Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Nghe chương này15:10

Tôi đã đứng trước tấm kính trong phòng bệnh suốt mười lăm phút đồng hồ, nhìn vào khuôn mặt của chính mình mà cảm thấy xa lạ đến kỳ lạ. Bàn tay tôi run lên khi cầm tờ giấy xét nghiệm, nhưng tôi biết mình không được phép lùi bước. Để có được sự an tâm tuyệt đối, tôi đã đề nghị với luật sư rằng không chỉ làm giám định với người đàn bà kia, mà còn phải làm thêm một bản giám định nữa với bà Khâu. Tôi muốn có bằng chứng, bằng chứng sắt đá đến mức không ai có thể chối cãi.

Kết quả còn chưa kịp trả về, Khâu Minh Châu đã lao đến như một con thú bị thương. Cô ta kéo tuột tôi ra khỏi cửa bệnh viện, móng tay bấu chặt vào cổ tay tôi đến mức để lại những vết đỏ rát.

“Tống Niểu, người đàn bà đó rõ ràng là mẹ ruột của cô, sao cô dám, sao cô lại dám đi làm giám định hả?”

Giọng cô ta the thé, ánh mắt nhìn tôi đầy thâm độc, nhưng tôi có thể thấy rõ sự hoảng loạn đang len lỏi trong từng đường gân trên trán cô ta. Tôi không vội trả lời, chỉ khẽ cười nhạt một tiếng. Trong lòng tôi lúc ấy dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vừa hả hê vừa chua xót. Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.

“Sao cô chắc chắn thế?” Tôi chậm rãi hỏi ngược lại, giọng điệu nhẹ nhàng như đang thủ thỉ chuyện trò. “Chắc chắn bà ta là mẹ ruột tôi?”

“Hôm kia tôi tận mắt thấy bà ta đến nhà tìm cô đòi tiền!” Khâu Minh Châu hét lên, nước mắt bắt đầu lưng tròng. “Cô rõ ràng là quen biết bà ta!!”

Tôi cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn, nhưng gương mặt tôi vẫn giữ nguyên nụ cười. Nụ cười ấy càng lúc càng đậm, đáy mắt tôi tràn ngập vẻ đắc thắng mà tôi không hề che giấu. Tôi nhìn cô ta như nhìn một kẻ ngốc đang tự đâm đầu vào lưới.

“Tôi không quen.”

Giọng tôi lả lướt, uốn éo từng chữ một, kết hợp với biểu cảm trên mặt khiến tôi trông hoàn toàn không giống một người “không quen biết” chút nào. Tôi biết mình đang chơi một ván bài nguy hiểm, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.

Đúng vậy, tôi quen bà ta chứ. Nhưng màn kịch mà Khâu Minh Châu nhìn thấy hôm đó chính là do tôi cố tình sắp đặt. Ngay trong đêm hôm ấy, sau khi Khâu Minh Châu đến phòng tôi đe dọa, tôi đã lập tức gọi điện cho Ngộ Minh. Tôi nhờ cậu ấy tìm một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, có thể đóng vai một người mẹ nghèo khổ đến đòi tiền con gái. Tôi đã chuẩn bị kịch bản tỉ mỉ, từ trang phục rách rưới cho đến giọng nói nghẹn ngào. Tôi muốn Khâu Minh Châu tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy, muốn cô ta tự mình kết luận rằng người đàn bà kia chính là mẹ ruột của tôi. Và cô ta đã mắc bẫy một cách hoàn hảo.

Bây giờ, khi đứng trước mặt Khâu Minh Châu, tôi thấy mình như một con rắn đang thưởng thức chiến lợi phẩm. Tôi muốn cô ta cảm nhận từng giây từng phút của sự bất lực, giống như tôi đã từng cảm nhận khi bị cô ta và mẹ cô ta chà đạp suốt bao năm qua.

Tôi đã chôn sẵn một mũi tên trong bóng tối từ ba ngày trước. Ngộ Minh – người đàn ông mà tôi gần như có thể đọc vị từng hơi thở – không hề biết tôi định làm gì. Nhưng anh ấy chưa bao giờ hỏi. Có lẽ vì anh yêu tôi theo cách mà một con thú dữ yêu tổ ấm của mình, hoặc vì anh đã quen với việc tôi luôn có những kế hoạch nằm ngoài tầm hiểu biết của anh. Dù thế nào đi nữa, chỉ một ngày thôi, anh đã gửi cho tôi một cái tên và một dãy số liên lạc.

Tôi ngồi trong căn phòng thiếu ánh nắng, ngón tay lướt trên màn hình điện thoại. Từng tiếng chuông reo dài như tiếng lưỡi dao kéo trên đá mài. Khi đầu dây bên kia bắt máy, tôi nghe thấy một giọng phụ nữ khàn đặc, mệt mỏi, như thể bà ta vừa thức dậy sau một cơn say kéo dài nhiều năm. Tôi không giới thiệu mình là ai. Tôi chỉ nói: “Chiều nay, bà đến nhà tôi. Tôi sẽ trả công xứng đáng.”

Bà ta đến đúng giờ. Khi cánh cổng gỗ mở ra, tôi thấy một người phụ nữ với đôi mắt đục ngầu như nước ao tù, mái tóc rũ rượi phủ lên khuôn mặt đã in hằn dấu vết của những tháng ngày khốn khó. Tôi kéo bà ta vào sân, nắm chặt cổ tay gầy guộc của bà, và thì thầm vào tai: “Bà sẽ làm một màn đòi tiền ngay giữa sân này. Phải diễn thật dai dẳng, như thể tôi nợ bà cả một gia tài. Đừng dừng lại cho đến khi tôi giả vờ đuổi bà đi.” Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy sự sợ hãi lóe lên trong mắt bà ta, nhưng tôi cũng thấy cả sự tham lam – thứ cảm xúc mà tôi biết rõ hơn bất kỳ ai, vì chính tôi đã từng nuôi dưỡng nó trong lồng ngực mình suốt mười tám năm.

Tôi còn dặn thêm, giọng tôi lúc này đã trở nên lạnh tanh như một lưỡi kiếm giấu trong lớp nhung: “Khi tôi đuổi bà đi, chắc chắn sẽ có người chặn đường hỏi chuyện. Lúc đó, bà chỉ cần nói tôi là con riêng của nhà họ Khâu. Bà là mẹ ruột của tôi. Và rằng tôi vì ú quý nên đã xăm hình con bướm lên lưng, giả mạo làm thiên kim thật bị thất lạc, rồi tàn nhẫn ruồng bỏ mẹ đẻ.” Bà ta gật đầu, nhưng tôi thấy đôi bàn tay bà run lên. Tôi không quan tâm. Trong thế giới này, sự run rẩy của người khác chỉ là một loại nhạc đệm cho những kế hoạch của tôi.

Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ đến mức khiến tôi suýt bật cười. Khâu Minh Châu – cái đồ ngu ngốc mang dòng máu nhà họ Khâu – đã tin sái cổ từng lời bà ta nói. Tôi biết điều đó ngay khi người phụ nữ quay lại vào buổi tối hôm ấy, ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, kể lại toàn bộ cuộc đối thoại. “Cô ta đưa cho tôi một khoản tiền,” bà ta nói, giọng phấn khích đến mức khàn đặc. “Bảo tôi phải tới phá đám bữa tiệc. Cô ta nói sẽ trả thêm nếu tôi làm tốt.” Tôi nhìn bà ta, và trong đầu tôi, từng mảnh ghép của trò chơi này khớp vào nhau với một tiếng động khô khốc. Khâu Minh Châu đã sập bẫy. Cô ta không chỉ tin mà còn vồ lấy miếng mồi bằng cả hai tay, như một con cá đói lao vào lưỡi câu mà không hề nhìn thấy sợi dây thép.

Tôi đứng dậy, tiến đến chiếc tủ nhỏ ở góc phòng, lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng màu bạc. Tôi đưa nó cho người phụ nữ, và bà ta đón lấy nó như thể đó là một miếng thịt sống. “Chủ thẻ này không phải tôi, cũng không phải Ngộ Minh,” tôi nói, mắt nhìn thẳng vào bà ta. “Là bà Khâu.” Tôi thấy đôi mắt đục ngầu của bà ta mở to và tôi biết rằng bà ta đã hiểu. Trong trò chơi này, mỗi người đều là một quân cờ, và tôi là người duy nhất nhìn thấy toàn bộ bàn cờ.

Tôi cầm chiếc thẻ trong tay. Cảm giác lạnh lẽo từ lớp nhựa mỏng truyền thẳng vào lòng bàn tay. Thực ra, thứ này vốn không phải của tôi. Nó thuộc về một cô gái khác—một người bạn cùng lớp ngày trước, người đã từng phải trả giá bằng cả tuổi thanh xuân chỉ vì một lần vô tình đắc tội với Khâu Minh Châu. Tôi nhắm mắt lại, hình ảnh cô ấy hiện lên rõ mồn một: đôi chân không còn lành lặn, nụ cười tắt ngấm trên môi.

Lúc ấy, Khâu Minh Châu sợ chuyện vỡ lở sẽ khó thu xếp nên đã lén lút đưa một khoản tiền bịt đầu mối. Tất cả đều nằm gọn trong chiếc thẻ này—mà chiếc thẻ ấy vốn dĩ là do bà Khâu đái mình từ rất lâu trước đây. Tôi vẫn nhớ cái ngày bà Khâu đứng ở sảnh tiệc, ánh mắt bà chạm vào chiếc thẻ trên tay tôi và khựng lại đầy nghi hoặc. Lúc đó tôi đã hiểu: thẻ do bà mở, đương nhiên bà nhận ra nó. Chẳng cần đến bất kỳ giám định nào, trong đầu bà Khâu lúc ấy đã có sẵn một cái tên để nghi ngờ rồi.

Tôi từng hứa với người phụ nữ tội nghiệp kia rằng khi chuyện kết thúc, ngoài số tiền Ngộ Minh đưa, tôi sẽ trả thêm cho bà ta một khoản hậu hĩnh nữa. Và quả thật, bà ta đúng là một cao thủ diễn xuất thực thụ. Một phân đoạn "đòi con" với đầy nước mắt và tiếng nấc nghẹn ngào đã khiến toàn bộ quan khách trong bữa tiệc ngẩn ngơ cả người. Tôi đứng từ xa nhìn họ—những gương mặt đầy thương cảm, những ánh mắt tò mò, những lời xì xào bàn tán—và trong lòng tôi chỉ có một cảm giác lạnh tanh.

Bây giờ, tôi biết mọi người đều nghĩ tôi là con riêng. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt pha lẫn thương hại, nhưng điều đó có thực sự quan trọng với tôi không? Không. Thứ tôi cần chỉ là danh phận "Thiên kim nhà họ Khâu" mà thôi. Một cái mác để tôi có thể đứng vững trong thế giới này, để không ai dám giẫm đạp lên tôi như họ đã từng làm với người bạn cùng lớp tội nghiệp kia.

Hơn nữa, chỉ cần công khai kết quả giám định với bà Khâu, tôi sẽ lập tức lấy lại danh dự. Mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay tôi. Tôi siết chặt chiếc thẻ, cảm nhận từng góc cạnh sắc lạnh ấn sâu vào da thịt, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Họ có thể nghĩ gì về tôi cũng được, nhưng cuối cùng, tôi mới là người chiến thắng.

Tôi đứng đó, mặc cho cơn đau âm ỉ trên má phải lan dần xuống tận xương hàm. Tôi biết Khâu Minh Châu đang nhìn tôi. Ánh mắt cô ta như muốn thiêu rụi từng thớ thịt trên người tôi. Nhưng tôi không quay lại. Tôi chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa vời mà chỉ có cô ta mới hiểu được ý nghĩa thực sự đằng sau nó.

Mọi chuyện đã diễn ra đúng như tôi tính toán. Từ cái ngày tôi phát hiện ra bộ mặt thật của Khâu Minh Châu, tôi đã âm thầm gieo từng hạt mầm cho cái bẫy này. Cô ta tưởng mình là kẻ đứng sau màn kịch vu khống, nhưng không, tôi mới là người cầm trịch. Và giờ đây, khi tôi đứng trước cửa phòng giám định, tôi biết rằng những gì sắp xảy ra sẽ là đòn quyết định.

Cô ta đã hiểu ra rồi. Tôi có thể đọc được điều đó từ cách cô ta nghiến răng ken két, từ đôi mắt long lên như muốn phun lửa. Khi cô ta nắm chặt cổ tay tôi, tôi cảm nhận được từng ngón tay bấu sâu vào da thịt mình.

“Tống Niểu, cô! Cái đồ tiện nhân này!!”

Giọng cô ta the thé, gần như xé toạc không gian yên tĩnh của hành lang bệnh viện. Nhưng tôi biết, dù có gào thét thế nào, cô ta cũng không dám làm ầm ĩ quá mức. Không phải vì sợ tôi, mà vì sợ những người đang ngồi chờ bên trong kia.

Cái tát bất ngờ vang lên, khô khốc và đau điếng. Tôi loạng choạng, suýt ngã, nhưng bàn tay kịp bám vào tường. Mùi máu tanh lẫn với vị mặn của nước mắt ứ. Cô ta đánh người quen tay, từng cú đều nhắm vào chỗ hiểm. Nhưng tôi không khóc, không phản kháng, chỉ nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh tanh.

“Cô tưởng cô thắng rồi sao?” – Tôi thì thầm, chỉ đủ cho cô ta nghe thấy – “Cô càng hung hăng, người ta càng thấy tôi đáng thương. Cô có biết không?”

Mặt Khâu Minh Châu đỏ gay, đôi mắt cô ta long lên như muốn xông vào xé xác tôi. Nhưng tôi đã nhanh hơn. Tôi đẩy cô ta ra, mạnh đến nỗi cô ta loạng choạng lùi lại vài bước, rồi tôi quay lưng bước thẳng vào phòng giám định.

Bên trong, bầu không khí nặng nề đến mức tôi có thể cảm nhận được từng hạt bụi lơ lửng trong luồng ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn huỳnh quang. Bác sĩ đưa tờ giấy kết quả cho ông Khâu, đó. Ông Khâu cầm lấy, nhìn chăm chú từng dòng chữ, rồi ngước lên nhìn tôi. Trong mắt ông có điều gì đó rất khó tả – sự ân hận, xót xa, và cả một tia ấm áp mà tôi chưa từng thấy trước đây.

Người đàn bà kia – mẹ nuôi của tôi – lập tức quỳ sụp xuống. Bà ta khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa:

“Khâu… Chủ tịch Khâu, tôi… tôi…”

Giọng bà ta nghẹn lại, không nói nên lời. Nhưng tôi biết tất cả chỉ là kịch. Bà ta đã diễn suốt hai mươi năm qua và hôm nay là màn diễn cuối cùng.

Ông Khâu nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao cứa vào mặt người đàn bà đang quỳ dưới chân:

“Đừng giải thích với tôi. Vào đồn cảnh sát mà giải thích.”

Giọng ông khàn đục, nhưng mỗi chữ đều nặng trịch như đá tảng đè lên người đàn bà kia. Bà ta run rẩy, hai vai rũ xuống như một con rối bị đứt dây.

“Khoan đã.”

Tôi lên tiếng, giọng tôi vang lên trong căn phòng chật hẹp khiến tất cả đều. Tôi nhìn thẳng vào mắt người đàn bà đã bán tôi đi, đã nhẫn tâm đẩy tôi vào vực thẳm suốt những năm tháng tuổi thơ. Tôi muốn bà ta thấy rõ khuôn mặt tôi lúc này, để bà ta biết rằng con bé ngốc nghếch ngày nào đã chết từ lâu rồi.

“Trước khi đi, tôi muốn hỏi một câu cuối.” – Tôi nói, từng chữ từng chữ một, như thể đang nhấm nháp từng giọt mật đắng – “Bà có bao giờ, dù chỉ một lần, coi tôi là con không?”

Người đàn bà sững sờ. Môi bà ta mấp máy, nhưng không có âm thanh nào thoát ra. Trong đôi mắt đẫm lệ của bà ta, tôi thấy sự hoảng loạn, sợ hãi và có lẽ một chút gì đó giống như hối hận.

Nhưng tôi không cần câu trả lời nữa. Tôi đã có câu trả lời của riêng mình từ rất lâu rồi.

Tôi đứng đó, cảm nhận từng cơn đau nhói lan trên gương mặt mình. Nửa bên trái của tôi, nơi bị bàn tay thô bạo của người đàn bà kia tát vào, vẫn còn âm ỉ như lửa đốt. Tôi biết nó đã sưng lên, tím tái, và tôi cố tình nghiêng đầu để che đi vết thương ấy khi nhìn về phía bố mẹ mình.

“Bố, mẹ,” giọng tôi vang lên chậm rãi, từng chữ như những mũi kim rơi xuống mặt nước tĩnh lặng, “con nghĩ chuyện này không hề đơn giản. Một người phụ nữ xa lạ, chưa từng gặp mặt, sao có thể bỗng dưng xuất hiện trước cửa nhà mình để vu cáo? Đằng sau chắc chắn có bàn tay ai đó sắp đặt.”

Vợ chồng họ Khâu – bố mẹ tôi – trao nhau một ánh nhìn chất chứa quá nhiều điều. Họ im lặng, nhưng sự im lặng ấy nặng hơn bất kỳ lời nói nào. Tôi đọc được trong mắt họ một nỗi đau đớn giấu kín và một sự thật mà họ không dám thốt ra.

Tiếng bước chân vội vã vang lên từ phía cửa. Khâu Minh Châu cuối cùng cũng có mặt. Cô ta bước vào, hơi thở gấp gáp, và khi nghe những lời tôi vừa nói, gương mặt vốn đã trắng bệch của cô ta càng trở nên xám ngoét như tro tàn. Đôi mắt cô ta long lên, không phải sự tức giận, mà là sự hoảng loạn.

Tôi quay người, đối diện với người đàn bà đang quỳ rũ rượi dưới sàn nhà lạnh lẽo. Bà ta run rẩy, lại như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.

“Nếu bà sẵn lòng nói ra kẻ đã sai khiến bà,” tôi nói, giọng tôi bình thản đến mức lạnh lẽo, “tôi sẽ mở rộng lòng khoan dung. Tôi sẽ không đưa bà đến đồn cảnh sát.”

Người đàn bà ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe vì nước mắt và sợ hãi. Bà ta nhìn tôi như một kẻ chết đuối vớ được cọc: “Cô nói thật chứ?”

“Đương nhiên.” Tôi gật đầu, không chút do dự.

Ánh mắt của bà ta từ từ di chuyển, rời khỏi khuôn mặt tôi, lướt qua khoảng không giữa chúng tôi,và cuối cùng dừng lại ở Khâu Minh Châu. Ngón trỏ của bà ta run rẩy giơ lên, chỉ thẳng vào mặt cô ta, như một lời buộc tội không thể chối cãi.

“Là… là cô ta!” Giọng bà ta vỡ vụn. “Chính cô ta đã đưa cho tôi một khoản tiền, bảo tôi đến đây vu khống cho Khâu tiểu thư!”

Rồi bà ta bật khóc, nước mắt lã chã rơi xuống nền gạch hoa. “Trên tôi còn mẹ già bảy mươi tuổi nằm liệt giường, dưới có đứa hiếu suốt ngày tranh giành nhà cửa. Tôi cũng cùng đường quẫn bách mới nhận số tiền thất đức ấy!”

“Tôi không có...” Khâu Minh Châu há miệng, định biện bạch.

Tôi biết cô ta sắp nói gì. Trong căn nhà này, mọi ngóc ngách đều có camera giám sát. Chỉ cần một cuộc điều tra, người ta sẽ thấy tôi và người đàn bà kia có qua lại với nhau. Nhưng cô ta sao dám nói ra điều ấy? Nếu điều tra, không chỉ có tôi mà còn những cuộc gặp gỡ bí mật của cô ta với người đàn bà này cũng sẽ bị phơi bày dưới ánh sáng.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này lột tả tâm lý nhân vật qua chi tiết tinh tế: từ nỗi xa lạ với chính mình trước gương, đến cảm giác kỳ lạ "vừa hả hê vừa chua xót" khi chứng cứ sắp lộ. Cách kế hoạch được dẫn dắt khéo léo qua những lời nói nhẹ nhàng giấu chứa sức mạnh cho thấy sự thay đổi sâu sắc của nhân vật chính.

📖 Chương tiếp theo

Sự thật được bóc mẽ sẽ dẫn Tống Niểu đến bước tiếp theo nào trong hành trình tìm lại bản thân và chân lý của quá khứ?

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord