Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Điệp Túc Tây Viên

Chương 5

2609 từ

Ta vốn đang buồn chán xoay chén rượu trong tay, những ngón tay lười biếng miết theo vành men sứ trắng. Ánh nến hắt lên mặt rượu trong suốt, phản chiếu bóng hình ta méo mó. Bỗng nhiên, sống lưng ta thẳng đứng, đầu ngẩng lên, thần sắc như kẻ vừa bị sét đánh giữa trời quang.

Ánh mắt ấy. Một ánh mắt khiến ngừng đập, giống hệt như khi ta từng nhìn thấy một bóng hình quen thuộc từ kiếp nào. Ta thề, đời này ta và nàng chỉ mới gần, nhưng sao cảm giác này lại thân thuộc đến đau nhói?

Không kịp suy nghĩ nhiều, ta xoay bước nhẹ nhàng, tay áo rộng phấp phới như cánh hạc trắng. Ta cố giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng đã dậy sóng.

Yến tiệc kết thúc, Hoàng hậu cho những cung nhân dự tuyển tiến lên để ta chọn một người hầu hạ. Ta vốn nghĩ sẽ như mọi kiếp trước, dứt khoát từ chối. Nhưng lần này, ta lại có chút do dự. Tại sao? Ta tự hỏi lòng mình, nhưng không tìm được câu trả lời.

Đại điện đèn đuốc lưa thưa, gió đêm thổi xuyên qua hành lang, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng. Ánh mắt ta lướt qua từng hàng cung nữ đang cúi đầu, tim đập loạn nhịp. Ta không biết mình đang tìm kiếm điều gì, cho đến khi bắt gặp một bóng hình quen thuộc.

Chưa kịp trả lời, Hoàng hậu đã chỉ tay về phía ta.

“Bản cung thấy khăn che mặt của cung nữ kia rơi xuống bàn của ngươi.” Giọng bà ta vang lên, đanh thép nhưng pha chút ý nhị. “Coi như có duyên với ngươi.”

Ta cảm thấy máu trong người như ngừng chảy.

“Chị bằng chọn nàng đi.” Một câu nói nhẹ tựa lông hồng, nhưng khiến ta trở thành tâm điểm của tất cả mọi ánh mắt.

Sở Chiếu Tùng, ta có thể chọn sao? Ta giữ mình trong sạch, chỉ cưới một chính thê môn đăng hộ đối. Đây là quy tắc ta tự đặt ra, là bức tường thành ta xây dựng để bảo vệ chính mình. Ta nghĩ, hẳn ta sẽ từ chối. Nhưng ánh đèn chiếu lên gương mặt nàng, trong mắt ta dường như có muôn vàn suy nghĩ dâng trào, cuối cùng ta khẽ gật đầu.

“Đa tạ mẫu hậu.” Giọng ta khàn đặc, như thể không phải của chính mình. “Chọn Liễu thị.”

Đêm nay Sở Chiếu Tùng nghỉ lại trong cung. Hoàng hậu sai người đưa nàng đi tắm rửa, trang điểm. Ta đứng nhìn theo bóng nàng khuất sau cánh cửa, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

“Dao Dao, Liễu Ám Hoa Minh, ngươi quả thật là có phúc phận.” Một lát trước đến, giọng thì thầm bên tai ta. “Ngụy vương ôn hòa, ắt sẽ đối xử tốt với ngươi.”

Ta chỉ cười khổ, không nói gì. Phúc phận ư? Hay là nghiệp chướng? Ta không biết. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt ấy lần nữa, ta biết mình đã chọn con đường không thể quay đầu.

# Bản viết lại

Đêm ấy, tôi ngồi trong phòng mà lòng như có ngàn mối tơ vò. Tiếng bước chân của Thôọng vào từ ngoài hành lang. Bà ta đặc biệt đến để chúc mừng tôi.

Tôi vẫn còn chìm trong mơ hồ, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cho đếất giọng hỏi một câu:

“Chẳng lẽ ngươi đã sớm quen biết với Ngụy vương? Nếu không thì làm sao họ lại chịu để ý đến một cung nữ như ngươi?”

Lúc ấy tôi mới bừng tỉnh.

Phải rồi, kiếp trước và kiếp này, tôi với hắn chẳng có bao nhiêu giao tình. Một cung nữ thấp hèn như tôi thì biết họ tên gì mà hắn phải nhớ? Kiếp trước, tôi với hắn cũng chẳng có bao nhiêu lần tiếp xúc. Những lần gặp gỡ hiếm hoi ấy đều là khi tôi đứng bên cạnh Sở Nghiêu.

À, không, từng có một lần gặp riêng.

Khi đó tôi đang thất sủng, hắn đến an ủi tôi, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn vọng từ xa:

“Quý phi nương nương nên tự yêu lấy chính mình.”

“Tiền đồ của ngươi sẽ rộng mở, đừng nản lòng.”

Sau lần gặp đó không lâu, hắn liền tạo phản, chết thảm nơi trận tiền. Cái chết của hắn đến nhanh đến nỗi tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra. Tiền đồ của tôi cũng chẳng đi đến đâu cả.

Tôi không hiểu vì sao hắn lại chọn tôi.

Cho đến đêm nay, Sở Chiếu Tùng đẩy cửa bước vào.

Ánh trăng lạnh như sương phủ đầy trên vai áo hắn. Hắn cúi đầu nhìn tôi, giãn mày, mỉm cười. Nụ cười ấy có chút gì đó xa xăm, như thể hắn đang nhìn xuyên qua tôi để thấy một bóng hình nào đó trong quá khứ.

“Đã lâu không gặp, Thư Dao.”

“Sau lần từ biệt ấy, bản vương từng tranh lấy một ngôi vị hoàng đế.”

“Chỉ tiếc địch không lại hoàng huynh, không thể đem tiền đồ ta từng hứa cho ngươi.”

Dưới ánh mắt khó hiểu của tôi, hắn chậm rãi giải thích. Giọng nói của hắn vang lên trong đêm tĩnh lặng, từng chữ từng chữ như những hạt ngọc rơi xuống mặt bàn gỗ:

“Khi đó ánh mắt ngươi tràn đầy hình bóng hoàng huynh, khiến bản vương vô cùng ngưỡng mộ.”

“Bản vương vẫn nghĩ nếu có thể có một người đối đãi với mình như ngươi đối đãi với hoàng huynh thì tốt biết bao.”

“May mà trời cao thương xót, để bản vương giành được ngươi từ tay hoàng huynh.”

Tôi đứng im, cảm nhận từng lời nói của hắn thấm vào da thịt. Hóa ra hắn đã nhìn tôi từ lâu, từ những ngày tôi còn si mê Sở Nghiêu. Hóa ra tình cảm của tôi dành cho người khác lại là thứ khiến hắn ghen tị đến vậy.

Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa chua xót vừa ngọt ngào, như có ai đó vừa đổ mật ong lên vết thương lòng của tôi.

Tôi đứng dưới mái hiên giáo phường ty, ánh nắng đầu hạ nhuộm vàng những phiến ngói xanh. Tiếng giày vải chạm trên nền gạch lát khiến tôi khựng lại, bàn tay đang ôm chiếc hòm gỗ nhỏ bỗng siết chặt đến mức móng tay cắm vào thớ gỗ.

Tôi nhận ra bóng dáng ấy ngay từ khoảnh khắc đầu tiên.

Sở Nghiêu khoác mũ, đứng dưới gốc hải đường già. Cánh hoa rơi lả tả trên vai áo bào tím sẫm của hắn, nhưng hắn chẳng thèm phủi đi. Đôi mắt hắn nhìn thẳng vào tôi với một thứ ánh nhìn mà tôi không tài nào gọi tên được — vừa xa xăm, vừa như đang cố gắng khắc ghi từng đường nét trên mặt tôi vào trong trí nhớ.

Tôi không thể tránh né. Cũng không dám tránh né.

Tôi cúi đầu, quỳ gối hành lễ theo đúng nghi thức. Đầu gối tôi chạm vào nền đá lạnh, lòng bàn tay úp xuống đất. Cảm giác ẩm ướt từ những viên gạch còn đọng sương sớm thấm qua lớp vải áo, lan dọc sống lưng tôi như một luồng điện lạnh.

“Thần nữ Thư Dao, tham kiến Đông cung Thái tử điện hạ.”

Hắn không bảo tôi đứng dậy ngay.

Một khoảng lặng kéo dài đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực. Tôi biết hắn đang nhìn tôi, đang quan sát từng cử động nhỏ nhất của tôi. Trong đầu tôi chợt lóe lên những hình ảnh của đêm qua — Sở Chiếu Tùng nửa quỳ trước mặt tôi, hơi thở nóng hổi phả vào mu bàn chân tôi khi hắn cởi giày cho tôi. Cảm giác ấy vẫn còn vương vấn trên da thịt, như một vết bỏng nhẹ mà tôi không thể gãi.

Cuối cùng, Sở Nghiêu lên tiếng. Giọng hắn trầm hơn tôi nhớ, pha chút khàn khàn như thể đã đi đường xa mệt mỏi.

“Cô chỉ là tiện đường ghé qua.”

Tôi ngẩng mặt lên một chút, đủ để thấy hắn đang nhìn ra xa, về phía dãy tường cung điện mờ trong nắng sớm.

“Ca múa xong, cung nữ đều đã trở về các cung nhậm chức cả rồi.”

Hắn dừng lại, như thể đang chọn lựa từ ngữ. Rồi hắn đưa tay về phía tôi — một bàn tay rộng, những ngón dài gầy guộc, đầu ngón tay còn dính chút mực tím như thể vừa phê duyệt tấu chương xong. Trên lòng bàn tay hắn là một chiếc hộp gỗ nam mộc, những đường vân gỗ xoắn lại như dòng nước chảy ngược.

“Ngươi theo Cô về Đông cung đi.”

Tôi nhìn chiếc hộp, không dám đưa tay nhận. Hắn không nóng lòng, chỉ đứng im, tay vẫn giơ ra, kiên nhẫn đến mức khiến người ta phát sợ.

“Bên trong là táo nhỏ tơ vàng,” hắn nói, giọng nhẹ bẫng như gió thoảng, “vừa hái từ vườn thượng uyển. Cô nhớ ngươi là người Thương Châu, nên muốn ngươi nếm thử hương vị quê nhà.”

Ánh xuân rải xuống mái hiên, xuyên qua những tán cây hải đường, vẽ lên mặt đất những mảng sáng tối lộn xộn. Tôi ngước mắt nhìn hắn, bất giác nghĩ đến những đêm dài trong giáo phường ty, khi tôi nằm trên chiếc giường gỗ mỏng, mặc cho những cơn gió lạnh từ ngoài cửa sổ ùa vào. Khi ấy, tôi thường mơ về những quả táo tơ vàng ngoài vườn nhà ở Thương Châu — vỏ mỏng, ruột giòn, mỗi lần cắn là nước ngọt ứa đầy miệng.

Nhưng những giấc mơ ấy đã xa lắm rồi.

Không đợi tôi trả lời, hắn bỗng nói tiếp, giọng trầm xuống như một dòng sông chảy ngầm dưới lòng đất:

“Cô vốn định hôm nay sẽ gặp ngươi.”

Tôi khựng người. Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt rực lên một thứ lửa âm ỉ mà tôi chưa từng thấy nơi hắn trước đây.

“Trong những ngày qua, cô thường mộng thấy ngươi.”

Từng chữ rơi xuống như hạt mưa nặng trĩu, đập vào màng nhĩ tôi rồi vỡ tan. Hắn nói tiếp, mắt chợt mờ đi một chút, như thể chính hắn cũng đang lạc trong những giấc mộng ấy:

“Trong mộng, ngươi dường như là Lương phi của Cô, lại như là Quý phi của Cô.”

Tôi thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Hắn nhắc đến ấy với một sự đau đớn kỳ lạ, như thể chúng không chỉ là những chức tước trong triều đình, mà còn là những vết sẹo đã ăn sâu vào da thịt hắn từ kiếp nào.

Hắn khẽ lắc đầu, như thể xua tan một bóng ma vô hình:

“Cô luôn cảm thấy ngươi vốn nên là người của Cô.”

Tôi đứng im, tay vẫn ôm chiếc hòm gỗ. Những ngón tay tôi run lên nhè nhẹ, nhưng tôi không thể kiểm soát được. Trong đầu tôi, hình ảnh của đêm qua lại hiện về rõ rệt hơn bao giờ hết — Sở Chiếu Tùng cúi xuống, bàn tay hắn chạm vào mắt cá chân tôi, và hắn nói: “Là bản vương đường đột rồi. Chúng ta còn nhiều thời gian, bản vương sẽ chờ ngươi từ từ tiếp nhận.”

Hai anh em. Hai lời hứa. Hai cách nhìn về tôi.

Và tôi, một cô gái từ giáo phường ty, đứng giữa hai người đàn ông quyền lực nhất thiên hạ, không biết mình nên tin ai, nên theo ai, hay nên chạy trốn khỏi cả hai.

Sở Nghiêu vẫn đưa tay về phía tôi, chiếc hộp gỗ nam mộc nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Tôi nhìn những quả táo tơ vàng lấp ló qua khe hở của nắp hộp, nhớ lại vị ngọt mát của chúng trên đầu lưỡi thuở ấu thơ.

Nhưng tôi không được.

Tôi đứng trước mặt nàng, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động kia. Tôi nói, giọng không cao nhưng đủ để nàng nghe rõ từng chữ: “Cô ép ngươi sao? Cô đã ách xuất cung, trên đó có tên ngươi. Nếu ngươi không muốn xuất cung, thì ở lại Đông cung yên ổn mà sống.”

Tôi thấy nàng cắn môi dưới, hai tay nắm chặt vào vạt áo. Tôi không cho nàng thời gian để do dự. “Theo cô trở về.” Câu nói ấy vừa dứt, Vân Chi liền quay người chạy đi.

Tôi đứng yên, nhìn theo bóng nàng khuất sau cánh cửa giáo phường ty. Trong lòng tôi dậy lên một nỗi bất an khó tả. Tôi biết nàng đang chạy về phía nào và tôi cũng biết nàng sẽ thấy gì.

Trước cửa giáo phường ty có một cây mộc miên nhỏ. Hoa đỏ rực rỡ nở đầy cành, từng cánh hoa mềm mại như nhung. Mùi hương thoang thoảng của nó hòa lẫn với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều. Sở Nghiêu đứng ở phía bên kia thân cây. Vân Chi thoáng thấy bóng dáng quen thuộc ấy.

Nàng vui vẻ chạy tới. Vừa chạy vừa cất giọng trong trẻo: “Thư Dao, sau này theo Ngụy vương, có phú quý rồi thì chớ quên ta đấy.”

Nhưng khi vòng qua cây mộc miên, nàng mới thấy rõ người đứng đó là Sở Nghiêu. Nụ cười trên môi nàng vụt tắt. Nàng vội vàng hành lễ, đầu cúi thấp, hai vai khẽ run lên.

Sở Nghiêu đưa cho nàng đứng dậy, giọng lạnh như băng: “Theo Ngụy vương?”

Nàng ta ngẩng đầu, mắt mở to. “Ngươi nói ai sẽ theo Ngụy vương?”

Vân Chi càng thêm kinh ngạc. Nàng nhìn Sở Nghiêu, rồi nhìn tôi. “Điện hạ không biết sao?” Giọng nàng như vỡ ra từng mảnh. “Yến tiệc hôm qua, Ngụy vương đã chọn Thư Dao. Hoàng hậu nương nương liền chủ ban nàng cho Vương gia rồi.”

Trước cửa giáo phường vốn ồn ào, trong chớp mắt trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Những tiếng cười nói, tiếng đàn hát, tất cả như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Sở Nghiêu không thể tin vào tai mình. Hộp thức ăn ta tuột khỏi những ngón tay, rơi xuống đất.

Táo đỏ lăn đầy mặt đất, lăn dài trên những viên gạch xám, lăn qua cả đôi hài thêu của tôi.

Tôi đứng nhìn cảnh tượng ấy, lòng bỗng dưng quặn thắt. Cảnh tượng quen thuộc đến lạ. Tôi chợt nhớ.

Có một năm, khi tôi còn nhỏ, tôi nhớ quê da diết. Sở Nghiêu liền dẫn tôi trở về Thương Châu, về ngôi làng cũ nát mà chúng tôi đã từng sống. Trong vườn nhà có một cây táo già. Chúng tôi cùng trèo lên cây, tay với lấy những trái táo đỏ mọng. Hái đầy một giỏ. Rồi tôi sơ ý trượt chân, cả người rơi xuống. Sở Nghiêu dang tay đỡ lấy tôi, vững vàng như một bức tường thành.

Khi đó, tôi chỉ biết nép vào lòng nàng ấy, nghe trái tim mình đập loạn nhịp. Tôi chưa bao giờ nói với ai rằng giây phút ấy là giây phút hạnh phúc nhất trong đời tôi.

Nhưng bây giờ, khi nhìn những trái táo đỏ lăn dài trên mặt đất, tôi chợt hiểu. Có những thứ đã rơi xuống thì không thể nào đỡ lại được nữa.

💡 Điểm nhấn chương này

Bộ chương này thể hiện kỹ năng kể chuyện tuyệt vời qua phép lồng ghép kỷ ức—từ hiện tại đầy hoang mang, tác giả dẫn độc giả lùi lại một cảnh tương từ quá khứ, làm sâu sắc cảm xúc của sự mất mát. Chi tiết những trái táo đỏ lăn dài trở thành biểu tượng mạnh mẽ cho một mối tình chưa kịp nói ra.

📖 Chương tiếp theo

Liệu nhân vật chính sẽ im lặng chấp nhận số phận, hay dũng cảm bước ra để thay đổi cuộc đời của cả hai?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram