Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Con bò khóc

Bóng quỷ trong chuồng bò cũ

3289 từ

Góc vải đen bị gió thổi bay lên vào đúng khoảnh khắc tôi đang nín thở. Ánh đèn vàng ọp ẹp trong chuồng bò chiếu xiên, rọi thẳng vào hai cái bóng in trên vách đất. Bóng của bà Vương thì nhỏ bé, khòm lưng. Còn cái bóng phía sau lưng Tú Tú – nó không phải của một đứa trẻ. Nó là một khối đen sẫm, dị dạng, với cái đầu to có những đường cong kỳ quái tựa như sừng. Tim tôi thắt lại, một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi vội kéo góc vải xuống, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Tất cả bắt đầu từ ba tiếng trước, khi bà Vương bước vào sân nhà chúng tôi. Bà gần trăm tuổi, già hơn cả bà ngoại tôi hai mươi mùa xuân, nhưng bước chân vẫn chắc nịch trên nền đất. Chưa kịp chào hỏi, giọng bà đã vang lên khô khắc, ra lệnh như một vị tướng già: “Kiếm cho tôi hai mảnh vải thô màu chàm, thật rộng. Phủ kín cái chuồng bò đó lại. Để tôi nói chuyện riêng với con vật già này.” Tôi không hiểu, nhưng vẫn vội vã làm theo. Trong lòng dâng lên một nỗi sợ mơ hồ, như có bóng tối gì đó đang len lỏi trong không khí ẩm mốc của căn nhà.

Mười lăm phút sau, chuồng bò đã được che kín bằng hai tấm vải chàm nặng trịch. Ánh sáng lọt qua những kẽ vải tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên mặt đất. Bà Vương và Tú Tú, em gái tôi, lần lượt bước vào bên trong. Tiếng bước chân của Tú Tú nghe nặng nề khác thường, không còn là dáng đi khép nép, lắp bắp của một đứa trẻ mười bốn tuổi nữa. Rồi tất cả chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió thổi xào xạc bên ngoài và mùi phân bò lẫn mùi cỏ khô quen thuộc.

Nhưng rồi, một giọng nói cất lên từ bên trong. Giọng của Tú Tú. Mà không hẳn là giọng của nó. Nó trôi chảy một cách kỳ lạ, không còn những tiếng ấp a ấp úng, những câu nói cụt ngủn đứt quãng. Giọng nói ấy trầm xuống, kể lể, than vãn. Tôi áp tai vào tấm vải thô ráp, nghe thấy những lời nói về sự cô độc, về những năm tháng bị nhốt trong bóng tối, về nỗi oán hận chất chứa. Lòng tôi quặn đau. Đó là những điều Tú Tú chưa bao giờ có thể diễn đạt được.

Thỉnh thoảng, giọng bà Vương cắt ngang, đanh và lạnh, như những nhát dao gọt vào không khí. Cuộc đối thoại – hay cuộc thương lượng – diễn ra trong thời gian dài đằng đẵng. Đôi lúc, tôi nghe thấy tiếng nức nở. Rồi có tiếng động lạ, như tiếng vật nặng đập nhẹ xuống nền đất. Một mùi tanh nhẹ, không phải mùi máu tươi, mà giống như mùi rêu ẩm và cỏ héo lâu ngày, thoảng ra từ khe vải.

Rồi bà Vương bước ra. Dáng bà như oằn xuống, khuôn mặt nhăn nheo giờ đây càng thêm hốc hác, đôi mắt sâu hoắm chứa đầy sự mệt mỏi. Bà già đi trông thấy chỉ sau ba tiếng trong bóng tối ấy. Bà không nói gì, chỉ gật đầu với tôi một cái rất nhẹ, ánh mắt phức tạp. Phía sau bà, Tú Tú bước ra. Mắt nó đỏ hoe, nhưng không phải là màu đỏ của khóc lóc thông thường. Từ khóe mắt nó, hai dòng nước mắt màu đỏ thẫm, đặc quánh như máu khô, vẫn còn lưu lại vệt dài trên gò má. Nó nhìn tôi, miệng mấp máy, và lần đầu tiên sau nhiều năm, nó gọi tôi một cách rõ ràng: “Chị.” Giọng nói vẫn còn pha chút gì đó xa lạ, nhưng đã là giọng của một đứa trẻ. Cái bóng đen hình người đầu bò trên vách giờ đã biến mất.

Mùi máu tươi và tiếng rống nghẹn ngào từ phía xa vọng tới khiến tôi đứng chôn chân giữa sân. Gió đêm lồng lộng thổi qua, mang theo hơi thở lạnh giá của tử thần. Bà ngoại vẫn ngồi đó, bên cạnh con bò cái với đôi mắt ươn ướt và đầy vẻ trách móc. Giọng bà trầm xuống, như đang nói với tôi, lại như đang nói với chính con vật đang thở dốc kia.

Bà bảo nó cứ khăng khăng đòi tìm lại đứa con của nó. Bà đã phải thuyết phục nó rằng năm xưa, sau khi nó cho bò con, bà đã chuyển tặng là. Đứa con trai ấy của bà không giết nó đâu, nhưng mang lên thành phố rồi, biết đâu lại đem tặng cho người khác nữa. Chuyện cũ đã qua bao mùa lúa chín, giờ đi tìm lại làm sao được nữa.

Tôi nghe thấy tiếng thở của chính mình trở nên gấp gáp. Lời bà ngoại như một dòng nước đá chảy dọc sống lưng tôi. Để bù đắp, bà đành phải hứa với nó sẽ không ép nó và con Huệ đổi xá giữa. Lời hứa ấy không làm tôi nhẹ lòng, mà ngược lại, mở ra một nỗi kinh hoàng khác.

Rồi bà nói tiếp, giọng đều đều mà lạnh lẽo. Nó bảo ông ngoại nhà mày đã chết rồi. Những người khác có thể tha, nhưng mạng của Lý Sơn trong làng này thì không thể giữ. Nếu không, đám bò ngoài kia sẽ tràn vào, tàn sát cả làng.

À, ra thế. Thì ra cả đàn bò rống lên điên cuồng, xô đổ chuồng trại tối nay, mục tiêu cuối cùng lại là Lý Sơn. Một cái tên khiến lòng tôi chùng xuống, không phải vì thương xót, mà vì một sự ghê tởm và phẫn nộ đã tích tụ từ lâu. Hắn chết, tôi chẳng thấy tiếc. Trong thâm tâm, tôi thậm chí còn cảm thấy đó là một sự trừng phạt mà hắn đáng phải nhận.

Cách hắn đối xử với những con bò thực sự quá độc ác. Cái nghề thu mua bò của hắn được xây trên một mánh khóe tàn nhẫn: bơm nước. Tôi chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng đã nghe người ta kể lại cảnh tượng trong cái lò mổ tối tăm của hắn. Những con bò gầy yếu bị xích sắt thô bạo trói chặt, không thể nhúc nhích. Rồi những cái ống bằng kim loại lạnh ngắt được luồn qua lỗ mũi, chọc thẳng vào miệng, vào khoang mũi, thậm chí là cả vào những mạch máu. Chúng rống lên, nhưng âm thanh bị nghẹn lại trong cổ họng đầy nước và đau đớn. Cơ thể chúng căng phồng lên một cách giả tạo, nặng trĩu nước. Đó không còn là một cách làm ăn, mà là một cực hình, một sự tra tấn có hệ thống chỉ để thu về vài đồng lời lãi bẩn thỉu.

Mùi tanh của nước lẫn máu, mùi sợ hãi và tuyệt vọng của những sinh mạng bất lực, dường như vẫn còn ám ảnh đâu đây trong không khí đêm nay. Con bò cái trước mặt bà ngoại khẽ rùng mình, đôi mắt nó như đang nhìn xuyên qua bóng tối, về phía ngôi nhà của Lý Sơn. Có lẽ nó cũng ngửi thấy mùi tội lỗi ấy. Có lẽ nó cũng nhìn thấy số phận của đồng loại mình. Và đêm nay, chính lũ bò, những nạn nhân câm lặng bao lâu, sẽ trở thành những quan tòa.

Đôi mắt ướt nhòe của chúng, ánh nhìn tuyệt vọng ấy, cứ như một vết dao cứa sâu vào ký ức tôi, không cách nào xóa nhòa. Tôi không dám nhớ, nhưng ký ức ấy vẫn luôn hiện về mỗi đêm, sống động và đau đớn. Chính tôi đã từng chứng kiến cảnh tượng ấy. Chính tôi đã đứng đó, bất lực, nhìn dòng nước lạnh giá không ngừng được bơm vào thân thể những tội phạm qua một chiếc van nhỏ xíu. Cơ thể chúng phình to lên một cách kỳ dị, như những quả bóng da đang căng phồng đến mức sắp nổ tung. Tiếng thở của chúng trở nên hổn hển, gấp gáp, xen lẫn với những tiếng rên rỉ não nề, thảm thiết, cứ văng vẳng bên tai tôi dù đã nhiều năm trôi qua.

Bốn chân của những con vật tội nghiệp run lẩy bẩy, không thể chống đỡ nổi sức nặng của chính cơ thể đang biến dạng. Có con quỳ phục xuống đất, đầu gối mềm nhũn đập xuống bùn, đôi mắt to tròn trào ra dòng nước mắt trong veo. Nhưng những giọt nước mắt của sinh linh ấy, dù có đẫm ướt cả khuôn mặt, cũng chẳng bao giờ làm mềm lòng được Lý Sơn. Hắn ta vẫn đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng như băng, ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn vào sự giãy giụa của con mồi như đang thưởng thức một màn trình diễn. Ánh mắt ấy, tôi nhớ rõ, không chút xao động, không một tia thương cảm.

Quá trình ấy kéo dài, tàn nhẫn và vô tận. Có những con bò, trâu không chịu nổi sự tra tấn cùng cực, đã ngừng đập giữa chừng. Nhưng cũng có những con, trong nỗi kinh hoàng và đau đớn tột cùng, vẫn phải sống sờ sờ, ý thức rõ ràng từng khoảnh khắc thân thể mình nứt ra, rạn vỡ từ bên trong, cho đến khi một tiếng nổ đục ngột vang lên, kết thúc mọi thứ. Cái chết của chúng không nhẹ nhàng, mà là một sự tan vỡ đầy bạo lực. Vì thế, ưng muốn giết Lý Sơn, lòng tôi chẳng chút ngạc nhiên. Trái lại, một cảm giác mong chờ kỳ lạ, có phần tàn nhẫn, len lỏi trong tôi. Chúng tôi có quyền đòi lại. Mọi thứ đều phải trả giá.

Bà ngoại tôi lắc đầu, vẻ mặt mệt mỏi và buông xuôi. Bà phẩy tay, giọng nói trầm xuống đầy chán chường. Bà bảo sống chết của Lý Sơn, bà chẳng buồn quản nữa, mặc kệ chúng muốn làm gì thì làm. Bà Vương đứng cạnh đó, gật gù đồng tình, rồi dặn dò Tú Tú hãy dẫn đàn bò đi cho khuất và nhớ cẩn thận trên đường. Giọng bà trầm ấm nhưng đầy sự thấu hiểu, không hề có ý ngăn cản.

Tú Tú, với sự thông minh khác thường trong đôi mắt đen láy, khẽ vẫy đuôi rồi dẫn đầu đàn bò rời khỏi sân. Dáng đi của cả đàn im lặng và kiên quyết lạ thường, không còn tiếng bước chân rộn ràng thường ngày. Nghe nói hôm nay Lý Sơn say khướt ở quán rượu đầu làng. Con đường mòn hắn ta thường đi về nhà, xuyên qua một khu rừng nhỏ vắng vẻ, chính là nơi mai phục hoàn hảo. Tôi thấy không ai để ý đến mình. Một ý nghĩ liều lĩnh trỗi dậy. Vừa sợ hãi, tim đập thình thịch, vừa tò mò khôn cùng, tôi muốn biết sự báo thù của lòng căm hận sẽ được thực hiện ra sao. Tôi lén bám theo những cái bóng lầm lũi trong đêm, giữ khoảng cách an toàn, hơi thở nín lại.

Con đường dẫn vào khu rừng tối om, chỉ có ánh trăng non lọt qua kẽ lá chiếu những vệt sáng mờ ảo. Mùi đất ẩm, mùi cỏ mục và hương hoa dại thoang thoảng hòa lẫn trong không khí lạnh giá. Tôi bước nhẹ nhàng, từng bước một, cảm nhận rõ sự ẩm ướt của lá cây dưới chân. Cuối cùng, dưới sự chỉ dẫn im lặng của Tú Tú, cả đàn bò dừng bước trước một khúc quanh hẹp. Chúng đứng yên trong bóng tối, những khối thân hình đồ sộ trở thành một phần của rừng đêm, chỉ có ánh mắt của chúng là lấp lánh một thứ quyết tâm lạnh lùng và chết chóc.

Chân tôi đã tê cứng vì ngồi xổm quá lâu, nhưng tôi không dám nhúc nhích. Mùi đất ẩm lẫn mùi cỏ non xộc vào mũi, còn tiếng côn trùng rả rích trong đêm dường như cũng biết im lặng để chờ đợi. Tôi ép sát người vào thân cây sần sùi, từng thớ vỏ cây in hằn vào da thịt. Sự chờ đợi khiến thời gian trôi chậm lại, mỗi phút trôi qua dài như một năm. Trong bóng tối dày đặc, tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, hòa lẫn với hơi thở nặng nề của những sinh vật đang nằm phục kích xung quanh. Lòng tôi bồn chồn, không biết kế hoạch này có thành công hay không, nhưng nỗi căm phẫn đã lấn át tất cả.

Ánh sáng vàng vọt chợt xé toạc màn đêm từ phía xa, phá tan sự tĩnh lặng đã kéo dài. Tiếng ngâm nga hờ hững vọng tới trước cả bóng người. Giọng của Lý Sơn. Nó nghe có vẻ khoan khoái, đầy tự mãn. Tôi nín thở, những ngón tay bấu chặt vào vỏ cây. Hắn ta đang bước lại gần, từng bước một, trên con đường mòn quen thuộc mà hắn đã đi vô số lần, mang theo sự hỉ hoan của kẻ chiến thắng. Có lẽ hắn đang nghĩ về những đồng tiền béo bở kiếm được từ mùa này, về căn nhà mới xây, về sự sung túc được đánh đổi bằng máu và nỗi đau của người khác. Sự vô tâm của hắn khiến cơn giận trong tôi sôi sục.

Thình lình, tiếng ngâm nga ngừng bặt. Bước chân như chùng lại. "Cái quái gì thế?"

Giọng nói đầy nghi hoặc vang lên trong đêm. Tôi có thể tưởng tượng ra vẻ mặt đang nhíu mày của hắn. Luồng ánh sáng từ chiếc đèn quét loang loáng, lần mò về phía bụi rậm, nơi những hơi thở nặng nề và gấp gáp đang vô tình bị lộ ra. Trái tim tôi thắt lại. Khoảnh khắc ánh đèn dừng lại và chiếu thẳng vào khu vực mai phục, cả khu rừng như nín thở.

Ánh sáng lạnh lẽo đó bắt gặp vô số điểm sáng xanh lục phản chiếu, lấp lánh trong đêm như những ngọn đất. Nhưng đó không phải là sao. Đó là những đôi mắt. Hàng chục đôi mắt mở to, không chớp, nhìn thẳng về phía nguồn sáng và con người đang cầm nó. Trong đó không có sự hoang dã của loài thú, mà là thứ gì đó sâu thẳm và lạnh lùng hơn: sự phán xét. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, nặng nề hơn cả tiếng gầm thét. Nó khiến không khí xung quanh tôi như đông đặc lại. Tôi biết chính hắn cũng cảm nhận được điều đó.

Lý Sơn đứng hình. Bóng người hắn in trên nền đất dưới ánh đèn pin trở nên cứng đờ. Tôi thấy rõ cái khoảnh khắc nhận thức ập đến với hắn, khi nỗi kinh hoàng từ từ thay thế cho vẻ ngờ vực ban đầu. Hắn lùi lại, hai bước chân loạng choạng, giẫm lên những cành khô kêu răng rắc. Âm thanh giòn tan ấy như một tiếng vỡ, phá vỡ sự tê liệt. Bản năng sinh tồn trỗi dậy. Hắn quay người, vứt bỏ chiếc đèn pin và lao vào chạy. Ánh sáng lăn lóc trên mặt đất, chiếu loang loáng những bóng cây méo mó, càng tô đậm thêm sự hỗn loạn.

"Xông lên."

Tiếng của Tú Tú vang lên gọn gàng, lạnh lùng, không chút do dự. Đó không phải là tiếng gọi, mà là một mệnh lệnh, một sự giải phóng.

Cả khu rừng bỗng chuyển động. Những thân hình to lớn đồng loạt đứng dậy từ nơi ẩn nấp, tạo nên một âm thanh rào rào của cỏ cây bị nghiền nát. Đất dưới chân tôi rung lên. Không còn là sự im lặng của cuộc mai phục nữa, mà là cơn địa chấn của cơn thịnh nộ được thả lỏng. Hàng chục con bò, với sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn và đôi mắt rực lửa, bắt đầu xông tới. Chúng không gầm rú; sự im lặng trong hành động của chúng càng đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào. Cây cối hai bên đường bị chúng xô đẩy, nghiêng ngả, những tán lá xào xạc dữ dội như đang hò reo. Cỏ cây dưới chân bị giẫm nát, mùi nhựa cây và bụi đất hăng hắc bốc lên hòa vào làn không khí cuồng loạn. Tôi đứng đó, nhìn cảnh tượng dòng thủy triều đen ào ạt đuổi theo một bóng người nhỏ bé đang cố chạy trốn, lòng dâng lên một cảm xúc pha trộn kỳ lạ: thỏa mãn, căng thẳng, và một chút gì đó nao nao. Phiên tòa của rừng già đã bắt đầu, và những vị thẩm phán không lời này đang thi hành án.

Tôi chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của người đàn ông ấy chao đảo, rồã xuống như một cây chuối bị chặt gốc. Tiếng thở hổn hển của chị nhấn chìm ngay lập tức trong tiếng vó đập ầm ầm như sấm rền của cả một đàn bò hung dữ. Mười mét ư? Có lẽ còn chưa tới. Tôi đứng chôn chân ở bìa rừng, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Một khi đã ngã xuống giữa cơn cuồng nộ ấy của những con vật khổng lồ, thì sẽ chẳng còn cơ hội nào để đứng dậy nữa. Đó là một sự thật tàn nhẫn mà bất cứ ai sống ở vùng thảo nguyên này cũng đều thuộc nằm lòng. Sự sống có thể bị nghiền nát thành mảnh vụn chỉ trong nháy mắt.

\n\n Khoảng năm phút, hay có thể lâu hơn, bởi nhịp tim tôi đập loạn xạ khiến tôi mất hết cảm giác về thời gian. Bầy bò đã đi xa, để lại phía sau một không gian yên ắng đến rợn người, chỉ còn tiếng gió vi vu thổi qua những ngọn cỏ may còn vương vãi mùi bụi đất và mùi tanh nồng của sắt. Tôi bước từng bước nặng nề vào hiện trường. Mắt tôi tìm kiếm khắp nơi, nhưng không thấy đâu là hình hài của Lý Sơn. Chẳng có một thân thể nguyên vẹn nào cả. Những gì còn sót lại, nằm rải rác trên nền đất nâu thẫm ẩm ướt, chỉ là những mảnh thịt vụn, những mảnh vải áo nhuốm màu đỏ thẫm. Một chiếc khuy bạc còn lấp lánh trong đám cỏ dại là thứ duy nhất có thể nhận ra. Tôi quay đi, bụng cồn lên một cơn buồn nôn.

\n\n Khi tôi về đến ngôi nhà ba gian lụp xụp, khói bếp đã tỏa ra từ mái tranh. Tú Tú đã về trước tôi một bước rồi. Nhưng điều khiến tôi choáng váng, khiến tôi phải dụi mắt đến hai lần, là hình ảnh ông ngoại đang ngồi bệt trên bậc thềm. Ông ta? Làm sao có thể? Một ý nghĩ lạnh toát sống lưng chợt hiện lên: đây là hồn ma của ông ta về báo oán sao? Cho đến khi ánh mắt tôi chạm vào sinh vật đang nằm phủ phục bên cạnh ông ngoại – một con trâu nước to lớn, lớp da đen bóng lấm tấm bùn khô, đôi sừng dài cong vút như hai lưỡi liềm trăng. Nó thở phì phò, đôi mắt to đen láy nhìn tôi như chứa đựng một sự thông thái nào đó của tự nhiên.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo dệt nên không khí rợn người thông qua chi tiết hình ảnh (bóng dị dạng, sừng kỳ quái) và tâm lý của nhân vật nghi ngờ, tạo nên cái kết twist mạnh khi sự thật cuối cùng được hé lộ – không phải ma quỷ mà là con vật thực tế, nhưng lại chứa đựng một ý tưởng sâu sắc hơn.

📖 Chương tiếp theo

Ông ngoại sẽ phải thú nhận sự thật gì về con trâu, và liệu nó có liên hệ với những sự kiện bí ẩn vừa xảy ra trong chuồng bò?

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram