Nhìn đống cỏ xanh dính đầy nước bọt nằm bẹp dưới chân, một cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng tôi. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của Huệ, chất vấn, mà giọng nói đã vô tình lộ ra sự mệt mỏi và bất lực. "Ngày nào cũng nhai cỏ xanh, mày có bị bệnh không đấy?"
Câu hỏi như trách móc, nhưng thực chất là tiếng kêu cứu của chính tôi. Tôi không hiểu nổi điều gì đang xảy ra với đứa em gái duy nhất của mình nữa.
Tôi vẫn đang ngồi trong phòng khách, cái cảm giác bực bội vì Huệ Huệ bỏ chạy vẫn còn vương vấn trong ngực, thì anh họ đã trở về với khuôn mặt tái nhợt. Anh thở hổn hển, giọng nói lạc đi một cách kỳ lạ. "Cháu… cháu tìm quanh bờ sông một vòng rồi. Chẳng có ai cả."
Một câu nói ngắn gọn, nhưng không khí trong phòng bỗng chốc đặc quánh lại, nặng trĩu một thứ gì đó không tên. Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, loạn nhịp hẳn so với những tiếng cười vô tư từ chiếc tivi vẫn đang phát. "Vẫn còn vứt dưới đất kìa."
Anh họ nói thêm, giọng khàn đặc. Chi tiết ấy như một nhát búa đập thẳng vào ý thức. Mộắc, một công việc thường ngày của ông ngoại, sao lại có thể bị bỏ lại như thế? Nó không giống với tính cẩn thận, tỉ mỉ đến khó tính của ông chút nào.
Tôi nhớ lại khoảnh khắc cách đây hơn một tiếng, khi tôi ấn vai Huệ Huệ xuống ghế. Mùi cơm nóng, mùn thoang thoảng trong không gian bếp nhỏ. Ánh mắt nó lấp lánh một sự phấn khích kỳ quặc khi ông ngoại ra bờ sông. "Em muốn đi xem."
Nó nói, giọng không phải là van xin, mà là một sự quyết tâm lạnh lùng. Tôi đã quát nó, nghĩ rằng đó chỉ là một sự bướng bỉnh vô lý của một đứa trẻ mười tám tuổi đang nổi loạn. Nhưng giờ đây, sự bướng bỉnh ấy, cùng vớị bỏ lại và hai con người mất tích, đan xen vào nhau tạo thành một mớ hỗn độn đáng sợ. Có phải tôi đã bỏ qua điều gì đó trong ánh mắt của nó? Một sự thôi thúc nào đó sâu hơn là chỉ muốn xem cảnh mổ bò?
Bà ngoại ngồi bên cạnh tôi, bàn tay nhăn nheo đang cầm chiếc điều khiển tivi khẽ run rẩy. Những nếp nhăn trên khuôn mặt hiền hậu của bà như khắc sâu thêm trong chốc lát. Sự im lặng của bà còn đáng sợ hơn cả những lời chất vấn. Cả căn phòng chìm vào một sự chờ đợi nghẹt thở. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường bỗng trở nên chói tai, to dần, vang vọng như nhịp đếm ngược cho một điều chẳng lành.
Tôi đứng phắt dậy, ghế kêu cót kẹt. Chân tay tôi như không còn thuộc về mình. "Đi tìm lại lần nữa."
Tôi nói, giọng khô khốc. Có lẽ họ chỉ đi loanh quanh đâu đó, có lẽ ông ngoại dắt Huệ Huệ đi mua thứ gì khác. Tôi cố bám víu vào những giả định mong manh ấy. Nhưng hình ảnh lẻ loi trên bãi đất ven sông cứ ám ảnh tôi. Nó sáng loáng dưới ánh mặt trời hay đã vương bùn đất? Anh họ không nói. Có lẽ anh cũng không dám nhìn kỹ.
Chúng tôi bước ra khỏi nhà. Con đường làng quen thuộc bỗng trở nên xa lạ và dài dằng dặc. Không khí buổi chiều oi ả, mùi rơm rạ ẩm ướt từ một đống rơm gần đó bốc lên nồng nặc. Thứ mùi hương quen thuộc của quê hương giờ đây lại gợi lên một cảm giác bất an. Tôi dẫn đầu, bước những bước chân nhanh và nặng trịch. Tiếng chó sủăng vẳng, nghe như một lời cảnh báo thảng thốt. Tôi không còn nghe thấy tiếng cười hì hì của Huệ Huệ, cũng không thấy bóng dáng quen thuộc, hơi còng của ông ngoại. Chỉ có con sông phía trước, lặng lẽ và đục ngầu, đang chờ đợi chúng tôi ở cuối con đường.
Tôi vẫn còn đang lần mò chiếc điện thoại trong túi thì tiếng bà ngoại đã vang lên đầy bực dọc. Giọng bà như tiếng gió rỉ rả, vừa quen thuộc vừa khiến lòng tôi thắt lại. "Hay là ông ngoại mày dẫn cái Huệ sang nhà ai chơi rồi, để bà đi quanh làng xem sao."
Bà lẩm bẩm, tiếng chân bước hối hả trên nền xi măng lạnh ngắt. Tôi hiểu cái sự bồn chồn trong lòng bà, nó giống như một nắm tro tàn nóng hổi cứ âm ỉ cháy trong ngực. "Lão già bình thường cứ thích đi la cà, nửa đêm nửa hôm cũng không yên, đợi về xem tôi có nói cho một trận không!"
Lời nói vừa dứt, bóng bà đã khuất sau cánh cổng gỗ ọp ẹp, hòa vào màn đêm đặc quánh mùi hoa nhài và đất ẩm.
Cảm giác bất an cứ lớn dần, thúc giục tôi bước theo. Nhưng đúng lúc ấy, một tia sáng lóe lên trong ký ức. Camera. Tôi đã quên bẵng đi thứ ấy. Năm ngoái, chính vì mỗi lần đi xa, tôi đã cẩn thận lắp đặt một chiếc camera nhỏ ngay trước hiên nhà. Góc quay của nó vừa vặn bao trùm lối đi nhỏ dẫn ra bờ sông, nơi ông ngoại thường ra ngồi hóng mát. Ngón tay ở ứng dụng trên điện thoại. Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt tôi đầy vẻ lo âu. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi bụi điện thoại lẫn với mùi hương trầm trong nhà thoang thoảng.
Tôi lướt thời gian, lòng nóng như lửa đốt. Hình ảnh đen trắng hiện lên, từng khung hình giật giật trong ánh sáng hồng ngoại yếu ớt. Rất nhanh, tôi tìm thấy khoảnh khắc quen thuộc: ông ngoại ngồi xếp trên tảng đá bên bờ sông, tay cặm, đưa đi đưa lại trên phiến đá mài. Âm thanh "xoàn xoạt" vang lên trong tâm trí tôi, dù đoạn video hoàn toàn câm lặng. Lúc này, chỉ có một mình ông. Bóng ông in trên mặt nước đen ngòm, đơn độc và yên bình đến lạ. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngón tay vô thức lại kéo thanh trượt tiếp tục.
Rồi một bóng người nhỏ xuất hiện từ phía góc màn hình. Là Huệ. Nó chạy ùa tới, dáng vẻ hồn nhiên như mọi lần. Tim tôi nhẹ đi một nhịp. Có lẽ mọi chuyện chỉ đơn giản vậy thôi. Em gái tôi đứng lại phía sau lưng ông, khoảng cách gần đến mức chỉ cần với tay là chạm vào chiếc áo bà ba đã bạc màu của ông. Nhưng nó không gọi, không nói, cũng không có một cử chỉ thân mật nào. Nó chỉ đứng đó, im lặng như một bức tượng nhỏ. Sự tĩnh lặng ấy bắt đầu rỉ ra một thứ gì đó không ổn, như một giọt nước lạnh chậm rãi thấm vào gáy tôi. Ông ngoại vẫn hoàn toàn chìm đắm trong công việc mài dao; những đường gân tay nổi lên theo mỗi nhịp đưa. Ông không hề hay biết về sự hiện diện đáng ngạc nhiên của mình.
Mười giây trôi qua, nhảy cóc, dài như một thế kỷ. Rồi Huệ chậm rãi cúi đầu xuống. Đôi chân nhỏ bé của nó từ từ kiễng lên, như đang lấy đà cho một cú nhảy. Tôi nín thở, mắt dán chặt vào màn hình nhỏ xíu. Nó định làm gì? Một câu hỏi ngớ ngẩn vừa lóe lên thì hành động tiếp theo đã ập đến, nhanh và dữ dội đến mức tôi không kịp tin vào mắt mình. Em gái tôi, với một sức mạnh khó tin từ thân hình gầy guộc, bỗng lao về phía trước như một mũi tên. Cả người nó bật tới và cú đánh thực sự không đến từ tay hay chân. Nó dùng chính cái đầu của mình, húc một cú thật mạnh, thật ác ý, thẳng vào sống lưng đang còng xuống vì tuổi tác của ông ngoại.
Mùi tanh của bùn đất và rong rêu bốc lên nồng nặc khi ông ngoại tôi ngã vật xuống, hai bàn tay ông chụp vào khoảng không, chỉ kịp vớt được vài ngọn cỏ gà. Tôi đứng trong bóng tối của khung cửa bếp, toàn thân cứng đờ, không dám tin vào những gì mắt mình đang chứng kiến. Con Huệ, đứa em gái nhỏ thường ngày chỉ biết khóc nhè đòi kẹo, giờ đây đứng đó với dáng vẻ lạ lùng, đôi mắt đen kịt không một tia cảm xúc.
Ông lồm cồm bò dậy, hơi thở hổn hển. Khuôn mặt nhăn nheo của ông hiện lên vẻ giận dữ tột cùng, nhưng sâu trong đôi mắt già nua ấy là một nỗi kinh hoàng mơ hồ. Ông giơ ngón tay về phía nó, giọng khàn đặc đầy tức giận: “Đồ… đồ mất dạy!” Nhưng lời mắng chửi chưa kịp trọn vẹn thì đã bị chặn đứng. Con bé không hề nao núng, thậm chí còn khẽ khụt mũi, như một con thú nhỏ đang đánh hơi. Cả người nó khom xuống, hai chân như bật lò xo, lại lao tới. Cái đầu nhỏ bé ấy, lần này húc thẳng vào bụng ông, khiến ông lão gầy gò lảo đảo lùi về phía sau. Sức mạnh trong cơ thể nhỏ bé kia thật khủng khiếp, không hợp với một đứa trẻ. Ông ngoại tôi lại oằn người ngã xuống, tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng.
Lúc này, tôi mới nhận ra vị trí của ông. Mỗi lần lùi lại của ông là một bước đến gần hơn với con mương nước ở cuối vườn. Chỉ còn vài bước chân nữa thôi, gót chân ông đã chạm vào bờ cỏ trơn trượt. Tim tôi đập thình thịch, muốn hét lên nhưng cổ họng khô đặc, chẳng phát ra âm thanh nào. Ông ngoại hình như cũng nhậm, hai tay ông chống xuống đất, cố gắng trườn người mép nước. Một vệt bùn loang dài in trên nền đất ẩm.
Nhưng nó đã không cho ông cơ hội ấy. Con Huệ lùi lại, không vội vã, thong thả như đang chuẩn bị cho một trò chơi. Nó lùi xa hẳn, đến tận gốc cây khế già, rồi đột ngột phi nước đại. Những bước chân nhỏ giẫm lên cỏ tạo thành âm thanh xào xạc liên hồi. Nó lao tới như một mũi tên, không hề chậm lại, và cú húc cuối cùng ấy trở thành đòn quyết định. Thân hình ông ngoại tôi bay vút lên khỏi mặt đất trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi rơi tõm xuống dòng nước đen ngòm với một tiếng động đục ngầu.
Màn hình điện thoại nhòe đi vì nhiễu hạt, nhưng tôi vẫn nhìn thấy rõ ràng hình ảnh ông ngoại đang vùng vẫy. Nước mương mùa đông lạnh buốt. Ông cố trồi lên, miệng há hốc, thở gấp, nhưng ngay lập tức, một bóng nhỏ khác cũng nhảy ùm xuống. Con Huệ bơi rất nhanh, những động tác thuần thục đến rợn người. Nó bám vào ông, tay chân quấn chặt, rồi dùng toàn bộ sức nặng của mình đè đầu ông xuống nước. Ông ngoại giãy giụa, những bong bóng nước trắng xóa nổi lên mặt nước rồi vỡ tan. Hai bàn tay gầy guộc của ông thỉnh thoảng lại trồi lên, nắm chặt, như muốn bám víu vào thứ gì đó, nhưng chỉ có không khí lạnh lẽo. Rồi những ngón tay ấy cũng dần mở ra, buông thõng xuống.
Mặt nước từ từ tĩnh lặng trở lại, chỉ còn những gợn sóng lăn tăn. Bóng tối của hoàng hôn nhanh chóng bao phủ lên tất cả, che giấu đi mọi thứ vừa xảy ra. Tôi vẫn đứng đó, lưng áo dính chặt vào da vì mồ hôi lạnh. Ba phút ngắn ngủi vừa rồi, như một thước phim được tua chậm, in hằn vào trong đầu tôi từng khung hình một. Tiếng thở của chính tôi trong đêm tĩnh mịch bỗng trở nên quá lớn, quá ồn ào.
Tôi không thể rời mắt khỏi màn hình. Hình ảnh đó khắc sâu vào tròng mắt, từng khung hình chậm rãi và tàn nhẫn. Huệ Huệ, em gái tôi, đang kéo lê thân thể già nua của ông ngoại ra giữa dòng nước. Ông vùng vẫy, những bong bóng trắng xóa nổi lên rồi vỡ tan, nhưng sức lực của một đứa trẻ mười ba tuổi bỗng dưng kinh khủng đến mức phi lý. Nó dìm ông xuống, kiên nhẫn và chắc chắn, như thể đang thực hiện một nhiệm vụ thường ngày. Cái lạnh từ màn hình dường như thót tim tôi. Tại sao? Câu hỏi ấy đập đi đập lại trong đầu, nhức nhối. Nó sợ nước, từ nhỏ đã thế, chỉ cần đưa chân vào chậu tắm là đã khóc thét. Vậy mà giờ đây, nó đứng trong làn nước đen ngòm của hồ cá sau vườn, thản nhiên như một con rối được giật dây.
Trên màn hình, mọi thứ đã kết thúc. Huệ Huệ bước lên bờ. Nước từ trên tóc, áo quần chảy xuống thành dòng, in hằn lên mặt đất ẩm ướt những vệt tối. Gió đêm thổi qua, tôi biết lành lạnh, nhưng dáng vẻ của nó không hề co ro. Nó đứng thẳng, quay mặt về phía ống kính camera gắn trên cây cau. Rồi nó ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc ấy, tim tôi như ngừng đập. Đôi mắt. Đôi mắt đen láy, trong veo ngày thường của nó, giờ đây là hai hố lửa đỏ ngầu, phản chiếu ánh đèn cảnh báo từ xa, long lanh một thứ ánh sáng dị hợm. Nó nhìn thẳng, không chớp mắt, như thể đang nhìn thấu qua lớp kính, qua khoảng cách, để bắt gặp ánh mắt hoảng loạn của tôi đang dán vào màn hình. Một câu chuyện ma quái bà ngoại từng kể chợt ùa về: những con bò điên, bị tà linh nhập xác, mắt đỏ ngầu, hành động mất kiểm soát. Liệu có phải? Nhưng lá bùa hộ mạng, lá bùa mà bà đã đích thân cầu khấn, niệm chú, buộc vào cổ tay Huệ Huệ từ khi nó mới sinh ra để tránh tà ma, vẫn còn đó mà? Tôi cố gắng trấn tĩnh, tự nhủ phải có lời giải thích nào khác.
Tiếng “ting” vang lên từ điện thoại khiến tôi giật nảy mình, suýt làm rơi thiết bị. Ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại chiếu lên mặt tôi trong căn phòng tối om. Là tin nhắn của anh họ. Từng chữ hiện ra như những viên đá lạnh buốt ném vào ngực tôi. Anh ấy nói lá bùa chỉ là tờ giấy vàng trống rỗng. Ý nghĩa của điều đó quá rõ ràng, nhưng tôi vẫn gõ vào dòng hỏi ngờ nghệch, như cố bám víu vào mộng mơ mong manh. Các ngón tay tôi run rẩy, chạm vào bàn phím cảm ứng tạo thành những âm thanh lộp bộp vô hồn. Anh họ khẳng định điều tôi sợ hãi nhất: lá bùa thật đã bị mất, có lẽ đã bị con vật già đó nuốt mất từ lúc nào, và Huệ Huệ giờ đây chỉ là cái xác không hồn bị chiếm đóng. Hơi thở tôi nghẹn lại, một luồng khí lạnh từ chân cột sống bốc lên. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi ẩm mốc của căn phòng lâu ngày đóng kín lọt vào mũi.
Tôi vội gõ trả lời, chất vấn anh tại sao không vào đây, nơi tôi đang trốn trong phòng điều khiển an ninh. Sự im lặng bên ngoài căn phòng bỗng trở nên đáng sợ khôn tả. Câu trả lời của anh họ hiện ra, từng chữ như dao cứa: “Anh không dám vào tìm em.” Rồi dòng tiếp theo khiến máu trong người tôi đông cứng: “Huệ đang đứng em đấy.”
Mọi suy nghĩ ngừng lại. Tiếng tim đập thình thịch trong tai át đi mọi âm thanh. Tôi chậm rãi, từ từ, ngẩng mặt lên. Tấm kính cửa sổ lớn phía trước mặt, vốn dùng để quan sát khu vườn, giờ đóng vai trò như một tấm gương mờ trong bóng tối. Trên đó, phản chiếu hình ảnh căn phòng phía sau lưng tôi. Và ở đó, hình méo mó ấy, à, một bóng người nhỏ thấp, ướt sũng, đứng lặng yên. Nước từ trên người nó nhỏ xuống sàn gỗ, tạo thành một vũng nước nhỏ, âm thanh nhỏ giọt “tích… tách…” chậm rãi, đều đặn, xé toạc màn im lặng. Nó đã ở đó từ bao giờ? Đã đứng nhìn tôi được bao lâu rồi? Tôi không dám quay đầu lại. Tôi chỉ có thể nhìn chằm chằm vào hình bóng phản chiếu đáng sợ ấy, vào đôi mắt đỏ như hai giọt máu tối, đang dán chặt vào gáy tôi.
Tôi cảm nhận được ánh nhìn ấy trước. Một cảm giác nóng rát, xuyên thấu, như một mũi dao vô hình đang khoan sâu vào giữa xương sống. Hơi thở của tôi đột nhiên ngưng đọng, không khí trong phòng trở nên đặc quánh, nặng mùi khói hương tàn và mốc meo từ tấm rèm gấm cũ.
Từ từ, rất từ từ, tôi xoay người lại.
Đôi mắt của nó đã mở to, không còn là hai hố đen sâu hoắm như những lần tôi lén nhìn trước đây. Giờ đây, chúng đỏ rực lên như hai hòn than hồng bị vùi trong đống tro tàn, thiêu đốt mọi thứ vào tầm ngắm. Ánh đèn lồng leo lét chiếu xiên, làm lộ ra những đường gân máu chằng chịt trong lòng trắng, giống như một mạng lưới dây thép gai đang giãy giụa. Nó không nhìn tôi. Nó nhìn *xuyên qua* tôi, hướng về phía cánh cửa gỗ sồi đã đóng chặt, nơi những âm thanh xào xạc và tiếng bước chân vội vã vừa im bặt.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng chết người ấy, tâm trí tôi bỗng ùa về một ký ức xa xôi: lần đầu tiên tôi thấy nó, khi nó còn là một đứa trẻ với đôi mắt nước suối mùa thu. Giọng cười trong trẻo ấy giờ đã biến mất, thay vào đó là sự im lặng đáng sợ của một con thú bị thương, bị dồn đến chân tường. Sự thay đổi ấy khiến lòng tôi quặn lại. Có phải tất cả là lỗi của tôi? Có phải sự nhút nhát và thụ động của tôi đã đẩy mọi thứ đến bước đường này?
Nó vẫn không chớp mắt. Ánh nhìn đỏ ngầu ấy dường như đang hút cạn hơi ấm từ trong cơ thể tôi. Tôi cảm thấy lạnh cóng, dù mồ hôi vẫn ướt đẫm lưng áo. Tôi muốn nói một lời gì đó, một lời xin lỗi, một lời giải thích, hay thậm chí là một tiếng kêu cứu. Nhưng cổ họng tôi khô khốc, chỉ phát ra một âm thanh khàn đục, vô nghĩa.
Rồi, môi nó khẽ mấp máy. Không phải một câu nói, mà là một tiếng thở dài nhẹ, thoát ra như hơi nước cuối cùng từ một ấm trà đã nguội lạnh. Trong tiếng thở ấy, tôi nghe thấy tất cả: sự phản bội, nỗi tuyệt vọng và một sự từ bỏ hoàn toàn. Đôi mắt đỏ rực kia dường như cũng vụt tắt một phần, nhường chỗ cho một vệt ẩm ướt, lấp lánh dưới ánh đèn. Nhưng nước mắt ấy đã không rơi. Nó bị giữ lại, đông cứng ngay trên bờ mi, trở thành một lớp băng mỏng che giấu đi ngọn lửa cuồng nộ vừa mới bùng cháy.
Tôi biết, từ giây phút này, mọi thứ đã khác. Con đường phía trước của chúng tôi, dù có đi cùn, cũng sẽ mãi mang vết hằn của ánh nhìn đỏ ngầu ấy. Nó đã khắc sâu vào ký ức tôi, trở thành một dấu ấn không thể xóa nhòa, một lời cảnh báo thầm lặng về cái giá của sự do dự và những lời hứa không được giữ trọn.