Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Nghe chương này14:53

Tôi không cần nhìn cũng biết Khâu Minh Châu đang nghĩ gì. Cô ta đứng bên cạnh bàn, hai tay siết chặt vào nhau, khóe môi nhếch lên một đường cong cứng nhắc. Tôi biết rõ cô ta ghét tôi đến mức nào, nhưng lúc này, vì muốn lấy lòng ông Khâu và bà Khâu, cô ta buộc phải nặn ra vài câu giữ tôi ở lại. Ông Khâu đã lên tiếng bảo tôi ở. Giọng ông trầm ấm nhưng có gì đó như đang thăm dò. Khâu Minh Châu đương nhiên không thể làm trái ý ông trên mặt trận này.

Tôi đưa mắt nhìn Khâu Tư Độ. Cậu ta ngồi ở góc ghế sofa, hai tay đan vào nhau, ánh mắt chạm vào tôi rồi lại vội vàng dời đi. Tôi có thể cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của cậu ta. Lần đầu gặp, đôi mắt ấy chất chứa đầy sự thù địch và phòng bị. Bây giờ, môi cậu ta mím chặt, những ngón tay không ngừng bấu vào lòng bàn tay. Một cơn gió nhẹ từ cửa sổ thổi vào, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, lạnh lẽo và cô đơn.

“Chị ở lại đi… Dù sao thì chị cũng là chị ruột của em.”

Giọng Khâu Tư Độ khàn khàn, như thể những chữ ấy phải mất rất nhiều sức mới thoát ra được. Tôi cúi mắt xuống. Trong lòng tôi, một nỗi chua xót len lỏi dâng lên, nhưng tôi không để nó hiện lên trên mặt. Tôi biết rõ nếu muốn sống trong ngôi nhà này, tôi phải giữ vẻ ngoài yếu đuối và đáng thương ấy. Tôi ngước lên, khóe môi khẽ cong lên một đường rất nhẹ, giọng nói mềm mại nhưng không hề run rẩy.

“Nếu mọi người đã bằng lòng nhận con, đương nhiên… con cũng muốn ở lại trong ngôi nhà này, ở bên cạnh bố mẹ ruột của mình.”

Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ “bố mẹ ruột”. Tôi muốn Khâu Minh Châõ. Tôi muốn cô ta biết rằng kẻ đang đứng đây mới là máu mủ chính thống, còn cô ta chỉ là một kẻ chiếm chỗ may mắn. Ông Khâu thở ra một hơi dài, cả người như buông lỏng. Nụ cười hiền hậu hiện ra trên khuôn mặt đã có nhiều nếp nhăn của ông.

“Lúc ở bệnh viện, bố còn sẽ đuổi Minh Châu đi… Con là một đứa trẻ ngoan, là bố đã trách lầm con rồi.”

Lời của ông Khâu như một mũi kim chích vào tai Khâu Tư Độ. Mặt cậu ta đỏ bừng lên. Cậu ta cúi gằm mặt xuống. Hai bờ vai khẽ run lên trong sự xấu hổ. Tôi biết cậu ta đang nghĩ gì — những ngày đầu, cậu ta đã từng lớn tiếng bảo tôi đừng mơ tưởng đến việc quay về ngôi nhà này.

“Minh Châu dù sao cũng sống trong ngôi nhà này bao nhiêu năm rồi, cho dù không nghĩ cho cô ấy thì con cũng không muốn để bố mẹ phải đau lòng.”

Tôi nói, giọng vẫn ôn hòa như dòng nước chảy. Gương mặt tôi là vẻ thấu tình đạt lý, nhưng trong lòng, tôi đang tính toán từng bước. Tôi biết mình phải kiên nhẫn. Tôi biết mình phải để họ tự nhận ra rằng Khâu Minh Châu không xứng đáng với tất cả những gì cô ta đang có. Tôi sẽ đợi. Tôi sẽ đợi đến ngày cô ta tự tay phá hủy tất cả.

Tôi biết rõ bản thân mình hơn ai hết. Tôi sẽ không bao giờ để kẻ đã từng chà đạp tôi suốt thời thơ ấu được hưởng trọn vẹn những thứ thuộc về tôi nhờ vào cái danh phận mà tôi vất vả giành lại.

Cô ta mơ ước được ra nước ngoài du học sao? Hãy mơ đi.

Tôi không chỉ chặn đứng giấc mộng ấy mà còn quyết tâm đẩy cô ta ra khỏi căn nhà này. Tôi muốn nhìn thấy tận mắt một kẻ không có học vấn, suốt ngày chỉ biết đốt phổi bằng khói thuốc, vùi rượu, lấy việc ức hiếp người khác làm thú vui – một khi mất đi cái mác thiên kim tiểu thư nhà họ Khâu, cô ta sẽ xoay sở thế nào giữa dòng đời nghiệt ngã này.

Buổi chiều hôm ấy, khi mọi người tụ tập trong phòng khách để bàn về chuyện phân chia phòng ngủ, tôi lập tức nhận ra một luồng khí thế hiếu thắng đang cuộn trào trong lòng Khâu Minh Châu. Đôi mắt cô ta thoáng chốc sắc lạnh, nhưng rồi lại dịu đi nhanh chóng, như một con sói già giấu móng vuốt dưới lớp lông mềm. Cô ta thừa hiểu rằng nếu công khai chống đối việc trả lại căn phòng cho tôi, hình ảnh “người chị hy sinh” mà cô ta gây dựng bao năm sẽ sụp đổ trong chớp mắt.

Vì thế, cô ta lại dùng đến chiêu bài cũ kỹ nhưng chưa bao giờ thất bại: khoác lên mình bộ dạng cam chịu, hy sinh vì đại cuộc.

“Niểu Niểu mới là tiểu thư đích thực của nhà họ Khâu,” giọng cô ta nghèn nghẹn, hai bờ vai run nhẹ như thể vừa hứng chịu một cơn gió lạnh thấu xương. “Một kẻ ngoại lai như con đúng là không nên tiếp tục chiếm giữ căn phòng của em ấy nữa. Bố, mẹ, để con sang phòng khách ngủ là được rồi ạ.”

Tôi đứng im lặng, quan sát từng đường nét trên gương mặt cô ta. Cái cách cô ta cúi gằm mặt xuống, đôi môi mím chặt như thể đang kìm nén bao nỗi uất ức – tất cả đều hoàn hảo, đều được tính toán kỹ lưỡng đến từng milimet. Tôi có thể cảm nhận được mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc cô ta, hòa lẫn với mùi gỗ đàn hương từ chiếc tủ cổ trong góc phòng, nhưng dưới lớp hương thơm ấy, tôi ngửi thấy mùi giả dối nồng nặc.

Và quả nhiên, Khâu Tư Độ – thầy thơ, non nớt của tôi – lập tức mắc bẫy. Nó bước tới, đặt tay lên vai Khâu Minh Châu, giọng đầy xót xa:

“Chị nói gì vậy? Người ngoài gì chứ! Chị mãi mãi là chị ruột của em.”

Tôi nhìn cảnh tượng ấy, lòng dâng lên một nỗi chua xót lẫn mỉa mai. Khâu Tư Độ – đứng huyết thống với tôi – lại đang bảo vệ kẻ đã từng bắt nạt chị ruột của nó suốt mười mấy năm trời. Nó không biết, nó chẳng biết gì cả. Bao nhiêu năm sống xa nhà, tôi đã học được rằng đôi khi người thân thiết nhất lại là kẻ xa lạ nhất, và người xa lạ lại có thể là ruột thịt.

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí mát lạnh tràn vào lồng ngực, rồi chậm rãi thở ra. Trận chiến này mới chỉ bắt đầu, và tôi sẽ không để bất kỳ ai – kể cả đứây thơ kia – làm chệch hướng kế hoạch của mình.

Tôi đứng đó, nhìn hai người họ như đang diễn một vở kịch mà chính tôi là khán giả bất đắc dĩ. Khâu Minh Châu liếc nhìn tôi, ánh mắt cô ta lướt qua mặt tôi như một mũi dao vô hình, rồi cô ta lạâu Tư Độ, giọng nói mềm mỏng đến mức giả tạo: "Nhưng mà, Niểu Niểu phải chịu bao nhiêu khổ cực bên ngoài đều là vì chị, chị vẫn nên..."

"Vì chị cái gì mà vì chị!"

– Khâu Tư Độ cắt ngang, giọng nó cứng như đá – "Bố mẹ lúc đó cũng không ngờ trên người chị lại có một vết bớt y hệt như vậy. Tất cả chuyện này không liên quan đến chị. Chị đừng tự trách mình nữa."

Tôi khẽ nhếch môi. Một màn kịch được dàn dựng quá cẩn thận, chỉ vì một căn phòng. Căn phòng ấy với họ có lẽ là thứ gì đó quý giá lắm, nhưng với tôi, nó chẳng khác gì một cái lồng son. Tôi đã từng ngủ ở bến xe, dưới gầm cầu, trong những căn phòng trọ ẩm mốc đến nỗi tường bong tróc từng mảng. Một căn phòng khách có thể tệ hơn những thứ đó sao?

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mục và nước hòa trong không gian này. Cổ họng tôi nghèn nghẹn, nhưng tôi vẫn cố giữ giọng bình thản: "Không sao đâu, Minh Châu dù gì cũng đã ở đây mười năm rồi, bảo cô ấy dọập tứũng không hợp tình hợp lý. Hơn nữa, những năm qua chỗ nào mà con chẳng từng ở qua, phòng khách dù có tệ đến đâu thì cũng tệ đến mức nào được chứ?"

Tôâu Tư Độ, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng, dù trong lòng tôi biết nụ cười ấy chẳng chạm tới đáy mắt: "Phòng khách là căn nào, em nhỉ?"

Khâu Tư Độ né tránh ánh mắt tôi, ngón tay nó chỉ vội về phía cầu thang bên phải, như thể nó muốn kết thúc cuộc đối thoại này càng nhanh càng tốt: "Đi lên phía này, cả dãy phòng đó đều là phòng khách."

Tôi khựng lại một chút, cố tình để sự ngỡ ngàng hiện rõ trên mặt. Rồi tôi cười khổ, lẩm bẩm như chỉ để cho chính mình nghe: "Có tiền thật tốt."

Ba chữ ấy rơi xuống không gian như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Tôi biết họ sẽ hiểu theo cách họ muốn. Họ sẽ nghĩ tôi đang so sánh cuộc sống của họ với những tháng ngày cơ cực tôi vừa kể. Và điều đó làm họ im lặng, một sự im lặng nặng nề đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường.

Tôi chưa bao giờ quên được cái cảm giác ngồi trên chiếc ghế sofa da mềm đến mức lún cả người xuống, mà trong lòng lại lạnh tanh như vừa ôm một tảng băng. Bên ngoài cửa sổ, mưa phùn giăng kín trời, từng hạt mưa vào kính rồi nhỏ giọt xuống bệ cửa. Tôi liếc nhìn bàn tay mình — những ngón tay khô ráp, đầu móng còn xước vì phải cạy nắp hộp đồ hộp trong căn nhà hoang suốt mấy tháng trời. Ở cái thế giới này, có những người phải chen chúc trong những căn phòng dột nát, mưa dột vào tận xương tủy, và lại có những người mà phòng khách trong nhà còn rộng hơn cả khu chợ quê tôi từng sống. Còn tôi — đứa con gái ruột bị bỏ rơi mười năm trời, người chị ruột của đám con nhà giàu ấy — tôi lại chính là kẻ thuộc hạng vế trước.

Thực ra mà nói, tôi không phải không biết cuộc sống của họ đáng mơ ước đến nhường nào. Ngộ Minh, người bạn duy nhất tôi có ở cái thành phố xa lạ này, thường xuyên kéo tôi về nhà anh ấy ăn cơm. Mỗi lần bước qua cánh cổng sắt cao vời vợi, tôi lại thấy lồng ngực mình như thắt lại — không phải vì ghen tị, mà vì tôi biết tôi chẳng bao giờ thuộc về nơi ấy. Trong căn biệt thự rộng lớn đó, ngoài bố mẹ ra, còn có chị sinh đôi của Ngộ Minh và một người anh lớn. Họ đối xử với tôi rất tốt, thậm chí còn ân cần hơn cả những người thân ruột thịt của tôi. Bà chị sinh đôi hay nắm tay tôi, bảo tôi gầy quá, rồi sai người nấu cháo gà cho tôi ăn. Còn ông anh lớn thì lặng lẽ nhét tiền tiêu vặt vào túi áo khoác của tôi, như thể sợ tôi từ chối.

Vậy nên tôi thừa hiểu nhà giàu trông ra sao, mùi vị của tiền bạc và sự tử tế như thế nào. Nhưng tôi cứ phải giả vờ như mình chẳng biết gì, như mình là một đứa trẻ ngơ ngác lạc vào thế giới xa hoa. Tôi muốn họ thấy căm rứt, muốn họ nhìn thấy đôi mắt tôi mà tự hỏi: tại sao lại để đứa bé này chịu khổ suốt mười năm trời? Tôi hiểu rất rõ. Tôi không thể so bì với mười năm gắn bó của họ với Khâu Minh Châu — cô con gái nuôi được họ nâng niu từ thuở lọt lòng. Cô ấy biết cách cười ngọt ngào, biết cách làm nũng ra lòng người lớn, còn tôi chỉ biết giương đôi mắt khô khốc lên nhìn. Vậy thì tôi sẽ phóng đại sự thiếu nợ của họ đối với tôi, biến mỗi lần họ nhìn tôi thành một mũi dao cứa vào lương tâm họ. Tôi muốn họ luôn phải sống trong cảm giác tội lỗi, để mỗi khi tôi đưa tay ra, họ không thể từ chối.

Tôi đứng dậy khỏi sofa, cảm giác lớp vải mát lạnh lướt qua tay. Căn phòng khách rộng đến nỗi tiếng bước chân tôi vọng lại từ bức tường đối diện. Tôi nhìn thẳng vào ông Khâu — người đàn ông có đôi mắt, giống tôi, đến kỳ lạ, nhưng lại xa lạ hơn cả người qua đường.

"Bố ơi, có lẽ con cần bố giúp một việc ạ."

Tôi cố nén giọng mỉo vẻ yếu ớt, như thể mỗi chữ đều là một nỗ lực vượt qua sự ngại ngùng.

"Con nói đi, chỉ cần là việc bố làm được, bố nhất định sẽ đáp ứng con."

Giọng ông ta vội vã, như thể muốn chứng minh điều gì đó.

Tôi mím môi, cố gắng làm cho đôi mắt mình một chút. Tôi biết cái nhìn đó hiệu quả với họ — nó khiến họ nhớ rằng tôi là đứa trẻ đã lớn lên trong những căn nhà hoang, nơi có chuột chạy qua chân vào ban đêm. Tôi làm ra vẻ không muốn làm phiền người khác cho lắm, nhưng trong lòng tôi đã tính sẵn từng câu chữ.

"Là… đồ đạc của con vẫn còn ở nhà cũ, có hơi nhiều một chút, bố có thể sắp xếp thời gian cùng con về lấy được không ạ?"

Tôi cúi đầu xuống, để những lọn tóc lòa xòa che khuất nửa khuôn mặt. Tôi muốn ông ta tưởng tượng ra cảnh tôi đang sống trong căn nhà dột nát, với đống đồ đạc lèo tèo vài ba thứ.

"Con cần gì thì ngày mai bảo mẹ đưa đi mua đồ tốt hơn. Mấy thứ cũ kỹ đó, bỏ đi cũng được."

Ông ta phẩy tay, giọng đầy vẻ rộng rãi.

Tôi ngẩng đầu lên, khóe môi khẽ run. Trong lòng tôi, một tiếng cười chát chúa vang lên. Ông ta không biết rằng mấy thứ "cũ kỹ" đó chính là tất cả những gì tôi có — cái nồi nhôm méo mó, tấm chăn mỏng rách vài chỗ, và chiếc hộp nhựa đựng vài bộ quần áo cũ. Nhưng tôi sẽ không nói ra điều đó. Tôi chỉ khẽ gật đầu, để mặc cho họ tự dằn vặt mình bằng sự tưởng tượng về quá khứ của tôi.

Tôi đứng trước mặt bố, hai tay siết chặt lấy con thỏ bông đã sờn bạc đến độ không còn nhìn rõ màu sắc ban đầu. Cả căn phòng khách rộng lớn như đang nín thở, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc như gõ vào từng dây thần kinh căng thẳng của tôi.

“Nhưng thưa bố… con có một con thỏ bông, đó là vật con luôn ôm đi ngủ từ hồi còn ở cô nhi viện, con không thể mất nó được.”

Giọng tôi cố tình run lên nhẹ ở cuối câu, đủ để bố toẻ yếu đuối, đủ để ông động lòng thương xót. Tôi biết bố ghét nhất cảnh tôi tỏ ra ủy mị, nhưng đôi khi, người ta phải dùng chính điểm yếu của mình làm vũ khí. Tôi khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua Khâu Minh Châu đang đứng bên cạnh bố. Cô ta mặc một chiếc áo dài trắng tinh, tay đặt nhẹ lên cánh tay bố, dáng vẻ như một nàng dâu hiền thục vừa bước ra từ bức tranh cổ.

Quả nhiên, khi tôi nhắc đến “thỏ bông”, Khâu Minh Châu khựng lại. Thân hình mảnh mai của cô ta như chợt cứng đờ, đôi mắt hiện lên vài phần sợ hãi và lo âu. Tôi có thể nhìn thấy từng bắp thịt trên gương mặt cô ta căng lên, đôi môi hồng mím chặt đến mức trắng bệch. Cô ta biết. Cô ta biết tôi đang nói về cái gì. Cô ta biết con thỏ bông đó không chỉ đơn thuần là một món đồ chơi.

Tôi thực sự muốn cười một trận thật lớn ngay lúc này. Cảm giác chiến thắng len lỏi trong lồng ngực tôi, ngọt ngào như dòng mật ong ấm chảy xuống cổ họng. Tôi muốn nhìn thẳng vào mắt cô ta, muốn hỏi cô ta có nhớ không, cái đêm mưa tầm tã ấy, khi cô ta lén lút chôn con thỏ bông xuống vườn sau, tay run lẩy bẩy vì sợ hãi. Tôi muốn hỏi cô ta có nhớ không, cái cách cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt khi tôi khóc lóc tìm kiếm nó suốt ba ngày liền. Nhưng tôi không cười. Tôi chỉ cúi gằm mặt xuống, để mái tóc dài che đi khóe môi đang cong lên. Tôi phải diễn tiếp. Tôi phải diễn cho tròn vai. Vì trò chơi này, tôi đã chuẩn bị suốt mười năm, kể từ cái ngày tôi bị đuổi khỏi căn nhà này.

Bố tôi thở dài, đôi lông mày rậm nhíu lại. Ông đưa dương, động tác quen thuộc mỗi khi ông cảm thấy phiền phức. “Một con thú nhồi bông cũ nát, có gì mà phải giữ? Con đã hai mươi lăm tuổi rồi, Tiểu Mạn. Lớn rồi thì phải buông bỏ những thứ trẻ con đó đi.”

Giọng ông khô khốc, lạnh lẽo như gió mùa đông thùy. Tôi nghe mà lòng chua xót. Ông không biết. Ông không biết rằng con thỏ bông đó là thứ duy nhất mẹ tôi để lại cho tôi trước khi bà chết. Ông không biết rằng mẹ tôi đã nhờ người gửi nó vào cô nhi viện, cùng với một lá thư ngắn ngủi: “Hãy giữ nó thật kỹ, con gái yêu. Mẹ ở trong đó.” Và rồi bà ra đi, không lời từ biệt, không một cái ôm cuối cùng.

Tôi nuốt nước mắt vào trong. Không. Tôi không thể yếu đuối. Tôi đã từng yếu đuối suốt mười năm qua. Tôi đã từng khóc đến cạn nước mắt khi nghĩ về căn nhà này, về người bố mà tôi chưa từng một lần gặp mặt. Nhưng bây giờ, tôi đã trở lại. Và tôi sẽ không để bất kỳ ai, đặc biệt là Khâu Minh Châu, cướp đi thứ cuối cùng của mẹ tôi.

💡 Điểm nhấn chương này

Bộc lộ tâm lý cao tay của nhân vật chính—sự chuyển đổi giữa vai diễn yếu đuối trên bề mặt và ý chí thép ẩn sâu bên trong—tạo nên độ căng thẳng tâm lý đầy cuốn hút. Chi tiết chiếc thỏ bông không chỉ là kỷ vật mà còn biểu trưng cho tình yêu mẹ và sức mạnh tiềm ẩn của người cô gái bị lãng quên.

📖 Chương tiếp theo

Trong chương tới, bí mật của Tiểu Mạn sẽ được tiết lộ từng chút, và Khâu Tư Độ sẽ bắt đầu nhận ra người phụ nữ thực sự đang đứng trước mặt mình.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord