# Bản viết lại
Tôi đứng nhìn cô ta từ đầu đến chân, khóe miệng không kìm được mà cong lên. Cảm giác này thật sự rất tuyệt, như thể tôi vừa uống một ngụm trà nóng giữa tiết trời se lạnh vậy. Khâu Minh Châu, cô có bao giờ nghĩ đến một ngày như thế này không? Những đêm tôi từng trằn trọc vì những trò trêu ghẹo của cô, những giọt nước mắt tôi từng âm thầm lau đi trong góc phòng — giờ đây tất cả đã quay về vây lấy chính cô, khiến cô chẳng còn đường thoát.
Bất chợt, ông Khâu đứng dậy, bước tới gần tôi. Bàn tay ông đặt lên vai tôi, ấm áp và nặng trĩu như một lời cam kết.
— Được, ngày mai bố sẽ bảo trợ lý chuyển hết đồ của con qua đây. Con cứ yên tâm ở nhà, thiếu thốn cái gì thì cứ bảo bố mẹ.
Tôi cúi đầu, giọng ngoan ngoãn như một đứa trẻ vừa được nhận quà:
— Cảm ơn bố.
Tôi nói lời chúc ngủ ngon với mọi người, lòng đã tính sẵn sẽ lên tầng hai chọn một căn phòng khách để ở tạm. Nhưng vừa xoay lưng, giọng Khâu Minh Châu vang lên từ phía sau, ngọt như đường, nhưng tôi biết bên trong là cả một hồ nước đầy toan tính.
— Bố ơi, Niểu Niểu đã là con gái ruột của bố mẹ thì nên để cho tất cả mọi người biết cô ấy là người nhà họ Khâu. Con nghĩ hay là tổ chức một bữa tiệc cho Niểu Niểu, để họ hàng, bạn bè cũng được biết mặt cô ấy.
Tôi khẽ nhướng mày. Ra là cô ta muốn dùng chiêu này để lấy lòng bố mẹ sao? Hay cô ta thực sự muốn tôi bước chân vào thế giới của cô ta, nơi tôi sẽ là miếng mồi cho những ánh mắt dò xét? Ông Khâu trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu tán thành.
— Bố cũng có ý đó, chỉ là không biết Niểu Niểu nghĩ sao.
Tôi mỉm cười, nụ cười mà tôi đã tập luyện suốt bao năm qua — vừa đủ hiểu chuyện, vừa đủ khiêm tốn, không quá nhiệt tình cũng không quá lạnh nhạt.
— Con đến mẹ ạ.
Cả nhà bàn bạc một hồi, định sẽ tổ chức tiệc vào hai tháng sau. Nhưng rồi Khâu Minh Châu lại lên tiếng, giọng đầy quan tâm giả tạo:
— Hai tháng nữa chắc Niểu Niểu đã nhập học rồi, hay là tổ chứày nữa đi ạ?
Tôi nhìn cô ta, thầm cười trong bụng. Ba ngày. Cô ta muốn gấp gáp như vậy để làm gì? Chuẩn bị cho tôi một món quà bất ngờ chăng? Hay muốn tôi sớm lộ diện trước thiên hạ để cô ta dễ dàng thu dọn tôi? Dù thế nào đi nữa, tôi cũng chẳng còn là cô bé ngây thơ năm nào nữa. Tôi đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì cô ta dành cho tôi.
Tôi nhìn thấy rõ nỗi lo lắng hằn lên trên khuôn mặt của vợ chồng họ Khâu. Tay họ nắm chặt lấy nhau, môi mím lại như muốn nói lời từ chối. Nhưng rồi Khâu Minh Châu cất tiếng, giọng ngọt như mía lùi: "Cha mẹ đừng lo, con chỉ muốn sớm được mọi người biết đến thôi. Dù sao con mới là con gái thật sự của nhà họ Khâu."
Nghe xong câu đó, tôi bật cười trong lòng. Tôi thừa hiểu cô ta chẳng tốt bụng gì, nhưng cũng chưa rõ cô ta đang tính toán điều gì. Có lẽ cô ta muốn dùng danh phận để đè bẹp tôi? Hay muốn công khai rồi mới dễ ra tay? Không sao cả, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, tôi cứ chờ xem cô ta định diễn trò gì.
Đêm đó, khi tôi đang đứng trước ban công, mặc bộ đồ ngủ cũ của Khâu Minh Châu, thì cánh cửa phòng bật mở rồi khép lại sau lưng. Tiếng chốt cửa kêu "cạch" một tiếng khô khốc. Tôi không quay đầu lại, mắt vẫn dán vào khu vườn sau nhà họ Khâu, nơi những hàng cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng đang đung đưa trong gió đêm.
Phải thừa nhận là có tiền đúng là sướng thật. Mỗi phòng khách nhà họ Khâu đều được trang bị phòng tắm riêng và ban công rộng rãi. Dù tôi đã từng đến nhà Ngộ Minh làm khách nhưng cũng chưa từng ở lại qua đêm, nên lúc này nhìn phòng khách nhà họ Khâu, tôi thậm chí không thể tưởng tượng nổi phòng của Khâu Minh Châu sẽ như thế nào. Chắc hẳn phải sang trọng hơn gấp trăm lần so với nơi tôi đang đứng.
"Tôi muốn nói chuyện với cô."
Giọng Khâu Minh Châu vang lên ngay phía sau lưng tôi, cứng và lạnh hơn nhiều so với lúc ở phòng khách. Tôi cảm nhận được hơi thở của cô ta phả vào gáy mình, nhưng vẫn không thèm quay đầu lại nhìn. Trong giọng nói của tôài phần ý cười: "Cô chắc chắn là không phải đến để giết tôi diệt khẩu đấy chứ?"
Tôi nói xong thì xoay người lại, chậm rãi đối diện với ánh mắt sắc lạnh của cô ta. Đêm nay trăng sáng vằng vặc, nhưng cũng không đủ để tôi đọc được suy nghĩ thật sự ẩn sau đôi mắt ấy. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi bất an mơ hồ, nhưng tôi cố gắng giữ cho nụ cười trên môi không tắt.
Tôi vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác lạnh lẽo của ông ép vào lưng mình. Cú đẩy của Khâu Minh Châu không quá mạnh, nhưng đủ để khiến tôi mất thăng bằng trong khoảnh khắc. Khi tôi đứng vững lại, bàn tay cô ta đã buông khỏi vai tôi, để lại một vùng nóng rát trên da thịt.
Cô ta nói năng với tôi như thể tôi là một con búp bê rách nát vừa nhặt được từ thùng rác. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, đôi mắt mà tôi đã thấy vô số lần trong những thước phim tư liệu cũ của trường học — lúc cô ta hất đổ khay cơm của một học sinh nào đó, hoặc khi cô ta cố tình xô ngã người ta ở hành lang. Hôm nay, cặp mắt ấy đang nhắm vào tôi.
"Tống Niểu, tôi nói cho cô biết, đừng tưởng cô quay về là có thể đuổi được tôi đi."
Giọng cô ta vút cao, chứa đựng thứ âm điệu quen thuộc của kẻ chiến thắng. "Lúc nãy cô cũng thấy rồi đấy, bố mẹ và Tư Độ đều đứng về phía tôi."
Tôi mỉm cười. Không phải nụ cười xã giao, mà là nụ cười của một người đã nhìn thấu trò hề rẻ tiền nhất trên đời. Tôi không thèm mở miệng, chỉ để khóe môi cong lên một chút, cho cô ta thấy rõ rằng những lời đó chẳng có chút sức nặng nào với tôi.
"Thì sao nào?"
Cô ta không nổi điên như tôi tưởng. Thay vào đó, cô ta bật cười, một tiếng cười lạnh đến nỗi khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại.
"Tống Niểu, cô tưởng bữa tiệc của giới thượng lưu dễ tham gia lắm sao? Cô chẳng qua chỉ là một đứa hèn hạ bò ra từ khu ổ chuột, dù mang trong mình dòng máu nhà họ Khâu thì đã sao?"
Cô ta hất cằm lên, nhìn tôi từ trên cao xuống. "Cứ đợi mà mất mặt trong bữa tiệc đi."
Nói xong, cô ta đứng, đặt lên ngực tôi và đẩy mạnh. Một cú đẩy đầy tính huấn luyện, giống hệt cách cô ta vẫn thường làm với những kẻ yếu thế hơn mình trong sân trường. Tôi lảo đảo lùi lại, lưng đập vào lan can. Cái cao đến ngang hông tôi, một tầm cao đủ để khiến bất kỳ ai đứng cạnh nó cũng phải thấy bất an.
Khâu Minh Châu liếc nhìn tôi một cái, một cái liếc đầy khinh miệt, rồi xoay người bước đi. Tiếng gót giày của cô ta vang lên từng nhịp trên sàn đá hoa, mỗi bước chân như một lời tuyên bố chiến thắng.
Khi cô ta đã khuất hẳn sau cánh cửa kính, tôi từ từ đưa tay lên phủi phủi vai áo, nơi bàn tay cô ta vừa chạm vào. Cảm giác dơ bẩn vẫn còn vương lại trên da thịt, nhưng tôi không hề lo lắng. Tôi nhìn ra màn đêm phía xa, nơi những ánh đèn thành phố lung linh như những hạt kim cương vỡ vụn.
Tôi đã từng bước qua những con hẻm tối tăm nhất của khu ổ chuột, đã từng ngủ trên những tấm bìa carton ẩm mốc, đã từng ăn những bữa cơm chỉ có nước lã và muối trắng. Những yến tiệc thượng lưu ấy, những khuôn mặt giả tạo ấy, những lễ nghi đầy kịch tính ấy — chúng có là gì so với những gì tôi đã sống?
Ai bảo tôi chưa từncó g tiệc thượng lưu? Nhưng mà, chẳng cần thiết phải nói cho cô ta biết đâu. Cứ để cô ta ôm cái ảo tưởng ấy thêm một chút nữa đi. Đến khi tôi bước vào phòng tiệc tối nay, cô ta sẽ hiểu rằng kẻ hèn hạ bò ra từ khu ổ chuột này còn biết nhiều hơn cô ta tưởng.
Tôi tự biết mình chẳng phải kẻ ngây thơ. Khâu Minh Châu, cô ta với tôi, khác nhau một trời một vực. Cô ta nghĩ tôi chỉ là trò chơi nhất thời của Ngộ Minh, một món đồ chơi qua đường có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào. Tôi mỉm cười trước sự tự phụ ấy. Nếu cô ta thực sự hiểu chuyện, đã chẳng dám khinh thường tôi như vậy.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã hiểu rõ quy tắc của thế giới này. Sự lương thiện, đáng thương, ngây thơ – những thứ đó chỉ đủ để biến một người phụ nữ thành con bướm, được nuông chiều rồi cũng bị ruồng bỏ. Tôi không đến để làm chim sơn ca. Tôi không đến để làm kẻ yếu ớt chờ đợi lòng thương hại. Trước mặt Ngộ Minh, tôi chưa từng giả vờ làm kẻ lương thiện. Tôi chỉ là tôi, một người phụ nữ biết rõ mình muốn gì và biết cách để có được nó.
Tôi bắt đầu quan sát. Những người, từng cử chỉ, từng lời nói, từng cách họ cầm ly rượu hay cúi chào – tôi thu vào mắt tất cả. Tôi học cách ăn mặc vừa kín đáo vừa thu hút, cách nói chuyện vừa khiêm tốn vừa sắc sảo. Không ai dạy tôi. Tôi tự học. Và tôi học nhanh hơn bất kỳ ai mà Khâu Minh Châu từng biết.
Rồi những lúc Ngộ Minh gặp rắc rối, tôi lặng lẽ đưa ra vài lời khuyên. Không phô trương, không khoe khoang. Chỉ là những gợi ý nhỏ, đủ để anh nhận ra giá trị của tôi. Trong cuộc đời anh, tôi vừa là người tri kỷ, vừa là quân sư. Tôi biết rõ: con người chỉ bị thu hút bởi những người ngang tầm. Một người như Ngộ Minh, sinh ra đã ngậm thìa vàng, càng không ngoại lệ. Anh cần một người phụ nữ không chỉ đẹp mà còn thông minh, không chỉ dịu dàng mà còn sắc sảo. Tôi là tất cả những điều đó.
Những bữa tiệc sinh nhật của anh, năm nào tôi cũng có mặt. Lần nào cũng vậy. Khâu Minh Châu có thể nghĩ rằng tôi chỉ là kẻ lợi dụng, nhưng cô ta không biết rằng tôi đã đứng ở vị trí này từ rất lâu và tôi không có ý định nhường chỗ cho ai. Nếu cô ta bảo tôi đứng ra tổ chức một bữa tiệc, tôi cũng chẳng ngần ngại. Với tôi, đó không phải là khó khăn. Đó chỉ là một bước nhỏ trên con đường dài mà tôi đã vạch sẵn.
Tôi vốn dĩ chỉ là một cái bóng mờ nhạt trong căn nhà này. Suốt bao năm, tôi thu mình trong góc tối, khoác lên người những bộ lễ phục cũ kỹ mà chị của Ngộ Minh đã bỏ lại. Những bộ đồ ấy có mùi của tủ gỗ và thời gian, tay áo đã sờn, cổ áo đã ngả màu. Khâu Minh Châu, hồi cấp ba, chưa từng nói với tôi lấy một câu nào ra hồn. Vì vậy, trong bữa tiệc sinh nhật của Ngộ Minh, cô ta hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của tôi, dù chỉ một lần.
Tối hôm ấy, khi màn đêm buông xuống, những ngọn đèn pha lê trong sảnh hội nghị bừng sáng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng óng như mật ong. Không khí náo nhiệt đến mức tôi có thể cảm nhận được từng đợt sóng vào màng nhĩ. Những gương mặt quyền quý lần lượt xuất hiện, tiếng cười nói vang dội như sóng biển. Tôi đứng trong phòng khách nhỏ, trò chuyện với bà Khâu. Bà ấy vừa uống trà vừa kể về chuyến đi châu Âu mùa hè năm ngoái, giọng nói trầm ấm nhưng ánh mắt lại hướng ra phía sảnh chính.
Lúc ấy, Khâu Minh Châu chủ động xin phép cha mình để ra nghênh đón khách. Tôi nhìn thấy bóng dáng cô ta từ xa, qua khe cửa hé mở. Cô ta mặc một chiếc váy ngắn mà không hề đeo bất kỳ món trang sức nào. Sự giản dị ấy khiến tôi ngạc nhiên, bởi tôi đã từng lén mở tủ đồ của cô ta. Trong đó, từng chiếc váy đều lộng lẫy đến phát ngán, lấp lánh như những vì sao sa. Nhưng hôm nay, cô ta lại chọn một bộ đồ mộc mạc như vậy. Tôi tự hỏi, phải chăng cô ta muốn tạo ấn tượng khác biệt? Hay đơn giản chỉ là một sự thay đổi nhất thời? Bụng tôi bỗng thắt lại, một cảm giác khó tả dâng lên. Có lẽ, tôi đã đánh giá thấp cô ta.