Ta tỉnh dậy trong cơn mơ hồ, hai mắt nặng trĩu như bị ai đó dùng kẹp sắt kẹp chặt. Cổ họng khô rát, nhưng tôi vẫn kịp nhận ra mình đang quỳ ở đâu đó bên mép giường. Bảy của tôi chạm vào nền đá lạnh, hơi lạnh thấm vào đầu ngón tay khiến tôi giật mình. Từ đáy mắt mơ hồ, tôi thấy một bóng người đang ngồi tựa vào long sàng, dáng vẻ tiều tụy nhưng vẫn toát ra khí chất uy nghiêm đến lạ thường.
Sở Nghiêu đã tỉnh.
Cậu ấy đang rũ mắt nhìn xuống tôi, trong ánh mắt ấy có một tia gì đó vừa quen thuộc vừa xa lạ. Tôi vội vã thu hồi tầm mắt, cúi gằm mặt xuống đất, mặc cho trái tim đập loạn nhịp. Mồ hôi lạnh trên trán tôi nhỏ giọt xuống nền gạch, để lại những vệt ướt sũng.
“Nghe công công nói, mấy ngày nay đều là ngươi chăm sóc cô.” Giọng nói của cậu ấy khàn khàn, nhưng vẫn mang theo âm điệu lạnh lùng quen thuộc. “Công việc này còn là ngươi giành với Thôi ma ma.”
Tôi không dám ngẩng đầu, chỉ khẽ gật. Trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi chua xót khó tả. Mấy ngày qua, tôi thức trắng đêm bên giường cậu ấy, lau mồ hôi, đút thuốc, bưng canh, chân không lúc nào chạm đất. Có lẽ tôi đã mệt đến mức ngủ gục ngay bên cạnh giường, quên mất thân phận thấp hèn của mình.
Sắc mặt Sở Nghiêu vẫn tái nhợt như tờ giấy, nhưng đáy mắt lóe lên tia ý tứ khiến tôi không dám nhìn thẳng. Cậu ấy không đợi tôi trả lời, lại tiếp tục hỏi: “Ngươi mười tuổi nhập cung, nhiều năm chưa gặp vị hôn phu, e rằng ngay cả dung mạo của hắn cũng không nhớ rõ nữa chứ?”
Ánh mắt ấy trầm xuống, bao phủ lấy tôi như một tấm lưới vô hình. Tôi biết ánh mắt đó quá rõ. Kiếp trước, khi tôi giúp cậu ấy giải tình độc, cậu ấy cũng nhìn tôi như vậy. Vừa có chút tò mò, vừa có chút thăm dò, ló ra tia lạnh lùng không thể che giấu.
Tôi giật mình tỉnh táo, vội vàng quỳ thẳng người, hai tay chống xuống đất, đầu cúi thấp đến mức gần như chạm vào nền gạch lạnh lẽo. “Nô tỳ tuy nhiều năm chưa gặp vị hôn phu, nhưng nô tỳ nhớ rõ hắn là người tốt.”
Đường môi của Sở Nghiêu chợt mím lại. Cậu ấy truy hỏi: “Tốt ở chỗ nào?”
Tôi cố gắng moi móc từ trong ký ức xa xôi từng mảnh vụn của tuổi thơ, dần dần hiện lên rõ ràng. “Thuở nhỏ nhà nghèo, hắn sẽ chia cho nô tỳ cái màn thầu duy nhất. Biết nô tỳ thích hoa, mỗi ngày hắn đều hái hoa dại tươi mới đặt ở cửa sổ cho nô tỳ. Có lần nô tỳ bị ngã, hắn cõng nô tỳ đi hai mươi dặm tìm lang trung.”
Trong phòng nhất thời yên lặng. Chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng của hai người hòa vào nhau, như những sợi tơ vô hình đóng tối. Tôi cảm nhận được ánh mắt của Sở Nghiêu vẫn đang dán chặt trên người mình, nặng nề như một ngọn núi, khiến tôi không thể ngẩng đầu lên được.
Một lúc sau, giọng hắn chậm rãi vang lên, như thể từng chữ được nhấn ra từ một nỗi niềm xa xăm nào đó: “Chuyện đã trôi qua nhiều năm như vậy, khó cho kẻ hạ thần như ngươi vẫn còn nhớ rõ từng chi tiết.”
Ta cúi đầu, không dám ngước lên nhìn hắn. Trong lòng bỗng dưng dâng lên một nỗi chua xót khó tả. Lời hắn nói nhẹ tựa lông hồng, nhưng lại nặng tựa ngàn cân đè lên sống lưng ta. Ta hiểu, hắn đang thăm dò, đang muốn giữ lại bao nhiêu ký ức về những ngày tháng cũ.
“Chỉ là lòng người dễ đổi thay, nào ai biết hoài đứng trước mặt điện hạ như thế này?” Ta thầm nghĩ, nhưng không dám thốt ra thành lời.
Hắn đưa một tay ra, lơ lửng trước mặt ta. Bàài, trắng bệch dưới ánh nến leo lét, tựa như một đóa muộn trong đêm tối. Ta có thể cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ lòng bàn tay hắn, dù chưa hề chạm vào da thịt ta.
“Người nên hướng về phía trước, đừng để quá khứ trói buộc bước chân của mình,” hắn nói, giọng điệu vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, như một tia mỉa mai ẩn giấu bên dưới.
“Cô có thể giúp ngươi giải trừ hôn ước, trả lại tự do cho ngươi. Ngươi thấy thế nào?” Hắn buông câu hỏi, ánh mắt lướt qua gương mặt ta, dừng lại ở đôi mắt đang run rẩy của ta.
Ta lặng người, lòng như tro nguội. Câu nói của hắn chẳng khác nào một lưỡi dao sắc bén cứa vào vết thương cũ. Hắn đang ngầm ám chỉ rằng nếu ta đáp ứng, hắn sẽ nạp ta vào hậu viện của mình. Ta biết rõ điều đó. Mùi hương trầm nhàn nhạt từ lư hương bên cạnh thoang thoảng, khiến ta nhớ đến những đêm dài đằng đẵng giam mình trong điện, nơi mà sự cô đơn như một con quái vật vô hình bóp nghẹt lấy hơi thở.
Ngoài cửa sổ, tiếng quạ chiều kêu thê lương vọng vào, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch. Tiếng kêu ấy gợi lại những ngày tháng bị giam hãm, không có lấy một mong. Đêm sâu, sương nặng, thực sự là một cực hình mà ai từng trải qua mới thấu hiểu.
Ta càng thêm sợ hãi, toàn thân run lên như chiếc lá úa trước gió. Ta cúi đầu mạnh xuống, dập đầu xuống nền đất lạnh, vang lên một tiếng “cốp” khô khốc.
“Đa tạ Điện hạ nâng đỡ, nhưng nô tỳ không dám hủy hôn,” ta nói, cố gắng giữ giọng thật kiên định.
Có lẽ hắn không ngờ ta sẽ từ chối dứt khoát như vậy. Một khoảng im lặng dài đầy áp lực bao trùm lấy chúng ta. Ta có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Ta cắn chặt răng, cố gắng nói thẳng thắn hơn: “Nô tỳ và vị hôn phu tình đầu ý hợp, đời này kiếp này, nếu không thể thành thân, thà chết chứ không gả cho kẻ khác.”
Lời nói vừa dứt, ta đã thấy hối hận. Nhưng không còn đường lui nữa. Ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, dù biết rằng hành động này có thể khiến ta mất mạng.
Một nửa canh giờ sau, ta bị Sở Nghiêu đuổi khỏi tẩm điện, giống như một con chó nhếch nhác bị xua đuổi. Lần này, ai nấy đều biết Thái tử đã chán ghét ta đến tận xương tủy.
Ma ma liên tục thở dài, lắc đầu ngao ngán. Bà bảo ta đã phụ lòng tốt của chủ tử, phụ cái phúc trời ban. Bà nói, ngày xưa từng có một sủng phi cũng dám chống đối Thái tử như ta, kết cục là chết không toàn thây.
Chỉ là ân sủng của quân vương như sương như điện, chẳng mấy ai chịu nổi. Ta biết rõ điều đó hơn ai hết. Trước khi Sở Nghiêu đuổi ta khỏi điện, sắc mặt hắn lạnh lẽo như băng giá mùa đông. Hắn né một câu: “Liễu Thư Dao, cô không muốn thấy ngươi nữa.”
Ta thở phào nhẹ nhõm trong lòng, như trút được một gánh nặng ngàn cân. Xưa nay, ta chỉ biết cầu xin sự nương nhờ, chưa từng dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mặt ai, nhưng hôm nay, ta đã làm được điều tưởng chừng như không thể. Đó là cực hạn của ta.
Ta nghĩ, từ nay về sau, tránh mặt hắn là xong. Hắn là Thái tử, ta chỉ là một nô tỳ thấp hèn, có gì mà phải sợ? Ta đã đánh cược mạng sống của mình và ta đã thắng.
Nhưng không ngờ, vừa rời khỏi Đông cung, tin tức đã vội vã bay đến tai ta. Ngụy vương ở tiền tuyến thắng trận, sắp hồi triều. Lòng ta bỗng dưng loạn nhịp. Ngụy vương chính là vị hôn phu mà ta vừa thề non hẹn biển với Sở Nghiêu. Hắn sắp về, và ta không biết điều gì đang chờ đợi ta ở phía trước.
Đêm ấy, tôi quỳ dưới cái lạnh thấu xương, đầu gối tê cứng như khúc gỗ mục. Tôi – Vân Chi – đã từng nghĩ rằng chỉ cần mình nhảy đẹp hơn người, liền có thể đổi đời. Nhưng tôi đã sai. Sai ngay từ cái ngày tôi dốc hết gia sản để giành suất múa trong yến tiệc mừng công của Ngụy vương.
Chuyện bắt đầu từ mấy hôm trước, khi giáo phường ty nhận được thánh chỉ. Hoàng thượng muốn có vài khúc nhạc để tô điểm cho buổi yến tiệc. Quy mô quá lớn, người trong giáo phường ty không đủ, mỗi cung đều phải điều động hai người. Đông cung của chúng tôi có hai người, một là Thư Dao, một là tôi – Vân Chi.
“Thư Dao, ngươi thật có phúc, lại được giáo phường ty chọn trúng.” Tôi khoác tay nàng, giọng cười nhưng trong lòng đã tính toán sẵn. “Ta tốn không ít bạc mới giành được việc này đấy.”
Thư Dao nhìn tôi, đôi mắt như mặt hồ mùa thu. Nàng không nói gì, chỉ mỉm cười nhạt. Tôi biết nàng đang nghĩ gì. Nàng nghĩ tôi điên rồi, nghĩ tôi đánh cược cả tương lai vào một đêm duy nhất. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Thân phận thấp kém như tôi, nếu không liều mạng, làm sao thoát khỏi kiếp nô tỳ này?
“Hôm đó ở trong điện, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ để thay đổi số phận,” tôi thì thầm với Thư Dao, mắt sáng rực như ngọn lửa. “Ta xem như đã hiểu, Hoàng thượng có ý với Ngụy vương. Quân, nếu vô tình, liền thôi. Ta nghĩ trong yến tiệc hôm ấy sẽ có vương công quý tộc, nếu có ai đó để mắt, cả đời này ta sẽ phú quý.”
Tôi nói vậy, nhưng trong lòng tôi, hình bóng Sở Nghiêu vẫn chập chờn như bóng ma. Hắn – Sở Nghiêu – là người duy nhất từng khiến trái tim tôi rung động. Nhưng hắn là kẻ vô tình, là kẻ đã quay lưng với tôi, cần hắn nhất.
Mỗi ngày, tôi kéo Thư Dao cùng luyện múa. Tôi muốn tranh vị trí lĩnh vũ, muốn đứng ở vị trí trung tâm, để mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình. Tôi luyện đến mức chân tay rã rời, mồ hôi thấm đẫm y phục. Mùi mồ hôi hòa cùng mùi gỗ mục từ sàn nhảy cũ kỹ khiến tôi nhớ mãi.
Nhưng quá nổi bật liền dễ bị đố kỵ.
Hôm đó, khi tôi đang dẫn múa, một bàn tay vô hình từ phía sau lén đẩy tôi. Thân tôi nghiêng đi, va vào Thư Dao ở bên cạnh, hai chúng tôi cùng ngã mạnh xuống đất. Cơn đau buốt từ đầu gối truyền lên, nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn. Tôi biết ai đã đẩy tôi. Là kẻ ghen tị với tài năng của tôi. Là kẻ không muốn tôi tỏa sáng.
Khi người phụ trách vũ khúc tới nơi, bà chỉ thấy chúng tôi ngã thành một đống. Bà không hỏi đầu đuôi, không cho chúng tôi cơ hội giải thích. Bà kết luận chúng tôi lười biếng, phạt quỳ sáu canh giờ ngay trước cổng giáo phường ty.
Quỳ ở đó, tôi nghe tiếng thì thầm bàn tán của những cung nhân qua lại. Họ chỉ trỏ, họ cười cợt. Tôi cắn chặt môi, máu tanh tràn ra đầu lưỡi. Tôi tức giận mắng kẻ đã đẩy tôi, nhưng trong lòng tôi đau đớn hơn cả. Tôi đau vì Sở Nghiêu. Đau vì giữa hắn và tôi, rốt cuộc ai là kẻ có ràng buộc sâu hơn?
Sở Nghiêu vốn ít khi đến giáo phường ty. Hôm đó, hắn trùng hợp đến xem diễn tập. Hắn đứng từ xa, nhìn tôi quỳ gối, nhưng không nói một lời. Ánh mắt hắn lạnh lùng như băng, không chút xót thương. Tôi hiểu rồi. Tôi hiểu rằng giữa chúng tôi chưa từng có gì cả. Tất cả chỉ là ảo tưởng của riêng tôi.
Nhưng tôi vẫn quỳ. Vẫn chịu đựng. Vẫn hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn. Bởi vì tôi biết nếu không có hy vọng, tôi sẽ chết mất. Sẽ chết trong cô độc và tuyệt vọng giữa chốn giáo phường ty lạnh lẽo này.
Ta đứng khựng lại nơi cửa, bàn chân như dán chặt xuống nền đá lạnh. Trong tầm mắt ta, Thư Dao và Vân Chi đang quỳ trước cổng, hai bóng dáng nhỏ bé co ro dưới ánh chiều tà. Trong lòng ta dâng lên một nỗi khó hiểu: vì sao các nàng lại ở đây? Nhưng ta không dừng lại lâu, chỉ lướt mắt qua rồi bước tiếp, cố giữ cho gương mặt mình vô cảm.
Người phụ trách vũ khúc theo sát bên ta, vừa đi vừa bẩm báo về việc sắp xếp đội hình múa cho yến tiệc sắp tới. Ta gật đầu, nhưng tâm trí lại bay đi đâu mất. Mỗi lời nói của hắn lọt vào những nỗi vô hồn.
Ta liếc sang Vân Chi, thấy nàng ta ghé sát tai Thư Dao thì thầm: “Thư Dao, Điện hạ hình như đang nhìn ngươi.”
Lời nói ấy khiến ta giật mình. Ta ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tình chạm phải một bóng đen cao lớn phía xa, nhưng ngay lập tức ta vội vàng rời đi, hướng sang nơi khác. Ta tự nhủ, hẳn là Vân Chi đã nhìn nhầm thôi. Nhưng sao lòng ta lại rối bời như vậy? Chỉ là một chút thất thần, một khoảnh khắc yếu lòng mà ta không thể lý giải.
Người phụ trách cứ nói mãi, nói mãi những lời dài dòng về các điệu múa và tiết tấu. Ta đứng đó, hồi lâu sau mới thốt ra được một câu hỏi, giọng khàn đặc: “Vì sao lại phạt các nàng quỳ?”
Người phụ trách vội vàng kể lại đầu đuôi: Thư Dao và Vân Chi lười biếng, không chịu tập luyện, làm hỏng cả tiết mục. Ta lắng nghe, nhưng mỗi một chữ lại như một mũi kim đâm vào tai. Ta cảm nhận được không khí xung quanh đang thay đổi. Sở Nghiêu, người đang đứng gần đó, sắc mặt càng ngày càng trầm xuống, đôi mắt hắn tối sầm lại như bầu trời trước cơn bão.
Bỗng nhiên, tay áo rộng của hắn vung lên, mang theo một trận gió lạnh thấu xương khiến ta rùng mình. Hắn bước vài bước dài, đến trước mặt ta, cúi xuống, giọng nói khàn khàn nhưng đầy áp lực: “Ngươi ngã à? Để Cô xem, ngươi bị thương chỗ nào?”
Ta cứng đờ người. Hơi thở của hắn phả vào mặt ta, nóng hổi. Ta cố gắng lắc đầu, nhưng hắn đã nắm lấy cổ tay ta, kéo nhẹ lên. Không có vết thương nào nghiêm trọng, chỉ là mắt cá chân của ta hơi trầy xước, một vết đỏ nhỏ trên làn da trắng ngần. Thế mà hắn lại nhìn thấy, lại để tâm đến.
Sở Nghiêu không nói thêm lời nào, liền gọi thái y đến khám Vân Chi. Ta đứng đó, lòng rối như tơ vò, không dám nhìn vào mắt hắn. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lồng ngực, vừa ngọt ngào, vừa đắng cay. Liệu hắn có thực sự quan tâm đến ta, hay chỉ là một sự thương hại nhất thời?