Con có cả những điều đột nhiên khiến tôi chú ý. Khóe miệng nó như được ai kéo lên, rướn ra một nụ cười quái dị, cái miệng há hốc tối om tỏa ra hơi thở lạnh lẽo. Tôi rùng mình, một cảm giác ghê sợ bò dọc sống lưng, bàn tay vô thức nắm chặt lại thành quả đấm. Lời nói của ông nội rốt cuộc chỉ là tiếng thở dài vô vọng, chẳng ai nghe, chẳng ai để tâm.
Chúng tôi trở về nhà trên con đường làng tối om. Tiếng mẹ tôi lẩm bẩm, càu nhàu cứ dai dẳng bám theo bước chân bố, như một điệp khúc chán ngắt. "Đồ vô dụng! Cả đời chỉ biết cúi đầu nghe lời ông già ấy. Nhà mình nghèo kiết xác cũng vì cái tính nhu nhược của anh!"
Gió đêm lồng lộng thổi qua những rặng tre, mang theo mùi ẩm mốc của đất và hơi sương lạnh buốt. Trong tiếng gió ấy, tôi lần đầu nghe được toàn bộ câu chuyện. Hóa ra, ba người họ đã nhòm ngó con cóc vàng từ lâu lắm rồi. Ngọn lửa tham lam ấy âm ỉ cháy từ cái ngày ông nội tôi đổ bệnh, nằm liệt một chỗ.
"Ông cụ ích kỷ lắm," mẹ tôi hằn học, ặt trước ngực như để giữ lấy sự phẫn nộ đang sôi sục, "Con cóc mang vận may cả đời cho nhà này, lẽ nào chết rồi lại đem theo xuống đất? Ông ấy có bao giờ nghĩ cho tương lai đâu!"
Bà quay sang bố tôi, giọng đầy vẻ khinh thường: "May mà anh cả anh còn có đầu óc, biết lo liệu. Không thì cả nhà cứ thế này mãi, nghèo rớt mồng tơi!"
Tôi bước thật chậm, cố tình tách khỏi hai bóng người phía trước. Ký ức về những câu chuyện của ông nội ùa về. Ông bảo con cóc vàng ấy là bảo vật giữ nhà. Mỗi khi gia đình sắp đối mặt với biến cố lớn, nó sẽ há miệng báo điềm. Nhờ những lời tiên đoán ấy, một tay ông nuôi nấng, dựng vợ gả chồng cho cả ba người con. Ông dùng nó để giúp bác cả khởi nghiệp, buôn bán phát đạt. Ông dùng nó để cho cô tôi có được căn nhà khang trang ở phố thị. Và cuối cùng, ông dùng nó để bố tôi – người con út ít được kỳ vọng nhất – cũng cưới được vợ, sinh được con, tức là tôi.
Ngày nhỏ, mỗi lần nghe kể, tôi lại ngước mắt hỏi ông: "Sao bác cả và cô được nhiều thứ thế, còn bố con chỉ có mẹ con và con vậy?"
Ông nội lúc ấy chỉ im lặng nhìn xa xăm, đôi mắt nhăn nheo đượm vẻ u buồn khó tả. Một hơi thở dài nặng trĩu thoát ra. "Yến nhi à," giọng ông trầm xuống, như tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, "mỗi người đều có một cái số của riêng mình. Lấy những thứ không thuộc về mình, trước sau gì cũng phải trả giá, trả gấp nghìn lần, vạn lần, cháu ạ."
Câu nói ấy ngày đó tôi chẳng hiểu. Nhưng giờ đây, nhìn bóng lưng của bố mẹ hòa vào màn đêm, cảm nhận sự lạnh lẽo đang bủa vây từng ngõ ngách trong làng, tôi chợt hiểu ra một nỗi sợ mơ hồ. Cái giá mà ông nội nhắc đến, rốt cuộc sẽ là thứ gì? Và liệu nó có đang lặng lẽ tiến đến từ trong cái miệng tối om lạnh lẽo của con cóc vàng kia?