Và quả thực, chỉ sau một đêm ngắn ngủi với những giấc mơ vàng son, thị trường đã đẩy giá cổ phiếu bác cả ôm lên một đỉnh cao chóng mặt. Tài sản trên danh nghĩa của bác bỗng phình phu lên nhiều lần, như một bong bóng xà phòng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Sự nổi tiếng ập đến nhanh đến mức đài truyền hình địa phương vội vã dành một ghế khách mời danh dự cho bác, như thể bác là một nhà tiên tri tài chính vừa lộ diện.
Tôi tắình ảnh bác cả xuất hiện trong bộ trang phục lụa là gấm vóc, ánh đèn sân khấu chiếu rọi khiến khuôn mặt ông ta phát ra thứ hào quang lạnh lẽo. Tiếng thở dài ghen tị của mẹ tôi vang lên bên tai, một hơi thở dài đầy tính toán. Tôi cảm thấy tim mình thắt lại, một nỗi bất an mơ hồ len lỏi như rễ cây độc. Không hiểu sao, tôi quay đầu nhìn về phía bố.
Đôi mắt ông, thường ngày chỉ chất chứa sự mệt mỏi và cam chịu, giờ đây lại ánh lên một tia sáng lạ. Đó không phải là người khác, mà là sự khao khát, một thứ ham muốn mơ hồ được thắp lên bởi phú quý trên màn ảnh. Trái tim tôi chùng xuống, cảm giác giá buốt lan từ ngực ra đến đầu ngón tay. Họ không hiểu. Họ chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài.
"Bác cả đã lấy đi thứ không thuộc về mình."
Tôi cất giọng, âm thanh khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ cũ. Mỗi chữ đều nặng trịch như đá. "Nhất định sẽ phải trả giá thôi."
Mẹ tôi giật mình quay sang, nét mặt biến đổi từ ngỡ ngàng sang tức giận. "Con bé này nói bậy bạ gì thế! Đồ ngốc, im ngay đi!"
Giọng bà the thé, châm chích, xé toạc không khí vốn đã căng thẳng. Tôi không sợ mẹ, tôi chỉ cảm thấy cô đơn. Tôi khẽ quay sang, ánh mắt tìm kiếm sự ủng hộ từ bố, từ người đàn ông luôn xoa đầu tôi mỗi khi tôi sợ hãi.
Nhưng lần này, ông chỉ im lặng. Ông cúi đầu xuống, nhìn chăm chăm vào vết nứt trên nền gạch cũ, như thể ở đó có câu trả lời cho sự giàu sang. Sự im lặng của ông còn đáng sợ hơn cả lời quát mắng của mẹ. Nó giống như một bức tường vô hình, đẩy tôi ra xa, cô lập tôi trong tiên tri đen tối mà chỉ mình tôi cảm nhận được.
Ngay khoảnh khắc ấy, tiếng chuông điện thoại cũ kỹ vang lên chói tai. Mẹ tôi vội vàng bấm máy, giọng nói ban đầu còn đầy vẻ sốt sắng, sau đó dần trở nên sững sờ, thất vọng, rồi tắt lịm. Căn phòng chìm vào một sự tĩnh lặng còn nặng nề hơn trước. Bà buông thõng tay, chiếc điện thoại rơi xuống đệm, giọng nói như thoát ra từ kẽ răng.
"Con cóc vàng… người ta đã mang đến nhà cô Hai rồi."