Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Di Sản Của Phụ Thân

Tôi sẽ tự tay đưa cha đến

1008 từ

Tiếng cười của tôi vang lên, khô khốc và đầy chua chát, ngay giữa không gian tĩnh lặng của ngân hàng. Nó khiến Lý Quyên, người đang chăm chú giũa móng tay, phải ngừng tay và ngẩng đầu lên với ánh mắt nghi ngờ. Trong mắt cô ta, tôi đọc thấy một chút bối rối, như thể cô không hiểu tại sao một kẻ đang bị dồn vào đường cùng lại có thể cười được. Cơn giận dữ ban đầu trong tôi giờ đã nguội lạnh, thay vào đó là một sự tỉnh táo trống rỗng đến đau đớn. Tôi nhận ra mình đang đối diện không phải với một con người bằng xương bằng thịt biết đồng cảm, mà là một bức tường gạch lạnh lùng được xây bằng những điều lệ vô tri.

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm bảng tên nhỏ bằng đồng sáng loáng trên ngực áo cô ta. Hai chữ "Lý Quyên" được khắc một cách hoàn hảo, tỉ mỉ, giống hệt như cách cô ta tuân thủ những quy định cứng nhắc kia. Mùi hương của nước hoa công sở phảng phất từ cô ta, thứ mùi ngọt ngào nhân tạo, càng làm nổi bật sự lạnh lẽo trong thái độ. Tôi cảm thấy hơi thở của mình trở nên nặng nề, như có một khối băng lớn đang đè nặng trong lồng ngực, khiến từng nhịp tim đập đều trở nên khó nhọc.

"Quy định là quy định," tôi lặp lại câu nói của cô ta, giọng trầm xuống, không còn là tiếng hét nữa mà là một sự nhấn mạnh đầy mệt mỏi. "Vậy theo quy định của cô, một người đã chết phải làm thế nào để tự mình đến đây xác nhận? Dùng phép thuật hay viết thư từ âm phủ gửi lên?"

Lời nói của tôi khiến vài người đang chờ ở phía sau bật cười khẽ, nhưng nhanh chóng im bặt dưới ánh mắt lạnh như băng của Lý Quyên. Cô ta nhướng mày, khóe miệng lại nhếch lên nụ cười mỉm, như thể đang thưởng thức sự bất lực của tôi. Cảm giác ấy, cảm giác bị coi thường và bị đẩy vào thế trớ trêu, khiến lòng bàn tay tôi thấm đẫm mồ hôi lạnh. Tôi siết chặt hai nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cố gắng dùng nỗi đau thể xác để lấn át sự phẫn uất đang sôi sục trong lòng.

Ông cụ đứng cạnh tôi, khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ bất bình, lại lên tiếng. Giọng nói xúc động. "Cô gái trẻ ơi, làm việc gì cũng phải có cái tâm. Người ta mới mất cha, đau lòng lắm. Cô cứng nhắc thế thì khác nào đá xuống giếng?"

Lý Quyên liếc mắt nhìn ông cụ, ánh mắt không chút nhượng bộ. "Tâm? Ở đây chỉ có quy trình và trách nhiệm. Ông già này, ông bảo lãnh cho họ à? Nếu sau này có tranh chấp, ông có đứng ra chịu trách nhiệm không?"

Lời nói sắc lạnh như dao của cô ta khiến ông cụ sững người, mặt đỏ bừng, không nói được gì thêm. Cô ta quay đi, nhẹ nhàng thổi phù một hạt bụi vừa giũa ra từ móng tay, cử chỉ đầy vẻ thờ ơ và khinh khỉnh.

Khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra mọi thứ. Đây không còn là vấn đề của một quy định vô lý nữa. Đây là sự độc đoán của một con người đang khoái chí với chút quyền lực nhỏ nhoi trong tay. Cô ta thích nhìn người khác vật lộn, thích cảm giác mình nắm giữ sinh mệnh tài chính của kẻ khác. Sự lạnh lùng bao trùm lấy tôi, nhưng kỳ lạ thay, nó lại khiến đầu óc tôi trở nên sáng suốt khác thường. Tiếng cười lúc nãy có lẽ là phản ứng tự vệ cuối cùng của tinh thần trước một tình huống phi lý đến mức buồn cười.

Tôi không nói thêm lời nào. Tôi nhìn cô ta lần cuối, ghi nhận kỹ từng chi tiết trên khuôn mặt vô cảm ấy, rồi quay người bước đi. Tiếng bước chân của tôi vang lên đều đặn trên nền đá hoa lạnh giá, mỗi bước đi như một lời khẳng định. Tôi sẽ không làm ầm ĩ nữa. Có những bức tường bạn không thể đập vỡ bằng sự tức giận, mà phải tìm lối đi khác. Tôi hướng về phía chiếc hộp góp ý mà cô ta chỉ nãy giờ, nhưng không phải để bỏ phiếu phàn nàn. Tôi bước thẳng về phía văn phòng lãnh đạo ở cuối hành lang, nơi ánh sáng ấm áp hơn một chút lọt ra từ khe cửa.

Tôi đứng giữa đại sảnh ngân hàng, nơi những bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo phản chiếu ánh đèn vàng vọt. Không khí ở đây nặng mùi nước hoa khử trùng và sự kiêu ngạo vô hình. Kế hoạch, từ một ý nghĩ mơ hồ ban nãy, giờ đã kết tinh thành một khối sắt lạnh lùng trong lồng ngực tôi. Nó đập nhịp theo từng mạch máu, thúc giục tôi hành động.

“Được thôi.”

Giọng nói của chính tôi vang lên, bằng phẳng đến kinh ngạc. Tôi xếp những tờ giấy tờ có chữ ký đỏ chót một cách cẩn thận. Cảm giác giấy trơn láng dưới đầu ngón tay khác xa với thứ gai góc đang bò lên trong cổ họng. Sự bình thản này là một lớp mặt nạ mỏng manh, che đậy một vực thẳm đang sôi sục.

“Nếu quy định buộc phải chính người gửi đến.”

Ánh mắt tôi bắt lấy ánh nhìn của cô ta, không chớp. Tôi muốn cô ta thấy rõ sự quyết tâm lạnh lùng trong đó, thứ sẽ không bị một câu “quy trình” nào dập tắt. Tôi nhấn từng chữ, rõ ràng và chậm rãi, như khắc chúng vào không khí: “Câu này là cô nói. Tôi sẽ tự tay đưa cha tôi đến.”

💡 Điểm nhấn chương này

Tinh tế trong việc khắc họa tâm lý nhân vật chuyển từ tức giận sang một sự bình tĩnh còn kinh hoàng hơn. Chi tiết "mặt nạ mỏng manh che đậu vực thẳm sôi sục" là ẩn dụ đỉnh cao, lộ bào lòng tối tăm đang nhen nhúc bên dưới ngoại hình điềm tĩnh.

📖 Chương tiếp theo

Anh ta thực sự sẽ đem "quan tài" đến ngân hàng để đòi công bằng cho cha mình hay chỉ là một lời đe dọa?

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord