Máu trong đầu tôi đông cứng lại khi tiếng nói của chính mình vang lên từ chiếc điện thoại. Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự tỉnh táo lạnh lùng đến tê cóng. Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu, như một người thợ săn kiên nhẫn quan sát con mồi tự sa vào bẫy. Giọng nói ngọt ngào, đầy vẻ thách thức của Thịnh Kiều Kiều lúc nãy giờ nghe thật chói tai, như một lời tuyên bố về sự sụp đổ của chính cô ta.
"Em nghe thấy rồi chứ?"
Tôi hỏi, giọng điệu bình thản như đang trao đổi về thời tiết. "Lời hứa của em đấy. Một trăm tỷ và một buổi livestream quỳ xuống."
Khuôn mặt Thịnh Kiều từ trắng bệch chuyển sang xám xịt. Cô ta như một con búp bê vỡ, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn, tìm kiếm sự cứu rỗi từ những người xung quanh. Hơi thở của cô ta gấp gáp, ngực phập phồng dưới lớp áo vest đắt tiền. Tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa hương nhài nồng nặc pha lẫn mùi mồ hôi lạnh toát ra từ người cô ta, một sự kết hợp thật chua chát. Cô ta đã quá tự tin, quá mải mê trong vai diễn 'tiểu thư ngây thơ bị hãm hại' mà quên mất chính mình đã thả lời hứa chết người.
"Không... Không phải..."
Thịnh Kiều Kiều lắp bắp, giọng nói như nghẹn lại trong cổ họng. "Chị… chị đã bẫy em! Đó chỉ là lời nói nhất thời!"
"Lời nói nhất thời?"
Tôi khẽ nhếch môi. Cảm giác mỉa mai trào lên trong lòng. Chính cô ta mới là chuyên gia dùng những 'lời nói nhất thời' để gây thương tích, để vu cáo. Giờ đây, khi được lại, cô ta lại kêu gào về sự bất công. "Trên thương trường, lời nói ra là phải giữ. Em không dạy chị điều đó sao? Hay quy tắc ấy chỉ áp dụng cho người khác?"
Ba tôi, Thịnh Kiến Quốc, đứng im như tượng đá. Sắc mặt ông từ đỏ gay vì tức giận chuyển sang tái nhợt vì sốc và thất vọng tột cùng. Ông nhìn Thịnh Kiều Kiều không còn là ánh mắt của một người cha nhìn đứa con gái cưng, mà là cái nhìn sắc lạnh của một chủ tịch tập đoàn nhìn vào kẻ phản bội đã gây tổn thất khủng khiếp. Bàn tay ông nắm chặt, những đường gân xanh nổi lên. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lên ông, còn đáng sợ hơn cả những lời quát tháo.
Mẹ tôi thì khẽ lắc đầu, đôi mắt đẫm một nỗi buồn sâu thẳm và cả sự chán chường. Bà từng xem Thịnh Kiều Kiều như viên ngọc quý, nâng niu, bảo vệ, bênh vực trước mọi sự. Giờ đây, viên ngọc ấy lộ ra bản chất thật sự: một viên đá lạnh, sắc nhọn, chỉ biết làm tổn thương. Bà quay mặt đi, không muốn nhìn thêm nữa. Cử chỉ nhỏ ấy như một nhát dao cắt đứt mọi tình thương cuối cùng.
Còn Thịnh Cảnh Ngôn, anh trai tôi, người luôn sẵn sàng làm khiên đỡ đạn cho 'em gái ngoan', giờ đây mặt mày biến sắc. Anh ta nhìn Thịnh Kiều Kiều, rồi nhìn đoạn video, rồi lại nhìn ba. Sự xung đột trong nội tâm hiện rõ trên gương mặt anh ta: sự bảo vệ mù quáng trước sự thật phũ phàng và cơn thịnh nộ của người cha. Anh ta cắn chặt môi, hàm răng nghiến lại, nhưng không thể thốt ra lời nào để biện hộ. Lần đầu tiên, sự tin tưởng tuyệt đối của Thịnh Kiều Kiều xuất hiện một vết nứt.
"Ba... Mẹ... Anh hai..."
Thịnh Kiều khóc nức nở, giọng nói đầy nước mắt và sự van xin. Cô ta cố gắng bước về phía mẹ tôi, dáng vẻ yếu đuối, chân đi không vững. "Con biết lỗi rồi... Con thật sự biết lỗi rồi… Con chỉ sợ… sợ mất đi tình yêu của mọi người thôi… Con không cố ý làm hại công ty đâu… Con hứa sẽ bù đắp, con sẽ làm mọi thứ…"
"Bù đắp?"
Giọng nói trầm đục, đầy uy lực của ba tôi cất lên, cắt ngang những tiếng nức nở. Nó vang lên trong căn phòng im ắng, khiến ai nấy đều giật mình. "Lấy gì mà bù? Lấy cái gì để bù cho một hợp đồng trăm tỷ đã vụt mất? Lấy cái gì để bù cho uy tín của Tập đoàn Thịnh Thế? Lấy cái gì để bù cho sự ngu xuẩn và lòng dạ hẹp hòi của mày?"
Từng lời, từng chữ như búa tạ đập xuống đầu Thịnh Kiều Kiều. Cô ta lảo đảo, suýt ngã xuống sàn. Nước mắt giàn giụa, nhưng lúc này, chúng không còn gợi lên sự thương xót, mà chỉ là sự giả dối đến kinh tởm.
Tôi bước tới, khoảng cách giữa tôi và cô ta chỉ còn một sải tay. Tôi có thể thấy rõ sự hoảng loạn trong đáy mắt cô ta, sự căm ghét lóe lên trong dòng nước mắt. "Việc bù đắp, để sau đi, em gái."
Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Giờ thì, em nên thực hiện lời hứa thứ hai của mình trước đã. Mọi người ở đây," tôi đưa mắt nhìn quanh căn phòng đầy những nhân viên đang chăm chú theo dõi, "và có lẽ, cả cộng đồng mạng nữa, đang chờ xem em giữ lời hứa thế nào."
"Thịnh Văn Tâm! Cô đừng có quá đáng!"
Thịnh Cảnh Ngôn bất chợt gầm lên, bản năng bảo vệ cuối cùng trỗi dậy. Anh ta bước tới, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. "Mọi chuyện đã rõ ràng, Kiều Kiều đã nhận lỗi! Cô nhất định phải đẩy nó đến bước đường cùng sao?"
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy một nỗi buồn cười và chua xót. Đến giờ phút này, anh ta vẫn chọn đứng về phía kẻ đã lừa dối và hãm hại mình. "Đẩy nó đến bước đường cùng?"
Tôi lặp lại. "Anh Cảnh Ngôn, chính em gái tốt của anh mới là người đã nhiều lần tìm cách đẩy tôi đến bước đường cùng. Từ những lời vu cáo nhỏ nhặt, đến âm mưu đánh cắp danh tính, và giờ là thủ đoạn hủy hoại công ty chỉ để hạ bệ tôi. Tôi chỉ đang đòi lại một chút công bằng nhỏ nhoi, theo đúng những gì cô ấy đã tự hứa. Có gì là quá đáng?"
Tôi dừng lại để không khí căng thẳng ngưng đọng thêm một chút. "Hay là anh cho rằng lời hứa của một 'thiên kim' nhà họ Thịnh chỉ là trò trẻ con, có thể nuốt lời bất cứ lúc nào?"
Thịnh Cảnh Ngôn há hốc mồm, không thể đáp lại. Ánh mắt của ba tôi hướng về anh ta lạnh như băng. Áp lực từ sự thật và từ người cha khiến họng.
Thịnh Kiều nhận ra không còn đường lui. Mọi sự chống đỡ đã sụp đổ. Cô ta lau nước mắt, hít một hơi thật sâu, ánh mắt dần trở nên cứng rắn và đầy hận ý khi nhìn tôi. "Được... Được thôi…"
Cô ta nói, giọng cố tỏ ra kiêu ngạo. "Tôi… tôi sẽ làm. Nhưng đừng hòng tôi sẽ quỳ trước mặt cô!"
"Ồ, không cần."
Tôi lắc đầu, mỉm cười. Tôi rút điện thoại từ trong túi ra. Trên màn hình đã hiện lên giao diện của một ứng dụng livestream. "Chúng ta sẽ livestream, như em đã hứa. Em có thể quỳ ở bất cứ đâu em muốn, trước bất cứ ai em muốn. Miễn là mọi người thấy được em đang thực hiện lời hứa của mình. Còn về một trăm tỷ kia..."
Tôi nhìn về phía ba tôi: "Con nghĩ nên để ba và hội đồng quản trị quyết định cách xử lý."
Thịnh Kiều Kiều tái mặt. Cô ta hiểu rằng việc livestream sẽ là đòn chí mạng cuối cùng vào danh tiếng và địa vị của cô ta. Không chỉ trong gia đình này mà còn trước công chúng. Nhưng cô ta đã tự trói mình bằng chính lời nói của mình.
Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, dưới ống kính điện thoại của tôi đang bắt đầu truyền hình trực tiếp, Thịnh Kiều Kiều, từng là tiểu thư được nâng niu của nhà họ Thịnh, từ từ gục xuống. Đầu gối cô ta chạm vào sàn đá lạnh lẽo với một âm thanh khô khốc. Cô ta cúi đầu xuống, mái tóc dài xõa khỏi khuôn mặt, nhưng ai cũng có thể thấy được sự run rẩy của đôi vai. Không một lời xin lỗi nào được thốt ra. Chỉ có sự im lặng nặng nề và tiếng thở gấp gáp, nghẹn ngào của cô ta.
Khung cảnh ấy được truyền trực tiếp đi, thu hút lượng người xem tăng vọt. Những bình luận, những câu hỏi, sự kinh ngạc và cả những lời chỉ trích bắt đầu tràn ngập màn hình. Thế giới của Thịnh Kiều Kiều, xây dựng bằng sự giả dối và mánh khóe, đang sụp đổ từng mảng trước mặt cô ta và trước ánh mắt của tất cả mọi người.
Tôi tắt livestream. Mục đích của tôi đã đạt được. Tôi không cần nhìn thêm cảnh tượng ấy nữa.
Ba tôi thở dài một tiếng nặng nề, dường như già đi vài tuổi chỉ trong chốc lát. Ông nhìn Thịnh Kiều Kiều vẫn đang quỳ trên sàn, rồi nhìn tôi. "Văn Tâm," giọng ông trầm xuống, đầy mệt mỏi và một chút ăn năn, "con về phòng nghỉ đi. Chuyện còn lại… để ba lo."
Tôi gật đầu, không nói thêm gì. Tôi quay lưng bước đi, bỏ lại sau lưng căn phòng đầy hỗn độn, sự thất vọng, và một kẻ thua cuộc đang quỳ gối. Cảm giác trong lòng tôi lúc này thật phức tạp. Không hẳn là vui sướng chiến thắng, mà là một sự trống rỗng mệt mỏi. Cuộc chiến này đã kết thúc, nhưng những vết thương trong lòng, những mất mát về tình thân, liệu có bao giờ lành lại?
Bước chân tôi vang lên trong hành lang yên tĩnh. Từ phía sau, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc nức nở yếu ớt của Thịnh Kiều Kiều và giọng nói trầm trầm, lạnh lùng của ba tôi đang nói điều gì đó. Một chương mới, hay chỉ là sự kết thúc của một vở kịch cũ, đã bắt đầu.