Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Con Cóc Vàng

Sự sụp đổ bất ngờ của tài lộc

647 từ

Tiếng cười của mẹ tôi vẫn còn vang vọng trong căn phòng nhỏ, một thứ âm đầy hăm hở. "Có tiền, cho dù có chết, tôi cũng cam lòng!"

Bà nói câu ấy với một vẻ mặt mà tôi chưa từng thấy: đôi mắt sáng rực lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, tham lam. Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Chính trong khoảnh khắc ấy, tiếng chuông điện thoại chói, cắt ngang không khí ngột ngạt.

Giọng nói của bác cả từ đầu dây bên kia không còn là thứ âm thanh trầm ổn quen thuộc mỗi dịp lễ Tết. Nó vỡ oà, rít lên vì phấn khích, như thể ai đó đang bóp nghẹt cổ họng bác. "Anh mua cổ phiếu theo lời cóc vàng, nó tăng rồi! Hơn nữa còn tăng liên tục!"

Một tiếng hét chói tai hơn, đầy khoái trá, vọng tới từ phía sau bác, chắc hẳn là cô tôi. Cả căn phòng nhà bác lúc ấy hẳn đang tràn ngập mùi khói thuốc lá nồng nặc và hơi thở gấp gáp của những kẻ đang đứng trên bờ vực của một giấc mơ.

Mẹ tôi khẽ nuốt nước bọt, giọng bà trở nên nhỏ nhẹ một cách đầy nịnh nọt. "Anh… vậy rốt cuộc kiếm được bao nhiêu ạ?"

Sự im lặng ngắn ngủi ở đầu dây bên kia chất chứa một sự kiêu ngạo không cần giấu giếm. Rồi tiếng hừ lạnh vang lên, đầy khinh miệt. "Đủ để em xài cả đời không hết."

Tiếng tút dài vang lên sau đó. Không một lời chào hỏi, không một sự quan tâm. Cô tôi kịp ném thêm vào một câu nói mỉa mai nào đó, nhạt nhẽo và lạnh lùng, trước khi đường dây trở về im lặng hoàn toàn.

Mẹ tôi bị bỏ rơi giữa cuộc trò chuyện, nhưng nỗi tổn thương ấy lập tức bị chôn vùi dưới lớp sóng hưng phấn đang dâng trào trong lòng bà. Một nụ cười nở rộ trên khuôn mặt bà, làm những nếp nhăn quanh mắt xô lại với nhau. Bà vỗ đùi đánh bộp một cái, những ngón tay gầy guộc run rẩy. "Phát tài rồi, phát tài rồi."

Giọng bà lẩm bẩm như một câu thần chú, đôi mắt đảo về phía tôi và bố, ánh nhìn đòi hỏi một sự xác nhận. "Vừa rồi hai người nghe rõ chưa? Cổ phiếu tăng liên tục, sau này tiền xài không hết!"

Bà dùng tay vỗ liên hồi lên ngực, khuôn mặt hồng hào lên vì đắc ý, như thể tài sản kia đã nằm trong túi bà.

"Hôm nay cóc vàng ở nhà anh cả. Ngàà chị. Ngày kia là tới lượt nhà mình!"

Bà xoa hai bàn tay vào nhau, những tiếng sột soạt khô khan phát ra từ lòng bàn tay đầy vết chai. Một mùi mồ hôi nồng nặc, mùi của sự lo âu và kỳ vọng tích tụ bỗng xộc vào mũi tôi. "Sắp được sống sung sướng rồi!"

Ánh mắt bà nhìn xa xăm, như đang thấy trước một tương lai toàn nhung lụa.

Tôi đưa mắt nhìn bố. Ông vẫn ngồi im trên chiếc ghế mây cũ kỹ, khuôn mặt in hằn những nếp nhăn sâu hoắm của sự từng trải. Ánh mắt ông và tôi chạm khoảnh khắc ngắn ngủi. Không một lời nào được thốt ra, nhưng tất cả mọi thứ đều đã được nói rõ. Chúng tôi cùng hiểu một sự thật tàn nhẫn: thứ tài lộc chớp nhoáng ấy, mùi máu tanh tưởng của đồng tiền mới, không thuộc về bác cả. Nó chỉ là một trò ảo thuật nguy hiểm, một món nợ phải trả với lãi suất cắt cổ. Sớm muộn gì, bánh xe định mệnh cũng sẽ quay ngược lại, nghiền nát tất cả những giấc mơ dại dột ấy.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này tài ba trong việc xây dựng căng thẳng tâm lý qua những chi tiết nhỏ như âm thanh, mùi hôi, ánh mắt, khiến độc giả cảm nhận rõ sự lệch lạc giữa niềm vui của những người mộng mơ và sự thỉnh lặng đầy ngầm ý của những kẻ đã biết sự thật.

📖 Chương tiếp theo

Liệu "cóc vàng" kỳ diệu này có thực sự mang lại tài lộc hay nó sẽ trở thành nguyên nhân của một thảm họa lớn hơn?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram