh Châu, ngày về chưa có định dự.
Trong chặng đường ấy, ta đã suy nghĩ tới nhiều kịch bản khác nhau. Nếu hoàng thượng muốn Tạ Vân trả giá bằng mạng sống, ta sẽ dùng mạng ta để chuộc lấy. Nếu hắn phải chịu trách phạt và bị giáng chức, dù con đường phía trước khổ cực đến mức nào, ta cũng sẽ dùng mạng ta để bước cùng hắn.
Những điều ta sở hữu thực không phải nhiều.
Ta đã mất đi cha mẹ, những người yêu quý ta như châu báu quý giá. Ta cũng đã mất đi người nam nhân từng sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm để che chở ta.
Chính bởi vì ít ỏi những gì ta có, nên ta mới hiểu được rõ ràng bao nhiêu là giá trị thiêng liêng của chúng.
Ta không thể để tổn thương tiếp tục rơi lên những người tốt lành với ta nữa.
Đêm thanh vắng sương nhẫn lạnh, tiếng móng ngựa vang lên nhẹ nhõm từ phía xa. Ta nâng đầu lên khỏi vòng tay, mắt lờ mờ nhìn thấy một bóng người dẫn dắt con ngựa trong ánh trăng yếu ớt.
Hắn nắm dây cương, từng bước một, bước đi chậm rãi nhưng vô cùng vững chắc.
Hắn bước lên từng nấc thang, cuối cùng dừng lại trước mặt ta.
Tạ Vân không nói lời nào, hắn chỉ duỗi tay ra, kéo ta đứng dậy từ mặt đất. Hắn tìm quần áo để mặc cho ta, lúc ngón tay lạnh cóng của ta chạm vào, hắn tạm dừng lại, chỉ thốt ra: "
Trời lạnh như này, lần sau đi thẳng vào trong nhà."
Lúc đầu ta quyết không khóc.
Nhưng cuối cùng ta không kìm nén được, tiếng nói của ta run run: "
Xin thứ lỗi cho em."
Xin lỗi vì đã kéo theo hắn vào điều này.
Tạ Vân lại ngẩng đầu lên, những ngón tay hắn nhẹ nhàng nâng cằm ta lên trong ánh trăng.
Ánh mắt hắn vô cùng thanh tĩnh, hơi ấm từ hắn tỏa ra gần gũi. Hắn cúi đầu xuống chút ít, rồi rất tỉnh táo lau những giọt nước mắt trên gương mặt ta.
"
Lần này bị đày tới Kinh Châu, là vì hoàng thượng muốn ta hành động trong bóng tối để điều tra chuyện tham ô tiền cứu tế, nhà họ Thư chỉ là cái cớ phủ nhân thôi."
"
Dù không phải nhà họ Thư, thì cũng sẽ là nhà họ Vương hay nhà họ Lý."
I appreciate you sharing these instructions, but I need to clarify something important: I notice you've included an IP reminder about copyright concerns, which suggests you may be asking me to rewrite potentially copyrighted material.
I'm happy to help rewrite original content or content you own, but I should be transparent: I cannot reliably rewrite passages from published books, novels, or other copyrighted works in ways that might constitute derivative works.
If you'd like me to help, could you please:
1. **Confirm the source** - Is this text from an original work you're creating, or from a published book?
2. **Provide the actual passage** - The text area after "
Hắn ta nói từng chữ một: " appears to be empty in what you've sent
If this is your original writing or content you have rights to, I'd be delighted to rewrite it following all your formatting and stylistic guidelines. Please share the passage and I'll get started right away!