Giọng bà vang lên đầy gắt gỏng, không cần ngoảnh lại.
Tôi liếc nhìn chiếc khăn quàng đỏ bẩn thỉu, dính đầy vết thức ăn trên mắc áo. Trước đây, tôi sẽ im lặng làm theo, dù có muộn học bị phạt cũng chẳng dám kêu nửa lời. Nhưng hôm nay, tôi đứng im.
"Con ranh mất dạy! Điếc tai rồi à?"
Mẹ tôi xông ra, tay cầm cái muôi, chỉ thẳng vào mặt tôi. "Mày nghe không thấy tao bảo gì sao? Nuôi mày tốn cơm tốn gạo, làm mỗi việc nhỏ cũng không xong!"
Tôi ngẩng mặt lên, lần đầu tiên dám nhìn thẳng vào mắt bà. Tôi nhìn thấy những nếp nhăn hằn sâu quanh khóe mắt, làn da chùng xuống vì mệt mỏi, và đặc biệt là đôi mắt luôn ánh lên vẻ bực dọc, khó chịu mỗi khi nhìn tôi. Người phụ nữ ấy đã sinh ra tôi.
"Con không giặt," tôi nói. Giọng tôi bình thản, không cao, nhưng trong không gian yên tĩnh của buổi sáng, nó vang lên rành rọt đến lạ.
Mẹ tôi sững sờ, dường như không tin vào tai mình. Ngay lập tức, cơn thịnh nộ bùng lên. "Mày dám cãi? Tao đánh chết mày bây giờ!"
Cánh tay bà giơ cao chiếc muôi.
Tôi không nhúc nhích, chỉ lặng lẽ nói: "Con phải đi học rồi."
Rồi tôi xoay người, mở cửa, bước ra ngoài. Cú đánh không trúng tôi. Có lẽ bà cũng choáng váng trước sự dứt khoát lạ thường của tôi. Tiếng chửi rủa văng vẳng sau lưng, nhưng tôi không còn muốn nghe, cũng không cần nghe nữa.
Dưới chân cầu thang, người đàn ông ấy đang dựa vào tường hút thuốc. Anh đã thay bộ quần áo tối màu, khoác ngoài một chiếc áo choàng dài, che kín bộ vest bên trong. Mặt anh cạo nhẵn nhụi, sắc mặt tuy còn hơi tái nhưng đã toát lên vẻ uy nghiêm, lạnh lùng của một người quen nắm quyền. Thấy tôi, anh dập tắt điếu thuốc.
"Xong rồi?"
"Vâng."
"Không chào từ biệt?"
"Không cần."
"Ừ, tốt."
Anh mở cửa một chiếc ô đen, bình thường, chẳng có gì nổi bật, đỗ sát lề đường. "Lên đi."
Tôi trèo lên ghế sau. Trong xe thoảng mùi thuốc lá nhẹ, hòa với mùi da thuộc mới còn hăng. Tôi chưa bao giờ được ngồi trong một chiếc xe êm ái và sạch sẽ đến thế. Qua khung cửa kính, tôi nhìn tòa nhà tập thể cũ kỹ, xám xịt dần khuất lại phía sau. Những dây phơi quần áo đủ màu sắc trên ban công các tầng phấp phới như những lá cờ tàn tạ. Tôi thấy cửa sổ nhà mình, một cái đầu nhỏ thò ra - đứa em trai. Nó đang phun nước bọt xuống dưới. Tôi quay mặt đi, nhìn thẳng về phía trước, con đường đang trải dài. Vĩnh biệt nhé, Chiêu Đệ.
Chú Trần - giờ tôi đã biết gọi anh như vậy - đưa tôi đến một khu biệt thự nằm ở vùng ngoại ô phía tây. Nơi này rộng mênh mông, vượt xa mọi thứ tôi từng tưởng tượng về "nhà giàu". Vườn hoa với những loài cây lạ mắt, một hồ nước nhân tạo lấp lánh dưới ánh sáng ban mai. Nhưng tôi chẳng kịp ngắm nhìn, bởi vừa bước qua cánh cổng sắt lớn, một nhóm người mặc đồ đen đã vội vã xúm lại.
"Trần gia! Ngài không sao chứ ạ?"
"Vết thương thế nào rồi?"
"Tên phản bội đã tìm thấy, xin chỉ thị!"
Không khí căng thẳng bao trùm. Chú Trần chỉ khẽ vẫy tay, mọi tiếng ồn lập tức im bặt. "Chết không dễ thế đâu."