Sau đó, tôi quay lưng. Bước chân tôi vang lên trên sàn đá hoa, mỗi bước là một nhịp đếm ngược. Tôi cảm nhận rõ ánh nhìn của cô ta và những nhân viên khác dán sau lưng, nhưng tôi không ngoảnh lại. Cánh cửa kính nặng nề đóng sầm sau lưng, cắt đứt thế giới lạnh lẽo ấy với tiếng gió ngoài trời đang gào lên.
Chiếc xe lao đi trên con đường vắng dẫn ra ngoại ô. Cơn giận không còn là ngọn lửa bùng cháy; nó đã nguội lại, đông cứng thành một cục băng sắc nhọn đâm vào tim. Khuôn mặt Lý Quyên với nụ cười xã giao và câu nói “quy định là quy định” cứ lặp đi lặp lại như một điệp khúc chế nhạo. Tôi hiểu rồi. Đây không còn là chuyện tuân thủ. Đây là một sự sỉ nhục có chủ đích, nhẫn tâm dội lên đầu một kẻ vừa chịu tang. Họ muốn thử thách giới hạn của tôi ư? Được thôi.
Văn phòng luật Phúc An nằm trong một con ngõ yên tĩnh. Chú Lưu, người đàn ông có đôi mắt sâu và vết sẹo nhỏ trên trán, bạn chiến đấu một thời của cha, đã nghe tôi kể trong im lặng. Không khí trong phòng chỉ có tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ gỗ cũ. Khi tôi kết thúc, chú đấm mạnh nắm tay xuống mặt bàn, khiến tách trà khẽ chao.
“Quá đáng thật sự!”
Giọng chú trầm và đầy sức nặng. Ánh mắt chú nhìn xuyên qua tôi, như đang cân nhắc mọi rủi ro ẩn sau quyết định của đứan mình. “Cháu định làm gì?”
Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi gỗ cũ, mùi sách vở và mùi trà thơm trong phòng dường như trấn an tôi phần nào. Kế hoạch được thốt ra, rõ ràng, chi tiết, không chút dao động: “Cháu sẽ đưa quan tài và di hài của cha cháu đến trước cửa ngân hàng đó.”
Sự im lặng lập tức ùa về, dày đặc hơn trước. Nó như một lớp bông thấm hút mọi âm thanh. Chú Lưu nhắm mắt lại. Những nếp nhăn trên trán chú hằn sâu hơn. Một tiếng thở dài nặng trĩu cuối cùng thoát ra, mang theo sự chấp thuận nặng nề. “Nếu đã làm, phải đảm bảo mọi thứ hợp pháp, không để họ bắt được sai sót.”
Đó chính là lý do tôi đến đây. Chúng tôi ngồi xuống, từng bước một được vạch ra rõ ràng. Xin giấy phép từ cơ quan có thẩm quyền, liên hệ với một đơn vị mai táng đủ tư cách pháp nhân, chuẩn bị thiết bị ghi âm, quay phim xuyên suốt. Mọi cử chỉ, mọi lời nói sẽ được lưu giữ. Nếu chiếc chuông báo cảnh sát, chúng tôi sẽ có đầy đủ bằng chứng để chứng minh mình chỉ đang… tuân thủ quy định một cách triệt để mà thôi.
Chân tôi như dính chặt vào nền đá lạnh của nhà tang lễ, nhưng trong lòng lại cháy lên một ngọn lửa. Suốt đêm qua, tôi không chợp mắt. Từng phút từng giờ trôi qua. Phòng lặng im, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ. Thế mà giờ đây, đầu óc tôi lại sáng rõ một cách kỳ lạ, tỉnh táo đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Mọi giấy tờ, mọi thủ tục khô khan và tàn nhẫn ấy cuối cùng cũng đã xong. Tôi nhìn về phía chú Lưu, người đã cùng cha tôi trả gió. Ánh mắt chú từ sâu thẳm, đau đớn, dần dần khép lại, rồi mở ra với một sự cứng rắn không gì lay chuyển. Giọng chú trầm đục, vang lên trong không gian tĩnh lặng.
“Họ đã dựa vào những điều khoản chết tiệt ấy,” chú nói, từng chữ như được đúc bằng chì, “thì chúng ta sẽ cho họ thấy thứ quy định ấy có thể dẫn họ đến đâu.”
Bình minh ló dạng với màu cam xám nhuốm vẻ ảm đạm. Bảy giờ sáng, tôi đứng trước chiếc quan tài pha lê trong suốt. Cha tôi nằm đó, yên bình và xa cách. Hơi lạnh từ kính tỏa ra làm da thịt tôi se lại. Tôi đặt tay lên mặt kính, cảm nhận cái lạnh buốt thấu vào tận xương. “Cha,” tôi thì thầm, giọng khàn đặc vì cả đêm không nói, “hôm nay, con sẽ dùng cách của cha để đòi lại thứ công bằng mà họ đã cướp mất.”
Tám người đàn ông mặc vest đen, khuôn mặt nghiêm trang, bước tới với những bước chân đồng đều và đầy tôn kính. Họ cẩn trọng nâng chiếc quan tài lên, từng động tác chậm rãi và chính xác. Tiếng giày họ chạm sàn lách cách trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một nhịp điệu trang nghiêm và đau thương. Chiếc đen tuyền đợi sẵn, cửa mở rộng như một vực thẳm.
Đúng tám giờ bốn lăm phút, đoàn xe dừng lại trước tòa nhà ngân hàng tráng lệ ở trung tâm thành phố. Ánh mặt trời phản chiếu trên kính khiến nó lấp lánh một cách lạnh lẽo. Sự im lặng ban đầu nhanh chóng bị phá vỡ. Người qua đường dừng chân; những chiếc điện thoại được giơ lên; ánh đèn flash nháy liên tục như những con đom đóm kỳ quái. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, lan rộng thành một làn sóng âm thanh hỗn độn.
Hai nhân viên bảo vệ mặc đồng phục xám xịt lao ra, khuôn mặt đầy cảnh giác và hoang mang. Một người trong số họ giơ tay chặn lại, giọng nói cố tỏ ra uy quyền nhưng vẫn lộ chút run rẩy.